Thịnh Thế Thanh Phong

Lượt đọc: 3211 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91. Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151
Tiến »
Chương 136
những buồn đau không tỏ.

❊ ❊ ❊

TƯƠNG THANH ĐÃ Ở MAN QUỐC ba bốn ngày rồi nhưng Ngao Thịnh vẫn án binh bất động. Cũng nhờ thế mà y có thể nhẹ nhõm thở ra, may là hắn đã cho y thời gian chuẩn bị. Tương Thanh thực sự sợ rằng Ngao Thịnh sẽ nhịn không được mà dẫn quân đánh vào đây. Làm thế thì sẽ rất phiền toái. May mắn hắn đã có thể nhẫn nại.

Mấy ngày nay, Tương Thanh thường xuyên cùng Man Vương ra ra vào vào. Man Vương luôn mang đến cho y cảm giác vô cùng thân thiết. Vì vậy mà người chưa từng có song thân chăm sóc như Tương Thanh đã nhiều lần lầm tưởng Man Vương chính là người cha đã lâu không gặp của mình…Cơ mà, bình thường Man Vương rất hay trêu cợt y, đoạn lại nói lảng sang chuyện đứng đắn, nhưng đến phiên y đến tìm ông để nói chuyện nghiêm chỉnh thì ông lại mượn cớ chuồn mất.

Tương Thanh cố gắng miết nhưng chẳng có kết quả, mãi rồi cũng chả còn khí lực đâu nữa.

Buổi chiều, Man Vương lại cùng Tương Thanh ngồi ăn cơm, hàn huyên được vài câu thì cất bước đi mất, bảo là đi lo chuyện chính sự. Tương Thanh vừa định theo cùng thì ai kia lại vờ cau có nói, “Ranh con thì đừng có mà dính vào chuyện của người lớn. Ngươi cứ ở đây chơi đi, tối ta sẽ đến.” Đoạn lại đi mất dạng.

Tương Thanh dở khóc dở cười, y đã lớn chừng này rồi, còn gì mà bảo là nhỏ nhoi nữa? Đương ngồi trong viện ngẩn người thì Vạn Qua lại từ đâu chạy xộc vào.

Tương Thanh khó hiểu khi thấy hắn vì biết chắc là Vạn Qua không hề muốn nhìn đến mặt mũi mình.

“Đã ăn cơm chưa?” Tương Thanh hỏi.

Vạn Qua trừng mắt lên lườm, “Chúng ta không thân quen đến mức hỏi han chuyện cơm nước đâu!”

Tương Thanh bưng trà lên uống, khi nãy hỏi chẳng qua cũng là thuận miệng thôi.

Vạn Qua ngồi xuống đối diện y, “Sao ngươi không hỏi ta đến đây làm gì?”

Tương Thanh bật cười, “Không phải ngươi bảo là chúng ta không quen, thế thì tại sao ta phải hỏi ngươi?”

Vạn Qua híp mắt lại lườm y, “Đừng hòng qua mặt được ta! Ai cũng bảo ngươi hiền lành thành thật, nhưng ta thì rõ hơn ai hết, ngươi rất là miệng lưỡi mưu mẹo.”

Tương Thanh lại hỏi, “Vậy ngươi tới đây làm gì?”

“Ta đến để nói ngươi biết một bí mật to lớn. Có biết tại sao dạo này Man Vương lại bận rộn thế không?” Vạn Qua cười hỏi, “Ngươi có muốn biết không?”

Tương Thanh lắc lắc đầu.

Vạn Qua nhỏ tiếng, “Có biết là Man Quốc đang có nội loạn không?”

Tương Thanh khẽ nhíu mày, xoay người sang nhìn hắn.

Vạn Qua cười khẽ, “Không những là thù trong mà còn có cả giặc ngoài nữa biết không?”

