Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về

Lượt đọc: 3231 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187
Tiến »
Chương 187
Đại Kết Cục (Hạ) (8)

❊ ❊ ❊

Yến tiệc chúc mừng suốt chín ngày, ngay cả Đông Hải Long Vương mặt mày sầu khổ nhìn nhi tử thành thân cũng uống đến mặt mày hớn hở, gặp người nào cũng kính rượu, quả thực là vui vẻ vô cùng.

Thất Mệnh cùng với Khổng Tước trước khi tàn tiệc thì bị Duyệt Nhi âm thầm gọi đến nói chuyện riêng. Lúc này hai người họ đang trên đường trở về Tiên giới, nhớ lại mấy ngày vui vẻ này thì đều mang theo ý cười.

“Mặc dù ba cặp kia trông có vẻ thực sự không tự nhiên, có điều tình ý trong ánh mắt trao nhau, mọi người ai cũng nhìn ra.”

Thất Mệnh gật đầu: “Duyệt Nhi đối với những chuyện này khứu giác rất nhạy, có thể là do tâm tư đơn thuần, cảm thấy thích thì nên ở cạnh nhau, không có quá nhiều băn khoăn đến thế.”

Khổng Tước nhìn chiếc hộp đẹp đẽ sang trọng trong tay Thất Mệnh, cười nói: “Duyệt Nhi nói phải trở về Tiên giới thì mới có thể mở ra, rốt cuộc là vật gì? Bảo bối ư?”

Thất Mệnh nhìn chiếc hộp màu hồng, cũng bất đắc dĩ lắc lắc đầu: “Tính tình con nít, có lẽ là động vật đáng yêu nào đấy.Tôn thượng không cho nàng nuôi, nên cho chúng ta cũng không chừng.”

“Vậy thì rất tốt. Aizz, Tiểu Bảo hiện giờ cả ngày đều đi theo tiểu thiếu chủ chạy đây chạy đó, cũng không về nhà.”

“An tâm, Duyệt Nhi cứ cách một thời gian sẽ để nó về nhà mà.”

Cửu Kiếm nhớ đến bộ dạng Duyệt Nhi bĩu môi bất mãn, cười cười: “Cũng phải.”

Đợi đến khi Thất Mệnh và Cửu Kiếm trở lại Tiên giới, lúc hăm hở mở chiếc hộp thì bị dọa sợ giật bắn.

Trong hộp quả thực là một con vật dễ thương, còn là con vật trong lòng của Tôn thượng…..

Nhưng mà……………Thất Mệnh và Khổng Tước rơi lệ đầy mặt, Tôn thượng, chúng tôi thật sự không biết nha.

Bên trong hộp trải đầy cánh hoa thơm mềm, tiểu tử hổ thấy nắp hộp cuối cùng cũng đã được mở, vui vẻ ngẩng đầu lên, nở nụ cười ngọt ngào với Thất Mệnh và Khổng Tước, thế nhưng suýt nữa thì dọa Thất Mệnh và Khổng Tước sợ phát khóc.

Tiểu tử hổ từ trong hộp nhảy ra, nghi hoặc nói: “Thất Mệnh thúc thúc, Khổng Tước tỷ tỷ, hai người sao vậy? Không vui sao?”

Thất Mệnh và Khổng Tước đưa mắt nhìn nhau, trong lòng mặc dù thấp thỏm không yên, nhưng cũng thật tâm cười nói: “Vui chứ, Duyệt Nhi đã nhiều năm như vậy chưa từng trở lại Tiên giới.”

Tiểu tử hổ đôi mắt tựa lưu ly nhìn qua nhìn lại hai người một lần, xác định không có vấn đề gì mới ‘a’ lên một tiếng, hóa thành hình người, đáng yêu kéo kéo tai.

“Muội thật sự muốn ra ngoài, cho nên vất vả lắm mới tìm được cơ hội để hai người dẫn đi, ha ha ha.”

Thất Mệnh cân nhắc một lúc: “Duyệt Nhi, lẽ nào con để ba đôi kia kết hôn chính là vì tìm một cơ hội để chạy ra ngoài?”

Duyệt Nhi đại nghĩa ngút trời nói: “Con sao có thể là người như vậy! Hắc hắc, con chỉ là thuận tiện nghĩ ra một cách này mà thôi…..”

Khổng Tước cùng Thất Mệnh: ……..

Hôm sau, dường như toàn bộ người của Thánh giới đều biết, tiểu thê tử của Tôn thượng bỏ nhà đi….

