Thứ Nữ Song Sinh

Lượt đọc: 1413 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1-1: Độc hoá cốt (1). Q.1 Chương 1-2: Độc hoá cốt (2). Q.1 Chương 2-1: Trùng sinh (1). Q.1 Chương 2-2: Trùng sinh (2). Q.1 Chương 3-1: Hả lòng hả dạ (1). Q.1 Chương 3-2: Hả lòng hả dạ (2). Q.1 Chương 4-1: Trừng trị di nương (1). Q.1 Chương 4-2: Trừng trị di nương (2). Q.1 Chương 5-1: Mỹ nhân trên cây (1). Q.1 Chương 5-2: Mỹ nhân trên cây (2). Q.1 Chương 6: Quỷ ám Tướng phủ. Q.1 Chương 7: Lão đạo sĩ luộm thuộm. Q.1 Chương 8: Đích mẫu xuống núi. Q.1 Chương 9: Thân phận mẹ ruột. Q.1 Chương 10: Cấu xé lẫn nhau. Q.1 Chương 11: Chui lỗ chó. Q.1 Chương 12: Cát thị chết. Q.1 Chương 13: Tỷ muội “thẳng thắn”. Q.1 Chương 14: Trở thành đích nữ. Q.1 Chương 15: Gặp chồng trước. Q.1 Chương 16: Uyển Nhi rơi xuống nước. Q.1 Chương 17: Đông dẫn hoạ thuỷ. Q.1 Chương 18: Giọt nước không lọt. Q.1 Chương 19: Cha con đối đáp. Q.1 Chương 20: Một cái liếc mắt đã đắm chìm. Q.1 Chương 21: Cùng người cấu kết. Q.1 Chương 22: Phong hoa tuyệt đại. Q.1 Chương 23: Nàng dâu Văn Gia. Q.1 Chương 24: Ai tung tin đồn nhảm. Q.1 Chương 25: Khất cái ăn trộm. Q.1 Chương 26: Cái chết oan uổng. Q.1 Chương 27: Dùng tin đồn chặn tin đồn. Q.1 Chương 28: Vương Gia ngốc trong lời đồn. Q.1 Chương 29: Đại ca trở về. Q.1 Chương 30: Trong lòng có tật. Q.1 Chương 31: Người thương xưa cũ. Q.1 Chương 32: Chất vấn tỷ tỷ. Q.1 Chương 33: Thánh thủ Điệp Cốc. Q.1 Chương 34: Gây sóng gió. Q.1 Chương 35: Bắt đầu phản kích. Q.1 Chương 36: Thuật yếm thắng. Q.1 Chương 37: Một người nữa chết. Q.1 Chương 38: Đánh chết Tiểu Hà. Q.1 Chương 39: Vị hôn phu. Q.1 Chương 40: Tỷ muội khó phân biệt. Q.1 Chương 41: Giả quỷ doạ người. Q.1 Chương 42: Đứng lên lần nữa. Q.1 Chương 43: Quận Vương đến thăm. Q.1 Chương 44: Hầu phủ từ hôn. Q.1 Chương 45: Cung yến tứ hôn. Q.1 Chương 46: Vòng tay tương tư. Q.1 Chương 47: Nữ nhân áo đen. Q.1 Chương 48: Giúp mẫu thân bỏ trốn. Q.1 Chương 49: Bí mật của nàng ta. Q.1 Chương 50: Hôn kỳ bị kéo dài. Q.1 Chương 51: Thứ muội bị bỏ. Q.1 Chương 52: Sơn động ôn tình. Q.1 Chương 53: Bí thuật Nam Lăng. Q.1 Chương 54: Kết quả của gã nam nhân cặn bã. Q.1 Chương 55: Sóng gió trước hôn nhân. Q.1 Chương 56: Kiệu hoa bị cướp. Q.2 Chương 1: Tân nương kính trà. Q.2 Chương 2: Chân khí trong cơ thể. Q.2 Chương 3: Ngày lại mặt. Q.2 Chương 4: Nàng ta đang hút máu. Q.2 Chương 5: Không phải điên thật. Q.2 Chương 6: Vạch trần sự thật. Q.2 Chương 7: Thân phận quỷ dị. Q.2 Chương 8: Dao phi bị đánh. Q.2 Chương 9: Tế tự phong ba. Q.2 Chương 10: Hổ đói cắn người. Q.2 Chương 11: Bị giục sinh con. Q.2 Chương 12: Cuối cùng cũng động phòng. Q.2 Chương 13: Hoảng sợ đụng phải Dung phi. Q.2 Chương 14: Kẻ điên quấy rối. Q.2 Chương 15: Dẫn theo vợ vào triều. Q.2 Chương 16: Tiểu Đào thành thân. Q.2 Chương 17: Chuẩn bị xuôi Nam. Q.2 Chương 18: Rất được lòng dân. Q.2 Chương 19: Biến cố trong cung. Q.2 Chương 20: Bí mật động trời. Q.2 Chương 21: Chứa chấp tội phạm. Q.2 Chương 22: Có thai. Q.3 Chương 1: Bị buộc thành thân. Q.3 Chương 2: Chìa khoá bảo tàng. Q.3 Chương 3: Bị bắt về Cẩm Thành. Q.3 Chương 4: Trên núi có độc. Q.3 Chương 5: Sơn động mãnh thú. Q.3 Chương 6: Trên đường đi gặp mỹ nhân. Q.3 Chương 7: Vào cung tuỳ giá. Q.3 Chương 8: Phế từ đường của ngươi. Q.3 Chương 9: Giả làm hoàng hậu. Q.3 Chương 10: Hoàng hậu đắc sủng. Q.3 Chương 11: Gặp lại cố nhân. Q.3 Chương 12: Đăng cơ, sinh con. Q.3 Chương 13: Giang sơn vì gả. Q.3 Chương 14: Đánh tráo tân nương. Q.3 Chương 15: Vạch trần giả hậu. Q.3 Chương 16: Giang sơn như hoạ (Đại kết cục).
Tiến »
Q.1 Chương 4-1: Trừng trị di nương (1).

