Một đêm trôi qua.
"Ta phải đi."
Lâm Khinh xoa đầu Triệu Gia Di, khẽ nói: "Giờ em tin chưa? Thực tế với Đệ Nhị Vũ Trụ Võng có khác gì nhau đâu, đúng không?"
Triệu Gia Di lẩm bẩm: "Nhưng Đệ Nhị Vũ Trụ Võng có sinh em bé được đâu..."
"Ra vậy..." Lâm Khinh ngẫm nghĩ rồi nói: "Muốn có con cũng được, nhưng tốt nhất là chờ thêm đã. Nếu anh thành hư không sinh linh, dòng máu đời sau sẽ ưu tú hơn."
Trước đây anh không muốn có con vì Trái Đất đang đối mặt nguy cơ lớn, cảm giác cấp bách khiến anh không thể phân tâm, cũng không muốn vướng bận.
Nhưng giờ Trái Đất không còn nguy hiểm gì, áp lực cũng không lớn, muốn có con cũng không sao.
"Vậy... được ạ." Triệu Gia Di khẽ gật đầu.
Hiện tại cô cũng là Chung Cực Tinh Thần sinh linh, chỉ là chưa chắc chắn vượt qua được thí luyện thần chức giai đoạn tinh thần của Vũ Trụ Sứ Giả, dù sao cũng cần phải nắm giữ thần kỹ.
Ngộ tính của cô cũng chỉ ở mức tạm được, không tự tin luyện thành thần kỹ.
Lâm Khinh cũng định sau này xem có giúp cô tăng cường gene, tìm thần chức sở trường, khí cụ hướng dẫn thần chức các kiểu bảo vật hay không, như vậy sẽ tự tin hơn để Triệu Gia Di vượt qua thí luyện thần chức.
Đương nhiên, nếu trên Trái Đất có người thành hư không sinh linh, có thể quan sát vũ trụ vạn tượng qua hư không, chỉ điểm người khác học thần kỹ sẽ dễ hơn.
Giống như các hoàng tử văn minh Cửu Tinh đều luyện thành thần kỹ, cũng là nhờ có Đế Hoàng chỉ điểm.
"Lần sau gặp, có lẽ phải rất nhiều năm. Anh đi đây."
Lâm Khinh vỗ vai cô, rồi quay người rời khỏi phòng.
Nhưng anh không vội tham gia thí luyện thần chức ngay mà dùng thời không chỉ lực của Chân Không Đại Mộ, dịch chuyển đến Hỏa Tỉnh, cách xa Trái Đất gần trăm triệu km.
Lúc này trên Hỏa Tinh đã xây dựng rất nhiều Thiên Không Thành, cùng vô số công trình và người máy đang tiến hành cải tạo.
Lâm Khinh nhìn lướt qua rồi dịch chuyển thẳng đến một hố thiên thạch trên Hỏa Tinh.
Nơi này không gian hoàn toàn phong tỏa, ngoài anh ra, không ai có thể tìm thấy.
Chỉ thấy Cửu Tinh Đế Hoàng mặc trường bào đỏ sẫm, Cửu Tinh Thủy Tổ tóc xanh da trời... và người đàn ông mặc trường bào bạch kim, lúc này đều bị giam trong lồng thời không, như ba con côn trùng mắc kẹt trong hổ phách, không thể phản kháng.
Ba người thần sắc rất bình tĩnh, dù sao họ đã bị phong tỏa ở đây cả trăm năm.
May mà ý thức của họ có thể kết nối Đệ Nhị Vũ Trụ Võng thông qua thiết bị đăng nhập được bảo vệ trong hư không, không lo bị phá hủy.
"Lâm Khinh!"
Cả ba đều thấy Lâm Khinh, nhưng âm thanh cũng không thể truyền ra khỏi lồng giam thời không. Lâm Khinh chỉ tạo một ảnh chiếu trong lồng giam, nếu không họ còn không nhìn thấy anh.
"Ba vị, trăm năm qua thế nào?" Lâm Khinh lên tiếng.
Nhưng ba người có phản ứng khác nhau.
"Lâm Khinh?"
