Thoát Khỏi Bệnh Viện Tâm Thần

Lượt đọc: 5876 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 195
phân hóa.

❊ ❊ ❊

Tạm thời Chu Khiêm được sắp xếp ở phòng số 6 bên cạnh.

Sau vài ngày kiểm tra, Kỷ Nhạc Tri phát hiện cảm xúc của Chu Khiêm một là đặc biệt phấn khích, hai là hoàn toàn xuống dốc, ngoài ra không có biểu hiện khác lạ nào. Không còn dấu hiệu tấn công người khác hay tự hại mình.

Với biểu hiện này, Chu Khiêm không cần phải đến khu X.

Điều này nằm ngoài dự kiến của Kỷ Nhạc Tri.

Nhưng Kỉ Nhạc Tri không tin vào kết quả kiểm tra của mình, các bác sĩ vẫn tiếp tục theo dõi, kiểm tra thường xuyên.

Kỷ Nhạc Tri cảm thấy Lịch Học Hải chắc chắn không từ cơ hội tác động lên người Chu Khiêm, chỉ là mọi người vẫn chưa tìm ra mà thôi.

Càng thử nghiệm, Kỷ Nhạc Tri càng cảm thấy bất an hơn.

Nếu bác sĩ không tìm được Lịch Học Hải đã làm gì trên người Chu Khiêm thì làm sao họ có thể giúp Chu Khiêm chữa trị?

Họ chỉ có 7 ngày, đừng nói chữa trị, bây giờ không một ai có thể tìm thấy được vấn đề của Chu Khiêm.

Ngày hôm nay, sau khi sử dụng thuốc an thần liên tục suốt 3 ngày, cảm xúc của Chu Khiêm đã ổn định hơn nhiều, gần nhu đã tự mình khống chế được.

Kỷ Nhạc Tri thử trò chuyện với anh vài câu: "Bây giờ cậu thấy sao rồi?"

"Cũng ổn." Phía dưới của Chu Khiêm hơi đau: "Nhưng ký ức hơi hỗn loạn."

"Cậu còn nhớ rõ điều gì?" Kỷ Nhạc Tri hỏi: "Chuyện ở trong trò chơi..."

Chu Khiêm gật đầu: "Tôi nhớ."

"Lịch Học Hải là Mục Sư, cậu nhớ không? Cậu còn cố ý thử anh ta." Kỷ Nhạc Tri nói.

"Tôi nhớ." Chu Khiêm nói, giơ tay lên, nhìn những vết thương chi chít chưa lành: "Đây là do Lịch Học Hải làm?"

Sát ý nổi lên trong mắt Chu Khiêm, Kỷ Nhạc Tri vội nói: "Đúng vậy, tên đó thật đáng chết, nhưng bây giờ cậu không cần phải nghĩ về chuyện này, bây giờ cậu nên ổn định cảm xúc đã."

Chu Khiêm quả thực đã cố gắng khống chế bản thân, không khiến bản thân rơi vào trạng thái cuồng loạn nữa. Anh chớp mắt: "Tôi biết rồi. Tôi sẽ giết anh ta."

"Suy nghĩ mạch lạc", "ký ức tạm thời bình thường"...

Kỷ Nhạc Tri ghi chép vào sổ khám bệnh, vẫn cảm thấy không ổn, lại nói: "Cậu nghỉ ngơi đi. Ngày mai chúng ta sẽ tiến hành trị liệu bằng phương pháp thôi miên."

Nói xong, Kỷ Nhạc Tri liền thấy Chu Khiêm ngước mắt nhìn mình, ánh mắt đầy cảnh giác.

Kỷ Nhạc Tri: "Cậu bài xích thôi miên?"

Chu Khiêm thẳng thắn đáp: "Tuy tôi không nhớ rõ, nhưng có thể đoán được tôi không hề vui sướng trong quá trình trị liệu thôi miên với Lịch Học Hải. Huống hồ..."

Đã nhiều ngày trôi qua, Kỷ Nhạc Tri cũng đã từng thử sử dụng biện pháp thôi miên muốn tìm hiểu xem Lịch Học Hải đã làm gì với ý thức của Chu Khiêm.

Nhưng hắn không thành công.

Một phần là vì cảm xúc của Chu Khiêm không ổn định, một phần khác là do Chu Khiêm có dấu hiệu bài xích thôi miên.

