Thiếu Niên Bạch Mã Túy Xuân Phong

Lượt đọc: 69711 | 7 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 32 Chương 33 Chương 31 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353
Tiến »
Chương 34
thương hải vân thiên

❊ ❊ ❊

Cô gái lấy được kiếm kia sửng sốt một hồi, sau đó trợn mắt khinh bỉ, quay đầu bỏ đi. Nam tử mặc đạo bào nhún vai, khẽ mỉm cười, dẫn đứa bé kia đi xuống.

Sau đó tiếng đàn lại đột nhiên cất lên, lúc này tiếng đàn còn uyển chuyển du dương hơn cả lúc trước, còn mang theo vẻ bao la hùng vĩ, nghe tiếng đàn nhắm mắt lại là như thấy được biển cả mênh mông, sóng biển cuồn cuộn không dứt. Cầm sư Lạc Ngôn Lũ gạt nhẹ dây đàn, tay phải phất khẽ, một thanh trường kiếm từ dưới cây đàn bắn ra, một nam tử áo trắng tuấn tú nhảy từ dưới đài lên, đón lấy trường kiếm bắt đầu điệu nhảy.

“Giấu kiếm dưới đàn, hay lắm.” Bách Lý Đông Quân tán thưởng.

Lạc Ngôn Lũ vừa đánh đàn vừa gẩy kiếm, một khúc nhạc, mười thanh kiếm cấp Thương Hải đã bắn ra. Tổng cộng mười nam tử áo trắng tiếp kiếm, cùng múa kiếm trên đài, cuối cùng bọn họ cũng làm như lúc trước, cắm mũi kiếm xuống trên đài, tiếp đó tung người nhảy đi.

Mười thanh kiếm Thương Hải, trên chuôi kiếm viết tên từng thanh.

Ánh mắt mọi người bên dưới trở nên nóng rực.

“Có ưng thanh nào không?” Ôn Hồ Tửu hỏi.

Bách Lý Đông Quân nấc một cái đầy hơi rượu: “Ta còn chưa phân biệt được kiếm tốt hay xấu, chỉ biết trên Thương Hải còn có Vân Thiên, trên Vân Thiên còn có Tiên Đài. Ta muốn tốt nhất.”

Ôn Hồ Tửu thở dài: “Ngươi còn muốn một bước lên trời à?”

Thợ rèn kiếm bên cạnh đột nhiên mở miệng: “Kiếm, vẫn là tự mình lấy được thì hơn.”

Ôn Hồ Tửu liếc nhìn hắn một cái: “Ta lấy kiếm, tặng lại cho hắn, như vậy không hợp quy củ ư?”

“Trong quá khứ cũng có vài lần làm như vậy, nhưng không quá trắng trợn. Có điều Ôn tiên sinh không phải kiếm khách, nếu ngài lấy kiếm cấp Vân Thiên thì quá ngông nghênh. Kiếm khách trong thiên hạ cũng thầm thấy bất bình.” Thợ rèn kiếm cười nói.

“Ài, nhưng nếu đứa cháu trai của ta mà lên, chắc chắn sẽ bị đánh bay.” Ôn Hồ Tửu làm bộ không để ý liếc mắt sang bên cạnh.

Vô Song Thành, kiếm phôi trời sinh, e là Bách Lý Đông Quân không chịu nổi một kiếm.

Còn nam tử mặc đạo bào kia... là đạo sĩ thối trên núi Thanh Thành. Vô Lượng Kiếm Pháp của núi Thanh Thành cũng không dễ đối phó.

Còn có thiếu môn chủ của Thiên Kiếm Môn.... truyền nhân Bán Bộ Kiếm của phái Thiên Sơn, đều rất lợi hại, càng không nói tới đại đệ tử của Ảnh Kiếm Tông kia. Những người này thì chắc chắn Bách Lý Đông Quân không đánh được ai. Nhưng kiếm cấp Vân Thiên chưa bao giờ có quá ba thanh. Nếu Ôn Hồ Tửu lên đánh, vậy trừ phi là Vô Song Thành bao vây, bằng không ai nấy trúng độc thua sạch. Có điều nếu Bách Lý Đông Quân tự lên đánh, Ôn Hồ Tửu chỉ có thể miễn cưỡng thi triển thủ đoạn, nhiều nhất là nhân lúc loạn lạc lấy được một thanh Thương Hải.

“Tiểu Bách Lý.” Ôn Hồ Tửu hô.

‘Rầm’ một tiếng, Bách Lý Đông Quân như đã say, gục xuống bàn ngủ thiếp đi.

Ôn Hồ Tửu sửng sốt, tiếp đó quay đầu lại nói với thợ rèn kiếm trẻ tuổi kia: “Tiểu tiên sinh, xin hỏi nhà các ngươi có còn kiếm nào khác không?”

“Dưới bốn cấp bậc này, đương nhiên sơn trang cũng bán một số bảo kiếm bình thường, chỉ mất mấy lượng bạc là mang đi được.” Thợ rèn kiếm mỉm cười nói.

“Được, cho ta mười thanh.” Ôn Hồ Tửu chỉ vào Bách Lý Đông Quân đã ngủ lăn quay: “Cho thằng nhãi này tha hồ cõng!”

Thợ rèn kiếm mỉm cười: “Ôn tiên sinh đừng sốt ruột, ta cảm thấy có lẽ vị công tử này sẽ nhận được một thanh kiếm tốt.”

Trong lúc hai người trò chuyện, trên đài đã đánh tới long trời lở đất. Nhưng tranh đoạt lại không dữ dội như danh kiếm cấp Cao Sơn. Dù sao tới cấp bậc này, ai có thể lấy được kiếm thì đều có thực lực khá cao, các kiếm khách cũng không ngốc, sẽ không tưởng tượng mình có thể tay không bắt rắn, không có thực lực áp đảo, ai dám lên đài đoạt danh kiếm Thương Hải?