Cửu Tinh Đế Hoàng trầm giọng nói: "Văn minh Cửu Tinh của ta có chút khúc mắc với các ngươi, nhưng văn minh Trái Đất cũng không thiệt hại gì. Chúng ta cũng đâu đến mức không đội trời chung?"
Hắn đã sớm nhận được thông tin từ văn minh Nguyên Thần, hơn nữa trong công dân vũ trụ Trái Đất cũng có gián điệp do hắn mua chuộc.
Cho nên hắn biết rõ lãnh tụ thực sự của Trái Đất là tên nhóc ngay trước mắt, người còn chưa đạt tới thần chức Tinh Thần.
"Ồ?" Lâm Khinh hơi nhíu mày, "Ngươi định thế nào?”
"Thả ta tự do, ta thề sẽ không đến gần Trái Đất nữa." Cửu Tinh Đế Hoàng nói: "Ta còn có thể dâng lên rất nhiều bảo vật để tạ lỗi, thế nào?"
Lâm Khinh khẽ vuốt cằm, nói: "Đề nghị không tệ, nhưng ngươi là văn minh cấp 19, ngươi nghĩ ta cần bảo vật của ngươi sao?"
Sắc mặt Cửu Tinh Đế Hoàng biến đổi.
"Ta có thể cho ngươi một con đường sống." Lâm Khinh lật tay, lấy ra một bản hợp đồng cấp bốn sao, nói: "Chỉ cần ngươi ký hợp đồng này, ta sẽ thả ngươi tự do."
"Hợp đồng?"
Cửu Tinh Đế Hoàng nhìn bản hợp đồng bốn sao, niệm lực quét qua, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, trầm giọng nói: "Quá đáng lắm rồi đấy?"
"Quá đáng sao?" Lâm Khinh bình tĩnh nói: "Ngươi có sinh mệnh vô tận, dùng nó đổi lấy mạng sống quý giá, có đáng gì? Hơn nữa thời hạn hợp đồng chỉ có năm triệu năm thôi."
"Ta là hư không sinh linh!"
Cửu Tinh Đế Hoàng lạnh giọng nói: "Ngươi nghĩ ta sẽ làm nô lệ của ngươi?"
Các điều khoản trong hợp đồng quá khắc nghiệt, nếu hắn đồng ý thì chăng khác nào làm nô lệ.
"Ngươi muốn từ chối?" Lâm Khinh nhìn hắn, "Không sợ chết?"
Nếu là sinh linh dưới cấp hư không, dù sao cũng sẽ chết, thấy hợp đồng này thà chết không theo cũng là bình thường.
Nhưng hư không sinh linh có sinh mệnh vô tận, càng không muốn chết, theo anh đoán, hẳn là phải cân nhắc mới đúng, ai ngờ đối phương vẫn từ chối thẳng thừng?
"Bảo ta làm nô lệ của ngươi năm triệu năm? Một năm cũng không thể!"
Cửu Tinh Đế Hoàng lạnh giọng nói: "Ngươi chỉ là sinh linh hèn mọn chưa đạt thần chức Tinh Thần, chỉ mượn thủ đoạn của tiền văn minh để nhốt ta ở đây, ngươi giết được ta thì cứ giết đi."
Hắn đã hỏi ý kiến vị cường giả đáng sợ hình nón của văn minh Ròng Rọc ở Đệ Nhị Vũ Trụ Võng. Vị đại nhân kia nói rất rõ ràng, đối phương không thể giết bọn họ, nên mới nhốt lại.
Thủ đoạn che đậy siêu nhiên này chắc chắn phải trả giá đắt.
Chỉ cần chờ là đủ.
Chờ đối phương không trả nổi giá, không duy trì được nữa là xong.
Trừ khi văn minh Trái Đất xuất hiện hư không sinh linh, nếu không hắn không lo bị giết.
Nếu giết được thì đã không đợi cả trăm năm rồi.
Còn hư không sinh linh?
Thông thường, hàng trăm hàng ngàn thiên tài có năng lượng thứ chín mới có một hư không sinh linh.
Văn minh Cửu Tinh trải qua gần ngàn vạn năm lịch sử cũng chỉ có hắn và Thủy Tổ là hư không sinh linh.