Không cần Tôn thượng ra lệnh, người ở khắp nơi đã tay chân cuống quít, lùng sục tìm kiếm tiểu cô nương đại danh đỉnh đỉnh này.

Tức Mặc Ly thế nhưng lại là người bình tĩnh nhất, cô hổ nhỏ có thể chạy đi đâu được chứ? Chẳng qua là mấy chỗ đó mà thôi.

Quả nhiên, ngày hôm sau, y đã nhận được tin.

Tôn thượng, ôm con hổ nhỏ nhà ngài về. Thất Mệnh.

Tức Mặc Ly cười cười, để Túc Tịch hạ lệnh xuống dưới, tự mình thong thả đi đến Tiên giới.

Đêm đến, Duyệt Nhi biến thành con hổ nhỏ nằm trong chiếc hộp, sáng ra biến về hình người, thu chiếc hộp vào nội đỉnh, dạo chơi khắp nơi, ngày tháng cứ thế trải qua vô cùng mãn nguyện.

Trong một rừng trúc, nàng đã ở đây ngẩn ngơ suốt mấy ngày trời.

Aizz, nơi này phong cảnh rất đẹp, thật sự là như trong tranh mà. Quan trọng nhất là, chỗ này bí mật, rất ít người biết.

Hôm nay cũng không biết vì sao trời bỗng dưng đổ mưa lớn. Duyệt Nhi tìm tới tìm lui cũng không tìm được sơn động nào, thấy mây đen cùng lôi điện chớp lóe thì có chút sợ hãi, vội vội vàng vàng tìm một chỗ tương đối khuất, lấy hộp ra, hóa về nguyên thân, nhảy vào đậy nắp lại.

Mưa lớn bắt đầu dữ dội, Duyệt Nhi nghe tiếng sấm chớp thì càng lúc càng sợ hãi. Ông trời không tốt, chiếc hộp này nàng ngàn suy vạn tính, vẫn không nghĩ tới nắp hộp bằng vải, sẽ bị thấm nước……….

Lúc này, cô hổ nhỏ nước mắt lưng tròng, nếu ở bên Mặc Ly thì tốt rồi, vòng ôm ấm áp, cái gì cũng không có, hu hu.

Dường như sau mỗi lần rời nhà đi thì đều muốn trở về vậy.

Trong lòng Duyệt Nhi đang lặng lẽ nhớ lại thì bên cạnh bỗng dưng truyền đến tiếng bước chân. Nàng vội vàng nâng cao cảnh giác, lúc này sao lại có ai đến?

Nắp hộp trên đầu bị mở ra, Tức Mặc Ly đưa tay thi pháp ngăn mưa, nhìn lông tơ khắp người Duyệt Nhi đều ướt sũng, vươn tay bế nàng ra.

“Ngốc, pháp thuật có thể ngăn mưa đâu?”

Duyệt Nhi nằm trong lòng bàn tay y, đầu cọ cọ ngón cái y: “Thiếp sợ sấm chớp, căng thẳng……nên quên mất….”

Tức Mặc Ly: ………………

Trước mắt là một lầu các dựng lên từ trúc, tinh xảo đẹp đẽ. Duyệt Nhi gần như nhìn đến đờ người.

“Mặc Ly, chàng sao lại biết nơi này có lầu các?” Nàng ngay cả hang động cũng tìm không thấy……

“Ta dựng, Duyệt Nhi thích?”

Duyệt Nhi mở to đôi mắt vốn đã to tròn, lỗ tai hưng phấn dựng lên, đáng yêu vô cùng: “Chàng dựng? Khi nào?”

“Bốn ngày trước. Nàng đến đây, ta đã theo sau rồi.”

“Chàng không để thiếp biết, âm thầm ở đây dựng căn nhà trúc?”

Tức Mặc Ly gật đầu, ôm nàng vào trong. Chuông gió trên cửa đung đưa, âm thanh như tiếng suối mát chảy qua đá ngọc từ trong căn phòng truyền ra.

“Nàng đến đâu, ta sẽ đến đó, cho nàng chốn về bình yên nhất.”

Cô hổ nhỏ nào đó cảm động: “Mặc Ly………….”Rời nhà đi, quả thực chỉ là phương pháp minh chứng nho nhỏ chàng đang quan tâm đến nàng mà thôi.

“Chúng ta sinh hổ con đầy khắp núi đi.”

Tức Mặc Ly thoáng mỉm cười, dịu dàng đến độ khiến người khó mà tin tưởng: “Cầu còn không được.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187
Tiến »