Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)

Lượt đọc: 27327 | 10 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1-1 Quyển 1 - Chương 1-2 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 2 - Chương 58 Quyển 2 - Chương 59 Quyển 2 - Chương 60 Quyển 2 - Chương 61 Quyển 2 - Chương 62 Quyển 2 - Chương 63 Quyển 2 - Chương 64 Quyển 2 - Chương 65 Quyển 2 - Chương 66 Quyển 2 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 3 - Chương 89 Quyển 3 - Chương 90 Quyển 3 - Chương 91 Quyển 3 - Chương 92 Quyển 3 - Chương 93 Quyển 3 - Chương 94 Quyển 3 - Chương 95 Quyển 3 - Chương 96 Quyển 3 - Chương 97 Quyển 3 - Chương 98 Quyển 3 - Chương 99 Quyển 3 - Chương 100 Quyển 3 - Chương 101 Quyển 3 - Chương 102 Quyển 3 - Chương 103 Quyển 3 - Chương 104 Quyển 3 - Chương 105 Quyển 3 - Chương 106 Quyển 3 - Chương 107 Quyển 3 - Chương 108 Quyển 3 - Chương 109 Quyển 3 - Chương 110 Quyển 3 - Chương 111 Quyển 3 - Chương 112 Quyển 3 - Chương 113 Quyển 3 - Chương 114 Quyển 3 - Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Quyển 3 - Chương 117 Quyển 3 - Chương 118 Quyển 3 - Chương 119 Quyển 3 - Chương 120 Quyển 3 - Chương 121 Quyển 3 - Chương 122 Quyển 3 - Chương 123 Quyển 3 - Chương 124 Quyển 3 - Chương 125 Quyển 3 - Chương 126 Quyển 3 - Chương 127 Quyển 3 - Chương 128 Quyển 3 - Chương 129 Quyển 3 - Chương 130 Quyển 3 - Chương 131 Quyển 3 - Chương 132 Quyển 3 - Chương 133 Quyển 3 - Chương 134 Quyển 3 - Chương 135 Quyển 3 - Chương 136 Quyển 3 - Chương 137 Quyển 3 - Chương 138 Quyển 3 - Chương 139 Quyển 3 - Chương 140 Quyển 3 - Chương 141 Quyển 3 - Chương 142 Quyển 3 - Chương 143 Quyển 3 - Chương 144 Quyển 3 - Chương 145 Quyển 3 - Chương 146 Quyển 3 - Chương 147 Quyển 3 - Chương 148 Quyển 3 - Chương 149 Quyển 3 - Chương 150 Quyển 3 - Chương 151 Quyển 3 - Chương 152 Quyển 3 - Chương 153 Quyển 3 - Chương 154 Quyển 3 - Chương 155 Quyển 3 - Chương 156 Quyển 3 - Chương 157 Quyển 3 - Chương 158 Quyển 3 - Chương 159 Quyển 3 - Chương 160 Quyển 3 - Chương 161 Quyển 3 - Chương 162 Quyển 3 - Chương 163 Quyển 3 - Chương 164 Quyển 3 - Chương 165 Quyển 3 - Chương 166 Quyển 3 - Chương 167 Quyển 3 - Chương 168 Quyển 3 - Chương 169 Quyển 3 - Chương 170 Quyển 3 - Chương 171 Quyển 3 - Chương 172 Quyển 3 - Chương 173 Quyển 3 - Chương 174 Quyển 3 - Chương 175 Quyển 3 - Chương 176 Quyển 3 - Chương 177 Quyển 3 - Chương 178 Quyển 3 - Chương 179 Quyển 3 - Chương 180 Quyển 4 - Chương 181 Quyển 4 - Chương 182 Quyển 4 - Chương 183 Quyển 4 - Chương 184 Quyển 4 - Chương 185 Quyển 4 - Chương 186 Quyển 4 - Chương 187 Quyển 4 - Chương 188 Quyển 4 - Chương 189 Quyển 4 - Chương 190 Quyển 4 - Chương 191 Quyển 4 - Chương 192 Quyển 4 - Chương 193 Quyển 4 - Chương 194 Quyển 4 - Chương 195 Quyển 4 - Chương 196 Quyển 4 - Chương 197 Quyển 4 - Chương 198 Quyển 5 - Chương 199 Quyển 5 - Chương 200 Quyển 5 - Chương 201 Quyển 5 - Chương 202 Quyển 5 - Chương 203 Quyển 5 - Chương 204 Quyển 5 - Chương 205 Quyển 5 - Chương 206 Quyển 5 - Chương 207 Quyển 5 - Chương 208 Quyển 5 - Chương 209 Quyển 5 - Chương 210 Quyển 5 - Chương 211 Quyển 5 - Chương 212 Quyển 5 - Chương 213 Quyển 5 - Chương 214 Quyển 5 - Chương 215 Quyển 5 - Chương 216 Quyển 5 - Chương 217 Quyển 5 - Chương 218 Quyển 5 - Chương 219 Quyển 5 - Chương 220 Quyển 5 - Chương 221 Quyển 5 - Chương 222 Quyển 5 - Chương 223 Quyển 5 - Chương 224 Quyển 5 - Chương 225 Quyển 5 - Chương 226 Quyển 5 - Chương 227 Quyển 5 - Chương 228 Quyển 5 - Chương 229 Quyển 5 - Chương 230 Quyển 5 - Chương 231 Quyển 5 - Chương 232 Quyển 5 - Chương 233 Quyển 5 - Chương 234 Quyển 5 - Chương 235 Quyển 5 - Chương 236 Quyển 5 - Chương 237 Quyển 5 - Chương 238 Quyển 5 - Chương 239 Quyển 5 - Chương 240 Quyển 5 - Chương 241 Quyển 5 - Chương 242 Quyển 5 - Chương 243 Quyển 5 - Chương 244 Quyển 5 - Chương 245 Quyển 5 - Chương 246 Quyển 5 - Chương 247 Quyển 5 - Chương 248 Quyển 5 - Chương 249 Quyển 5 - Chương 250 Quyển 5 - Chương 251 Quyển 5 - Chương 252
Tiến »
Quyển 3 - Chương 136

