Hoàng đế đã phán ra câu gì đều không để cho bất cứ ai vi lệnh .
Hoàng đế bảo người nào lui ra thì dù người ấy gãy chân rồi cũng phải bò xuống mà rút lui .
Lạ thay ! Lần này Vương An nghe lệnh truyền vẫn đứng yên . Sự thực lão không nhúc nhích được nữa , cả niệm ý rút lui cũng không nốt .
Hoàng đế chay mày hỏi :
- Sao ngươi còn chưa đi ?
Vương An đáp :
- NÔ tài có việc tâu lên .
Hoàng đế trực :
- Nói đi !
Vương An đáp :
- NÔ tài muốn xin Hoàng thượng đi gặp một người .
Đã nửa đêm lão còn kinh động thánh giá , lại nài ép đức đương kim ới gặp một người thì còn chi là thể thống ?
Chẳng lẽ lão đã quên thân phận mình , quên cả đây là điều đại nghịch bất đạo để rước lấy tội tru di tam tộc ?
Lão tĩnh thân từ ngày lên bảy , chín tuổi đã vào cung , trước nay lão là người rất cẩn thận . Hiện giờ lão đá sống đến năm , sáu chục tuổi , sao lại dám làm việc tầy đình này ?
Hoàng đế tuy nét mắt sa sầm nhưng vẫn trầm tĩnh , hồi lâu mới chậm rãi hỏi :
- Người đó ở đâu ?
Vương An đáp :
- Hiện ở trong này .
Lão giơ tay lên vẫy . Ngoài trướng đột nhiên hai ngọn đèn sáng lên .
Dưới ánh đèn là một thanh niên lẫm liệt , mình mặc áo hoàng bào , nửa vạt dưới rẽ ra hai bên để hở ra cái quần bát bảo .
ánh đèn tuy sáng hơn bóng trăng nhưng người phảng phất tựa hồ trong đám mây mù .
Hoàng đế chưa nhìn rõ , vén rèm bước ra . Đột nhiên ngài biến sắc gương mặt biến đổi đến độ ai trông thấy cũng phải khiếp sợ .
Thanh niên đứng trước mặt Hoàng đế coi tựa như bóng mình . Thân thể cùng một cỡ, dong mạo giống hệt nhau . Thậm chí tấm áo mặc trên mình cũng là áo Hoàng đế .
áo bào màu vàng tươi . Cổ tay áo màu xanh biếc . Trên áo thêu chín con rồng vàng , bày thành mười hai chương . Có những hình vẽ là tản vân ngũ sắc Trước và sau cổ đều có một con rồng . Hai bên và chỗ vạt áo giáp nhau cũng đều thêu một con rồng . Cửa tay áo cùng thêu một con rồng , nửa dưới vạt áo rẽ đôi là tấm quần bát bảo lập thuỷ .
Đây là triều phục của Hoàng đế .
Hoàng đế là độc tôn có một không ai . Hoàng đế là con trời đứng trên muôn dân vạn vật . Tuyệt không một người nào dám tiếm việt .
Thanh niên đó là ai ? Sao lại giống hệt đường kim Thiên Tử cả về thân hình lẫn dong mạo ? Sao y lại lớn mật như vậy ?
Vương An nhìn hai nhân vật đứng trước mặt , trên mặt lão phảng phất một nụ cười kỳ bí :
- Chắc Hoàng thượng không thể không biết nhân vật này là ai ?
Hoàng đế trẻ tuổi lắc đầu . Tuy ngài tức giận đến cực điểm nhưng vẫn miễn cưỡng kiềm chế sự phẫn nộ .
Hoàng đế đã ngấm ngầm cảm giác chuyện gì rồi . Trong nụ cười của Vương An nhất định ẩn dấu chuyện bí mật ghê người .
Vương An vỗ vai thanh niên cười nói :
- VI này là đích truyền của Đại Hành Hoàng đế , là thế tử của Nam Vương gia mà cũng là đương độ chính thống của Thiên Tử .
Hoàng đế không nhịn được nữa liếc mắt ngó thanh niên hai lần trầm giọng hỏi :
- Ngươi phụng chiếu hồi kinh chăng ?
Nam Vương thế tử cúi đầu xuống đáp :
- Không phải .
Hoàng đế hỏi :
- Đã không vâng chiếu lại dám thiện tiện dời khỏi phong địa là phạm tội gì ngươi đã hiểu chưa ?
Nam Vương thế tử cúi đầu xuống thấp hơn nữa .
