Thịnh Thế Kiều Y

Lượt đọc: 97203 | 5 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416
Tiến »
Chương 382
lồng đèn phụ thân làm

❊ ❊ ❊

Nguyệt nương bực bội cười nói: "Đèn nhặt được thì sao mà đẹp nổi, chưa biết chừng là ai trong các ngươi ném đi đấy, chỉ có ngươi coi như bảo bối rồi còn nhặt về thôi."

Ngân Châm không phục, đưa chiếc đèn qua, "Nguyệt nương đừng nói vậy, nô tỳ thấy chiếc đèn này còn tinh xảo hơn gấp trăm lần chiếc đèn hình con ngựa mà tiểu thư mang về."

"Ồ… đúng thế thật!" Nguyệt nương cười nói.

"Cầm qua đây ta xem nào." Cố Thanh Hoàn bị khơi gợi hứng thú, biếng nhác ngồi dậy.

"Tiểu thư xem này."

Cố Thanh Hoàn trợn trừng mắt, vẻ mặt đầy sợ hãi, chiếc đèn này… cô biết.

Không chỉ biết, suốt mười bốn năm của kiếp trước, năm nào cô cùng nhận được một chiếc đèn như thế này. Chiếc đèn lồng tinh xảo, xinh đẹp, sống động như thật.

Cố Thanh Hoàn hất chăn, lao thẳng ra ngoài.

"Tiểu thư, tiểu thư…"

Mặt Nguyệt nương biến sắc, bà vội vàng đuổi theo.

Ngân Châm ngoảnh đầu lại, thấy giày của tiểu thư còn ở trước giường, vội cúi xuống xách lên rồi chạy theo ra.

Trên người cô gái chỉ mặc độc một chiếc áo trong màu trắng và chiếc quần dài cùng màu, mái tóc buông xõa, dài tới thắt lưng, kết hợp với ánh trăng, tạo thành quầng sáng xanh thẳm.

Cô chạy tìm khắp nơi, gấu quần phất phơ, có thể nhìn thấy cô chưa kịp xỏ tất hay giày, cứ vậy mà chạy ra ngoài.

Tô Tử Ngữ trốn trên cây, vẻ mặt lập tức trở nên nặng nề, cô đã chạy ra rồi.

Sau cái cảm xúc nặng nề đó, hắn ta lại thấy vui vẻ, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, ký ức cũng ùn ùn kéo về.

"Tử Kỳ, trong thư phòng của nàng chẳng có mấy cuốn sách, mà toàn là đèn với đèn. Mấy chiếc đèn hoa đăng đó đã bạc màu hết cả, có thể ném đi được rồi. Hội hoa đăng sang năm, ta sẽ mua cái mới cho nàng."

"Đừng ném, đây là đèn mà cha muội làm cho muội đó."

"Cửu thúc mà cũng biết làm thứ này sao?"

"Cha muội biết làm nhiều thứ lắm, đây chỉ là một trong số đó thôi. Huynh xem này, có đẹp không?"

"Đẹp lắm! Thật sự rất tinh xảo."

"Đẹp đúng không, năm nào cha cũng làm cho muội một cái."

"Có phải cửu thúc sẽ làm cho đến khi muội xuất giá mới thôi không?"

"Sao huynh biết?"

"Chờ muội gả đi rồi, hoa đăng mỗi năm sẽ do ta tặng cho muội. Đây gọi là tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu."

"Muội không tòng phu đâu, huynh đừng có tưởng bở, hừ!"

Cố Thanh Hoàn chạy khắp nơi, mắt rưng rưng, vẻ mặt hoảng loạn.

Đám nha hoàn nghe tin chạy ra, thấy tiểu thư chạy quanh như con ruồi không đầu, trong lòng cũng hoảng sợ. Trong trí nhớ của họ, cho dù trời có sập xuống thì tiểu thư cũng chưa từng có vẻ mặt thế này.

Trong viện trống trơn, không có bóng hình trong ký ức đó, Cố Thanh Hoàn ngửa mặt lên trời, nhíu mày khóc. Dưới ánh trăng, những giọt nước mắt như hạt trân châu trong suốt lăn dài trên má cô.