❊ ❊ ❊

Nào ngờ trong Thông Linh trận hoàn toàn chẳng có ai nghe lời Tạ Liên nói. Dường như đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng, chúng thần quan đang tranh cãi ỏm tỏi. Tạ Liên nghe tiếng Phong Tín quát: "Điện hạ? Huynh đang nói gì hả? Bây giờ bên này loạn lắm..."

Tạ Liên cất cao giọng: "Phong Tín! Ta nói, Linh Văn là người tự tay làm ra Cẩm Y Tiên, nàng mặc Cẩm Y Tiên chạy trốn rồi, coi chừng nàng đó!"

Phong Tín: "Cái gì?! Có chuyện đó sao?!"

Tạ Liên còn định kể cặn kẽ, bên tai đang ầm ĩ bất thình lình im bặt, chẳng nghe được gì nữa. Y sửng sốt: "Chư vị? Chư vị còn ở đây không?"

Hô vài tiếng nhưng không ai trả lời. Hoa Thành nói: "Vô ích thôi. Thông Linh trận của Thượng thiên đình là do Linh Văn dựng, chắc chắn vừa rồi ả đã đánh vỡ cả trận, phải xây lại."

Tạ Liên hỏi: "Vậy biết tính sao đây?" Xưa nay y liên hệ với Thiên đình, nếu không qua Thông Linh trận thì là qua Linh Văn, tiếp theo mới đến Phong Sư, ngoài ra y không biết khẩu lệnh của các thần quan còn lại. Bây giờ rõ ràng không thể nhờ cậy Linh Văn và Phong Sư, trận cũng bị hủy luôn, biết phải làm sao đây?

Dường như nhìn thấu nỗi lo của y, Hoa Thành nói: "Không cần lo lắng, lúc nãy ca ca đã nói rõ việc mấu chốt nhất rồi còn gì? Thần quan Thượng thiên đình đâu phải toàn dân ăn hại, gần đây Quân Ngô cũng ở Tiên kinh, thông báo đến nơi là được."

Tạ Liên cũng nghĩ vậy, gật đầu đồng ý. Y chạy băng băng một trận, trèo qua vài đỉnh núi, bỏ xa đám pháp sư kia, nhưng vẫn không đuổi kịp Cẩm Y Tiên và Quyền Nhất Chân. Hoa Thành lại nói: "Nếu ca ca còn muốn điều tra vụ Cẩm Y Tiên, bây giờ phải tranh thủ đuổi theo."

Tạ Liên lắc đầu: "Trước đó mới muốn, Kỳ Anh đuổi theo Linh Văn rồi, trước mắt chúng ta dĩ nhiên có chuyện quan trọng hơn. Tam Lang à." Y chăm chú nhìn Hoa Thành trong ngực: "Hình như... dáng vẻ của đệ lại thay đổi rồi."