❊ ❊ ❊

Cả toán người cùng đi tới, nhị di nương thấy cháu gái nằm trên đất hôn mê bất tỉnh lập tức khóc thét: “Nhược Lan, ôi đứa bé số khổ của dì, cháu làm sao vậy? Đừng doạ dì, nếu cháu xảy ra mệnh hệ gì ta phải ăn nói với mẹ cháu như nào đây?” Thực ra, cùng lắm bà chỉ là dì của Chương Nhược Lan, không thân thiết lắm.

Dịch Cẩn An cau mày, giành nói: “Di nương, chuyện này không liên quan đến Ninh Nhi muội muội!”

Dịch Cẩn Ninh ngước mắt lạnh lùng nhìn nàng ta diễn trò, im lặng không nói chuyện. Nàng ta nói vậy, coi như chuyện không liên quan đến bản thân nàng thì cuối cùng bản thân vẫn không thoát khỏi liên quan.

Nhị di nương sai người đưa Chương Nhược Lan vào trong nhà, lại sai người đi tìm đại phu đến khám bệnh, quay đầu lại mắng Dịch Cẩn Ninh: “Ngươi thật biết gây chuyện, buổi sáng vừa mới gây ra chuyện nha hoàn bị roi mây quất, chẳng bao lâu lại gây thêm chuyện, hại biểu muội của ngươi thành ra như vậy? Đúng là sao chổi!”

“Đợi Nhược Lan tỉnh rồi hỏi cũng không muộn!” Dịch Trường Hoa không đổi sắc mặt, nói.

Một viện đầy người không ai nói lời nào, ánh mắt Dịch lão gia sắc bén nhìn Dịch Cẩn Ninh, vẻ mặt mơ màng không biết đang nghĩ gì, ông cảm thấy từ sau lễ cập kê, đứa con gái này như có điều thay đổi. Ánh mắt ư? Hay là thái độ? Đều có, trước kia nó sẽ không nhìn thẳng vào mắt mình, càng không nhìn mình bằng ánh mắt âm trầm như vậy.

Gã sai vặt bên kia cầm bái thiếp của Tướng phủ đi mời thái y trong cung. Thái y bắt mạch, băng bó vết thương, lấy thuốc rồi dặn dò: “Tiểu thư chỉ bị thương ngoài da, không có gì đáng ngại, lần sau cẩn thận hơn là được!”

“Không có gì đáng ngại? Không có gì đáng ngại mà lại hôn mê à? Rốt cuộc ông có phải thái y không vậy?” Nhị di nương tự coi mình là chủ mẫu đương gia, hoàn toàn không để ý tới mặt mũi của Dịch Thừa tướng cứ thế mắng, mắng đến mức lão thái y không ngóc đầu lên được.