Nhưng thôi miên là chuyện cần phải làm, vì vậy Kỷ Nhạc Tri đi đến bên cạnh Chu Khiêm: "Cậu bài xích thôi miên, điều này gây bất lợi cho việc thôi miên, cũng bất lợi trong quá trình trị liệu của cậu. Nguyên nhân là cậu chưa biết rõ tôi, cũng không tín nhiệm tôi. Nhưng bây giờ là trường hợp cấp bách, chúng ta không có nhiều thời gian làm quen với nhau. Chúng ta tạm thời tin tưởng nhau trước, sau đó... tôi sẽ giúp chữa trị cho cậu."

"Tôi cảm thấy tôi không có vấn đề gì lớn. Chỉ là vấn đề khống chế cảm xúc thôi. Bệnh cũ." Chu Khiêm hỏi: "Anh một hai đòi thôi miên tôi, để làm gì?"

"Cậu quên rồi sao? Bạch Trụ từng nói với cậu rồi mà? Cậu cần phải cứu cậu ấy." Kỷ Nhạc Tri nói: "Vì cậu mà cậu ấy bây giờ đang trong trạng thái gần chết. Cậu cần phải cứu cậu ấy."

"Bạch Trụ... Đúng vậy. Tôi cần phải cứu anh ấy." Chu Khiêm híp mắt, nói: "Vậy anh dẫn tôi đi gặp anh ấy đi."

Kỷ Nhạc Tri cân nhắc một chút: "Cậu ngồi xe lăn, bắt buộc bị trói, tôi sẽ dẫn cậu đi."

"Được." Chu Khiêm gật đầu: "Vậy thì bây giờ nói cho tôi biết tình huống của anh ấy."

Huyết Ma nói với Kỷ Nhạc Tri rằng tình huống hiện tại của Bạch Trụ là "gần như chết rồi".

Khi đó thời gian gấp gáp, Huyết Ma chỉ sơ lược tình huống của Bạch Trụ, Kỷ Nhạc Tri không kịp hỏi tình hình cụ thể, tỉ mỉ, bây giờ hắn cũng mới biết được.

Bạch Trụ đã chuẩn bị tâm lý trước từ lâu nhờ vào tiên đoán của Quy Nhi Tiên.

Cách đây một thời gian, trong phó bản bán mở số 0.

Thiệu Xuyên vẫn chưa tỉnh lại, Quy Nhi Tiên cầm một màn hình ở bên cạnh, sau đó đi về phía Bạch Trụ đứng bên hồ nước.

Trên màn hình là video Chu Khiêm tham gia phó bản 《 Vườn Địa đàng Apple 》.

Bạch Trụ vừa mới rời khỏi phó bản, đang nghỉ ngơi ở phó bản bán mở số 0.

Quy Nhi Tiên đi đến bên hồ, video đã chiếu đến phần kết thúc, khi đó, Chu Khiêm đã ăn táo và hóa thần thành công, trên người mọc vảy, trở thành một con quái vật.

Nhưng ánh mắt của Chu Khiêm lại trong veo, có thể nhìn thấy rõ yêu và hận đang xoay vần.

Đối diện với cơn thịnh nộ và sát ý của thần, Chu Khiêm chỉ nói hai câu.

"Bạch Trụ, anh là một tên hèn nhát!"

"Em hận anh. Em hận anh cả đời!"

Đó phải là nỗi uất ức, căm hận đến nhường nào mà khi gặp nguy hiểm đến tính mạng, trong tình trạng thần trí không rõ ràng, Chu Khiêm lại nói như vậy trước "Thần Nghệ Bạc"?

Quy Nhi Tiên lắc lắc đầu, nói với Bạch Trụ: "Anh muốn tìm kẻ thù như thế này làm người chăn chiên cho mình à? Sao mà người này đồng ý được? Khoan đã... Đây cũng là người mà ngài Thiệu chọn sao?"

Bạch Trụ không trả lời, chỉ viết viết vẽ vẽ lên một tờ giấy trắng.

Người trong bức tranh là chính y.

"Anh vẽ anh làm gì?" Quy Nhi Tiên ngạc nhiên hỏi: "Khoan đã, đây là đạo cụ đặc biệt đó đúng không?! Nó tên gì nhỉ..."