Trước đó đóng giả Lang Huỳnh, Hoa Thành vẫn mang dáng vóc của một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, Tạ Liên không tiện bồng bế, dù rằng bế lên cũng chẳng quá khó coi. Nhưng hiện giờ hình thể của Hoa Thành lại co nhỏ một vòng, thoạt nhìn cùng lắm chỉ mười một mười hai tuổi, Tạ Liên đã có thể bế bằng một tay, cho Hoa Thành ngồi trên cánh tay của mình. Có điều nhỏ thì nhỏ thôi chứ điệu bộ bình chân như vại của Hoa Thành vẫn không hề thay đổi: "Không sao. Ca ca không cần phải lo, ngày núi mở cận kề, thay đổi hình thái chỉ là kế tạm thích ứng thôi. Qua đợt này, ta của ngày xưa sẽ trở lại."

Hoa Thành vừa nói vừa tháo băng vải trên mặt xuống. Trên gương mặt trắng nõn phúng phính, một cặp mắt đen láy sâu hoắm nhìn về phía Tạ Liên, giữa hàng lông mày thấp thoáng đôi nét của thiếu niên tuấn tú. Rõ ràng gương mặt trông non choẹt, vẻ mặt lại vẫn ung dung tự tại như trước.

Tạ Liên ngơ ngác nhìn Hoa Thành, không nói tiếng nào.

Hoa Thành khẽ nhíu mày: "Điện hạ, huynh..."

Tạ Liên đột nhiên chìa tay còn lại, véo má Hoa Thành.

Một bên má bất ngờ bị Tạ Liên véo đến biến dạng, Hoa Thành trợn tròn mắt, gọi: "... Ca ca!"

Tạ Liên cười: "Ha ha ha ha ha ha... xin lỗi nha Tam Lang, đệ đáng yêu quá trời quá đất luôn, ta thật sự nhịn không nổi, ha ha ha ha..."

"......"

Tạ Liên vừa dịu dàng véo má Hoa Thành, vừa dịu giọng hỏi: "Vậy Tam Lang à, đệ còn biến hình tiếp nữa không? Liệu có biến thành năm sáu tuổi không? Hay thậm chí biến thành em bé luôn?"

Nghe giọng điệu có vẻ hết sức chờ mong của Tạ Liên, Hoa Thành nói với vẻ bất đắc dĩ: "Chỉ sợ phải làm ca ca thất vọng rồi."

Tạ Liên buông tay, cười nói: "Không có đâu, Tam Lang chưa bao giờ làm ta thất vọng cả. Có cơ hội bảo vệ, ta thật sự rất vui."

Hoa Thành lại líu ríu: "Ta không vui."

Tạ Liên hỏi: "Sao vậy?"

Hoa Thành gắt giọng: "Ta... hận nhất là dáng vẻ này!"

Tạ Liên thế mà lại thật sự nghe được nỗi uất hận trong giọng điệu của Hoa Thành, không khỏi ngẩn cả người. Hoa Thành cúi thấp đầu: "Ta không muốn huynh nhìn thấy dáng vẻ vô dụng này của ta, càng không muốn còn phải nhờ huynh bảo vệ ta!"

Chẳng biết có phải vì tuổi tác nhỏ lại nên cảm xúc của Hoa Thành có vẻ cũng nổi chút gợn sóng. Tạ Liên thấy hơi xúc động, vội vàng ôm Hoa Thành vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng hắn, cười dỗ: "Vậy theo như đệ nói, bao lần ta bết bát thảm hại đều bị đệ nhìn thấy, thế ta khỏi cần sống nữa à? Hơn nữa bây giờ đâu phải đệ vô dụng thật, chỉ tạm thời bảo tồn thực lực thôi mà."

"......"

Hoa Thành vùi mặt vào hõm vai y, rầu rĩ nói: "Không giống vậy. Điện hạ, ta nhất định phải là người mạnh nhất. Ta muốn mình mạnh hơn tất cả mọi người, chỉ có như vậy, ta mới có thể..."

Dù lúc này giọng Hoa Thành nghe rất non nớt, nhưng lại xen lẫn chút gì đó chán chường. Tạ Liên nói: "Đệ vốn dĩ là người mạnh nhất mà. Có điều đệ không cần phải mạnh nhất mọi lúc mọi nơi. Cứ xem như... thỉnh thoảng nể mặt ta, cho ta bảo vệ đệ một lần đi? Xin đệ đó, được không?"