Rất nhanh chóng, trên đài đã phân định thắng bại. Mười kiếm khách rút danh kiếm cấp Thương Hải dưới chân, mỉm cười đi xuống dưới đài.

Tiếng đàn vừa nhỏ đi lại trở nên vang dội, lúc này không còn dâng trào mãnh liệt như vừa rồi, lại vẻ càng hùng dũng mênh mông. Biển rộng mấy cũng chỉ vạn dặm, còn vũ trụ mới thật là vô biên.

Chợt có một tiếng gầm vang lên.

Chỉ thấy một ông lão già nua cầm một thanh trường kiếm bay từ phía sau đài lên, lao thẳng tới không trung, tiếp đó trường kiếm trong tay vung thành một đóa hoa kiếm, rồi người cầm theo kiếm hạ xuống trên đài.

Mọi người kinh ngạc: “Đây là Thiên Kiếm Lão Nhân!”

Thiên Kiếm Lão Nhân, từng là trưởng lão có thực lực cao nhất Thiên Kiếm Môn, nhưng sau một lần đi vào Danh Kiếm sơn trang là không hề đi ra. Theo tin tức mà hắn đưa về Thiên Kiếm Môn, có vẻ như đến lúc tuổi già hắn lại nảy sinh hứng thú dồi dào đối với chuyện rèn kiếm. Thiên Kiếm Lão Nhân ở một lèo suốt sáu năm, đại hội thử kiếm lần trước hắn không hiện thân, còn lần này hắn tới, còn mang theo một thanh kiếm cấp Vân Thiên.

“Kiếm này tên là Tài Vân, trên bậc Vân Thiên, một kiếm xé mây, có ai muốn lấy?” Thiên Kiếm Lão Nhân hỏi.

“Ta muốn.” Một người trẻ tuổi mặc áo kiếm rảo bước lên đài, bên hông hắn dắt một tấm ngọc bộ tinh xảo, tay cầm một thanh trường kiếm sáng bóng, quan trọng hơn nữa là trên mặt hắn có xăm một thanh phi kiếm nho nhỏ.

Đây là ấn ký riêng của họ Trần ở Thiên Kiếm Môn.

“Đại bá.” Thiếu môn chủ Thiên Kiếm Môn, Trần Phi Đoạt chắp tay nói.

“Hôm nay ta không phải Thiên Kiếm Lão Nhân, ngươi cũng không phải thiếu môn chủ của Thiên Kiếm Môn. Ta là thợ rèn kiếm, ngươi là người tới xin kiếm, nếu muốn kiếm, xin cứ lấy.” Thiên Kiếm Lão Nhân lùi lại một bước.

Trần Phi Đoạt gật đầu, định bước lên trước một bước.

“vị tiên sinh này nói đúng, đại hội thử kiếm chỉ có kiếm khách, không có môn phái. Ta cũng tới xin kiếm.” Một kiếm khách trung niên nhảy lên đài, rút kiếm ra: “Mời.”

Sau nửa nén hương, Trần Phi Đoạt thu kiếm, kiếm khách trung niên chắp tay: “Bái phục.” Tiếp đó xoay người xuống đài.

Vị thiếu môn chủ Thiên Kiếm Môn này tuy tuổi tác không lớn, nhưng dường như có thiên phú hơn người về mặt kiếm thuật, chấp niệm muốn lấy thanh kiếm Tài Vân này cũng rất mạnh, đánh liền ba trận trên đài, đều chiến thắng. Có điều bản thân hắn đã ướt đẫm mồ hôi, hơi thở nặng nề.

“Cuối cùng vẫn là tuổi trẻ, cho dù kiếm thuật có thành tựu nhưng nội tức không theo kịp.” Ôn Hồ Tửu liếc nhìn thợ rèn kiếm bên cạnh: “Nên ban kiếm thôi.”

Dưới đài còn có người có vẻ muốn lên, nhưng Thiên Kiếm Lão Nhân đột nhiên vung ống tay áo, trường kiếm kia từ dưới đất bay lên, dừng lại trong tay Trần Phi Đoạt.

“Ban kiếm cho ngươi, mong sau này hãy quý trọng nó.” Thiên Kiếm Lão Nhân trầm giọng nói.

Trần Phi Đoạt nhận kiếm, khẽ cúi người: “Đại bá, phụ thân bảo con...”

“Kiếm này cho ngươi, quan hệ giữa ta và Thiên Kiếm Môn cũng coi như chặt đứt. Phần đời còn lại ta sẽ rèn kiếm trong Danh Kiếm sơn trang, mong được một thanh cấp Tiên Đài, ngươi đi đi.” Thiên Kiếm Lão Nhân nói.

Trần Phi Đoạt do dự một chút rồi gật đầu, đi xuống.

Khi hai người rời đài, các kiếm khách bên dưới lập tức căng thẳng.

Ba thanh kiếm Vân Thiên, thanh đầu tiên đã được lấy đi, tuy Trần Phi Đoạt còn rất trẻ tuổi nhưng có quan hệ thân thiết với Thiên Kiếm Lão Nhân nên rất nhiều người nhẫn nhịn không lên đài. Nhưng thanh kiếm thứ hai nhất định phải lấy được, vì thanh kiếm thứ ba chắc chắn sẽ vào tay Vô Song Thành, bọn họ chỉ còn lại một cơ hội.

Thanh niên mặc đạo bào vừa an ủi đứa bé ngáp một cái, nói đầy ẩn ý: “Phải xuất trận rồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 32 Chương 33 Chương 31 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353
Tiến »