Thượng Tình- Chạy Đi Cho Thoát

Lượt đọc: 3537 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34-1 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 38-2 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55-1 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 56-3 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Q.2 Chương 1. Q.2 Chương 2. Q.2 Chương 3. Q.2 Chương 4. Q.2 Chương 5. Q.2 Chương 6. Q.2 Chương 7. Q.2 Chương 8. Q.2 Chương 9. Q.2 Chương 10. Q.2 Chương 11. Q.2 Chương 12. Q.2 Chương 13. Q.2 Chương 14. Q.2 Chương 15. Q.2 Chương 16. Q.2 Chương 17. Q.2 Chương 17-2. Q.2 Chương 17-3. Q.1 Chương 17-4. Q.2 Chương 18. Q.2 Chương 20. Q.2 Chương 21. Q.2 Chương 22. Q.2 Chương 23. Q.2 Chương 23-2. Q.2 Chương 24-1. Q.2 Chương 24-2. Q.2 Chương 25. Q.2 Chương 26. Q.2 Chương 27-2. Q.2 Chương 28. Q.2 Chương 29. Q.2 Chương 30. Q.2 Chương 31. Q.2 Chương 32 Q.2 Chương 33 Q.2 Chương 34
Tiến »
Chương 35
cơ hội trốn thoát.

❊ ❊ ❊

“Đâu nào, chủ thượng. Chỉ cho tôi biết đá nào có thể sử dụng.” Tư Mạn vẻ mặt hồng hào vui tươi nhìn ngó xung quanh chờ lệnh. Khác xa hoàn toàn vẻ mặt tức giận không được, mắng chửi không xong của đám nam nhân cường tráng kia.

Đương lúc Tư Mạn đang tìm kiếm đá thì phát hiện ra Nghiêm Trạch đã từ lúc nào vác một tảng đá lớn làm nền đặt xuống. Hành vi này vừa hay khiến chung nhân mặt tái xanh đi. Chưa kịp để Tư Mạn lên tiếng, Nghiêm Giác Siêu đã tóm lấy cổ tay Nghiêm Trạch, hết sức có thể nén cơn tức giận mà nói:

“Trạch, con đang làm gì vậy?”

Nghiêm Trạch không quan tâm Nghiêm Giác Siêu, bình thản gạt tay ông ra, tiếp tục công việc khiêng đá. Một tảng đá lớn có không ít sức nặng, ấy vậy mà hắn có thể bình thản đến mức, tự mình di chuyển nó đến vị trí đã được xác định.

Trong đầu Tư Mạn chỉ nghĩ ra một câu. Nghiêm Trạch căn bản không phải người.

“Lão gia, ngài chớ có lo, chủ thượng mười năm sống ở Núi Thái Bạch, sức bền của ngài ấy không giống như chúng ta. Những chuyện như thế này, ngài ấy có thể điều khiển được.” Tạ Bân thấy vẻ lo lắng của Nghiêm Giác Siêu đành chốt hạ một câu.

“Phải đấy lão gia. Chủ thượng có sức mạnh của mười người gộp lại, từ lúc còn là vị thành niên đã khỏe hơn người bình thường. Năm đó một mình thoát khỏi núi Thái Bạch, cũng là nhờ sức lực phi thường đó.” Hắc Miêu không câu nệ, chen thêm một câu.

Nghe hai vị tâm phúc nói đến đây, sắc mặt Nghiêm Giác Siêu mới trở nên hòa hoãn. Đành không nói thêm điều gì nữa, để mặc cho Nghiêm Trạch tự mình dàn binh. Nghiêm Trạch từ nhỏ đã phải học khả năng sinh tồn, đương nhiên đến lúc nguy hiểm sẽ không để người khác giải nguy cho mình, lúc này lại còn là phụ nữ, chuyện này ngàn vạn lần hắn không thể chấp nhận. Cho nên Nghiêm Trạch không tự mình làm thì không phải là hắn.

Nghiêm Giác Siêu nghĩ xong liền đẩy mắt về phía Tư Mạn, nào ngờ bắt gặp vẻ mặt ngập đầy nghi vấn của cô đang nhìn chằm chằm Nghiêm Trạch, mất mây giây cô mới đến bên Nghiêm Trạch mở miệng nói:

“Anh từng sống ở núi Thái Bạch?”

Nghiêm Trạch không đáp lời, chỉ tiếp tục khiêng đá. Tấm thân cao lớn và bàn tay cứng rắn kia nhẹ nhàng xếp từng phiến đá to, tạo nên một bậc thang cao lớn. Hành động nhanh nhẹn lại gọn gàng khiến Tư Mạn trầm trồ trong lòng.

“Lên đi.” Không màng để tâm đến câu hỏi của cô. Nghiêm Trạch đặt xong phiến đá cuối lập tức hạ lệnh.

“Vâng.”

Tư Mạn Như robot, ngoan ngoãn leo lên phiến đá, bám vào tường, dùng súng nã đạn liên tiếp tạo thành lỗ nhỏ, đủ để tạo độ bám giúp cô leo lên phía trên.

Đám người Nghiêm Giác Siêu đứng phía dưới, nhìn Tư Mạn nhanh nhẹn hệt như một con nhện, bám sát vào bờ tường liên tục leo. Động tác nhanh gọn dứt khoát, đủ thấy cô đã chẳng phải dạng người tầm thường.

