"Không vấn đề gì! Gia chủ!"
Trên mặt Tôn Viêm lộ ra một tia cười lạnh tàn nhẫn, ánh mắt nhìn về phía Tần Hằng, mười ngón tay cử động phát ra tiếng kêu răng rắc giòn tan, nói: "Thằng nhãi ranh, mày rất có gan đấy! Dám bất kính với Tôn gia chúng tao!
Rất nhanh thôi! Tao sẽ cho mày biết thế nào là sợ hãi, thế nào là tuyệt vọng!!"
"Tôn Viêm, đừng nói nhảm! Phế nó đi!" Tôn Chí sắc mặt âm trầm, ánh mắt nhìn sang Mạc Tình, nói: "Nghiệt chủng, giờ mày đã thấy chưa! Đắc tội Tôn gia tao thì sẽ có kết cục gì!
Thằng súc sinh này chính vì dám nói giúp mày nên mới bị phế! Nhưng mà, tao có thể cho mày một cơ hội, chỉ cần bây giờ mày cởi sạch quần áo! Quỳ dưới chân tao, liếm chân cho tao!
Biết đâu tao sẽ tha cho thằng súc sinh đó! Ha ha ha!!!"
"Ngươi! Vô sỉ!!" Mạc Tình tức giận đến mức sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy, chỉ vào Tôn Chí nói: "Ngươi, ngươi căn bản không biết mình đang làm gì, ngươi là đang tự tìm đường chết!!"
Nàng biết rõ thực lực của Tần Hằng.
Một ngón tay điểm ra, ngay tại chỗ làm sụp đổ dãy núi kéo dài mấy chục cây số, đây đơn giản chính là sức mạnh của thần tiên!!
Một Tôn gia nho nhỏ!
Mà lại dám gọi Tần Hằng là súc sinh, còn muốn dạy dỗ hắn, muốn đánh gãy chân hắn!
Đơn giản là đang tự tìm đường chết!!"
"Ha ha ha! Tìm đường chết? Mày đang nói tao không đắc tội nổi mày, hay là không đắc tội nổi thằng súc sinh kia?" Tôn Chí cười lớn, cười đến mức cả người run lên bần bật, trông như bị bệnh động kinh, nước mắt cũng chảy ra, nói:
"Nghiệt chủng nhỏ! Mày căn bản không biết Tôn gia tao là sự tồn tại như thế nào, càng không biết tám đại hào môn ở tỉnh Lũng Tây mạnh mẽ ra sao! Ở cái tỉnh Lũng Tây này, không có ai là Tôn gia tao không đắc tội nổi cả!!
Tôn Viêm! Mày làm thịt thằng súc sinh đó cho tao ngay! Để con nghiệt chủng này xem, Tôn gia tao rốt cuộc có phải là một tay che trời hay không!!"
"Ha ha ha! Không vấn đề gì, gia chủ!!" Tôn Viêm cười lớn, nhìn Tần Hằng nói: "Thằng súc sinh, vốn dĩ gia chủ chỉ muốn đánh gãy chân mày rồi ném ra ngoài!
Nhưng giờ, đã mày không biết điều, tự tìm đường chết, thì tao cũng chịu thôi. Mày muốn tao bóp nát xương mày từng cái một, hay là muốn tao đấm một phát nổ tung đầu mày cho chết nhanh gọn? Ha ha ha!!"
Hắn vô cùng kiêu ngạo, căn bản không để Tần Hằng vào mắt.
Tôn Viêm luyện võ nhiều năm, đã luyện thành Minh Kính, cử chỉ giơ tay nhấc chân đều có sức mạnh ngàn cân, trong thế tục cũng coi là cao thủ, trong mắt hắn, người thường chỉ là kiến hôi!
Tiện tay là có thể bóp chết!!"
Hắn chậm rãi đi đến trước mặt Tần Hằng, vẻ mặt cao ngạo, nhìn Tần Hằng đầy khinh bỉ, nói: "Thằng súc sinh, mày có phải tưởng mày cao lớn thì đánh nhau sẽ chiếm ưu thế không?
Thứ rác rưởi, phế vật như mày, e là căn bản không biết trên thế giới này còn có một nhóm người sở hữu sức mạnh vượt xa người thường đâu nhỉ!!
Bây giờ, tao sẽ cho mày biết! Sức mạnh này mạnh mẽ và đáng sợ đến mức nào!!"
"Ý ngươi là, sức mạnh như thế này sao?" Tần Hằng chìa một ngón tay ra đặt trước mặt Tôn Viêm, khẽ cong lại, thản nhiên nói: "Sức mạnh? Thứ kiến hôi như ngươi mà cũng xứng nói đến sức mạnh sao?"
"Ha ha ha! Thằng súc sinh, mày làm cái gì thế, chìa một ngón tay ra là muốn búng chết tao à?" Tôn Viêm cười vô cùng ngạo mạn, ánh mắt nhìn Tần Hằng như đang nhìn một thằng khờ.
