Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 3106 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 5.

❊ ❊ ❊

Tên dược sư đứng ở phía xa, thấy hai đồng bạn đều đã chết queo, cũng không ngu ngốc, nhanh chóng co giò chạy thẳng ra ngoài. Hỉ Ca quơ quơ pháp trượng (cây mộc côn), cũng thực hiện một cái quấn thân kỹ năng. Tên dược sư lảo đảo một cái, còn chưa kịp đứng vững, chủy thủ đã tới bên cổ. Huyết của dược sư vốn đã ít, Thất Tử lại đánh vào nhược điểm trí mạng, đồng dạng như trên, là giây sát.

3 người chơi cộng thêm một cái 10 cấp cuồng bạo lang vương cứ như vậy bị hắn một người giải quyết sạch. Hỉ Ca đối với Thất Tử lại càng cân nhắc sâu xa, bất luận là thực lực hay mưu kế của hắn, người thường đều khó có thể so sánh với. Người như hắn không lý nào là hạng vô danh tiểu tốt được.

Thất Tử quét mắt nhìn vật phẩm rơi ra từ lang vương, nhíu mày, sau đó một cước đá bay thân thể lang vương sang một bên. Lúc này Hỉ Ca mới phát hiện thì ra bên dưới có một phiến đá màu vàng. Thất Tử nhặt phiến đá lên, quơ quơ trước mặt Hỉ Ca, nói: “Đây là nhiệm vụ vật phẩm của ta. Những thứ khác đều thuộc về ngươi.”

Nguyên bản Hỉ Ca không tính toán cùng hắn phân chia này nọ. Chuyện giết lang vương nàng cũng không nhúng tay vào. Không nghĩ tới Thất Tử lại đem đồ vật đưa cho nàng.

Hỉ Ca ngồi trên cây nhìn xuống, lắc lắc đầu: “Ta không cần.”

Thất Tử nhún vai, “Ngươi không cần cũng không sao, hết thời hạn thì chúng sẽ tự biến mất.” Nói xong hắn liền quay lưng đi mất.

Hỉ Ca nhìn thấy hắn đi đã xa, có chút khó chịu với loại phá gia chi tử này, thế là nàng nhảy xuống khỏi cây, đem toàn bộ vật phẩm nhặt lên. Kỳ thật Kim Lang Vương cũng không xuất ra thứ gì tốt, chỉ có một cái găng tay thuật sĩ màu lam, một cây cự kiếm của kiếm khách màu lam và hai mươi mấy ngân tệ.

“Mỗi người một nửa?” Hỉ Ca xoay xoay nhìn găng tay, cuối cùng thở dài bỏ xuống. Mười cấp trang bị cần 7 điểm lực lượng, nhìn lại điểm 3 đáng thương của mình, nàng quyết định lấy tiền vẫn thực tế hơn.

“Cất giùm ta trước, đợi lúc có đủ tiền ta cưới lão bà luôn thể.” Thất Tử cười mị mị, uyển chuyển cự tuyệt đề nghị của Hỉ Ca. Sau đó hắn đưa tay chỉ ra ngoài thôn: “Ta đi phía tây, về hướng cửa biển để làm nhiệm vụ. Còn ngươi?”

“Ta đi Nam Uyên Thành.” Hỉ Ca mới thu được ngàn dặm truyền âm của đệ đệ. Nó nói muốn dẫn nàng thăng cấp, căn bản không cho nàng cơ hội để cự tuyệt. Dù sao Hỉ Ca cũng chưa có ý định gì trong đầu, đệ đệ lại có hảo ý muốn giúp, ngu sao không nhận.

“Vậy ta đây đi trước, có việc nhớ tìm ta.” Thất Tử phất phất tay, cũng không quay đầu, hướng về bên phải mà đi.

Hỉ Ca chuẩn bị xoay người vào thôn, bỗng nàng nghi hoặc quay đầu nhìn nơi Thất Tử vừa biến mất. Nếu nhớ không lầm, con đường đó dẫn đến Nam Uyên Thành đi.