Hoàng đế nói tiếp :
- Hoàng tử phạm pháp cũng phải tội như thứ dân . Dù trẫm có lòng bảo vệ e rằng cũng ....
Nam Vương thế tử đột nhiên ngửng đầu lên ngắt lời :
- E rằng cũng không tránh khỏi tội mất đầu .
Hoàng đế đáp :
- Đúng thế .
Nam Vương thế tử hỏi :
- Ngươi đã biết phép nước sao còn phạm pháp ?
Hoàng đế phẫn nộ đáp :
- Ngươi ...
Nam Vương thế tử lớn tiếng ngắt lời :
- Trị pháp phạm pháp tội gia thêm một bậc . Dù trẫm muốn cứu mạng ngươi khó nổi gia pháp của tổng tông còn để đó .
Hoàng đế cả giận hỏi :
- Ngươi là ai ? Sao dám vô lễ với trẫm như vậy ?
Nam Vương thế tử đáp :
- Trẫm vâng lệnh trời , vâng chiếu của tiên đế làm đương kim Thiên Tử .
Hoàng đế hai tay nắm lại , toàn thân lạnh như băng .
Bây giờ ngài đã hiểu rõ vụ này là một âm mưu khủng khiếp mà ngài cũng chưa dám tin .
Nam Vương thế tử hô :
- Vương tổng quản !
Vương An lập tức khom lưng tâu :
- Có nô tài đây .
Nam Vương thế tử nói :
- Ngươi hãy đem người này xuống để sáng mai hành quyết .
Vương An đáp :
- Vâng !
Nam Vương thế tử nói :
- Nghĩ tình cùng huyết mạch của tiên đế cho y chết được toàn thây rồi đem thi thể y đưa về ngay Vương phủ .
Vương An lại " dạ " một tiếng .
Lão đưa mắt nhìn Hoàng đế , đột nhiên thở dài , miệng lẩm bẩm :
- NÔ tài thật không hiểu tại sao ngày lại không làm chức tiểu vương gia mà lại đến kinh thành để chịu chết mới thật là kỳ !
Hoàng đế cười lạt .
Bây giờ âm mưu đã hoàn toàn rõ rồi . Bọn họ muốn dùng mận thay đào , lợi dụng thanh niên này mạo xưng nhà vua để lên làm Hoàng đế , lại còn muốn giết ngài để bịt miệng . đã dùng danh nghĩa Nam Vương thế tử để đem hài cốt về phủ Nam Vương thì dù vụ này có bị khám phá nhưng người đã chết rồi , còn tìm đâu ra được đối chứng .
Vương An lại hỏi :
- Hoàng Tử phạm pháp cũng phải tội như thứ dân . Ngài đã biết vậy thì còn nói gì được nữa ?
Hoàng đế đáp :
- Trẫm chỉ muốn nói một câu .
Vương An trực :
- Ngài nói ới . NÔ tài nghe đây .
Hoàng đế hỏi :
- việc hoang đường này sao các ngươi nghĩ ra được ?
Vương An chớp mắt rồi không nhịn được tiếng cười , đáp :
- NÔ tài không muốn nói nhưng bây giờ không nhịn được nữa .
Hoàng đế trực :
- Ngươi nói đi !
- Sự thực thì lần trước lão Vương gia vào kinh phát giác ra Hoàng đế cùng Tiểu Vương giống hệt nhau . Việc này đã bắt đầu tiến hành từ lâu .
Hoàng đế hỏi :
- Ngươi bị họ mua rồi phải không ?
Vương An đáp :
- Chẳng những nô tài thích đánh bạc mà còn thích sang trọng nữa .
Lão nói tới đây , gương mặt già nua bỗng sáng lên ngấm ngầm nhơn nhơn đắc ý nhưng lại giả vờ thở dài nói tiếp :
- Vì nô tài trước nay thích làm lớn nên phải tìm đường .
Hoàng đế nói :
- Vậy thì gan ngươi không phải là nhỏ .
Vương An đáp :
- Sự thực gan của nô tải không lớn nên việc gì mà không mười ăn chín là không làm .
Hoàng đế hỏi :
- Việc này đã mười phần ăn chín chưa ?
Vương An đáp :
- Bọn nô tài chỉ còn lo tên mặt chuột Nguy Tử Vân nhưng hiện giờ bọn nô tài đã tìm cách dẫn dụ hắn ới nơi khác rồi .
Hoàng đế " ồ " lên một tiếng hỏi :
- Thế ư ?