Hồi lâu sau, Hoa Thành mới ngẩng đầu lên khỏi ngực y, hai tay đặt lên vai Tạ Liên, nhìn y nói: "Điện hạ, chờ ta."

Tạ Liên đáp: "Được, ta chờ đệ."

Hoa Thành nghiêm túc đảm bảo: "Cho ta một chút thời gian, ta sẽ trở lại ngay."

Tạ Liên cười cười: "Đừng gấp, từ từ thôi."

Ngày tiếp theo, hai người đến một trấn nhỏ.

Tạ Liên dắt tay Hoa Thành, một lớn một nhỏ rảo bước trên đường, trông như tùy ý trò chuyện với nhau. Tạ Liên nói: "Núi Đồng Lô mở lại, Quỷ vương đời trước chịu ảnh hưởng dữ dội, vậy có phải vị Hắc Thủy kia cũng thế không?"

Hoa Thành đưa một tay cho Tạ Liên nắm, một tay chắp sau lưng, nói: "Phải. Nhưng tình trạng của ta với hắn khác nhau, cách tu luyện cũng khác, cách ứng phó cũng khác."

Tạ Liên hỏi: "Ví dụ như? Hắn ứng phó thế nào?"

Hoa Thành đáp: "Chắc là, ngủ đông."

Trong đầu Tạ Liên bỗng hiện sáu chữ to: "Đói thì ăn, ăn rồi ngủ."

Hoa Thành nói: "Lúc Hắc Thủy làm người từng chịu nạn lao ngục, trong ngục ba ngày một bữa, cho dù đưa cơm thừa canh cặn cũng phải ăn, đói hỏng cả dạ dày, khi thì ăn quá độ, khi thì biếng ăn."

*Cơm thừa canh cặn (泔水): ý nói đồ ăn thừa sau khi gia đình hay hàng quán ăn xong đem đổ chung vô thùng ấy, tương tự cám.

Tạ Liên trầm ngâm: "Hèn gì hắn nuốt đồ lợi hại như vậy."

Thật ra chiếu theo tình huống của Hạ Huyền, hắn có thể chuyên tâm cắn nuốt quỷ đói, bởi vì chính hắn có thuộc tính đó, quỷ đói chết ắt hẳn càng hợp khẩu vị của hắn hơn. Nhưng trong số hơn năm trăm con quỷ nổi tiếng bị Hắc Thủy Huyền Quỷ nuốt trọn, quỷ nước lại chiếm đại đa số, xem ra vì hắn nhớ mặt Sư Vô Độ, muốn phá thủy pháp của đối phương nên cố ý làm thế. Mà do nuốt nhiều quá, cách một thời gian cần phải ngủ say để tiêu hóa. Hoa Thành nói: "Đúng thế. Tiện thể nhắc luôn, Thích Dung ăn thịt người quá độ là vì muốn bắt chước hắn."

Tạ Liên lặng thinh giây lát, nghĩ bụng: "Ăn thịt người và ăn quỷ làm sao giống được chứ?" Suy nghĩ một hồi lại hỏi: "Vậy chẳng lẽ rừng thi thể treo ngược là muốn bắt chước đệ?"

Hoa Thành nói: "Kiến giải đúng lắm. Vì gã cũng muốn cảnh mưa máu, nhưng không biết ta làm như thế nào, thế là dứt khoát treo một loạt người chết lên trời luôn."

"......"

Đến hôm nay, Tạ Liên đã hoàn toàn hiểu được tại sao chỗ nào nhắc tới Thích Dung cũng tỏ vẻ một lời khó nói hết. Hình thức thì làm đủ, nhưng phẩm vị vẫn thấp kém như cũ. Y thở dài, nhủ thầm: "Cốc Tử bị Thích Dung mang đi, không biết sẽ bị gã ăn hay bị vứt bỏ. Phong Sư... không biết có phải bị Hắc Thủy bắt đi không. Chỉ mong bọn họ bình an vô sự mới tốt." Đoạn hỏi: "Bên chợ Quỷ của đệ không có gì nghiêm trọng chứ? Liệu có người nào đến gây sự quấy rối không?"

Hoa Thành nói: "Trước khi đi ta đã phong tỏa chợ Quỷ, tuồn ra một ít tin giả về hành tung của ta, cho dù có người đến gây sự quấy rối, không tìm được ta cũng sẽ không làm khó chúng nó quá. Nhưng hiện tại tất nhiên có rất nhiều ánh mắt đang dòm ngó nơi đó."