Quả nhiên, chừng 2 phút sau nàng liền thấy Thất Tử quảy trở về. Nhìn thấy Hỉ Ca, hắn thế nhưng không có một chút ngượng ngùng, cười hắc hắc hai tiếng: “Ta chỉ muốn xem con đường này còn đi được hay không thôi. Bái bai.”

Hỉ Ca ngốc trệ cùng hắn vẫy tay tạm biệt. Nàng vẫn nghĩ mù đường là đặc quyền của nữ nhân, nguyên lai nàng sai lầm rồi.

Sau khi nhìn Thất Tử khuất dạng, Hỉ Ca mới quay người, trực tiếp chạy đến chỗ Trương thợ rèn. Trò chơi Thịnh Thế có 7 loại chức nghiệp cuộc sống chính: y dược, câu cá, ủ rượu, chế tạo, may vá, xây dựng, rèn đúc. Mỗi người chơi chỉ có thể chọn lựa học một loại chức nghiệp chính. Về phần kỹ năng phụ trợ như gieo trồng, thu thập, đào quặng, hái dược này nọ thì có thể tùy tiện học bao nhiêu cũng được.

Vốn Hỉ Ca định học may vá. Trong chức nghiệp thợ may có một loại gọi là Tinh Chế Cẩm Phục. Có thể tạo ra loại trang phục không có thuộc tính phụ trợ mà lại cực kỳ tinh xảo. Mấy bộ quần áo này dù không có tác dụng gì, được cái rất xinh đẹp, thanh niên nam nữ trẻ tuổi đều thích mua, cho nên giá bán của chúng chưa từng tuột dốc quá.

Đáng tiếc, nhiệm vụ thứ hai (trong chuỗi nhiệm vụ của Thất lạc Quyền trượng) lại đòi hỏi nàng học rèn đúc. Hơn nữa phải đạt tới cao cấp thợ rèn. Mặc dù ngành rèn đúc này có mức tiêu thụ rất không tồi, mấu chốt là có ai nhìn thấy một thiếu nữ cầm đe gõ sắt thiết chưa?! Càng đừng nói là phải trở thành cao cấp thợ rèn. Chắc phải tốn vài năm thời gian luyện tập, mà đe gõ bao nhiêu đó sắt thiết, phỏng chừng Hỉ Ca sẽ có dáng dấp rất… khỏe. Nói không chừng không cần nàng tập tạ, có thể trực tiếp tham gia cuộc thi người đẹp thể hình được luôn.

Hỉ Ca không vội, dù sao loại liên hoàn nhiệm vụ tuyệt đối không đơn giản. Vẫn là chậm rãi làm, cái nàng có bây giờ chính là thời gian a. Trả 1 ngân tệ cho Trương thợ rèn để học kỹ năng căn bản. Nàng chuẩn bị đi mua vài ổ bánh mì phòng ngừa trên đường đi Nam Uyên Thành gặp chuyện không may. Không ngờ Trương thợ rèn lại đưa tay ngăn cản.

Không biết Hỉ Ca rốt cuộc là may mắn hay là bất hạnh. Nàng thế nhưng đụng phải nhiệm vụ cưỡng chế trong truyền thuyết.

Nhiệm vụ của trò Thịnh Thế phần lớn là do người chơi tự mình tìm thấy. Nói ví dụ như nhìn thấy tên khất cái bên đường, cảm thấy ông ta có khả năng đang nắm giữ nhiệm vụ thì người chơi có thể tùy tiện đi tới nói vài câu, cho vài đồng tiền hoặc mua một bát cơm cho ông ta. Từng có người trùng hợp phát xuất nhiệm vụ ẩn theo tình huống như thế. Cho nên sau này, hễ là sinh ra ở tân thủ thôn thì đều chạy tới cho tiền tên khất cái. Đáng tiếc đến nay cũng chưa thấy ai nhận được nhiệm vụ ẩn từ ông ta nữa.

Ngoài ra còn có một loại nhiệm vụ rất đặc biệt, chính là cưỡng chế nhiệm vụ. Có thể nói đây là nhiệm vụ ghê tởm nhất trò chơi, không chỉ tiền thưởng ít thảm thương mà nó còn có giới hạn thời gian nữa. Nếu người chơi không hoàn thành đúng thời hạn, nhất định sẽ bị trừng phạt nặng. Biến thái hơn là, loại nhiệm vụ này không cho phép từ chối, nếu từ chối sẽ bị trừng phạt gấp đôi.