Vương An đáp :
- Kẻ nghiện cờ mà nghe bên ngoài có hai vị đại quốc phủ đánh cờ liệu có ngồi yên trong nhà được chăng Cây trả lời dĩ nhiên là không được .
Vương An nói tiếp :
- Người học kiếm cũng vậy . Họ biết hai tay đại kiếm khách khét tiếng đương thời đang ở trên nóc điện Thái Hòa phía trước tỷ kiếm thì còn ngồi yên làm sao được ?
Hoàng đế đột nhiên hỏi :
- Hai đại kiếm khách lừng danh đương thời mà ngươi nói đó phải chăng là Tây Môn Xuy Tuyết và Diệp CÔ Thành ?
Vương An hiển nhiên giật mình đánh ( sorry nhiều thiếu 2 trang )
liệt vào hạng nhất thiên hạ .
Ngư gia huynh đệ chẳng những kiếm pháp quái dị mà tính tình lại càng kiêu ngạo bất thuần , chẳng ai ngờ chúng lại vào đại nội làm những vệ sĩ kề cận bên mình Hoàng đế .
Kiếm quang lóe lên soi tỏ mặt nhà vua .
Hoàng đế hạ lệnh :
- Chém !
Bảy thanh kiếm vọt ra những bông kiếm hoa , hàn quang chuyển động bao phủ lên người Nam Vương thế tử và Vương An .
Vương An vẫn không thay đổi sắc mặt .
Nam Vương thế tử vẫy tay khẽ hô :
- Phá !
Tiếng hô vừa dứt , đột nhiên một luồng kiếm quang chênh chếch vọt ra như điện chớp lại giống cầu vồng bắc ngang trời .
Đầy trời kiếm quang ngoằn ngoèo . Những tiếng choang choảng nổi lên rùng rợn . Tia lửa bắn lên tung tóe .
Đột nhiên kiếm quang đều mất biến , chỉ còn trông rõ một thanh kiếm .
Thanh kiếm này hình thù khác hẳn và là một cổ kiếm . Dĩ nhiên nó chẳng phải là kiếm của Ngư gia huynh đệ .
Những kiếm của Ngư gia huynh đệ đều bị chặt gãy . Người Ngư gia huynh đệ đều ngã lăn ra .
Người cầm cổ kiếm mình mặc áo trắng như tuyết , sắc mặt trắng xanh cặp mắt lạnh như băng , ngạo khí kinh người còn ghê gớm hơn cả kiếm khí .
Nơi đây là Hoàng cung mà cảnh tượng lại diễn ra trước mặt Hoàng đế .
Nhưng nhân vật này dường như coi cả Hoàng đế cũng không vào đâu .
Hoàng đế sắc mặt vẫn không thay đổi lạnh lùng hỏi :
- Diệp CÔ Thành phải không ?
Bạch y nhân đáp :
- Kẻ thảo dân ở chốn thôn dã không ngờ cũng lọt vào tai Thiên Tử .
Hoàng đế nói :
( thiếu 2 trang )
- Giữa lúc này và ở nơi đây trong tay tại hạ có kiếm là đủ rồi .
Hoàng đế " ồ " lên một tiếng .
Diệp CÔ Thành lại nói :
- Kiếm trong tay có thể giết người , còn kiếm trong lòng chỉ làm hại mình .
Hoàng đế cười mà cười rất lớn .
Diệp CÔ Thành thúc trực :
- Hoàng thượng rút kiếm ra !
Hoàng đế đáp :
- Trong tay trẫm không có kiếm .
Diệp CÔ Thành hỏi :
- Hoàng thượng không dám ứng chiến ư ?
Hoàng đế mỉm cười đáp :
- Ta chỉ luyện Thiên Tử kiếm để bình trị thiên hạ , vỗ lê thứ . Ngồi trong trướng vận trù kế hoạch để quyết thắng ra ngoài muôn dặm . Còn việc lấy mình làm kiếm , máu sa ngũ bộ thì bậc thiên tử không làm .
Nhà vua ngưng thần nhìn Diệp CÔ Thành , chậm rãi nói tiếp :
- ý tử của trâm chắc khanh hiểu rồi .
Diệp CÔ Thành sắc mặt lợt lạt biến thành ám xanh , tay nắm chắc đốc kiếm hỏi :
- Phải chăng Hoàng thượng chẳng thà bó tay chịu chết chứ không động thủ ?
Hoàng đế đáp :
- Trẫm chịu mạng ở Thượng đế , ngươi dám vọng động chăng ?