Hoa Thành không thể quay về chợ Quỷ, Tạ Liên cũng không thể dẫn Hoa Thành lên Thiên giới, lỡ như bị thần quan nào nhìn thấu thì nguy to, vì vậy hai người mới đi dạo không mục đích trong biển người ở nhân gian.

Tạ Liên hơi chau mày: "Đệ tuồn tin giả, nhưng Linh Văn tuồn tin thật. Ta cứ nghĩ mãi không rõ, làm sao nàng nhìn ra được đệ đóng giả Lang Huỳnh nhỉ."

Hoa Thành nói: "Ta thì không rõ chuyện khác cơ."

Tạ Liên hỏi: "Chuyện gì?"

Hoa Thành nói: "Đạo sĩ thúi Thiên Nhãn Khai kia, ta từng trêu chọc gã vài lần, xem như có vài phần bản lĩnh."

Tạ Liên đồng ý: "Ừm, đúng thế, mà còn có tài có học hẳn hoi nữa."

Hoa Thành hỏi: "Ừm, thế sao lão lại bảo môi ca ca tụ đầy quỷ khí vậy?"

"......"

Tạ Liên bỗng chốc siết chặt tay, sực nhớ tay kia còn dắt Hoa Thành nên lại vội nới lỏng. Hoa Thành trầm giọng nói: "Ca ca đừng dùng mấy lời lừa gạt đám ngu ngốc kia để qua mặt ta, mau nói cho ta biết rốt cuộc đêm đó ta đã làm gì huynh đi."

"......"

Tạ Liên nghĩ thầm: "Đại khái, không phải đệ làm gì ta, mà là ta làm gì đệ..."

Bỗng nhiên, hai mắt y sáng lên: "Chờ đã, Tam Lang, nhìn bên kia kìa."

Hoa Thành: "Ca ca?"

Tạ Liên đã dắt Hoa Thành đi vào một cửa tiệm vô cùng xa hoa sang trọng ở ven đường. Ông chủ ngồi ở chỗ chưỡng quỷ đánh giá tổ hợp một lớn một nhỏ một đạo một tục lạ đời trước mắt, hỏi: "Vị đạo trưởng này muốn chọn gì?"

*Một đạo một tục: ý nói một đạo sĩ và một người phàm tục.

Tạ Liên giơ Hoa Thành lên, mỉm cười: "Không phải ta, là bé này."

Hoa Thành trong tay y nghiêng đầu.

Một nén nhang sau, Hoa Thành đi ra từ phòng sau.

Quần áo của thiếu niên Lang Huỳnh mười lăm mười sáu tuổi thoạt tiên giờ chẳng còn vừa với Hoa Thành hiện tại, Tạ Liên bèn chọn riêng cho Hoa Thành một bộ mới. Hoa Thành vừa bước ra, hai mắt Tạ Liên bỗng nhiên rực sáng.

Quả là một tiểu công tử da trắng như tuyết!

Một thân áo đỏ như phong như lửa, một đôi ủng da hươu nhỏ lủng lẳng dây bạc, vừa khôi ngô vừa khí phách. Mái tóc đen của Hoa Thành bung xõa, trước đó chỉ thắt một bím cực mảnh bên má phải, Tạ Liên nhịn không được thắt thêm một bím bên má trái, đối xứng như vậy trông càng tinh nghịch hơn. Quá đáng nhất chính là nét mặt của hắn, sáng sủa ngạo nghễ, ung dung nhàn nhã, giống con nít chỗ nào chứ! Sự tương phản này quả thật khiến người ta không sao dời mắt nổi. Các cô nương đi trong tiệm đều sửng sốt, đua nhau vây thành một vòng lớn, kìm lòng không đặng che ngực kêu úi á.

Hoa Thành lê bước đến trước mặt Tạ Liên, Tạ Liên vỗ nhẹ tay, khen ngợi: "Quả nhiên, Tam Lang vẫn hợp với màu đỏ nhất."

Hoa Thành bất đắc dĩ kéo bím tóc bên trái, nói: "Ca ca vui là được."

Tạ Liên thả tay xuống ôm Hoa Thành, cười ha ha đi đến trước tiệm, chuẩn bị tính tiền. Bộ đồ của Hoa Thành không rẻ tí nào, ngày thường Tạ Liên không có tiền xài vặt, cũng chẳng bao giờ vào những tiệm thế này, nhưng y có để dành một khoản tiền nhỏ để sửa nhà. Bây giờ không cần sửa nữa, cũng chẳng định ôm đồm thêm gì, mua quần áo cho Hoa Thành trước rồi tính sau. Ngay lúc Tạ Liên chậm rãi đếm từng đồng xu, từng mẩu bạc vụn, Hoa Thành chen lên trước người y, "bộp" một tiếng, đập một mảnh lá vàng trước mặt chủ tiệm.