Sắc mặt Dịch Thừa tướng trở nên xanh mét, nhị di nương vẫn không biết điều dừng lại: “Không phải thái y thì đừng ở đây làm mất thời gian nữa, thu dọn quần áo rồi cáo lão hồi hương đi!”

Dịch Trường Hoa không nghe nổi nữa, tát nhị di nương một cái khiến bà nổ đom đóm mắt. Bà ôm mặt dậm chân: “Lão gia!”

Thái y cũng không phải người dễ đối phó, hừ lạnh một tiếng nói: “Lão phu hành y nhiều năm, mặc dù y thuật không siêu việt nhưng cũng không hồ đồ đến mức bị thương ngoài da cũng không khám ra được. Nếu không phải vì thể diện của Dịch Thừa tướng thì lão phu cũng chẳng muốn đặt chân lên cái nơi không khí ngột ngạt này!”

Chương Nhược Lan bị máu của mình doạ cho ngất, nhị di nương muốn kiếm cớ, lại thấy cháu gái xỉu liền hận không thể đánh gãy xương Dịch Cẩn Ninh, vậy nên mới không thèm bận tâm nhiều, lập tức mắng chửi lão thái y một trận. Bây giờ phục hồi tinh thần lại mới thấy bản thân mình quá lỗ mãng, vội vàng nhận tội với lão thái y.

Lão thái y khoát khoát tay, thu dọn hòm thuốc xong cũng không quay đầu lại, cứ thế đi ra ngoài, ông quyết định cả đời này sẽ không bao giờ trở lại Tướng phủ để khám bệnh nữa.

Đến khi Chương Nhược Lan tỉnh dậy, Dịch Trường Hoa liền mở miệng hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Chương Nhược Lan nức nở nhìn Dịch Cẩn An một cái, thấy nàng ta gật đầu liền nói: “Cháu vốn cùng An tỷ tỷ đi tìm Ninh tỷ tỷ chơi, nhưng thật không ngờ Ninh tỷ tỷ nói tỷ ấy bị trật chân không muốn chơi với cháu, còn đẩy cháu một cái, hu hu… Cháu bị ngã va vào núi giả!”

“Ngươi nói láo, sao ta có thể không để ý tới ngươi? Biết được ngươi ngủ lại đây, ngay cả trâm bích ngọc ta yêu thích nhất cũng lấy ra chuẩn bị tặng ngươi. Vậy mà ngươi lại muốn khiến ta bị oan ức!” Trong mắt Dịch Cẩn Ninh đong đầy sương mù, những giọt nước mắt rơi mãi không dứt đã nói lên tất cả ẩn nhẫn và uất ức của nàng.

Dịch Trường Hoa trầm ngâm nhìn chăm chú cây trâm bích ngọc trên tay nàng, sắc mặt âm trầm không nói lời nào. Nhị di nương lại ầm ĩ trách mắng Dịch Cẩn An: “An Nhi, nếu con đã nhìn thấy sao không ngăn cản Ninh Nhi, ngộ nhỡ biểu muội con xảy ra chuyện gì, xem con nói năng như nào với Hầu gia!”

Chương Nhược Lan nổi cáu, Dịch Cẩn Ninh còn dám cãi lại? Nàng ta chỉ vào mũi nàng nhưng không mắng được, đành phải lôi kéo Dịch Cẩn An bên cạnh làm đệm lưng: “Chính tỷ ấy đẩy cháu, dì nói không sai, An tỷ tỷ có thể làm chứng!”

Mọi người cùng liếc mắt nhìn Dịch Cẩn Ninh thì thấy dáng vẻ uất ức của nàng, nàng nắm tay Dịch Cẩn An: “Tỷ tỷ, tỷ cũng thấy đấy, là muội ấy đẩy muội đúng không, bản thân muội ấy tự té ngã, chuyện không liên quan đến muội!”

Mọi người lại cùng nhìn Dịch Cẩn An, Dịch Cẩn An co quắp, hỏi ngược lại: “Ta không thấy rõ, rốt cuộc thì chuyện ban nãy là như nào nhỉ?” Nàng ta giả nhân giả nghĩa trước sau như một, lúc này coi như chuyện gì cũng không biết, mọi người cũng không thể nói gì.

Không ngờ Dịch Cẩn Ninh nói khóc liền khóc, nước mắt lã chã: “Tỷ tỷ, tại sao tỷ không nói, rõ ràng hồi nãy muội ấy bước lên trước đẩy ta, tỷ cũng thấy mà, lúc muội ấy đẩy ta dã tâm cũng không nhỏ còn dẫm vào váy của tỷ, hu hu hu… Tại sao tỷ không giúp muội? Rõ ràng là muội ấy hại người trước…”

Dịch Cẩn Ninh khóc đến tuyệt vọng, vô cùng uất ức nhu nhược. Nha hoàn ai ai cũng biết tính tình Nhị tiểu thư tốt nên đều tin nàng. Hơn nữa, vừa nhìn góc váy bị xé rách của Đại tiểu thư thì biết rõ là biểu tiểu thư cố tình gây sự trước, hại người không được còn làm liên luỵ đến mình.

Chuyện này cứ thế không được giải quyết, Chương Nhược Lan được đưa về Hầu phủ, Dịch Cẩn An và Dịch Cẩn Ninh bị phạt chép nữ giới hai mươi lần.

Tối hôm đó, Dịch Cẩn Ninh ngồi trong sân hóng mát, nhàn nhã uống trà ăn bánh ngọt, Tiểu Đào vừa cầm cây quạt quạt giúp nàng, vừa hỏi: “Tiểu thư, mấy con chuột kia có tác dụng thật à?” Hôm nay nàng đi làm việc theo lệnh của tiểu thư, không có mặt ở đó xem trò hay, thật đáng tiếc.

“Có chứ!” Nàng khẳng định, nhị di nương là người nhát gan, tự nhiên trên giường xuất hiện mấy con chuột chắc chắn sẽ bị doạ sợ, nói không chừng còn kêu to cứu mạng ấy chứ!!

Quả nhiên, không lâu sau, ở trong phòng Nhị di nương truyền ra tiếng hét thảm thiết và tiếng la cứu mạng, ngay sau đó là một hồi âm thanh loảng xoảng, hẳn là đang đập chuột. Tiểu Đào càng ra sức quạt, nàng thật hưng phấn, cuối cùng tiểu thư đã bắt đầu phản kích rồi.

Nghe được âm thanh muốn nghe, Dịch Cẩn Ninh cười hài lòng, nhét một miếng bánh ngọt vào trong miệng Tiểu Đào: “Đi, về phòng ngủ, ngày mai lại xem kịch vui!”