Bạch Trụ chỉ đáp: "Thật ra tôi cũng không chắc mình sẽ trông như thế này khi trưởng thành."

Người chơi cấp Thần thường tiếp nhận cải tạo từ khi còn rất nhỏ.

Bạch Trụ chấp nhận tiến hành cải tạo khi chưa đầy 17 tuổi, y cũng không thể biết được bộ dáng của mình nhiều năm sau là như thế nào.

Hình dạng ở trong trò chơi chỉ là một loại hư ảnh.

Bây giờ y dùng đạo cụ để xây dựng hư ảnh đó.

"Hả?" Quy Nhi Tiên đứng lên, đánh giá Bạch Trụ cao hơn mình một cái đầu, vẻ mặt đầy nghịch ngợm nói: "Đừng nói là trông anh ở ngoài rất xấu nên muốn mình trở nên đẹp hơn trong trò chơi nha?"

Bạch Trụ không trả lời, Quy Nhi Tiên cũng không hỏi nữa, lấy quả cầu thủy tinh của mình ra, nhắm mắt cảm nhận một chút rồi nói: "À, em hiểu lầm rồi, Thần Bạch long luôn rất đẹp! Vậy là trước đây anh từng nhận được rất nhiều thư tình đúng không?"

Bạch Trụ vẫn không quan tâm đến những vấn đề này, chỉ tiếp tục cầm bút vẽ.

Ngay lúc này, Quy Nhi Tiên mới nhớ ra tên của nó.

【 Đạo cụ: Phân hóa thân thể 】

【 Công dụng: Vẽ một người, chờ hệ thống chuyển hóa mọi giá trị sinh mạng, tinh thần lực của bạn thành chuỗi số liệu để chuyển hóa vào trong thân thể kia. Bạn là người đó, người đó là bạn, bạn có thể điều khiển người đó trong trò chơi 】

【 Ghi chú 1: Khi phân hóa, bạn sẽ gặp nguy hiểm lớn, vì vậy cách sử dụng là khi phân hóa hãy giữ lại một ít giá trị sinh mạng trong bản thể, như vậy khi hóa thể tử vong, bản thể của bạn vẫn còn hơi thở cuối cùng 】

【 Ghi chú 2: Người chơi thông minh sẽ sử dụng đạo cụ để tạo ra một con người mới hoàn toàn, dùng nó để mê hoặc người khác. Nếu tạo ra một hóa thể khác biệt so với bản thể sẽ tương đương với việc tạo ra một chính mình khác. Ngoại trừ vẻ bề ngoài, tính cách của hóa thể cũng có thể khác với bản thể. Bạn có thể lực chọn những đặc điểm giống và khác nhau của hóa thể và bản thể. Đối với những tính cách bạn không thích, có thể lựa chọn xóa bỏ. Vì vậy hãy sử dụng đạo cụ để tạo ra một hóa thể hoàn mĩ của chính mình 】

【 Cấp: S+, hiếm có trên đời 】

"Trước đây em đã nhìn thấy tử kiếp của anh. Anh muốn dùng nó để chống đỡ sao?"

Chớp chớp mắt, Quy Nhi Tiên vuốt ve quả cầu thủy tinh trong tay: "Ừm... Thật ra cũng không phải là không được. Nhưng vẫn rất mạo hiểm. Dùng nó cũng không có nghĩa anh sẽ hoàn toàn thoát khỏi tử kiếp của mình."

"Nó có thể hình thành một cơ duyên mới, nhưng cơ duyên này có thể cứu anh, hay là đẩy anh đến kết quả đáng sợ... Em vẫn không chắc được. Đúng rồi, anh muốn xây dựng cho hóa thể này tính cách như thế nào?"

Quy Nhi Tiên nhìn thấy Bạch Trụ đã xây dựng cho hóa thể kia những biểu hiện tốt đẹp nhất.

Dường như y đã tạo ra một chính mình thật hoàn hảo, không có một khuyết điểm nào.

Sau đó, Quy Nhi Tiên đoán rằng là vì Chu Khiêm thường xuyên nói với Bạch Trụ: "Anh Trụ, anh là một người hoàn hảo."

"Có phải anh chưa từng có một oán niệm gì với thế giới này không?"

Có lẽ vì không từ mà biệt nên Chu Khiêm đã ghi hận Bạch Trụ suốt 7 năm.