Hắn không tin mình xui xẻo đến mức văn minh Trái Đất lại vừa xuất hiện một hư không sinh linh.
"Thật sao?"
Lâm Khinh liếc Cửu Tinh Đế Hoàng với vẻ giễu cợt rồi tan đi ảnh chiếu.
Trong lồng thời không của Cửu Tinh Thủy Tổ, Cửu Tinh Thủy Tổ nhìn ảnh chiếu của Lâm Khinh, mỉm cười nói: "Trái Đất đề cử ngươi làm lãnh tụ, xem ra ngươi có được truyền thừa quan trọng của tiền văn minh? Phong tỏa thời không này là ngươi làm?"
Cũng không khó đoán.
"Cửu Tinh Thủy Tổ còn cười được?” Lâm Khinh hỏi ngược lại.
"Nếu ngươi có thể giết hoặc uy hiếp được chúng ta thì đã ra tay rồi." Cửu Tinh Thủy Tổ bình tĩnh cười nói: "Cần phải nói sao?"
"Không có gì để nói."
Lâm Khinh cầm bản hợp đồng bốn sao lên, nói: "Ký nó, ta cho ngươi tự do."
Cửu Tinh Thủy Tổ liếc qua hợp đồng, cười nói: "Biến thành nô lệ của ngươi, cái này mà gọi là tự do sao? Còn năm triệu năm, người trẻ tuổi, ngươi biết năm triệu năm là khái niệm gì không? Ngươi nghĩ ngươi sống được lâu vậy sao?"
"Cái đó không liên quan đến ngươi." Lâm Khinh đánh giá Cửu Tỉnh Thủy Tổ, nói: "Xem ra ngươi định từ chối?”
"Ta biết ngươi giết không được ta." Cửu Tinh Thủy Tổ nói: "Duy trì phạm vi thời không rộng lớn như vậy cả trăm năm, cái giá không hề nhỏ. Ngươi có thể kiên trì bao lâu? Ngàn năm? Vạn năm?"
"Lồng thời không này chắc chắn sẽ có ngày giải trừ, đến lúc đó ngươi lấy gì đấu với ta?" Cửu Tinh Thủy Tổ thần sắc rất lạnh nhạt.
Với thực lực tu luyện gần chục triệu năm, dù chỉ là hư không sinh linh bình thường, nhưng hắn cũng sáng tạo ra thần kỹ riêng, thực lực đỉnh cao Tinh Uyên tầng mười một!
Còn lãnh tụ Trái Đất trước mắt, dù có thiên phú cao đến đâu, nhưng có ai đến được bước này mà không phải siêu cấp thiên tài?
Đối phương còn chưa đạt thần chức Tinh Thần, dù nắm giữ thần kỹ mạnh mẽ, chắc cũng chỉ có thực lực Tinh Uyên tầng tám.
Với hắn, hắn có thể hủy diệt không biết bao nhiêu kẻ như vậy!
Chỉ là một tên nhóc gặp may mà thôi.
"Có cốt khí."
Lâm Khinh cười nói: "Vậy ngươi cứ đợi đi."
Anh nhìn về phía người đàn ông mặc trường bào bạch kim trong một lồng thời không khác.
Khi ảnh chiếu niệm lực của Lâm Khinh thành hình, người đàn ông mặc trường bào bạch kim chỉ im lặng nhìn lại, không nói gì.
"Ta còn tưởng ngươi cũng sẽ như bọn họ, vừa gặp đã đòi giao dịch." Lâm Khinh đánh giá cường giả đáng sợ đến từ văn minh cấp hai này.
Chỉ khí tức tỏa ra thôi đã khiến hư không ngưng trệ, mạnh hơn hai người kia của văn minh Cửu Tinh không biết bao nhiêu lần.
"Không cần thiết."
Người đàn ông mặc trường bào bạch kim thờ ơ nói: "Thủ đoạn vĩ đại nhảy ra khỏi vũ trụ, hình thành thời không độc lập thế này chắc chắn là của văn minh cấp ba còn sót lại. Ta cũng giao lưu với văn minh cấp hai mươi chín, cái giá phải trả cho thủ đoạn này rất lớn, ngươi chỉ là tên nhóc chưa đạt thần chức Tinh Thần, duy trì được bao lâu?”
Lâm Khinh không nói gì, chỉ nheo mắt nhìn đối phương.
Không hổ là siêu cấp cường giả văn minh cấp hai, kiến thức quả thực khác biệt, dễ dàng đoán ra cái giá của thời không độc lập.
"Dù ngươi có thể duy trì trăm vạn năm ngàn vạn năm thì sao?"
Người đàn ông mặc trường bào bạch kim liếc Lâm Khinh, nói: "Ta đến đây chỉ là một phân thân, hơn nữa... ngươi, một tên nhóc xuất thân từ văn minh tinh cầu, dù cho ngươi thêm trăm vạn năm ngàn vạn năm, ngươi cũng chưa chắc giết được phân thân này của ta."
"Ồ?" Lâm Khinh đánh giá đối phương, bỗng nhiên nói: "Đã chỉ là phân thân, ngươi không quan tâm, còn để ta giam ngươi ở đây, xem ra... bảo vật ngươi mang theo rất quan trọng?”
"Đúng thì sao?"
Người đàn ông mặc trường bào bạch kim vẫn bình tĩnh, "Tên nhóc may mắn, nếu ngươi may mắn đạt tới hư không, hãy đến tinh hải hư không mà xem, nơi đó mới thực sự là thế giới của cường giả. Tinh hải hư không không chỉ có một mình ngươi tìm được bảo tàng của văn minh cấp ba."
"Chỉ là..." Hắn bỗng nhiên cười nhạo nói: "Hy vọng khi ngươi biết danh hào của ta, đừng sợ đến mức cầu xin ta tha thứ."
Lâm Khinh giật mình.
Tỉnh hải hư không, lại có bảo tàng của văn minh cấp ba?
Cũng phải, tinh hải hư không là vũ trụ cao duy tầng, nơi khởi nguồn của mọi thứ.
"Xem ra không có gì để nói."
Lâm Khinh không nói nhiều, tan đi hóa thân.
Đối phương hoàn toàn coi thường anh, chỉ cảm thấy anh là kẻ gặp may, nếu không phải muốn bảo vệ bảo vật mà phân thân mang theo, có lẽ đã chủ động tan biến.
"Chờ thực lực của ta đủ mạnh, sớm muộn gì cũng phải xem bảo vật ngươi mang theo trân quý đến mức nào..."
Lâm Khinh hít sâu một hơi rồi dùng thời không lực lượng, dịch chuyển về Trái Đất.
Ngay sau đó, anh xuất hiện trên không cấm khu thần chức Tinh Thần.
"Thí luyện Tinh Thần chỉ cần mang theo Hắc Viêm phân thân là đủ." Lâm Khinh nhẩm thầm, mắt dọc giữa trán khẽ động, phân thân Cadogan lập tức bay ra.
"Phân thân Cadogan này không có tác dụng gì, cứ ở lại Trái Đất đi."
Rồi anh bay thẳng về phía cấm khu thần chức Tinh Thần.
Còn phân thân Huyết Đỉnh Vương thì đang bế quan tu luyện trong Chân Không Đại Mộ, có chuyện quan trọng gì cũng có thể trở lại Trái Đất bất cứ lúc nào.
Khi thân ảnh Lâm Khinh biến mất trong sương trắng cấm khu, thời không trước mắt cũng biến ảo, một cỗ lực lượng mênh mông vô biên cuốn lấy anh, lặng lẽ mang anh vượt qua thời không, trong nháy mắt đến một nơi xa xôi không biết bao nhiêu.
Trong thoáng chốc, anh chỉ kịp chú ý mình xuyên qua không gian hư vô đen tối, dường như xuyên thẳng vào tầng cao hơn của vũ trụ.
Đó là biển vô tận ngưng tụ năng lượng và không gian đến cực hạn, dường như trùng lặp với toàn bộ vũ trụ, lại như bao trùm lên tinh không vũ trụ. Trong nước biển có thể thấy ánh sáng hư ảo của vô số tinh quang.
Và Lâm Khinh dưới sự lôi cuốn của lực lượng mênh mông vô biên, trong nháy mắt xuyên qua biển tỉnh tú rồi rơi xuống chân một ngọn núi khổng lồ được mây mù che phủ.
"Đây là..."
Lâm Khinh nhìn xung quanh, cảm thấy không gian xung quanh tràn ngập năng lượng nồng đậm, hơn Trái Đất ngàn vạn lần.
Trong môi trường này, tu luyện trước khi đạt cấp hư không chắc chắn sẽ dễ dàng hơn không biết bao nhiêu lần.
Nhưng dưới áp lực của năng lượng nồng đậm và không gian kinh người, dù là Nguyên Thủy sinh linh cao cấp cũng sẽ bị áp chế như người bình thường.
Ngay cả Lâm Khinh lúc này cũng cảm nhận được áp chế kinh người. Khả năng cảm nhận cả tỉnh cầu ban đầu giờ chỉ cảm nhận được vài nghìn mét xung quanh.
"Nơi này hẳn là vũ trụ cao duy tầng, tinh hải hư không."
Lâm Khinh suy đoán: "Có lẽ là một bí cảnh hư không nào đó trong tinh hải hư không? Chuyên dùng để thí luyện Tinh Thần..."
Nhìn xung quanh toàn là sương mù, với thực lực của anh, tầm nhìn cũng chỉ được vài trăm mét.
Ngọn núi khổng lồ trước mắt mây phủ sương giăng, có thể thấy vách đá màu đen lẫn vàng kim. Một con đường dài men theo sườn núi thẳng lên chỗ sâu trong mây mù. Dù không thấy rõ toàn cảnh cũng cảm nhận được khí tức cổ xưa vĩnh hằng.
Bất cứ cường giả nào trước ngọn núi này cũng trở nên nhỏ bé.
"Kỳ lạ... Sao nhìn hơi giống Thanh Đồng Ma Sơn? Chỉ là màu sắc khác, còn hình dáng ngọn núi và bậc thang đều rất giống..." Lâm Khinh cảm thấy kỳ lạ.
Thủy Cảnh có lai lịch bí ẩn, dù anh thành người giữ mộ nhưng đến nay vẫn chưa biết lai lịch và cấp độ thực sự của nó.
"Ừm? Khoan đã..."
Ánh mắt Lâm Khinh bỗng thay đổi.
Vì phân thân ở Trái Đất của anh cảm nhận rõ ràng... tốc độ thời gian ở đây và Trái Đất khác biệt rất lớn.
Ở Trái Đất trôi qua mười mấy phút thì ở đây mới qua khoảng một giây!
"Tốc độ thời gian ở đây chậm đến vậy?"
Lâm Khinh chấn động trong lòng, lập tức thu liễm tâm tư rồi nhìn xung quanh, phát hiện dưới chân núi đã có vài trăm người đang chờ.
"Không ít người nhỉ..."
Những người này đều là Chung Cực Tỉnh Thần sinh linh chưa đạt thần chức Tinh Thần.
Rõ ràng, họ đều là thí sinh tham gia thí luyện Tinh Thần lần này.
"Thí luyện Tinh Thần, quả nhiên không chỉ trăm chọn một..." Lâm Khinh thầm nghĩ.
Dù ở tinh hải hư không, phần lớn văn minh cấp hai cũng không có Tinh Thần. Dù sao số lượng Thần Tử của văn minh cấp hai có hạn, mà thí luyện Tinh Thần lại quá tàn khốc, tự nhiên rất khó xuất hiện một vị Tinh Thần.
Ngoài các thí sinh, còn có một người phụ nữ tóc trắng mặc áo bào đen đang lười biếng nằm nghiêng dưới bậc thang đầu tiên của con đường, nhắm mắt ngủ gà ngủ gật.
Khi Lâm Khinh xuất hiện, người phụ nữ tóc trắng mặc áo bào đen hơi mở một mắt, đồng thời Lâm Khinh nghe thấy giọng nói của cô ta:
"Chờ đủ người rồi bắt đầu thí luyện Tinh Thần."