Hành vi này đương nhiên khiến họ nghi vấn, nhưng lúc này đây cô đang tìm đường giải vây cho họ, nên nghiễm nhiên họ bỏ qua việc tại sao cô có thể hành động như một điệp viên chuyên nghiệp như vậy.

“Hay lắm, cố thêm chút nữa.”

Ngay lúc Tư Mạn bám được lỗ thông hơi kia, Tạ Bân không dấu được phấn khích mà kêu lên.

Tư Mạn mồ hôi bắt đầu nhỏ giọt, sức lực trên hai tay đã trở nên tê dại vì vừa phải bám vừa phải leo. Phải cố lắm, cô mới có thể bám lấy lỗ thông hơi mà ngoi ra bên ngoài.

Lúc Tư Mạn hít thở được luồng không khí mát mẻ của thiên nhiên, nhìn thấy ánh sáng rực rỡ đến chói mắt của mặt trời cũng là lúc cô phát hiện ra một làn khói đen đặc phủ kín bầu trời từ phía tòa thành. Hơi nóng thoảng trong không khí đưa một mùi hương nồng đến khó chịu.

“Không xong rồi, tòa thành vẫn không dập được lửa. Coi chừng là muốn thiêu hết mật thất.” Tư Mạn leo được ra bên ngoài, lập tức cúi xuống lò đầu vào bên trong kinh hô.

“Đi tìm dây leo!” Nghiêm Trạch vẫn giữ nguyên phong thái cao quý kia, nghiêm giọng hạ lệnh.

Tư Mạn vâng một tiếng lập tức tìm được đoạn cây leo cao ngay trong núi. Đây là khu vực rừng rậm, cho nên không khó để cô có thể hoàn thành một đoạn dây cứu hộ.

Đám người họ căn bản không thể leo bờ tường như cô vì phải giữ nguyên mạch đập tĩnh, điều này càng khiến cô không thể trì hoãn cứu người.

Ngay lúc Tư Mạn hoàn thành xong việc tìm dây, nhả sợi dây cứng và dài kia xuống dưới, cũng là lúc mặt đất bắt đầu rung chuyển.

“Nhanh lên, mật thất sắp sập rồi.” Cảm nhận được độ rung của mặt đất ngày càng tăng lên, hơi nóng lan tỏa trong không khí ngày càng lớn. Tư Mạn tràn ngập vẻ khẩn trương, nhanh miệng nhắc nhở.

Đám người Nghiêm Giác Siêu buộc Hắc Báo đang ngoi ngóp thở vào lưng Hắc Miêu, nộc độc ngày càng ăn sâu khiến Hắc Báo đã không còn tỉnh táo, buộc phải dùng cách này để leo lên.

Tư Mạn nắm chắc dây leo, vòng qua một thân cây to lớn cứng cáp gần nhất làm bàn đỡ, dùng hết sức mình kéo hai người đàn ông nặng nề lên. Tuy rằng đã có thân cây làm trụ, nhưng âu cũng là phận nữ nhi. Tư Mạn gặp không ít khó khăn khi dùng sức kéo người.

Hai người Hắc Báo, Hắc Miêu vừa lên đến nửa đoạn thì phải ngưng lại. Dường như Tư Mạn đã hết sức.

“Bối tiểu thư, chịu khó một chút. Chỉ còn một chút nữa thôi.” Tạ Bân nhận thấy vấn đề liền với giọng nói vọng ra.

Tư Mạn ôm lấy dây leo thở phì phò. Lòng bàn tay từ khi nào đã rướm một ít máu tươi, mồ hôi nhỏ giọt trên gương mặt thanh tú.

Bất giác lúc này cô nghĩ đến một việc. Từ lúc vào Nghiêm gia, việc cô muốn nhất là tìm cách trốn thoát tránh hậu họa về sau. Nếu lúc này cô buông dây leo, để đám người Nghiêm gia chết dưới đó, chẳng những cô được an toàn tẩu thoát, mà còn có thể khiến gia tộc này bị diệt vong.

Cuộn tròn sợi dây trong bàn tay đau rát, lòng Tư Mạn trở nên bối rối.

Cơ hội trốn thoát duy nhất trong đời, sao cô lại nao núng không chịu buông tay?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34-1 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 38-2 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55-1 Chương 55-2 Chương 56 Chương 56-2 Chương 56-3 Chương 57 Chương 57-2 Chương 58 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Q.2 Chương 1. Q.2 Chương 2. Q.2 Chương 3. Q.2 Chương 4. Q.2 Chương 5. Q.2 Chương 6. Q.2 Chương 7. Q.2 Chương 8. Q.2 Chương 9. Q.2 Chương 10. Q.2 Chương 11. Q.2 Chương 12. Q.2 Chương 13. Q.2 Chương 14. Q.2 Chương 15. Q.2 Chương 16. Q.2 Chương 17. Q.2 Chương 17-2. Q.2 Chương 17-3. Q.1 Chương 17-4. Q.2 Chương 18. Q.2 Chương 20. Q.2 Chương 21. Q.2 Chương 22. Q.2 Chương 23. Q.2 Chương 23-2. Q.2 Chương 24-1. Q.2 Chương 24-2. Q.2 Chương 25. Q.2 Chương 26. Q.2 Chương 27-2. Q.2 Chương 28. Q.2 Chương 29. Q.2 Chương 30. Q.2 Chương 31. Q.2 Chương 32 Q.2 Chương 33 Q.2 Chương 34
Tiến »