Thiếu Niên Bạch Mã Túy Xuân Phong

Lượt đọc: 70667 | 7 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 32 Chương 33 Chương 31 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353
Tiến »
Chương 141
sư đồ dị lộ

❊ ❊ ❊

Chương 141: Sư đồ dị lộ

Mười năm trước

Tắc Hạ Học Đường.

“Ngươi họ gì?”

“Ta họ Lôi.”

“Người trong Lôi môn cũng có thể bái người họ Lý làm sư phụ hay sao? Gia quy của các ngươi là nghiêm nhất trong giang hồ cơ mà?”

“Một gia tộc bảo thủ, đã không giữ được chí hướng của ta.”

“Chí hướng của ngươi là gì?’

“Chí hướng ở thiên hạ.”

“Quả nhiên vẫn là trẻ con, lời nói thật nực cười.”

Mười năm sau.

Thiên Khải, trong gian nhà của họ Lôi.

Lý tiên sinh của học đường ngồi trên ghế đá, xung quanh là chân khí bừng bừng, như tiên nhân hàng thế.

Lôi Mộng Sát ngồi một bên, đầu đầy mồ hôi, không dám ngẩng lên.

“Năm đó, con nói chí hướng ở thiên hạ. Ta cười con vẫn là đứa bé. Bây giờ đứa bé của con đã biết cách mắng người rồi, chắc không còn là trẻ con nữa. Con nói đi, thiên hạ là cái gì?” Lý tiên sinh thần sắc nghiêm nghị, trầm giọng nói.

Lôi Mộng Sát tự hỏi một lúc lâu, cuối cùng chậm rãi đáp: “Thiên hạ... khi đó con trẻ tuổi nông nổi, cho là một nơi để các thiếu niên chinh phạt.”

“Vậy bây giờ thì sao?” Lý Trường Sinh truy hỏi.

“Bây giờ con đã hiểu. Thiên hạ không phải nơi có thể coi thường, bởi vì thiên hạ do rất nhiều con người sống sờ sờ tạo thành. Trong những người đó có người yêu mình, có người hận mình, nhưng đa số lại là những người không quen biết. Nó không nên là nơi chinh phạt của bất cứ ai.” Lôi Mộng Sát lau mồ hôi trên trán.

Lý Trường Sinh mỉm cười: “Vậy chí hướng của con?”

“Vẫn ở thiên hạ.” Lôi Mộng Sát nghiêm mặt nói: “Bảo hộ thiên hạ.”

“Nhiều năm rồi, các con dường như đã thay đổi, lại như không hề thay đổi. Ta không dạy các con nhiều mà để các con tự trưởng thành. Vì ta cảm thấy mỗi người các con đều rất ưu tú, bây giờ những người ưu tú tụ tập bên nhau, bản thân sẽ tự trưởng thành. Con và Kiếm Tam thân thiết nhất, Kiếm Tam đi rồi, con lại bầu bạn với Phong Thất. Phong Thất có thân phận đặc thù, một ngày nào đó nó sẽ phải rời học đường. Còn con...” Lý Trường Sinh thở dài.

Lôi Mộng Sát đột nhiên quỳ một gối xuống đất; “Sư phụ, đồ nhi không muốn rời học đường!”

“Nói trắng ra thì dù sao học đường cũng chỉ là nơi cho mọi người đọc sách. Học sinh lớn lên, đọc sách xong rồi, đương nhiên phải rời khỏi học đường. Còn học sinh đã đi rồi, tiên sinh đã già cả cũng không cần lưu lại. Chỉ có điều, Mộng Sát, sau bước đi này, có lẽ con thật sự không thể trở về Lôi môn được nữa.” Lý tiên sinh cười nói.

Lôi Mộng Sát trầm ngâm một lúc lâu rồi lắc đầu: “Vậy thì không về nữa.”