Thực không may, Hỉ Ca còn chưa rời khỏi tân thủ thôn, sao quả tạ đã rơi xuống đầu nàng. Nhiệm vụ của Trương thợ rèn cũng không tính quá khó khăn, chỉ yêu cầu Hỉ Ca đi cửa đông Nam Uyên Thành, tìm đến thất tẩu tử Thủy Loan của anh ta để lấy cây trâm đính ước. Trương thợ rèn còn không ngại nỉ non giải thích với Hỉ Ca rằng nếu không có cây trâm đính ước Tiểu Thúy nhà kế bên sẽ không chịu gả cho anh ta.

Hỉ Ca liếc mắt nhìn Trương thợ rèn một cái, trong lòng âm thầm thở dài, cô nương nhà ai không có mắt như vậy a.

Nhiệm vụ có thời hạn một ngày, nếu hoàn thành, Trương thợ rèn sẽ tặng một món vũ khí. Còn rốt cuộc là vũ khí phẩm chất thế nào thì phải xem tiến độ hoàn thành nhiệm vụ ra sao. Nếu trong thời gian ngắn mà hoàn thành thì phẩm chất nhất định sẽ tăng lên.

Hỉ Ca sau khi nhận nhiệm vụ liền theo cổng tân thủ thôn đi ra, hướng về phía Nam Uyên Thành chậm rãi mà tiến. Thịnh Thế không có truyền tống trận, chỉ có vài bản độ đặc biệt mới tồn tại truyền tống trận. Cho nên nếu muốn từ nơi này đi sang nơi khác, phương pháp nhanh nhất là… chết, sau đó ở điện diêm vương lựa chọn địa điểm sống lại. Còn không nữa thì cứ dùng chân mà cuốc bộ thôi.

Theo quy định của hệ thống, nếu là tự ý tự sát, thi thể sẽ nằm tại chỗ (không biến mất) trong vòng 15 phút. Đoạn thời gian này, hãy cầu nguyện là ngươi không đụng phải cừu nhân. Giả sử ngươi gặp phải kẻ thù, mà tên này lại sở hửu khổn thi, như vậy thì chúc mừng ngươi, vận khí của ngươi đã đến.

Khổn thi là một vật phẩm tà ác. Bình thường đánh tiểu quái, 1/100 có thể bạo ra nó. Đồ vật này cũng không có tác dụng gì lớn, chỉ là đem thi thể giữ trụ. Sau đó trong thời gian 15 phút, người ta có thể đối với thi thể ngươi muốn làm gì liền làm. Cho nên chết cũng không đáng sợ, chỉ cần ngàn vạn lần không cần tự sát.

Còn có một loại hình di chuyển nữa là ngồi tọa kỵ. Chính là xác suất bạo ra tọa kỵ trong Thịnh Thế là cực kỳ thấp, 1/1000. Đó là nói loại tọa kỵ bình thường bạo xuất từ quái cấp thấp. Muốn có tọa kỵ phẩm chất cao thì phải tìm đến quái cao cấp, mà loại này thì xác suất càng thấp đến ngạc nhiên. Hỉ Ca còn nhớ ngày trước nàng cùng người kia đi đánh Thiên Mã, ước chừng phải tốn thời gian 1 tháng mới tìm được một con.

Dĩ nhiên vì nhu cầu của quần chúng, hệ thống cũng có bán tọa kỵ. Có điều từ loại ngựa cấp thấp nhất đến cấp cao nhất, giá quy định là 20 kim tệ đến 50 kim tệ. Nói tóm lại, một con ngựa có thể đạp đổ cả một đoàn anh hùng hảo hán.

Cho nên khi Hỉ Ca trông thấy đệ đệ ngồi trên lưng một con Hãn Huyết Bảo Mã hướng bên nàng chạy tới, nàng liếc mắt khinh bỉ. Lúc trước còn mềm lòng muốn đem tiền trả cho tên tiểu tử này, chính là hắn không thiếu nhất chính là tiền! Năm vạn nhân dân tệ cho một con Hãn Huyết Bão Mã, hắn thế nhưng không thèm chớp mắt một cái liền xuất ra mua. Mặc dù còn chưa đấu lại con Kim Mã trị giá năm trăm vạn, nhưng kia cũng là tiền a!!!

