Nhưng nếu thà đào quáng cả ngàn vạn năm cũng không muốn tự sát phục sinh, vậy chứng tỏ hắn có bảo vật không nỡ từ bỏ.
Hắn làm vậy cũng là để tránh đối phương lợi dụng sơ hở.
Dù sao, có những bảo vật dung hợp với linh hồn, hoặc tồn tại một cách đặc biệt, không thể giao ra được.
"Vậy... giao ra đi."
Quỷ Vụ Chi Chủ vẫn cất giọng lạnh lùng, nhưng trong lòng lại vô cùng mong chờ.
Lâm Khinh đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.
Hắn chỉ liếc nhìn người phụ nữ da xanh bên cạnh, muốn xem ả có chiêu gì.
Dù vẻ ngoài ả ta không có gì đặc biệt, nhưng khi hắn dùng bí thuật của Bí Ẩn Chi Đồng quan sát, lại lờ mờ nhận ra trong cơ thể ả tồn tại những tia năng lượng dị chủng không thuộc về bản thân ả.
Hơn nữa, tầng năng lượng này cực kỳ cao cấp, ít nhất phải là lực lượng của Hư Không Chúa Tể!
Với những thông tin đặc biệt như vậy, hắn không tin những lời ả nói, rõ ràng là ngụy trang dối trá.
Cho nên, hắn không vội ra tay, muốn xem người phụ nữ kỳ quái này rốt cuộc là thế nào.
Một lúc sau, người phụ nữ da xanh vẫn đứng bất động.
Bởi vì cả hai đều chờ đối phương lộ diện trước.
Với tốc độ của sinh linh hư không, chỉ cần một cái chớp mắt là có thể lấy hết bảo vật chứa trong hư không, không có lý do gì để kéo dài.
Trên boong tàu Hư Không Thuyền trống rỗng, bầu không khí trở nên trầm mặc.
Đám hải tặc cường giả dưới trướng Quỷ Vụ Chỉ Chủ cũng nhìn hai người, mày nhăn lại.
"Hai người các ngươi muốn chết à?"
Quỷ Vụ Chi Chủ lạnh lùng lên tiếng.
Ngay sau đó, uy năng to lớn lại ngưng tụ thành hình bóng chiếc chùy khổng lồ, treo lơ lửng nhắm thẳng xuống Hư Không Thuyền, uy thế đáng sợ bao trùm lên cả hai người.
Lâm Khinh dường như không thấy gì, vẫn bình tĩnh đứng tại chỗ, chỉ nhìn về phía người phụ nữ da xanh kia.
Ánh mắt người phụ nữ da xanh lộ ra một tia bất đắc dĩ.
"Hử?"
Quỷ Vụ Chi Chủ tức giận gầm lên, hình bóng chiếc chùy khổng lồ lập tức giáng xuống!
Hắn định đập nát nhục thân hai người, rồi moi linh hồn ra thẩm vấn từ từ.
"Oanh!"
Hình bóng chiếc chùy khổng lồ đánh trúng vị trí hai người đang đứng trên Hư Không Thuyền. Dù là Hư Không Thuyền cao cấp, cũng không chịu nổi uy năng thần khí oanh kích, lập tức vỡ tan thành mảnh nhỏ.
Nước biển bắn tung tóe, như sóng thần ập đến, nhấn chìm hoàn toàn Hư Không Thuyền đang chìm xuống biển.
"Thôi vậy..."
Đột nhiên, một tiếng thở dài già nua vang lên.
Ngay lập tức, hình bóng chiếc chùy khổng lồ nổ tung, hóa thành vô số dòng năng lượng bắn ra, khiến mặt biển sụt xuống một mảng lớn, sóng lớn cuộn trào dữ dội.
"Hử?" Giọng Quỷ Vụ Chỉ Chủ có thêm vài phần ngưng trọng.
Lúc này, bên ngoài cơ thể người phụ nữ da xanh quấn quanh một đầu Cự Mãng u ám, khí tức kinh khủng bao trùm lấy ả, con Cự Mãng mờ ảo ngẩng đầu nhìn về một hướng khác.
Đó là một quả cầu ánh sáng màu vàng kim, đường kính chỉ vài mét nhưng lại giống như một hằng tinh chứa đựng lực lượng kinh khủng, xoay tròn chậm rãi, khiến hư không xung quanh sụp đổ và ngưng tụ đến cực hạn, dường như có thể chống lại mọi xâm nhập từ bên ngoài.
Và bên trong quả cầu màu vàng kim, không ai khác chính là Lâm Khinh mặt không đổi sắc.
"Quả nhiên..."
Hình bóng Cự Mãng tu ám nhìn Lâm Khinh, truyền âm nói: "Ngươi là sinh linh hư không mà lại có thực lực sánh ngang Hư Không Chúa Tể, đến từ thánh địa nào?”
Lâm Khinh liếc nhìn nó, truyền âm đáp: "Ngươi lại có lai lịch gì? Yếu ớt như vậy, chỉ còn lại một tia linh hồn?"
