Một hơi uống cạn ư!?
Đây chính là rượu Mao Đài 52 độ đấy!!
Cho dù là tráng hán phương Bắc, muốn một hơi uống cạn bốn lạng rượu Mao Đài 52 độ, đoán chừng cũng phải đầu váng mắt hoa.
Huống chi là Tống Ngưng Nhiên, cô gái từ trước đến nay chưa từng chạm môi vào rượu.
Nếu chén này uống xuống.
E rằng cô sẽ ngất xỉu ngay tại chỗ, Triệu Trung Kiến này quả là tâm địa bất lương!
Người sáng mắt chỉ cần nhìn qua là biết ngay!
Thế nhưng, căn bản không có ai ngăn cản. Những người ngồi đầy bàn, ngoại trừ Tống Ngưng Nhiên ra đều là đàn ông, tất cả đều cười tủm tỉm nhìn cô.
Họ đều đang xem trò cười.
Thậm chí còn đang mong chờ Tống Ngưng Nhiên say khướt ngã xuống, để họ có thể tùy ý làm bậy.
"Tiểu Tống à, thực ra viện trưởng Triệu đây cũng là coi trọng cô đấy." Một lãnh đạo bảo tàng trên bàn mỉm cười nói: "Cô xem, người khác còn chưa có cơ hội tới đây đâu. Ông ấy bảo cô tiếp rượu là đang cho cô cơ hội, cô phải biết nắm bắt lấy chứ."
"Đúng vậy." Một lãnh đạo bảo tàng khác cũng liên tục gật đầu, cười nói: "Tiểu Tống, ngài Charles đến Thiên Hải là có sự hợp tác quan trọng với chúng ta, nếu cô làm cho ngài ấy vui vẻ, chỗ tốt sau này sẽ vượt xa tưởng tượng của cô."
"Cô, cô Tống, hy vọng, cô, cô có thể, thấu hiểu, tôi, và Trung Quốc của các người, có, sự hợp tác rất sâu sắc." Charles mỉm cười nói: "Hy vọng, cô, có thể, phối hợp."
"Sự hợp tác của các người thì liên quan gì đến tôi?" Sắc mặt Tống Ngưng Nhiên đã lạnh xuống. Vì đối phương đã hoàn toàn không nói lý lẽ, cô cũng không cho rằng mình cần phải nhẫn nhịn.
Cùng lắm thì đi ôn thi lại, rồi thi vào trường khác là được!
Triệu Trung Kiến nghe vậy, sắc mặt hoàn toàn trầm xuống.
Những người khác trên bàn này cũng cứng đờ nụ cười, ánh mắt nhìn về phía Tống Ngưng Nhiên trở nên bất thiện.
"Tiểu Tống, tôi khuyên cô nên suy nghĩ cho kỹ." Triệu Trung Kiến trầm giọng nói: "Nếu bây giờ cô uống chén rượu này, tôi coi như những lời cô vừa nói chưa từng tồn tại. Cô hầu hạ ngài Charles cho tốt, tôi còn có thưởng!"
"Tính tình viện trưởng Triệu thế nào cô cũng biết rồi đấy, Tiểu Tống." Một lãnh đạo trên bàn mang theo vẻ mặt tươi cười khuyên nhủ: "Cô cũng là người trưởng thành rồi, chuyện gì mọi người cũng đều hiểu cả, không phải chỉ là vui vẻ một chút thôi sao, có gì to tát đâu."
"Hê hê, đúng đó, Tiểu Tống cô cũng đại học năm hai rồi, đừng nói vẫn còn là con gái tân đó chứ." Một lãnh đạo khác có mái tóc hói mỉm cười đánh giá Tống Ngưng Nhiên, nói: "Nếu đúng là vậy thì tốt quá, ngài Charles chắc chắn sẽ thích."
"Đú, đúng vậy." Charles gật đầu, vẻ mặt si mê nhìn Tống Ngưng Nhiên, nói: "Cô Tống, nế, nếu cô vẫn còn trinh, tôi, tôi nhất định sẽ trân trọng cô, tặ, tặng cô mười vạn bảng Anh phí đêm đầu tiên, đến đây, uống cạn chén rượu đi."
"Các người! Các người!!" Tống Ngưng Nhiên tức giận đến mức toàn thân run rẩy, đứng bật dậy, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn những người ngồi đó, nói: "Cầm thú! Các người đều là cầm thú đội lốt người! Tôi đi đây, xin không tiếp nữa!!"
"Này này, Tiểu Tống, cô không thể đi được." Ngay lập tức có người chặn đường cô lại. Đây là một người đàn ông trung niên, nhìn Tống Ngưng Nhiên với vẻ bất hảo, nói: "Nếu cô còn bước thêm một bước nữa, thì đừng trách anh Lưu đây ôm lấy cô đấy nhé! Ha ha ha!"
"Tiểu Tống, đừng giả vờ nữa, tôi biết chắc chắn cô đã động lòng rồi. Đó là mười vạn bảng Anh, tương đương với mấy chục vạn nhân dân tệ đấy!" Triệu Trung Kiến lên tiếng, có chút mất kiên nhẫn nói: "Ngài Charles là quý tộc nước Anh, rất có phong độ của một quý ông, nên mới ban thưởng cho cô nhiều như vậy."