Tương Thanh khẽ nhíu mày, “Nhưng…không phải tất cả binh mã Man Quốc bị khống chế bằng dược vật và hoàn toàn không có cảm xúc hay suy nghĩ gì sao?”

“Nhưng mà dược vật đó lại do bàn tay con người tạo ra.” Vạn Qua lắc đầu, “Thực tế thì người chế dược khống chế binh mã không phải là Man Vương. Cho nên mới nói, mượn tay kẻ khác thì chẳng thể nào tin tưởng nổi.”

Tương Thanh cau mày hỏi, “Ngươi muốn nói…là mượn tay Viên Khả?”

Vạn Qua khịt mũi, “Ta ghét nhất chính là cái tên Viên Khả đó. Loại dược này một phần là do ta làm, phần ít là Viên Khả làm, cơ mà phần nhiều vẫn được dựa trên phương thức được truyền dạy.”

Tương Thanh gật gật đầu, “Sao lại nói ta biết điều này?”

Vạn Qua nhếch mép cười đáp, “Vì ngươi có giá trị lợi dụng.”

“Lợi dụng cái gì?” Tương Thanh nhíu mày.

“Tùy vào ngươi thôi.” Vạn Qua cười mỉa, “Ngươi có thể đứng về phía Man Vương, giúp ông ta xử lý Viên Khả, cũng có thể châm ngòi khiến bọn họ tự đấu đá lẫn nhau, để giúp Ngao Thịnh một tay diệt Man Quốc…hoặc là cứ khoanh tay đứng nhìn…Tóm lại là đều tùy thuộc vào ngươi.”

Tương Thanh khẽ nhíu mày, giương mắt lên nhìn hắn, “Hẳn là ngươi sẽ không có hảo tâm giúp ta?”

“Sao ta phải giúp ngươi?” Vạn Qua khinh bỉ nói, “Con mắt nào của ngươi thấy là ta đang giúp ngươi? Ta đang hại ngươi đó!”

Tương Thanh vô lực nhìn hắn.

Vạn Qua lại lườm y, “Ngươi cứ chọn đi. Man Vương đối với ngươi vô cùng tốt, Ngao Thịnh lại là người ngươi yêu thương, hơn nữa con dân Thịnh Thanh lại không muốn đánh trận, Hạ Lỗ Minh có thù oán với Man Vương…Hây dà, nói chung là vòng tới vòng lui ngươi sẽ là kẻ khổ sở nhất.”

Tương Thanh vô cùng thản nhiên nhìn Vạn Qua cười, hoàn toàn khác với những gì hắn nghĩ, rằng y sẽ nổi giận hoặc đại loại thế.

Vạn Qua khó hiểu nhìn Tương Thanh, “Ngươi còn cười được sao?”

Tương Thanh chống cằm, nhìn hắn cười, “Sở dĩ ngươi ghét ta như vậy là vì Hạ Lỗ Minh?”

Vạn Qua lườm y, “Ta ghét nhất là loại người lúc nào cũng gặp được chuyện như ý như ngươi vậy đó!”

Tương Thanh nhìn tới nhìn lui, đoạn lại hỏi, “Ngươi đang nói ta ư?”

“Ừ.” Vạn Qua gật đầu.

Tương Thanh ngẫm nghĩ, “Nếu không phải ngươi nói thì ta hoàn toàn không biết mình là người lúc nào cũng gặp được chuyện như ý.”

Vạn Qua nhíu mày, “Ngươi đừng vờ vịt nữa. Cả thiên hạ đều thích ngươi! Loại người như ngươi chỉ tổ khiến ta ghét!”

Tương Thanh cười lắc lắc đầu, “Trên đời này, chỉ cần một người thích ngươi là đủ rồi. Không có ai hoặc nhiều hơn một đều chẳng phải là chuyện tốt.”

Vạn Qua bĩu môi, “Chỉ biết nói cho dễ nghe!”

Tương Thanh lại cúi đầu uống trà.