Chiếc đèn do phụ thân làm khác với những cái do thợ bên ngoài làm. Người chỉ dùng quế trúc và vải lĩnh. Cành trúc mài vô cùng nhẵn, sau đó dùng vải lĩnh bao bọc bên ngoài, cực kỳ tinh xảo. Phụ thân nói mười ngón tay của con gái ông không thể để dính nước mùa Xuân, chẳng may bị cành trúc cứa bị thương, ông sẽ rất đau lòng.

Cố Thanh Hoàn dần bình tĩnh lại.

Cố Thanh Hoàn chầm chậm cúi đầu xuống nhìn, bóng cô in trên mặt đất, nghiêng nghiêng bất động.

Trên thế gian này không hề có ma quỷ, dù là một người trờ về từ Quỷ Môn Quan như cô, dưới ánh trăng cũng có cái bóng của mình.

Vậy sẽ là ai?

Vừa nghĩ tới điều này, một gương mặt tuấn tú đã hiện lên trước mắt cô, sự âm u nơi đáy mắt Cố Thanh Hoàn dần dâng trào.

Là hắn ta sao? Nhưng sao hắn ta lại học được tay nghề của phụ thân cô?

Nếu không phải là hắn ta thì trên đời còn ai biết chuyện này nữa?

Cố Thanh Hoàn cố gắng giữ cho đầu óc của mình được tỉnh táo, gạt đi mọi phỏng đoán và tưởng tượng, bắt đầu phân tích, suy tính cặn kẽ từng việc.

Kết quả, Cố Thanh Hoàn đưa ra một kết luận: Đây là tác phẩm của Tô Tử Ngữ.

Cô không khỏi cảm thấy căm phẫn.

Hắn ta muốn thăm dò đúng không?

Một kẻ mà ngày cả bản thân còn khó có thể bảo vệ, không ngờ vẫn có thời gian rảnh rỗi đến dò xét cô?

Bây giờ cô còn gì để sợ hãi nữa!

Tô Tử Ngữ, bất kể là ngươi đến để dò xét hay có ý đồ gì khác cũng được, ta đã cầm kiếm đi đến trước mặt ngươi rồi đấy, ngươi không thoát được đâu.Khóe miệng Cố Thanh Hoàn nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo, cô nhìn về phía ánh trăng lạnh lẽo trên bầu trời, nho nhã quay người, thong thả về phòng.

Cô bước đi rất chậm, sống lưng thẳng như cây tùng, không hề sợ hãi bão táp mưa sa.

Tô Tử Ngữ trốn trên cây nhìn cô đến mức thất thần, hắn ta cảm thấy mặt mình hơi lạnh, chạm vào mới biết, thì ra là nước mắt.

Hắn ta xòe bàn tay ra, nhìn từng vết cứa trên đó, mỉm cười cay đắng.

Thật ra, từ nhiều năm trước, hắn ta đã muốn tặng cô một chiếc đèn hoa đăng, vì vậy hắn ta đã lén bái Cửu thúc làm thầy để học nghệ.

Nghĩ tới một ngày kia, đợi cô gả cho hắn ta rồi, vào hội hoa đăng Tết Nguyên tiêu, hắn ta sẽ dẫn cô đi ngắm đèn, sau đó bất ngờ lấy một chiếc đèn lồng do đích thân hắn ta làm ra, nhất định cô sẽ vui đến mức ngủ mơ cũng mỉm cười.

Vừa nghe thấy hắn ta nói muốn làm đèn tặng cho con gái mình, Cửu thúc cười đến mức không khép miệng lại được. Một già một trẻ giấu giếm tất cả mọi người, trốn trong thư phòng viện cớ chơi cờ, một người dạy, một người học.

Mùa Đông năm đó, hắn ta mới theo học Cửu thúc được một tháng thì Tiền gia gặp hỏa hoạn.

Mấy năm đã trôi qua, tài nghệ làm đèn thì vẫn còn đó, song người ngắm đèn đã mất. Hắn và cô cuối cùng cũng không chạy thoát được sự trớ trêu của số mệnh.

Tô Tử Ngữ đau đớn, khẽ giậm chân, tung người nhảy qua tường.

Cuối cùng giấc mơ cũng đã trọn vẹn.

Tô Tử Ngữ về phủ, nhìn thấy mọi người chạy qua chạy lại trong sân, ánh mắt hắn ta trầm xuống: "Có chuyện gì vậy?"