Miệng Tiểu Đào đầy bánh ngọt, vui vẻ nhấm nuốt, kêu ừ ừ a a không rõ, muốn cười lại không dám cười. Dịch Cẩn Ninh rót cho nàng ly trà, cười lắc đầu đi về phòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1-1: Độc hoá cốt (1). Q.1 Chương 1-2: Độc hoá cốt (2). Q.1 Chương 2-1: Trùng sinh (1). Q.1 Chương 2-2: Trùng sinh (2). Q.1 Chương 3-1: Hả lòng hả dạ (1). Q.1 Chương 3-2: Hả lòng hả dạ (2). Q.1 Chương 4-1: Trừng trị di nương (1). Q.1 Chương 4-2: Trừng trị di nương (2). Q.1 Chương 5-1: Mỹ nhân trên cây (1). Q.1 Chương 5-2: Mỹ nhân trên cây (2). Q.1 Chương 6: Quỷ ám Tướng phủ. Q.1 Chương 7: Lão đạo sĩ luộm thuộm. Q.1 Chương 8: Đích mẫu xuống núi. Q.1 Chương 9: Thân phận mẹ ruột. Q.1 Chương 10: Cấu xé lẫn nhau. Q.1 Chương 11: Chui lỗ chó. Q.1 Chương 12: Cát thị chết. Q.1 Chương 13: Tỷ muội “thẳng thắn”. Q.1 Chương 14: Trở thành đích nữ. Q.1 Chương 15: Gặp chồng trước. Q.1 Chương 16: Uyển Nhi rơi xuống nước. Q.1 Chương 17: Đông dẫn hoạ thuỷ. Q.1 Chương 18: Giọt nước không lọt. Q.1 Chương 19: Cha con đối đáp. Q.1 Chương 20: Một cái liếc mắt đã đắm chìm. Q.1 Chương 21: Cùng người cấu kết. Q.1 Chương 22: Phong hoa tuyệt đại. Q.1 Chương 23: Nàng dâu Văn Gia. Q.1 Chương 24: Ai tung tin đồn nhảm. Q.1 Chương 25: Khất cái ăn trộm. Q.1 Chương 26: Cái chết oan uổng. Q.1 Chương 27: Dùng tin đồn chặn tin đồn. Q.1 Chương 28: Vương Gia ngốc trong lời đồn. Q.1 Chương 29: Đại ca trở về. Q.1 Chương 30: Trong lòng có tật. Q.1 Chương 31: Người thương xưa cũ. Q.1 Chương 32: Chất vấn tỷ tỷ. Q.1 Chương 33: Thánh thủ Điệp Cốc. Q.1 Chương 34: Gây sóng gió. Q.1 Chương 35: Bắt đầu phản kích. Q.1 Chương 36: Thuật yếm thắng. Q.1 Chương 37: Một người nữa chết. Q.1 Chương 38: Đánh chết Tiểu Hà. Q.1 Chương 39: Vị hôn phu. Q.1 Chương 40: Tỷ muội khó phân biệt. Q.1 Chương 41: Giả quỷ doạ người. Q.1 Chương 42: Đứng lên lần nữa. Q.1 Chương 43: Quận Vương đến thăm. Q.1 Chương 44: Hầu phủ từ hôn. Q.1 Chương 45: Cung yến tứ hôn. Q.1 Chương 46: Vòng tay tương tư. Q.1 Chương 47: Nữ nhân áo đen. Q.1 Chương 48: Giúp mẫu thân bỏ trốn. Q.1 Chương 49: Bí mật của nàng ta. Q.1 Chương 50: Hôn kỳ bị kéo dài. Q.1 Chương 51: Thứ muội bị bỏ. Q.1 Chương 52: Sơn động ôn tình. Q.1 Chương 53: Bí thuật Nam Lăng. Q.1 Chương 54: Kết quả của gã nam nhân cặn bã. Q.1 Chương 55: Sóng gió trước hôn nhân. Q.1 Chương 56: Kiệu hoa bị cướp. Q.2 Chương 1: Tân nương kính trà. Q.2 Chương 2: Chân khí trong cơ thể. Q.2 Chương 3: Ngày lại mặt. Q.2 Chương 4: Nàng ta đang hút máu. Q.2 Chương 5: Không phải điên thật. Q.2 Chương 6: Vạch trần sự thật. Q.2 Chương 7: Thân phận quỷ dị. Q.2 Chương 8: Dao phi bị đánh. Q.2 Chương 9: Tế tự phong ba. Q.2 Chương 10: Hổ đói cắn người. Q.2 Chương 11: Bị giục sinh con. Q.2 Chương 12: Cuối cùng cũng động phòng. Q.2 Chương 13: Hoảng sợ đụng phải Dung phi. Q.2 Chương 14: Kẻ điên quấy rối. Q.2 Chương 15: Dẫn theo vợ vào triều. Q.2 Chương 16: Tiểu Đào thành thân. Q.2 Chương 17: Chuẩn bị xuôi Nam. Q.2 Chương 18: Rất được lòng dân. Q.2 Chương 19: Biến cố trong cung. Q.2 Chương 20: Bí mật động trời. Q.2 Chương 21: Chứa chấp tội phạm. Q.2 Chương 22: Có thai. Q.3 Chương 1: Bị buộc thành thân. Q.3 Chương 2: Chìa khoá bảo tàng. Q.3 Chương 3: Bị bắt về Cẩm Thành. Q.3 Chương 4: Trên núi có độc. Q.3 Chương 5: Sơn động mãnh thú. Q.3 Chương 6: Trên đường đi gặp mỹ nhân. Q.3 Chương 7: Vào cung tuỳ giá. Q.3 Chương 8: Phế từ đường của ngươi. Q.3 Chương 9: Giả làm hoàng hậu. Q.3 Chương 10: Hoàng hậu đắc sủng. Q.3 Chương 11: Gặp lại cố nhân. Q.3 Chương 12: Đăng cơ, sinh con. Q.3 Chương 13: Giang sơn vì gả. Q.3 Chương 14: Đánh tráo tân nương. Q.3 Chương 15: Vạch trần giả hậu. Q.3 Chương 16: Giang sơn như hoạ (Đại kết cục).
Tiến »