Thiếu Gia Lạnh Lùng Và Tiểu Thư Siêu Quậy Đáng Yêu

Lượt đọc: 2709 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41 Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47 Chương 48.. Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70.. Chương 71.. Chương 72 Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82.. Chương 83.. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87.. Chương 88 Chương 89 Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94 Chương 95.. Chương 96.. Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108 Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116.. Chương 117.. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127 Chương 128.. Chương 129 Chương 130.. Chương 131 Chương 132.. Chương 133.. Chương 134 Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139 Chương 140.. Chương 141.. Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145.. Chương 146.. Chương 147 Chương 148 Chương 149.. Chương 150 Chương 151.. Chương 152
Tiến »
Chương 109..

❊ ❊ ❊

-Hắc Hổ???? Ông còn nhớ tôi chứ???? À, mà cũng khó để quên đấy.Nực cười, Ngày trước ông nói cả đời trung thành,sau một đêm ông đẩy Phiên Phiên tôi xuống vực.Sau đó ông ôm gói đi làm chó sai cho Kim Vương... Hahaha... Tôi thấy cả cuộc đời Mạc Phiên Phiên tôi ,điều ngu xuẩn nhất mà tôi làm chính là năm đó đã cứu ông- khi nó vừa rời khỏi thì tại bãi hoang, một sự thống hận cứ vậy bủa giăng lên.

Một người đau khổ,thù hận,giận dữ phải chăng chỉ vì một đầy tớ hay là... bên trong đó!! Có ẩn tình gì?

----------------

Biệt thự,

-Ciara.. cô cô!!!-vừa thấy bóng xe oto màu đen phóng vào cửa.Lục Vương Tề mừng rỡ lao ra kêu lên.

Lúc này, một cô gái dễ thương đáng yêu,trên người mặc bộ váy trắng công chúa điệu đà!

Cả người cô toát ra hơi thở ,tựa như thiên thần vậy.

Ánh mắt linh hoạt,lung linh mà sống động khẽ đong đưa rồi nhìn đến phía Vương Tề.

-Tề Ca Ca! Lâu quá không gặp! Aiz... xin lỗi mọi người vì bây giờ mới nói lời chào chân chính được..

-Aizzz.... Đúng vậy! Mà sao cô cô qua đây sớm vậy! Chúng tôi còn tưởng cô đang ở Paris với Lâm đại thiếu gia chứ? Cô cô sang sớm hơn dự định,mà không nói với chúng tôi, có biết lần này không có Ciara thì cô sẽ gặp nguy hiểm không?-Lục Vương Tề ánh mắt có chút đau lòng cùng trách cứ nhìn cô gái.Bất quá trong đó chỉ có sự cưng chiều thôi...

-Tôi định làm mọi người bất ngờ.Vậy mà lại..... Haizz..-cô gái tỏ vẻ hối lỗi mà hơi cúi người xuống..

Một bộ dạng ủy khuất đáng thương....

-Vậy em có bị làm sao không?-Hân đứng nãy giờ mới lên tiếng...

Nghe hỏi vậy..cô gái khẽ lắc đầu...

-Thôi bỏ đi.. Việc gì cũng đã qua rồi.Không nhắc lại nữa.Chúng ta vào nhà thôi!! -nó thấy tình cảnh vậy thì đành lên tiếng giải vây...

-Vào nhà thôi nào-Linh cũng hiểu ý mà thúc giục.....

Mọi người theo nhau vào trong nhà...

Ngồi nghe cô gái kể về chuyện bên Pháp....

-Cô cô.... ước gì tôi cũng được qua đó đi chơi như cô nhỉ??? Trước giờ qua đó tôi toàn phải làm nhiệm vụ.... Không có đến một xíu cơ hội mà nhìn cái Paris... -Vương Tề nghe vậy ánh mắt tỏa sáng lên.... Xong rồi lại tỏ vẻ trách cứ mà xoay sang nhìn nó...

-Lục Vương Tề.. Lâu quá cậu không đi tập huấn có vẻ thể mềm ra thì phải. -nó đưa ánh mắt biếng nhác mà liếc đến chỗ Vương Tề phun ra mấy chữ...

Cũng khiến cậu bé sợ đến rùng mình.....

-Ciara... Đệ đùa ấy mà!! Hì hì... chúng ta trước giờ toàn dùng nhiệm vụ làm niềm vui chứ chơi bời gì... Mấy cái đó thật chỉ toàn nhảm chán...-ngoài cái chiêu vỗ mông ngựa thật cũng hết cách mà Vương Tề sử dụng được ....

-Hừ.... May là cậu biết thức thời đó... -nó nghe vậy hừ lạnh một cái khinh thường...

-Thư Tâm!! Đại ca sao rồi....???- bỏ đi vẻ cợt nhả!! Nó nhìn cô gái mà nghiêm túc hỏi....

-Haiz... Lâm Đại Ca cũng có khá hơn một chút... Cái cần bây giờ chính là sự nỗ lực của anh ấy.... Đáng tiếc mỗi lúc em muốn đến gần để kiểm tra anh ấy.. Thì anh ấy nhất định không chịu phối hợp!!-Thư Tâm vẻ mặt có chút phức tạp mà nói ra tình hình của Lâm Thiên Ân-anh trai nó.

Mi tâm nhíu chặt lại nó im lặng không nói gì nữa.....

Thấy vậy.. Thư Tâm lại tiếp tục

-Em nghĩ trong tất cả mọi người.Chỉ chị có thể khuyên anh ấy thôi... Hoặc cho dù không khuyên được.. Cũng sẽ khiến anh ấy không lún sâu vào nữa...

-Bỏ đi. Nếu anh ấy muốn vậy thì kệ anh ấy. Em cứ tiếp tục bên cạnh anh ấy chữa trị đi. Nếu được thì tốt còn không được thì đó là con đường anh ấy chọn... -nó tỏ vẻ bất cần mà nói xong đứng dậy.. Nhấc chân bước lên lầu....

Để lại mọi người với cái dấu chấm to đùng...

Lúc này Ngọc lên tiếng...

-Anh em nhà này thật là.. Rõ ràng rất quan tâm nhưng lại làm như sống chết mặc bay... Thật khó hiểu.!!!

-Thôi kệ đi! Những gì tốt cho mình thì em nghĩ anh Thiên Ân và chị Tiểu Vy rõ nhất!! Chỉ có điều em mong tình hình khả quan lên chút thôi-Thư Tâm nói những gì mình suy nghĩ ra...

-Cũng phải!!....Aiz.. mà thôi kệ họ đi!! Chúng ta bây giờ đi làm một bữa đi.Thư Tâm!!! Lâu quá không ăn cùng em rồi! Hôm nay chúng ta phải không say không đi ngủ!!! Ha ha ha-cuộc đời tươi đẹp nhất thì chỉ nói đến Linh Linh nhà ta....

Chuyện nhà người ta chưa bao giờ có ý kiến.. Mà cho dù có thì phải đợi ta ăn no đã.... Ặc... @[email protected]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41 Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47 Chương 48.. Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70.. Chương 71.. Chương 72 Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82.. Chương 83.. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87.. Chương 88 Chương 89 Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94 Chương 95.. Chương 96.. Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108 Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116.. Chương 117.. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127 Chương 128.. Chương 129 Chương 130.. Chương 131 Chương 132.. Chương 133.. Chương 134 Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139 Chương 140.. Chương 141.. Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145.. Chương 146.. Chương 147 Chương 148 Chương 149.. Chương 150 Chương 151.. Chương 152
Tiến »