Một tiểu nha hoàn vội đứng lại, cười híp mắt làm lễ vạn phúc, rồi đáp: "Chúc mừng Tam gia, vừa rồi Tam nãi nãi ngất xỉu, đại phu tới khám nói Tam nãi nãi đã mang thai được một tháng rồi. Đại nãi nãi sai người mang thuốc bổ đến ạ."

Mang thai rồi?

Khóe miệng Tô Tử Ngữ nhếch lên thành nụ cười lạnh lẽo, hắn ta lẳng lặng đứng trong sân một lúc rồi mới cất bước đi vào phòng.

Hắn ta phất tay, tất cả nha hoàn đều lui ra ngoài. Ân Đại Mi nằm trên giường, chầm chậm nghiêng đầu qua, thấy là hắn ta, trong mắt lập tức tràn đầy sự căm hận.

Tô Tử Ngữ chắp tay sau lưng, bước đến nói: "Tam nãi nãi đã mang thai, quả là một chuyện đáng mừng, sau này hãy yên tâm ở trong phòng dưỡng thai đi."

Ân Đại Mi bật dậy khỏi giường, xông đến trước mặt hắn ta, túm lấy vạt áo trước ngực hắn ta, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tô Tử Ngữ, bây giờ ngươi đã hài lòng chưa, hài lòng chưa?"

Hắn ta nhíu mày, ánh mắt sắc như dao, tựa như muốn đâm thủng một lỗ trên mặt cô ta.

Ân Đại Mi sợ đến mức không tự chủ được mà buông tay ra.

Tô Tử Ngữ cười lạnh, "Cô yên tâm, ta nhất định sẽ xem nó như con ruột mà nuôi nấng, nếu là con trai thì sản nghiệp của tam phòng Tô gia đều sẽ để nó thừa kế."

Ân Đại Mi liên tục lắc đầu, trên mặt chỉ còn sự hoảng sợ. Gã đàn ông này là một kẻ biến thái, hắn điên rồi, chắc chắn hắn bị điên rồi.

Tô Tử Ngữ nói: "Ngày mai, ta sẽ sai người đến phủ Anh Quốc công báo tin, cô cần phải cư xử thế nào chắc không cần ta nói nữa. Bây giờ đã khác ngày trước, chính bản thân phủ Anh Quốc công cũng khó giữ mình, cô đừng gây thêm phiền phức cho nhạc phụ và nhạc mẫu đại nhân nữa."

"Ngươi…"

Ân Đại Mi há miệng, nhưng không thốt ra được một câu nào. Trong đầu cô ta chỉ có một ý nghĩ, gã đàn ông này thật sự là ma quỷ.

Đêm về khuya.

Về đến phòng, Ngô Nhạn Linh khổ sở bổ nhào lên giường, khóc nức nở.

Tưởng Hoằng Ngôn đau lòng, nhưng lại không biết phải khuyên nhủ thế nào, hắn ta vô cùng lo lắng, song chỉ biết không ngừng vỗ về lưng cô ta.

Ngô Nhạn Linh khóc một hồi, ngồi dậy nói: "Lục gia, rốt cuộc thiếp đã nói gì sai mà bị cấm túc những một năm. Tốt xấu gì thiếp cũng là tỷ tỷ của muội ấy, lâu ngày không gặp, thiếp quan tâm tới sức khỏe của muội ấy thôi mà, thiếp sai ở đâu chứ?"

Tưởng Hoằng Ngôn chỉ biết đọc sách, mấy lời nói quanh co lòng vòng, câu tâm đấu giác của phụ nữ chốn nội trạch thì dốt đặc cán mai. Hắn ta lờ mờ thấy lời nói của cô ta là sai, nhưng sai ở đâu thì lại không biết.

Thấy hắn ta không nói gì, nước mắt của Ngô Nhạn Linh lại tuôn rơi, "Thiếp biết mình không xứng với chàng, chàng cũng không cần thấy khó xử, chỉ cần đưa thiếp về thôi. Dù Ngô Nhạn Linh thiếp đã sa cơ lỡ vận, nhưng cũng biết tốt xấu."

Tưởng Hoằng Ngôn nghe vậy thì cuống lên, vội dỗ dành: "Được rồi, được rồi, không nói mấy lời giận dỗi này nữa, đều là ta sai hết, sau này ta sẽ xin lão tổ tông thả nàng ra ngoài."

"Lục gia, lão tổ tông mời ngài qua một chuyến ạ."