Vạn Qua lại hỏi, “Thế hiện tại ngươi đã biết mình sẽ giúp ai?”

Tương Thanh cân nhắc, “Về lý về tình, nhất định phải ngăn chặn Viên Khả. Hắn là kẻ tâm thuật bất chính, nếu như nắm trong tay quyền chủ chiến thì sẽ rắc rối to, song, ta cũng không mấy lo lắng về chuyện đó.”

“Nói thế nghĩa là sao?” Vạn Qua hỏi.

“Ta không biết Viên Khả thông minh đến đâu….” Tương Thanh bình tĩnh đáp, “nhưng Man Vương khôn ngoan có thừa. Hạ Lỗ Minh cũng đủ tài trí, hắn sẽ không trúng kế. Hai người họ cũng đã sớm có tâm đề phòng Viên Khả…Còn về phần ngươi…uhm, có hơi nóng nảy, nhưng ít nhất sẽ không trực diện xung đột với Viên Khả, nên ta cũng không lo lắm.”

“Ngươi…” Vạn Qua bực bội hỏi, “Nghĩa là ngươi sẽ giúp Man Vương?”

Tương Thanh lắc đầu, “Ta làm việc không nhìn người.”

“Nghĩa là sao?” Vạn Qua khó hiểu.

Tương Thanh nói, “Phát động chiến tranh là không đúng.”

“Ý của ngươi là, ngươi giúp Ngao Thịnh chứ không giúp Man Vương?” Vạn Qua hỏi.

“Umm….” Tương Thanh khó xử, “Luận tình cảm, ta đương nhiên là đứng về phía Ngao Thịnh. Nhưng Man Vương lại đối xử với ta rất tốt, hơn nữa ông ấy lại vô cùng chấp niệm với cha ta, ta không muốn ông ấy có gì bất trắc. Song, một khi chiến tranh diễn ra, người phải gánh chịu thương tổn nặng nề nhất vẫn luôn là dân chúng. Ta không có lý do gì để người khác phải vì chuyện riêng của mình mà bị thương tổn, nên về tình về lý, ta hoàn toàn đứng về phía Ngao Thịnh.”

Vạn Qua cười lạnh một tiếng, “Ngươi nói với ta, lẽ nào không sợ ta bán đứng ngươi, đi mách cho Man Vương hay?”

Tương Thanh nhấp trà, “Ta đã nói rồi, Man Vương rất khôn ngoan, chuyện mà ngươi nghĩ đến, ông ấy đã sớm thấu hiểu rồi.”

Vạn Qua mặt mày trắng bệch ra, hung tợn trừng Tương Thanh, Tương Thanh lại chỉ cười nói, “Vạn Qua, thật ra ngươi có thể không nhúng tay vào chuyện này, dẫn Hạ Lỗ Minh xa chạy cao bay mà, phải không?”

Vạn Qua khẽ nhíu mày, “Làm thế nào ta dẫn hắn đi được?”

Tương Thanh suy tư, “Đưa hắn rời khỏi đây. Oán thù giữa cha hắn và Man Vương không nên để hắn phải gánh. Hắn chẳng qua cũng chỉ là người bị hại mà thôi. Ta thấy được, ngươi rất thích hắn, thế sao lại không cùng hắn ra đi, có một cuộc sống yên bình vui vẻ?”

“Ai nói ta thích hắn chứ?!” Vạn Qua đỏ mặt.

“Không thừa nhận?” Tương Thanh nhướng mày, “Ta vốn đang định giúp ngươi, nếu ngươi đã không đồng ý thì ta đi tìm người khác vậy.”

“Ngươi muốn tìm ai?” Vạn Qua hung hăng quát.

Tương Thanh bật cười, “Ưu điểm của Hạ Lỗ Minh là gì?”

Vạn Qua bĩu môi, “Ngu ngốc, mù quáng!”