“Người làm đại sự, phải đoạn tuyệt quá khứ.” Lý tiên sinh đứng dậy: “Mộng Sát, con còn kém xa lắm. Con để con gái mình theo họ mẹ, đơn giản là sợ sau này bản thân sẽ liên lụy tới con gái. Còn theo họ Lý của mẹ nó, ít nhất sau lưng còn có Kiếm Tâm Trủng chống lưng cho. Nhưng con nghĩ sai rồi, ta từng uống rượu với môn chủ Lôi môn khi ông ấy còn trẻ, Lôi môn đuổi con đi là vì môn quy. Nhưng Lôi môn vẫn sẽ ủng hộ con, là vì khí phách của gia tộc. Đúng rồi, đợi thời cơ tới, để Lý Hàn Y tới gặp ta. Ta sẽ dạy con bé kiếm thuật.”

Lôi Mộng Sát sửng sốt: “Sư phụ, chẳng lẽ ngài đi chuyến này là không trở lại nữa?”

“Đúng là khờ, giờ mới nghe ra à. Người như vậy mà còn đòi bảo hộ thiên hạ?” Lý tiên sinh lắc đầu cười khổ: “Không phải ai cũng có tư cách bảo hộ thiên hạ. Con và Phong Thất muốn nắm được tư cách này, chắc chắn phải trải qua khổ chiến. Đừng có chết.”

Lôi Mộng Sát quỳ một gối dưới đất, ngẩng đầu lên, nắm chặt tay nói: “Chắc chắn không phụ kỳ vọng của tiên sinh.”

“Đã phụ rồi.” Lý tiên sinh xoay người nhảy thẳng lên, đứng trên mái hiên: “Hy vọng của ta là các đệ tử có thể sống thỏa thích, tùy ý trong giang hồ. Thiên hạ gì đó, quá nặng nề. Con không phụ kỳ vọng của bản thân là được.”

“Sư phụ.” Lôi Mộng Sát cúi đầu, hạ giọng lẩm bẩm.

Khi hắn ngẩng đầu lên, Lý Trường Sinh đã không còn bóng dáng.

Lúc này màn đêm đã buông xuống, Lý tiên sinh cứ thế khoanh tay bước đi, đạp lên ánh trăng đi lại trong Thiên Khải Thành. Bóng dáng ông quá nhanh, như một ánh trăng di động. Các giáo úy tuần tra gặp được, xoa xoa đôi mắt, còn tưởng mình nhìn lầm.

Lý tiên sinh vừa đi vừa ngâm nga một khúc ca dao.

“Hải khách đàm Doanh Châu,

Yên đào vi mang tín nan cầu.

Việt nhân ngữ Thiên Mụ,

Vân hà minh diệt hoặc khả đổ.

Thiên Mụ liên thiên hướng thiên hoành,

Thế bạt Ngũ Nhạc, yểm Xích Thành.

Thiên Thai tứ vạn bát thiên trượng,

Đối thử dục đảo đông nam khuynh.

Ngã dục nhân chi mộng Ngô Việt,

Nhất dạ phi đô kính hồ nguyệt.

...

Thanh minh hạo đãng bất kiến để,

Nhật nguyệt chiếu diệu kim ngân đài.

Nghê vi y hề phong vi mã,

Vân chi quân hề, phân phân nhi lai hạ.”

(Bài thơ gốc: “Mộng du Thiên Mụ ngâm lưu biệt” của Lý Bạch.

Bản dịch thơ theo nguồn thivien.net:

‘Khách biển đi Doanh châu thường nói

Khói mịt mù rất khó tìm ra

Núi Thiên người Việt bàn qua

Ráng mây dù tỏ hay mờ vẫn xem

Núi Thiên Mụ trời ngang bát ngát

Ép Xích Thành, Ngũ Nhạc cao hơn

Thiên Thai năm vạn trượng non

Mà so bề thế vần còn kém xa

Từ núi đó ta mơ Ngô Việt

Một đêm qua vầng nguyệt Kính hồ

...

Xanh mờ thẳm không coi thấy đáy

Lầu vàng son lấp láy dưới trăng

Ngựa là gió, áo cầu vồng

Thân mây bay xuống oai phong bời bời)

“Thi Tiên ơi là Thi Tiên, sau khi ngài mất, thế gian này đâu còn thơ từ tuyệt thế nữa.”

Bóng dáng Lý tiên sinh đột nhiên ngưng bặt.

Một tấm áo xám xuất hiện trước mặt ông.

“Lý tiên sinh cũng cảm thán thế sự?” Nho sinh áo xám ngẩng đầu lên nói.

“Ồ, Trần Nho viện giám. Ngươi tránh ta suốt mấy ngày liền, rốt cuộc hôm nay cũng chịu tới gặp ta?” Lý tiên sinh cười nói.

Trần Nho lắc đầu: “Không tới thời khắc cuối cùng, thật sự không muốn gặp tiên sinh. Đời này ta có vận may không tệ, nhưng chỉ cần gặp phải tiên sinh, chắc chắn sẽ phiền lòng nhức đầu. Lần này gặp mặt tiên sinh, lại còn phải đau đầu một thời gian dài, ài.”

“Tế tửu của học đường, dù sao cũng là đại quan. Rạng danh cho dòng họ với môn phái, sao lại đau đầu?” Lý tiên sinh cười mắng.

“Môn phái của ta là Sơn Tiền thư viện, có vô số người đọc sách xuất viện, cũng có vô số người trong số họ ra làm quan, lại có không ít người tới Thiên Khải làm quan, lên tới nhất phẩm cũng không ít. Nhưng thư viện có quyết định, lên làm quan thì không thể nói là mình tới từ Sơn Tiền thư viện. Lý tiên sinh có biết vì sao không?” Trần Nho hỏi ngược lại.

“Đương nhiên là sợ trọc khí chốn quan trường làm ô uế biển hiệu Sơn Tiền thư viện các ngươi.” Lý tiên sinh trả lời.

“Thế nên, đây đâu phải rạng danh cho môn phái. Cũng may cái chức quan của tiên sinh tuy như là quan mà không phải quan, bằng không ta đi chuyến này khéo còn phải trục xuất khỏi thư viện.” Trần Nho thở dài.

“Không nói với ngươi nữa, ngươi có nói gì cũng vô dụng.” Lý tiên sinh cất bước nhảy qua Trần Nho, tiếp tục tiến tới: “Đi theo ta chút đi. Thiên Khải Thành không đến nỗi mục nát như ngươi tưởng tượng đâu.”

Trần Nho xoay người đi theo: “Hôm nay Lý tiên sinh làm sao vậy?”

“Hôm nay ta có gì khác à?” Lý tiên sinh nghi hoặc hỏi.

“Ngâm thơ dưới ánh trăng, cảm thán thế sự. Đi lại trong đêm, ngắm nhìn thành thị. Như vậy rất giống phong thái của người đọc sách.” Trần Nho lắc đầu nói.

“Ta không phải người đọc sách à? Ta là người đọc sách lớn nhất thiên hạ đấy.” Lý tiên sinh duỗi người.

“Biệt quân khứ hề hà thì hoàn?

Thả phóng bạch lộc thanh nhai gian.

Tu hành tức kỵ phỏng danh sơn.

An năng tồi mi chiết yêu sự quyền quý,

Sử ngã bất đắc khai tâm nhan!

(Vẫn trong bài “Mộng du Thiên Mụ ngâm lưu biệt” của Lý Bạch.

Bản dịch thơ theo nguồn thivien.net:

Giã từ non, bao giờ lại đặng?

Nơi ghềnh xanh hươu trắng thà ra

Cưỡi ngay ngựa, thăm núi xa

Há đâu khúm núm tôn thờ quyền oai

Khiến ta không nở mặt mày!)

Lý tiên sinh tiếp tục đi tới, ngâm nga bài thơ tuyệt thế mà Thi Tiên lưu lại.

Trần Nho lẳng lặng đi theo bên cạnh, Lý tiên sinh chưa bao giờ là người dễ hiểu, khi ông cười chưa chắc đã là vui, khi ông mắng chửi chưa chắc đã là tức giận, sau khi uống say có lẽ càng tỉnh táo, nhưng khi tỉnh lại vẫn giả bộ hồ đồ. Song giờ phút này, Trần Nho cảm nhận được tình cảm chân thật trên người Lý tiên sinh.

Là một loại ‘tiếc nuối’.

“Thiếu niên ơi thiếu niên, đời trước đời sau, lúc nào cũng vậy.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 32 Chương 33 Chương 31 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353
Tiến »