"Đúng thế! Đến chỗ khác, cho dù cô còn trinh thì sao, cũng chẳng ai trả giá cao như vậy đâu." Một lãnh đạo trung niên cười nhạt nói: "Mau đồng ý đi, đi quỳ liếm ngài Charles đi, đừng tự chuốc lấy phiền phức!"
"Tiểu Tống! Tôi cho cô cơ hội cuối cùng." Ánh mắt Triệu Trung Kiến chằm chằm nhìn Tống Ngưng Nhiên, nói: "Lập tức quay lại đây cho tôi, uống rượu đi, rồi hầu hạ ngài Charles cho tốt. Nếu không, ngày mai cô sẽ nhận được thông báo đuổi học của Đại học Sư phạm Đông Hoa!!"
"Ông!" Tống Ngưng Nhiên mở to đôi mắt đẹp, giận đến cực điểm, ngón tay run rẩy chỉ vào Triệu Trung Kiến, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ông, nằm mơ! Tránh ra, bảo người của ông tránh ra!!"
"Mẹ kiếp! Đúng là không biết điều!" Triệu Trung Kiến chửi thẳng một tiếng, gầm lên: "Thư ký Lâm! Qua đây! Dạy dỗ nó cho ta!"
Dứt lời.
Liền thấy một nữ thư ký tầm ba mươi tuổi, trang điểm diễm lệ, dung mạo xuất chúng, thân hình nóng bỏng, mặc đồng phục đi tới, không nói hai lời, tát thẳng vào mặt Tống Ngưng Nhiên một cái!!
Chát!!
Cú tát này lực đạo cực mạnh, Tống Ngưng Nhiên lại chỉ là một nữ sinh đại học bình thường, căn bản không có chút sức lực nào, trực tiếp bị cú tát này đánh ngã xuống đất.
Má phải đỏ bừng, xuất hiện dấu bàn tay đỏ chót vô cùng rõ ràng.
"Lời viện trưởng Triệu nói mà cô cũng dám không nghe, con đĩ nhỏ, cô ăn gan hùm mật gấu rồi à?" Nữ thư ký đanh thép quát, lại tát thêm một cái vào má trái của Tống Ngưng Nhiên, nói: "Kêu đi! Sao cô không kêu đau đi!! Kêu ra cho ta!!"
Thế nhưng, Tống Ngưng Nhiên vẫn cắn chặt răng, không hề kêu đau một tiếng. Trong mắt cô, kêu đau chính là thua, thua trước đám cầm thú này.
"Hộc!" Tống Ngưng Nhiên trút một hơi, nhìn chằm chằm nữ thư ký này cùng Triệu Trung Kiến và những người khác, trầm giọng nói: "Các người, đây là đang tự tìm đường chết. Đợi Tần Hằng đến! Tất cả các người đều phải chết!!"
Cô thực sự rất tức giận, không thể nhẫn nhịn thêm được nữa!!
Vừa rồi nhân lúc ngã xuống đất.
Tống Ngưng Nhiên đã gửi tin nhắn WeChat đã soạn sẵn thông qua phím tắt.
Rất nhanh, Tần Hằng sẽ tới nơi!
"Tần Hằng! Tần Hằng là cái thứ gì!?" Triệu Trung Kiến bước tới, nhìn xuống Tống Ngưng Nhiên đang ngồi bệt dưới đất, nói: "Cô bé, cô còn trông chờ bạn trai đến cứu cô sao? Cô đang nằm mơ đấy! Nói thật cho cô biết, ở đây, cho dù là Thiên Vương lão tử có đến, cũng đừng hòng cứu được cô! Thư ký Lâm, cởi hết quần áo con đĩ nhỏ này ra cho ta! Ném vào phòng tổng thống của ngài Charles!"
"Vâng!!" Thư ký Lâm gật đầu, định ra tay.
"Thự, thực sự, đa tạ viện trưởng Triệu!" Charles liên tục gật đầu, cảm thấy máu trong người mình đang sôi sục, cười tủm tỉm nói: "Cô gái này, thật sự, là, quá, quá xinh đẹp, tôi, tôi thực sự rất, khao khát, được chơi đùa cô ấy!!"
"Ha ha ha! Ăn uống sắc dục là bản tính, hiểu hiểu!" Triệu Trung Kiến cười ha hả nói: "Nhưng mà, ngài Charles, lần này dù sao cũng có công của tôi, sau khi ngài chơi chán rồi, cũng phải để tôi nếm thử chút tươi mới chứ, tôi cũng thèm thuồng cô ta lâu lắm rồi đấy!"
"Hê hê, viện trưởng, đừng quên bọn tôi nhé!" Mấy lãnh đạo bảo tàng khác cũng nở nụ cười, nói: "Con bé này ngày đầu tiên đến bảo tàng bọn tôi đã thấy rồi, đúng là đẹp thật, dáng người cũng nóng bỏng!"
"Các, các người muốn làm gì!" Tống Ngưng Nhiên liên tục lùi lại, vẻ mặt kinh hãi nhìn thư ký Lâm, "Cô đừng qua đây! Đừng qua đây! Đợi Tần Hằng đến! Các người đều phải chết!!"
"Tần Hằng là cái loại rác rưởi nào, hắn không cứu được cô đâu!!" Thư ký Lâm cười lạnh nói: "Trước mặt viện trưởng Triệu của chúng tôi, ai cũng là phế vật! Cái tên Tần Hằng gì đó, cũng là phế vật!!"
"Dừng tay!"
Ngay lúc này, một tiếng quát lạnh lùng, đột ngột vang lên!