“À.” Tương Thanh gật gù, “Hóa ra là ngươi thích hắn ngu ngốc và mù quáng.”

Vạn Qua đỏ mày đỏ rần lên, lườm Tương Thanh đầy bất mãn, đoạn mặt lại buồn so, “Hắn là kẻ mù quáng, nên đời này nếu ngươi mà ngứa mắt hắn thì cầm chắc hắn sẽ cố tìm cách tránh ngươi thật xa.”

“Không đâu.” Tương Thanh lắc đầu, “Vạn Qua, lẽ nào ngươi không thấy ở khía cạnh nào đó Hạ Lỗ Minh rất giống Man Vương?”

“Sao có thể? Ngươi đâu có chết!” Vạn Qua nhanh miệng nói.

Tương Thanh thở dài, “Họ giống nhau ở chỗ là chẳng có một thứ gì để bấu víu hết. Hai người đó dù có phải chết ngay lập tức cũng sẽ không chút sợ hãi.”

“Đúng đó, lại chẳng có ý trung nhân nữa.” Vạn Qua gật gù.

“Ngươi cũng không có ý trung nhân. Nếu bây giờ chết đi, ngươi có tiếc nuối không?” Tương Thanh hỏi.

Vạn Qua xuất thần không đáp.

Tương Thanh suy tư một lúc rồi lại lấy bình dược nhỏ từ trong ngực áo ra đưa cho Vạn Qua.

“Đây là gì?” Vạn Qua khó hiểu địa hỏi.

“Umm…ta cũng không rõ nữa. Ngày đó thấy Tần bảo chủ đưa cho Thịnh Nhi, ta xem thử hắn giấu ở đâu rồi trộm lấy.” Tương Thanh ngập ngừng đáp, “Ngươi cứ giữ đi, không chừng sau này cần đến.”

Vạn Qua tần ngần nhìn chiếc bình, chốc sau vì hiếu kì mà mở nắp ra ngửi thử, đoạn lại chau mày nhăn mặt nhìn Tương Thanh, “Ngươi…chẳng phải luôn cho mình là chính nhân quân tử ư? Sao lại đưa ta thứ đồ này?”

Tương Thanh nhíu mày hỏi ngược lại, “Thế nào mới là chính nhân quân tử?”

Vạn Qua thở dài, “Sao ngươi có thể tàn nhẫn như thế chứ? Hạ Lỗ Minh yêu ngươi như vậy mà ngươi đành đẩy hắn cho người khác?”

Tương Thanh lắc đầu, “Ta phải làm sao thì mới không tàn nhẫn? Vừa giữ hắn bên cạnh vừa yêu Thịnh Nhi?”

Vạn Qua ai oán, “Tên ngốc đó sẽ không chịu theo ta đâu!”

“Đợi khi cơ hội đến.” Tương Thanh khuyên giải, “Chờ đến lúc nên đi thì liền mang hắn đi. Rồi sau này có thời gian, hãy đi tìm Mộc Lăng, xem thử huynh ấy có thể chữa lành gương mặt cho hắn hay không.”

“Sao phải chữa lành mặt hắn?” Vạn Qua bất mãn nói, “Tên ngốc kia nhìn hay thế kia mà.”

Tương Thanh phì cười, vừa uống trà vừa nhìn Vạn Qua. Ai kia biết mình lỡ lời nên liền ngậm tăm.

Tương Thanh lại hỏi, “Viên Khả đang ở đâu? Ta muốn gặp hắn ta.”

“Tên điên đó đang ở biệt viện phía tây. Mà ngươi đi tìm hắn làm gì?” Vạn Qua khó chịu.

“Chỉ là muốn xem thử thôi.” Tương Thanh nhún vai đáp, “Chẳng phải ngươi vừa mới nói là hắn muốn làm phản sao.”

“Ngươi đi một mình ư?” Vạn Qua nhíu mày.

Tương Thanh gật gật đầu, “Ừ! Bộ muốn đi với ta hả?”