"Ha ha..." Cự Mãng u ám phát ra một tiếng cười nhẹ già nua, "Thủ đoạn hay đấy, bí thuật cao minh, xem ra ngươi đã sớm phát hiện ra điều bất thường rồi?"
"Thật sao?" Lâm Khinh cũng truyền âm nói: "Ngươi để người phụ nữ này ngay từ đầu đã tiếp cận ta, xem ra cũng đã sớm phát hiện ra ta?"
Còn Quỷ Vụ Chi Chủ trong cung điện thần khí thì ngây người ra.
Trong một đoàn mạo hiểm nhỏ bé như vậy, lại ẩn giấu hai cường giả cỡ này?
Dù chỉ là cảm nhận đơn giản, hắn cũng có thể nhận ra——
Dù là hình bóng Cự Mãng u ám, hay quả cầu ánh sáng màu vàng kim do Lâm Khinh tạo ra, uy năng đều không hề kém cạnh hắn!
Tuyệt đối là cấp độ Hư Không Chúa Tể!
"Hai người này, một trong số đó lại vừa hay có bảo vật mà quỷ vụ khao khát? Sao lại trùng hợp như vậy?" Quỷ Vụ Chi Chủ lập tức nhận ra có điều không ổn.
Điều quan trọng nhất là—
Dù cục diện này có phải là cái bẫy để dụ hắn hay không, hắn đều đã hiểu, lúc này hắn không còn nắm chắc có thể cướp được bảo vật hắn khát khao từ tay những cường giả này!
"Đã vậy..."
Quỷ Vụ Chi Chủ không do dự nhiều, lập tức đưa ra quyết định.
Đám hải tặc cường giả vây quanh xung quanh đều có chút khó hiểu.
Vừa nãy còn tưởng là cá nằm trong chậu, có thể tùy ý nắm bắt hai kẻ yếu, sao đột nhiên lại bộc phát ra thực lực kinh khủng như vậy?
Trong lúc bọn chúng còn chưa biết làm sao——
"Giết!"
Đi kèm với tiếng quát lạnh, lôi đình xé toạc bầu trời, từ trong cung điện thần khí đột nhiên bắn ra liên tiếp ba đạo ảnh chùy khổng lồ với uy năng đạt đến cực hạn, một lần nữa ầm ầm đánh xuống Cự Mãng u ám và Lâm Khinh!
Rất nhiều hải tặc cường giả nghe vậy, trong lòng bừng bừng khí thế, đang định phối hợp thủ lĩnh thì——
"Vút"
Cung điện thần khí của Quỷ Vụ Chi Chủ đột nhiên thu nhỏ lại, rồi biến thành một luồng ánh sáng, dưới lớp sương mù xám xịt bao quanh, bắt đầu bỏ chạy về phía xa!
Đám hải tặc không khỏi ngẩn người.
Cùng lúc đó——
"Ha ha..."
Một tiếng cười khẽ chế giễu vang lên, Cự Mãng u ám quấn quanh người phụ nữ da xanh đột nhiên há cái miệng rộng như chậu máu, mảnh hư không này lập tức bị bóng tối u ám vô tận bao phủ.
Trong chớp mắt, cung điện thần khí như sa vào đầm lầy, tốc độ chậm đi không biết bao nhiêu lần.
Và cái đuôi mờ ảo của Cự Mãng u ám bỗng nhiên vung lên, lập tức duỗi dài gấp ngàn vạn lần, quấn lấy tòa cung điện thần khí kia.
"Cút!"
Lôi đình vang dội, vô tận điện quang quấn quanh một chiếc chùy khổng lồ màu vàng sẫm, ầm ầm đánh vào đuôi Cự Mãng u ám.
Cái đuôi lập tức đứt lìa, nhưng ngay sau đó lại mọc lại, quấn chặt lấy cung điện.
"Cút ngay!"
Quỷ Vụ Chi Chủ không còn tâm trí ham chiến, trốn trong cung điện thần khí, điên cuồng thúc đẩy chiếc chùy khổng lồ, liên tục đánh vào đuôi Cự Mãng u ám.
Cự Mãng u ám chỉ có thể hết lần này đến lần khác tái sinh, ngăn chặn cung điện thần khí.
"Đáng chết..."
Trong mắt Cự Mãng u ám hiện lên vẻ tức giận, "Nếu như đợi tên kia ra khỏi cung điện rồi mới động thủ, ta có tám phần chắc chắn giết được hắn, nhưng bây giờ..."
Cung điện thần khí, vốn dĩ tồn tại để che chở, nên những thần khí phòng ngự càng trở nên trân quý hơn.
Dù cung điện thần khí này chỉ là lục sắc, nó cũng không có cách nào cưỡng ép phá vỡ cửa chính cung điện.
"Này."
Cự Mãng u ám bỗng nhiên nhìn về phía Lâm Khinh đang thờ ơ lạnh nhạt đứng một bên, truyền âm nói: "Ngươi giúp ta một tay đi, chỉ cần có thể giết Quỷ Vụ Chi Chủ, ta chỉ cần một món đồ thôi, còn lại đều thuộc về ngươi, thế nào?"