Nghe vậy, Ngô Nhạn Linh vội kéo lấy y phục của phu quân mình, khóc lóc nói: "Lục gia, nhất định là bọn họ đã cáo trạng rồi, chàng nhất định phải phân trần giúp cho thiếp."

Tưởng Hoằng Ngôn đau lòng lau nước mắt cho ả, "Yên tâm, ta hiểu. Nàng hãy nghỉ ngơi cho tốt, ta đi một lúc rồi về."

Hắn ta vội vã đi ra ngoài, Ngô Nhạn Linh ném khăn tay đi, trong mắt tràn đầy căm hận.

Cô ta tự cho mình là thông minh, nhưng chưa từng nghĩ đến, bản thân còn chưa có cả bản lĩnh để được so chiêu với Cố Thanh Hoàn mà đã thua cuộc.

Cô ta không tin cả đời này cô ta lại không bằng kẻ điên đó. Cố Thanh Hoàn, ngươi chờ đấy, đợi ngươi gả vào Tưởng phủ rồi, chúng ta sẽ so đấu tiếp.

Phủ Thái tử.

Ngọn đèn lồng treo cao trước thềm, bóng người lắc lư hắt lên giấy dán cửa sổ, mờ mờ ảo ảo.

Trong thư phòng, Triệu Cảnh Diễm lật xem tấu chương, sắc mặt khá nghiêm trọng.

Mùa Đông năm nay, khắp nơi gặp thiên tai, quốc khố trống rỗng, hắn hạ lệnh kiểm tra sổ sách, kết quả khiến tất cả mọi người khiếp sợ. Mấy năm qua Thụy vương ở Hộ bộ đã coi nơi này thành kho bạc riêng của mình, lén lút tham ô gần ngàn vạn lượng bạc.

Nếu không nhờ Tưởng gia và Sử gia năm ngoái dẫn đầu quyên góp, chỉ sợ năm nay đã không cầm cự nổi.

Có bột mới gột lên hồ, làm sao để quốc khố dồi dào trở lại là vấn đề cấp bách trước mắt.

"Thái tử gia, Yên Trắc phi đến ạ."

Ánh mắt Triệu Cảnh Diễm hơi sáng lên: "Mời vào đi."

Yên Vu mặc áo gấm vạt ngắn màu trăng non, mỉm cười chầm chậm bước vào.

Triệu Cảnh Diễm ngẩng đầu lên nhìn cô ta: "Sao giờ này rồi vẫn chưa đi nghỉ."

Yên Vu đặt hộp thức ăn trong tay xuống bàn, lấy bát sứ Thanh Hoa ở bên trong ra, "Thiếp đã chưng một bát cháo yến cho gia, nhân lúc còn nóng, gia mau uống đi ạ, vừa hay làm ấm bụng."

Triệu Cảnh Diễm bỏ tấu chương xuống, gật đầu nói: "Phiền nàng rồi."

Yên Vu đưa bát cháo đến bên tay Triệu Cảnh Diễm, nhân đó quan sát người đàn ông trước mặt. Gương mặt sắc cạnh, trời sinh tuấn tú, bờ môi khẽ nhếch lên, trông như đang mỉm cười.

Thật đẹp!

Phát giác thấy ánh mắt của cô ta, Triệu Cảnh Diễm ngẩng đầu lên nói: "Tết Nguyên Tiêu năm nay, mọi người trong phủ đón Tết thế nào?"

Yên Vu cười nói: "Cùng nghe hát với mấy tỷ muội, ầm ĩ cả một buổi chiều, tối đến thì ra sau vườn ngắm đèn, dùng xong tiệc rượu mới về."

"Náo nhiệt thật."

"Nếu có thêm gia thì còn náo nhiệt hơn." Yên Vu khẽ thở dài, sắc mặt hơi buồn bã, "Các tỷ muội đều nói lâu rồi gia không dùng bữa trong phủ."

Triệu Cảnh Diễm liếc nhìn cô ta, cười nói: "A Vu đang oán trách ta lạnh nhạt với nàng sao? Hửm?"

Giọng nói của hắn tà mị, khiến người ta điên đảo thần hồn.

Yên Vu nghe thấy tiếng trái tim mình đập như trống đánh.

Yên Vu nhìn hắn thắm thiết, đáp: "Gia, A Vu không dám."

Triệu Cảnh Diễm hờ hững nói: "A Vu của gia đúng là nghĩ một đằng nói một nẻo!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416
Tiến »