“Nằm mơ đi.” Vạn Qua đứng dậy, bỏ chiếc bình kia vào trong tay áo, “Ta tìm Hạ Lỗ Minh tới đi chung với ngươi.”

Tương Thanh ngạc nhiên hỏi, “Ngươi đồng ý để hắn đi với ta?”

Vạn Qua kinh bỉ nói, “Ta không đần tới nước đó…Với lại, ta cũng chẳng còn lạ gì tên đó nữa.” Rồi phủi lưng đi mất.

Tương Thanh khẽ cười, nhìn theo bóng lưng Vạn Qua mà cảm thấy hắn cũng đang mỉm cười giống mình.

Chẳng lâu sau, Hạ Lỗ Minh thật sự xuất hiện, liền vội vàng hỏi, “Ngươi muốn gặp Viên Khả?”

Tương Thanh đắn đo một lúc mới đáp, “Umm, thật ra ta định sẽ coi như là mình đi dạo rồi tình cờ gặp được hắn.”

Hạ Lỗ Minh khóe miệng giật giật, “Trước kia, ngươi không có mưu mẹo như thế.”

Tương Thanh nhìn gã một chốc rồi thở dài, “Thật ra, ta vốn là như thế…Ta trong hồi ức của ngươi không hề tồn tại. Nếu như một-ta-như-vậy là có thật thì ngươi cũng sẽ không thấy yêu thích gì đâu.”

Hạ Lỗ Minh chĩ đăm đắm nhìn y thật lâu, rồi chốc sau dẫn y đi.

Tương Thanh vốn định mang Miêu Ô theo cùng, nhưng suy đi nghĩ lại vẫn nhét nó vào trong chăn, rồi đóng chặt cửa phòng lại, khiến mèo nhỏ rất chi là bất mãn.

Hai người giả vờ lượn lờ mò đến dược thất nằm ở phía sau hoàng cung. Tương Thanh nhìn xung quanh, chợt nhíu mày hỏi Hạ Lỗ Minh, “Sao chướng khí lại mù mịt thế này?”

“Sau khi từ Nam Quốc trở về, hắn tự mình trị thương rồi bế quan tu luyện gì đó.” Hạ Lỗ Minh cũng chẳng rõ, “Lát nữa đừng tới quá gần hắn.”

“Đã biết.” Tương Thanh gật gật đầu. Hai người vừa định đi vào trong sân thì lại nhác thấy Man Vương đang đi từ phía xa đến.

Man Vương nhìn thấy cả hai thì liền nhíu mày, như thể không hài lòng về sự đụng mặt này.

“Sao hai ngươi lại đến đây?” Man Vương đi đến trước mặt cả hai, miệng thì hỏi “hai ngươi” nhưng mặt lại chỉ nhìn mỗi Hạ Lỗ Minh.

“À…Thanh nói là muốn đi dạo.” Hạ Lỗ Minh bình tĩnh đáp.

“Y nói là muốn đi dạo chứ đâu bảo muốn chết. Ngươi dẫn y đến đây làm gì?” Man Vương tức giận quát.

Hạ Lỗ Minh có chút xấu hổ khi bị quở trách, trong khi Tương Thanh lại bật cười ra tiếng.

Man Vương quay đầu lại trừng mắt nhìn y, “Ngươi muốn gặp Viên Khả?”

Tương Thanh gật gật đầu.

“Lần sau, ngươi có muốn gặp ai thì cứ nói thẳng với ta, nhất là Viên Khả, không được tự mình đến gặp hắn!”

“Biết rồi.” Tương Thanh cúi đầu lí nhí đáp.

“Đi theo ta.” Man Vương dẫn theo Tương Thanh và Hạ Lỗ Minh đi và biệt viện của Viên Khả.

Mới vừa bước chân vào cửa, Tương Thanh đã ngửi thấy mùi hương rất lạ, vội vàng điều chỉnh hơi thở, may mà trước khi đến Man Quốc Mộc Lăng đã cho y uống không ít dược vật, nghe đâu là ngăn trở được hầu hết các loại độc.

Y đưa mắt nhìn xung quanh, chỉ thấy cây cỏ đều cháy khô đến đen quắc lại. Lúc nãy đem nhốt Miêu Ô trong phòng là quyết định hết sức chính xác. Khi nào về nhất định phải dặn mèo nhỏ không được bén mảng đến đây.

Cả ba đi xuyên qua đoạn hành lang uốn khúc thật dài mới đến được một dãy phòng ốc được xây trong lùm cây cối rậm rạp, vì cây cối um tùm nên chẳng có mấy ánh sáng có thể lọt vào được.

Tương Thanh khẽ nhíu mày khi nghĩ đến trên đời lại có kẻ yêu quý màn đêm và kị ánh mặt trời đến vậy.

Man Vương gõ cửa, rồi liền đẩy hai phiến cửa gỗ ra.

Chính giữa phòng đặt một lò luyện đan thật lớn, đang ùng ục sôi trào, lại còn không ngừng nhả khói xanh ùm lên.

Viên Khả bị mất một cánh tay, thoạt nhìn suy yếu vô cùng. Khi thấy Man Vương thì lại có chút giật mình, đoạn lại nhanh chóng phát hiện Tương Thanh đang đứng sau ông ta.

Viên Khả sửng sốt một lúc, nheo mắt nhìn Tương Thanh đầy oán hận rồi nghiến răng quát tên y, “Tương.Thanh!”

......

Những ngày này, Ngao Thịnh không ngừng nghiên cứu manh mối Mộc Lăng đã nói tới trong thư. Mặt khác lại thường xuyên trao đổi chiến sự với mọi người, phát hiện việc tiến công vào Mạc Bắc chẳng phải chuyện đùa mà là việc hết sức khó khăn. Vào lúc đêm, Ngao Thịnh vẫn như mọi khi, ngồi xem địa đồ, còn Ngao Ô thì nằm sát rạt cạnh chân hắn mà nũng nịu.

Quý Tư tiến vào gọi, “Hoàng Thượng.”

“Sao?” Ngao Thịnh giương mắt lên nhìn ông, “Có chuyện gì vậy lão Quý?”

“Bên ngoài có một lão giả xin được yết kiến người.” Quý Tư đáp, “Ông ấy nói là biết chút ít về đại mạc, mong có thể giúp đỡ người đôi chút.”

Ngao Thịnh ngạc nhiên hỏi, “Ai cơ?”

“Ông ta bảo mình tên Ô Cuồng, trước đây làm nghề buôn lậu ngựa, thường xuyên ra vào đại mạc nên hiểu biết địa lý vùng nơi đó.” Quý Tư đáp.

Ngao Thịnh gật gật đầu, “Khanh có thấy lão ta tin được không?”

“Umm….” Quý Tư lắc đầu, “Ông ta nói năng chung chung, nhưng lại bảo là có vài con sông ngầm quân ta chẳng biết nó nằm ở đâu nhưng lại có thể lợi dụng được.”

“Sông ngầm?” Ngao Thịnh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói, “Cho lão ta vào nói chuyện với trẫm.”

Quý Tư liền bước ra ngoài gọi người vào.

Lúc này, vừa hay Tần Vọng Thiên lại xuất hiện. Gần đây, hắn vì sợ Ngao Thịnh ở một mình mà suy nghĩ linh tinh nên mỗi ngày sau bữa tối đều tìm đến tán gẫu.

Ngao Thịnh kể lại việc có người biết về sông ngầm cho hắn nghe, đoạn hắn lại gật gù, “Quả thật là bên trong đại mạc có sông ngầm, ta có thể lợi dụng vào chúng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91. Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151
Tiến »