“Hắc hắc, trông có suất (đẹp trai) không?” Sở Tiếu Ca xuống ngựa, động tác thành thục nhuần nhuyễn, khiến xung quanh một trận hút khí. Cùng với bộ mặt tươi cười sáng lạn kia, không biết có bao nhiêu cô gái đã bị hắn mê hoặc. Dù không muốn thừa nhận, nhưng Hỉ Ca trong lòng rất ghen tị nha. Cũng khó trách tên trong game của hắn là Tiếu Khuynh Thành. Cho dù một nụ cười của hắn không thể làm sụp đổ một tòa thành nhưng miễn cưỡng cũng có thể khiến hai ba cô gái đổ nhào nha.

“Cũng được.” Hỉ Ca cao thấp đánh giá. Mặc dù là ngựa do hệ thống bán, nhưng chất lượng cũng không tồi. So với loại tọa kỵ đánh ra từ boss bình thường đương nhiên cao hơn một bậc.

“Đại tẩu hảo~~” Hỉ Ca còn đang sờ tới sờ lui trên thân ngựa, còn chưa kịp cảm thán (tiền aaa) thì từ phía sau Sở Tiếu Ca đã truyền đến vài tiếng thăm hỏi.

Hỉ Ca kinh ngạc ngẩng đầu, không biết từ khi nào thì phía sau Sở Tiếu Ca nhiều thêm 3 người. Nghe bọn họ xưng hô liền biết đã có sự hiểu lầm. Kỳ thật cũng không thể trách họ. Sở Tiếu Ca chỉ nói cần phải đi đón người, và vì đón người này mà không ngại bỏ tiền ra mua Bảo Mã. Là người bình thường thì sẽ nghĩ ngay Sở Tiếu Ca đi đón bạn gái. Hơn nữa, mặc dù hai người là chị em song sinh nhưng người giống cha người giống mẹ. Ai bảo bào thai song sinh nhất định phải giống nhau!

“À…… các ngươi hiểu lầm rồi……” Hỉ Ca nhìn ánh mắt ái muội của bọn hắn, cảm giác thật nhức đầu, vừa định giải thích, ai biết tên tiểu tử Sở Tiếu Ca kia thế nhưng một tay vươn ra ôm lấy nàng vào ngực, thuận thế hôn xuống mặt nàng.

“Tên mập gọi Tây Phương Thất Bại là dược sư. Tên cắm sừng (đội nón xanh) gọi là Tiên Nhân, chức nghiệp thuật sĩ. Còn cái tên trông đáng khinh kia gọi Tường Thành.”

“Hắn là thích khách?” Hỉ Ca chợt liên tưởng ngay đến thích khách khi nghe hai chữ đáng khinh.

“Không…… hắn là vũ giả.” Ba người còn lại đồng thanh mở miệng, sau đó vẻ mặt khinh bỉ trừng mắt nhìn Tường Thành.

Trong lòng Hỉ Ca, vũ giả là một hình tượng tao nhã thoát tục, nhưng nhìn bộ dáng tên Tường Thành này, hình tượng đó nháy mắt sụp đổ. Còn nữa, theo như lời Sở Tiếu Ca giới thiệu, vũ khí của Tường Thành thế nhưng lại là tỳ bà!!! Hỉ Ca không thể hình dung ra lúc bọn họ đánh quái, Tường Thành cúi đầu gảy đàn tỳ bà là bộ dáng ra làm sao luôn.

“Tiếu ca ca~~” Còn chưa kịp làm thân với mấy người trước mắt, thanh âm yểu điệu (nhão nhoẹt?!) của một cô gái truyền ra từ đám người. Hỉ Ca thấy thân thể tiểu đệ bên cạnh đột nhiên cứng đờ.

“Tỷ, ngươi giúp ta thu phục nàng, ta đem ngựa tặng cho ngươi.”

“Thành giao.” Tỷ đệ bọn họ ở trong nháy mắt đạt thành hiệp nghị.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200. Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »