Thiên Thu

Lượt đọc: 6097 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 130
phiên ngoại kịch truyền thanh..

❊ ❊ ❊

Tự dưng nay thấy Mộng Khê Thạch đăng phiên ngoại chúc mừng kịch truyền thanh nên mình quất luôn ạ hiuhiu. Gặp lại lão Yến lưu manh và A Kiều mĩ nhân rồi =3=

【Phiên ngoại chúc mừng kịch truyền thanh: Vãng sự như phong】

1.

“A Kiều!”

Ngày hè oi ả, cây lá âm trầm.

Úc Ái bước lên con đường núi, cất cao giọng gọi.

Đáp lại nó chỉ có tiếng ve kêu miên man.

Tiết trời sau mưa chẳng hề mát mẻ, mà hơi nước còn bị sương nóng bốc lên hấp thu mất, vây kín lấy người, mồ hôi đẫm áo.

Vũng nước trên mặt đất còn chưa khô, xen lẫn với bùn nhão lầy lội, đế giày sạch sẽ của Úc Ái chỉ chốc lát đã dính một lớp bùn bẩn dày đặc.

Nó ưa sạch sẽ, chỉ nhìn một cái đã thấy khó chịu hết cả người, đôi mày nho nhỏ càng nhíu chặt, ngay cả tiếng gọi cũng mang theo mấy phần tức giận.

“A Kiều! Sư đệ! Sư tôn tìm ngươi đấy! Ngươi mà không ra, ta sẽ đi cáo trạng!”

“Là sư huynh!”

Một cái đầu nho nhỏ ló ra khỏi bụi cây.

Thẩm Kiều ra hiệu “Suỵt” với nó: “Ngươi nhỏ tiếng chút đi!”

Úc Ái ở tuổi này vẫn chưa biết cách nhường nhịn, tuy danh phận sư huynh đệ của hai người đã định, nhưng trong lòng vẫn giận dỗi không ít lần vì việc này.

“Ngươi làm gì đó?”

Mặc dù nói thế nhưng Úc Ái vẫn hạ giọng xuống, lặng lẽ tiến tới, rướn cổ ra.

Trong bụi cây, một ổ mèo ngay cả lông cũng chưa mọc dài đang rúc lại với nhau, miệng há rất to, nhưng không kêu ra tiếng.

Thẩm Kiều nói nhỏ: “Mẹ của chúng nó chẳng biết đi đâu, nửa ngày rồi mà chưa thấy về, ta thấy bọn nó phải dầm mưa nên mới dùng lá cây che lại, hay là bọn mình mang chúng về đi! Vừa khéo mấy sư huynh đệ mỗi người một con.”

Úc Ái nhìn ổ mèo con không dời mắt, bĩu môi: “Chắc mẹ bọn nó chỉ đi một lát rồi về thôi!”

Thẩm Kiều buồn bã: “Cũng phải, hôm ấy ngươi và Hoành Ba nói muốn nuôi mèo con, giờ khó khăn lắm mới tìm được, ta đến mấy nhà dưới chân núi hỏi mà bọn họ cũng không có mèo.”

Mặt Úc Ái đỏ lên.

“Ta muốn cái thứ này bao giờ chứ? Ham thú chơi bời!”

Nhưng đối diện với ánh mắt khó hiểu của Thẩm Kiều, tim nó bất chợt mềm đi một góc.

“Nuôi thì nuôi!! Trước hết chờ một chút xem mẹ bọn có về không đã, thiệt tình, còn phải ngồi trơ ở đây với ngươi, ấu trĩ!”

Mặt cũng cố làm ra vẻ mất kiên nhẫn.

“Được!” Ánh mắt Thẩm Kiều cong cong.

2.

Kiếm môn tranh chiến, máu chảy thành sông.

Hai môn phái Thục Trung là Thục Đạo kiếm môn và Ngu Sơn kiếm môn, bởi vì chút thù riêng giữa đệ tử mà dần trở thành thù oán giữa hai môn phái, cuối cùng chém giết lẫn nhau, lưỡng bại câu thương, còn khiến không ít môn phái khác ở Thục Trung bị liên lụy vào.

Cuộc tranh đấu này, huyết quang nhuộm đỏ trời đêm, tử thương hơn trăm người, trong đó có cả phụ nữ trẻ con vô tội.

Yến Vô Sư tới để xem trò vui.

Hồi ấy hắn vẫn còn trẻ, hai bên tóc mai chưa nhuốm sương, chu du thiên hạ, từng đến không ít cuộc vui, lần này đi ngang qua kiếm môn, thấy nơi đây ầm ĩ tiếng chém giết nên đứng trên ngọn cây ngoài môn phái nhà người ta nhìn một hồi.

Hắn không có hứng thú đi làm cứu tinh, mà võ công hai bên cũng xoàng xoàng bình thường, Yến Vô Sư chẳng mấy chốc đã thấy chán, chuẩn bị rời đi.

Bấy giờ chưởng giáo Huyền Đô sơn tới.

Yến Vô Sư dừng bước, lại có chút hứng thú, tạm thời không đi nữa.

Nhưng Kỳ Phượng Các không lộ thân phận, cũng chẳng biểu diễn võ công hơn người, chỉ hai ba đòn đã đánh ngã nhân mã hai bên, sau đó khuyên hai phe lặng lẽ ngừng chiến.

Xem ra hôm nay không thể giao thủ cùng đối phương rồi.

Yến Vô Sư chán chường nghĩ thầm, ánh mắt nhìn đến đứa trẻ được Kỳ Phượng Các mang theo cùng.

Đối phương dường như cũng chú ý đến sự tồn tại của Yến Vô Sư, ngẩng đầu lên nhìn về phía hắn.

Yến Vô Sư nở nụ cười toan tính, phi thân cướp đứa bé đi.

Hắn muốn xem xem, Kỳ Phượng Các coi trọng đồ đệ, hay coi trọng đám người qua đường không quan trọng này.

Kỳ Phượng Các không lập tức đuổi theo.

Đứa bé cũng chẳng hề la hét.

Đừng bảo bị câm nhé?

Yến Vô Sư tìm tới một chỗ yên tĩnh, thả nó xuống.

“Ngươi là đệ tử của Kỳ Phượng Các?”

“Tại hạ Thẩm Kiều, là đệ tử của sư phụ, xin cho hỏi đại danh của tiên sinh?”

Giọng nói của đứa trong trẻo mà không mất đi nhu hòa, nghe rất êm tai.

Mặt mũi cũng xinh xắn lanh lợi, phù hợp với thẩm mỹ của ma môn.

Yến Vô Sư: “Võ công của ta và sư phụ ngươi cũng ngang nhau, nếu ngươi nguyện bái ta làm thầy, ta có thể khiến ngươi xưng bá võ lâm, độc bộ thiên hạ, muốn cái gì là có cái đó.”

Thẩm Kiều mở to mắt: “Vậy có thể khiến sư tôn ta trường sinh bất lão được không? Ta muốn mãi mãi phụng dưỡng sư tôn, nhưng mà sư bá nói, con người đều sẽ chết, ta không muốn sư tôn chết.”

Yến Vô Sư: “……”

Hắn hoài nghi đứa nhóc này đang cố ý giả ngu, nhưng đôi mắt đối phương trong veo thuần khiết, nhìn hắn không chớp mắt, ẩn chứa kỳ vọng lớn lao.

Thì ra đồ đệ của Kỳ Phượng Các là một đứa ngốc.

Thiên phú cao thì có ích gì, sớm muộn cũng bị hãm hại mất hết vốn liếng.

Yến Vô Sư đi mất, bỏ Thẩm Kiều giữa chốn hoang vu heo hút, hắn chẳng có hứng thú chơi đùa với con nít vô tri.

Ân oán giữa kiếm môn và Ngu Sơn phái chắc chắn rất khó giải quyết, Kỳ Phượng Các lững thững đến muộn, chỉ thấy đồ đệ đang ngồi trên cành cây khô xiêu vẹo, hai chân lơ lửng, đong đưa qua lại.

“Con không sao chứ?”

Thẩm Kiều là đệ tử có thiên phú cao nhất của Huyền Đô sơn thế hệ này, nhập môn mới hai ba năm mà đã tiến triển rất khả quan, Kỳ Phượng Các kỳ thực không lo cho an nguy của nó lắm, bởi vì khoảnh khắc đối phương bắt Thẩm Kiều đi, ông đã phát hiện kẻ nọ là Yến Vô Sư.

Với phong cách của tông chủ Hoán Nguyệt tông, chắc chắn sẽ chẳng có hứng thú gì với Thẩm Kiều đâu, chẳng qua là nhắm vào mình thôi.

Thẩm Kiều lắc đầu, gương mặt lộ vẻ tinh nghịch khác hẳn vừa nãy.

“Sư tôn, con khiến kẻ xấu tức chạy mất rồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129 Chương 130
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộng khê thạch

Truyện bạn đang đọc dở dang