"Nghiệt chủng, hóa ra thằng súc sinh mày mang đến lại là một thằng khờ!" Tôn Chí cũng cười lớn, ánh mắt nhìn Tần Hằng đầy khinh bỉ, rồi nói với Mạc Tình: "Hay là mày cứ bảo thằng súc sinh này tự sát đi! Đỡ cho nó phải chịu khổ! Ha ha ha!!"
Bùm!!
Đúng lúc này, Tần Hằng búng ngón tay một cái, lập tức nghe một tiếng nổ trầm đục vang lên, Tôn Viêm vốn đang cười ngạo nghễ, tại chỗ bay ngược ra ngoài, vừa đến giữa không trung đã trực tiếp nổ tung thành một làn khói xanh!
Biến mất không dấu vết!!
Uy lực một ngón tay của Tần Hằng mạnh mẽ đến mức nào, ngay cả Kim Quang Sơn kéo dài hàng trăm cây số còn không chịu nổi!!
Huống chi là một võ giả Minh Kính cỏn con.
Tuy uy năng Tần Hằng thi triển lúc này không bằng một phần triệu khi giao chiến với Giới Tham, nhưng cũng đủ để búng một con kiến nhỏ như thế này thành tro bụi rồi!!
Quá yếu!
Đối với Tần Hằng, Tôn Viêm thực sự quá yếu!!
Nếu không phải tên này quá kiêu ngạo, Tần Hằng thậm chí còn chẳng buồn ra tay, giờ hắn có thể chết dưới một ngón tay của Tần Hằng, thực sự là một vinh hạnh, là phúc phận tu luyện mấy trăm kiếp mới có được.
Tĩnh lặng!
Vô cùng tĩnh lặng!!
Sau khi Tần Hằng búng Tôn Viêm thành một làn khói xanh, tất cả mọi người có mặt đều chấn động, tất cả đều trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn, mắt trợn trừng, tròng mắt như muốn rơi ra ngoài!!
Cái quái gì thế này!
Giả đúng không!!
Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì vậy!!??
Thiếu niên này, chỉ búng ngón tay một cái thôi mà!!
Vậy mà đã búng Tôn Viêm thành một làn khói xanh, hồn phi phách tán, không còn tồn tại nữa!!
Trời ạ!!
Đây là chuyện con người có thể làm được sao??
Ngoài Ngải Tố Tố và Mạc Tình, tất cả những người khác có mặt đều chấn động đến mức toàn thân run rẩy, chuyện vừa xảy ra đã hoàn toàn vượt xa phạm vi hiểu biết của họ!
Trên thế giới sao lại có người đáng sợ như vậy!!
Không thể tin nổi!
Thực sự quá không thể tin nổi!!
Đặc biệt là Tôn Chí, hắn giờ đã sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, hai chân nhũn ra, gần như muốn quỳ rạp xuống đất!!
Dù sao, vừa nãy hắn còn nói muốn Tần Hằng tự sát!
Còn nói Tần Hằng là thằng súc sinh!
Vốn hắn tưởng có cao thủ Minh Kính như Tôn Viêm ở đây, nghiền nát Tần Hằng, một học sinh trông chỉ như người bình thường, căn bản không có chút khó khăn nào!
Nhưng không ngờ giây tiếp theo, Tần Hằng đã búng chết Tôn Viêm!!
Búng chết rồi!
Thực sự là búng chết!!
Mẹ kiếp, búng ngón tay một cái đã búng người ta thành làn khói xanh!!
Quái vật!
Đúng là quái vật mà!
Bịch!!
Tôn Chí quỳ xuống trước mặt Tần Hằng, dập đầu liên hồi, không còn chút dáng vẻ kiêu ngạo nào lúc nãy, khóc lóc thảm thiết kêu lên: "Tha mạng! Tha mạng a! Thần tiên tha mạng!
Tôi có mắt không tròng, mạo phạm thần tiên, cầu xin thần tiên đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, coi tôi như một cái rắm mà thả đi! Đừng giết tôi, đừng giết tôi mà!!"
Những người xung quanh lại một lần nữa chấn động, tất cả đều ngây như phỗng.
Đây là gia chủ của Tôn gia, một trong tám đại hào môn ở tỉnh Lũng Tây đấy, giàu sang quyền thế ngút trời cơ mà!!
Vừa nãy còn vô cùng kiêu ngạo!
Vậy mà giờ!
Lại quỳ dưới đất cầu xin tha mạng!!?
Một chút mặt mũi cũng không cần!
Một chút lòng tự trọng cũng chẳng còn!!
Quả nhiên!
Dù địa vị cao đến đâu, khi đối mặt với cái chết, đều hèn mọn như nhau!!
Tần Hằng nhìn xuống Tôn Chí đang quỳ dưới đất, chắp tay đứng đó, sắc mặt bình thản, thản nhiên nói: "Ngươi, muốn ta tha cho ngươi không chết?"
"Đúng đúng đúng! Không sai!!" Tôn Chí gật đầu như gà mổ thóc, nhìn Tần Hằng, vẻ mặt nịnh nọt nói: "Thần tiên, chỉ cần ngài tha cho tôi một mạng, tôi có thể cho ngài một trăm tỷ! Không, ba trăm tỷ nhân dân tệ!!
Chỉ cầu thần tiên tha cho cái mạng chó của tôi thôi!!"