Bạch Trụ hi vọng có thể giúp Chu Khiêm vui vẻ, hi vọng chính mình có thể phù hợp với mọi suy nghĩ và mong đợi của anh.

Cho nên Bạch Trụ đã sử dụng một bản thân hoàn hảo nhất để gặp Chu Khiêm.

Nhưng bây giờ, ở căn phòng bên cạnh mới là y chân chính, hoàn chỉnh nhất.

"Chu Khiêm, đây không phải là hình dạng thật của anh."

"Chu Khiêm, em có sợ anh không?"

Đây là những điều Bạch Trụ thường xuyên nói với Chu Khiêm ở trong trò chơi.

Khi đó, y đã dùng một vẻ ngoài hoàn hảo và tính cách hoàn mỹ nhất ở bên cạnh Chu Khiêm một thời gian.

Những giá trị tốt đẹp đó cuối cùng đã biến mất theo cái chết của hóa thể. Bây giờ ý thức của y đã quay về bản thể trong phòng bệnh số 8.

Anh mở mắt, nhớ lại những lời này.

...

Bây giờ, Chu Khiêm bị trói trên xe lăn, được Kỷ Nhạc Tri đẩy xe đến trước cửa phòng số 8.

Lấy một điều khiển từ xa ra nhấn nút, cửa sắt ầm ầm mở ra, kéo vào trong tường. Kỷ Nhạc Tri đẩy mạnh cửa ra.

"Vẫn chưa bảo đảm được tình huống của cậu nên trước tiên cậu nên quan sát từ xa, không nên đến gần. Nếu có bất trắc xảy ra, chúng ta sẽ rời đi ngay."

Kỷ Nhạc Tri dặn dò. Vẻ mặt của bác sĩ vô cùng nghiêm túc, thậm chí còn cầm chắc côn giật điện trong tay.

Bởi lẽ hình dạng hiện tại của Bạch Trụ hoàn toàn khác xa so với người bình thường, ai cũng lo lắng Chu Khiêm sẽ bị đả kích rồi phát điên.

"Tôi biết rồi." Chu Khiêm nói: "Thật ra tôi cảm thấy tình trạng của tôi đã tốt hơn trước rất nhiều. Trước đây tôi sẽ không vui, cũng không sợ hãi. Nhưng bây giờ tôi đã có cảm xúc."

"Nếu người ở bên trong thật sự nguy hiểm, tôi sẽ cảm thấy sợ hãi. Hi vọng tôi sẽ không sợ tới mức mất khống chế."

Trong phòng tối đen, ánh sáng từ hành lang chiếu vào chỉ nhìn thấy được một góc nhỏ.

Trên mặt đất vang lên tiếng sột soạt, gióng như có thứ gì đó ẩm ướt, dính nhớp đang lướt qua.

Tiếng dính nhớp vang lên, trên giường bệnh cách đó không xa là tiếng hít thở không phải của con người. Trong không gian tối tăm, tiếng hít thở này quả thực khiến người khác ghê sợ.

Kỷ Nhạc Tri đã làm công tác nghiên cứu cải tạo trong nhiều năm nên không cảm thấy có vấn đề gì. Nhưng vì tình trạng đặc biệt của Bạch Trụ nên bây giờ vẫn có một chút lo sợ.

Âm thanh kia đang tiến lại gần, Chu Khiêm hơi nhíu mày, chân đặt dưới bàn đạp xe lăn hơi rụt lại.

Sau đó âm thanh kia biến mất. Có lẽ nó đã dừng lại ở đâu đó trên mặt đất.

Nhưng đó chỉ là sự dừng lại tạm thời.

Bởi thứ đó lại di chuyển, tốc độ nhanh hơn trước, Chu Khiêm chưa nhìn thấy gì nhưng đã cảm nhận được hai chân mình đã bị thứ gì đó quấn lấy.

Cùng lúc đó, "tách" một tiếng, Kỷ Nhạc Tri bật đèn.

Có lẽ bác sĩ sợ sẽ kích thích bệnh nhân nên ánh đèn cũng không quá sáng mà có màu xanh tối.

Dưới ánh đèn màu xanh, Chu Khiêm nhìn thấy toàn cảnh trong phòng bệnh.

Anh trợn mắt, đồng tử co rụt lại.

—— Đây là phản ứng sợ hãi theo bản năng của con người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộc xích tố