Nhà hàng nằm trên đường Castie, chỉ cách Lý Thuyết Dây một góc phố, muốn đến đó hai người phải đi bộ ngang qua cửa hàng. Chốn thân quen giờ thật lạ lẫm. Khi tới trước mặt tiền, cô nhận thấy có điều lạ thường. Trong cửa sổ không bày cây ghi ta nào. Ở đó chẳng có gì ngoài một tờ giấy A4 bạc màu dán vào mặt trong tấm kính.
Cô nhận ra nét chữ của Neil.
Than ôi, Lý Thuyết Dây không thể tiếp tục kinh doanh tại cơ sở này nữa. Do giá thuê mặt bằng tăng cao, chúng tôi không còn khả năng duy trì cửa hàng. Xin gửi lời cảm ơn chân thành tới tất cả khách hàng thân thiết. Đừng nghĩ suy nhiều, sẽ ổn cả thôi. Hãy cứ đi con đường của riêng mình. Chỉ Chúa mới biết chúng tôi sẽ ra sao khi không có bạn. [19]
Dylan tỏ ra thích thú. “Anh hiểu ý họ.” Vài giây sau. “Anh được đặt theo tên của Bob Dylan đấy. Anh kể cho em nghe chưa?”
“Em không nhớ.”
“Em biết mà, người chơi nhạc ấy.”
“Vâng. Em có nghe nói đến Bob Dylan, Dylan ạ.”
“Chị gái anh tên Suzanne. Giống tên bài hát của Leonard Cohen.”
Nora mỉm cười. “Bố mẹ em mê Leonard Cohen.”
“Em tới đây bao giờ chưa?” Dylan hỏi. “Trông cửa hàng này có vẻ được lắm.”
“Một hai lần gì đó.”
“Anh cũng đoán thế, vì em thích âm nhạc mà. Em từng chơi piano đúng không?”
Từng chơi.
“Vâng. Đàn oóc. Chút chút.”
Nora nhận thấy tờ thông báo có vẻ cũ. Cô nhớ lại những lời Neil đã nói. Tôi không thể trả lương cho cô để cô làm khách mất hứng bằng bộ mặt như đưa đám thế kia được.
Chà, có lẽ vấn đề không nằm ở cái mặt tôi, Neil ạ.
Họ tiếp tục đi.
“Dylan này, anh có tin vào sự tồn tại của vũ trụ song song không?”
Anh ta nhún vai. “Chắc là có.”
“Anh nghĩ giờ này anh đang làm gì trong một cuộc đời khác? Anh có cho rằng vũ trụ này đáng sống không? Hay anh muốn đến vũ trụ khác mà tại đó anh không sống tại Bedford?”
“Không hẳn. Anh hạnh phúc khi ở đây. Cần gì vũ trụ khác nếu nơi này có chó? Chó ở đây cũng giống ở London. Anh từng đỗ đại học, em biết đấy. Anh được nhận vào khoa Thú y của Đại học Glasgow. Anh đi được một tuần nhưng nhớ lũ chó ở nhà quá. Thế rồi bố anh mất việc, không đủ khả năng trang trải cho anh. Vậy nên, đúng, anh không trở thành bác sĩ thú y. Trong khi anh thực sự muốn làm nghề đó. Nhưng anh không hối hận. Anh có cuộc sống tốt đẹp. Anh có những người bạn tốt. Anh có bầy chó của anh.”
Nora mỉm cười. Cô mến Dylan, cho dù cô không cho rằng mình có thể thích anh ta như bản sao của cô ở cuộc đời này. Anh ta là người tốt, mà người tốt thì khó kiếm.
Khi tới nhà hàng, họ trông thấy một người đàn ông cao ráo tóc sẫm màu mặc trang phục thể thao chạy về phía họ. Sau khoảnh khắc ngỡ ngàng, Nora nhận ra đó là Ash - Ash bác sĩ phẫu thuật, Ash khách hàng của Lý Thuyết Dây, người từng mời cô đi uống cà phê, Ash người an ủi cô trong bệnh viện, người gõ cửa nhà cô tối qua ở một thế giới khác, báo cho cô biết Voltaire đã chết. Ký ức ấy, như vẫn còn quá mới, nhưng nó chỉ thuộc về mình cô. Rõ ràng anh đang luyện tập để tham gia giải bán marathon vào Chủ nhật. Chẳng có lý do gì để tin rằng Ash của cuộc đời này không giống với Ash trong cuộc đời gốc của cô, trừ khả năng anh đã không phát hiện ra xác một Voltaire vào tối qua. Hoặc cũng có thể có, dù Voltaire chắc chẳng phải tên là Voltaire.
“Chào anh,” cô nói, quên béng mất mình đang ở dòng thời gian nào.
Ash mỉm cười đáp lễ, nụ cười đầy bối rối. Bối rối nhưng hiền từ, khiến Nora thậm chí còn ngượng hơn. Vì dĩ nhiên là ở cuộc đời này làm gì có chuyện anh gõ cửa nhà cô, chẳng bao giờ có chuyện anh mời cô uống cà phê hay mua tuyển tập nhạc Simon & Garfunkel.
“Ai vậy?” Dylan hỏi.
“À, chỉ là người em quen ở một cuộc đời khác thôi.”
Dylan ngơ ngác nhưng lắc đầu cho qua, hệt như giũ nước mưa trên người.
Họ đã đến nơi.