Diệp CÔ Thành tay vẫn nắm chặt đốc kiếm , gân xanh nổi lên . Sống mũi đã lấm tấm toát mồ hôi lạnh .
Vương An không nhai được lớn tiếng :
- Việc đã đến thế này , đại hiệp không giết y , y cũng giết đại hiệp .
Nam Vương thế tử đỡ lời :
- Nhất định đại hiệp sẽ động thủ . Bạch Vân thành chúa lừng danh thiên hạ quyết chẳng theo thói nữ nhân .
Diệp CÔ Thành sắc mặt lúc xanh mướt lúc trắng bợt . Sau cùng hắn lên tiếng :
- Trước kia tại hạ chưa từng giết ai trong tay ( thiếu 2 trang )
cũng bất tất phải đến . đáng tiếc cả hai ta hiện giờ đều ở đây .
Diệp CÔ Thành lập lại :
- Đáng tiếc !
Lục Tiểu Phụng đáp :
- Thật là đáng tiếc .
Diệp CÔ Thành lại thở dài . Thanh kiếm trong tay hắn đột nhiên vọt ra như cầu vồng .
Nhất Kiếm Đông Lai , Thiên Ngoại Phi Tiên .
Kiếm quang như cầu vồng không phải đâm Lục Tiểu Phụng .
Lục Tiểu Phụng nghiêng mình . Kiếm quang đã xuyên ra cửa sổ ra ngoài .
Người cũng ra theo . Người với kiếm hai hợp vào một .
Tốc độ không những là một thứ kích thích mà lại thứ kích thích rất khoan thai .
Hiện giờ đang lúc phong thanh nguyệt bạch , nơi đây lại là kim lâu ngọc khuyết hắn thi triển thân hình bằng một tốc độ tuyệt vời nhưng không giống mọi khi ở chỗ trong lòng cực kỳ hỗn loạn .
Hắn đang đào vong , trong lòng lại còn nhiều điều nghĩ không thông .
Phải chăng kế hoạch của hắn có chỗ lầm lộn , chỗ sơ hở ?
Tại sao Lục Tiểu Phụng phát giác ra vụ bí mật này ? Tại sao chàng đến đây ?
Không ai có thể giải đáp cho Diệp CÔ Thành , tựa hồ chẳng một ai hay .
Lúc này ngọn gió thổi vào mặt hắn từ phương nào đưa tới ?
Bóng nguyệt thê lương phảng phất như lẫn mây mù . Bóng hoàng thành ám ảnh trước mặt , lại có bóng người lặng lẽ đứng kia . Lại là một người áo trắng như tuyết .
Diệp CÔ Thành chưa nhìn rõ bóng người mà chỉ thấy trắng hơn bóng mây mù , trắng hơn cả ánh trăng .
Nhưng dù chưa nhìn rõ mặt , hắn cũng biết người đó là ai rồi . Đột nhiên hắn cảm thấy làn kiếm khí chẳng thể nào hình dung được ( thiếu 2 trang )
Diệp CÔ Thành tròng mắt đột nhiên thu nhỏ lại .
Tây Môn Xuy Tuyết nhìn thẳng vào mặt hắn nói tiếp :
- Huynh đài không đủ " Thành " .
Diệp CÔ Thành trầm mặc hồi lâu rồi hỏi :
- Huynh đài học kiếm thế nào ?
Tây Môn Xuy Tuyết đáp :
- Việc học không bờ bến , kiếm lại càng không bờ bến .
Diệp CÔ Thành hỏi :
- Huynh đài đã học kiếm tất hiểu người học kiếm chữ " Thành " với kiếm chữ không thành với người ?
Tây Môn Xuy Tuyết không nói nữa . Y đã hết lời .
Lời đã hết thì chỉ còn kiếm . Kiếm ở trong tay chỉ còn việc rút ra .
Giữa lúc ấy kiếm quang vọt lên mà không phải là kiếm của hai người này .
Diệp CÔ Thành quay nhìn lại mới phát giác ra bốn mặt bị bao vây như lọt vào vòng thành bằng người . Mấy chục thanh kiếm lóe ánh hàn quang lấp loáng , tựa hồ một tấm lưới kiếm .
Chẳng những chỉ có lưỡi kiếm mà còn cả rừng thương , núi đao .
ánh kiếm quang pha ánh nguyệt , hàn quang chiếu thiết y . Trong Tử Cấm Thành đầy oai phong và sát khí không ai tưởng tượng được .