Tạ Liên: "......"

Ông chủ: "......"

Các cô nương: "......"

Hoa Thành nói: "Khỏi thối. Ca ca, mình đi thôi."

Hắn kéo góc áo của Tạ Liên, chắp tay bước ra khỏi tiệm trước. Tạ Liên cười cười đi theo vài bước, Hoa Thành lại đột nhiên lùi trở về, tông vào ngực y. Tạ Liên vịn vai Hoa Thành, hỏi: "Sao thế?" Hỏi xong ngước mắt lên, trông thấy một bóng hình giữa dòng người trên phố, lòng cũng lo lắng theo. Đúng lúc này, ông chủ hỏi: "Hai vị còn muốn mua gì nữa không?"

Tạ Liên nhấc tay nói: "Muốn. Làm phiền lấy bộ đồ này xuống cho ta!"

___

Tác giả nói:

Hoa Hoa: Hôm đó điện hạ dẫn em đến một cửa tiệm xa hoa quá trời quá đất mua đồ hiệu á (gì vại???)

Thái tử ướp dưa muối cũng chuẩn lắm. Bởi vì ăn màn thầu húp cháo nhất định phải ăn kèm dưa muối, món này anh í luyện mấy trăm năm rồi nên cũng hơi bị sõi, với lại ướp dưa muối phần lớn thời gian không cần đụng vô dưa muối, để nó ở yên đó xảy ra phản ứng hoá học là được rồi. Đa số lần anh í thất bại là vì ý chí sáng tạo quá mạnh mẽ.

_______

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1-1 Quyển 1 - Chương 1-2 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 2 - Chương 58 Quyển 2 - Chương 59 Quyển 2 - Chương 60 Quyển 2 - Chương 61 Quyển 2 - Chương 62 Quyển 2 - Chương 63 Quyển 2 - Chương 64 Quyển 2 - Chương 65 Quyển 2 - Chương 66 Quyển 2 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 3 - Chương 89 Quyển 3 - Chương 90 Quyển 3 - Chương 91 Quyển 3 - Chương 92 Quyển 3 - Chương 93 Quyển 3 - Chương 94 Quyển 3 - Chương 95 Quyển 3 - Chương 96 Quyển 3 - Chương 97 Quyển 3 - Chương 98 Quyển 3 - Chương 99 Quyển 3 - Chương 100 Quyển 3 - Chương 101 Quyển 3 - Chương 102 Quyển 3 - Chương 103 Quyển 3 - Chương 104 Quyển 3 - Chương 105 Quyển 3 - Chương 106 Quyển 3 - Chương 107 Quyển 3 - Chương 108 Quyển 3 - Chương 109 Quyển 3 - Chương 110 Quyển 3 - Chương 111 Quyển 3 - Chương 112 Quyển 3 - Chương 113 Quyển 3 - Chương 114 Quyển 3 - Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Quyển 3 - Chương 117 Quyển 3 - Chương 118 Quyển 3 - Chương 119 Quyển 3 - Chương 120 Quyển 3 - Chương 121 Quyển 3 - Chương 122 Quyển 3 - Chương 123 Quyển 3 - Chương 124 Quyển 3 - Chương 125 Quyển 3 - Chương 126 Quyển 3 - Chương 127 Quyển 3 - Chương 128 Quyển 3 - Chương 129 Quyển 3 - Chương 130 Quyển 3 - Chương 131 Quyển 3 - Chương 132 Quyển 3 - Chương 133 Quyển 3 - Chương 134 Quyển 3 - Chương 135 Quyển 3 - Chương 136 Quyển 3 - Chương 137 Quyển 3 - Chương 138 Quyển 3 - Chương 139 Quyển 3 - Chương 140 Quyển 3 - Chương 141 Quyển 3 - Chương 142 Quyển 3 - Chương 143 Quyển 3 - Chương 144 Quyển 3 - Chương 145 Quyển 3 - Chương 146 Quyển 3 - Chương 147 Quyển 3 - Chương 148 Quyển 3 - Chương 149 Quyển 3 - Chương 150 Quyển 3 - Chương 151 Quyển 3 - Chương 152 Quyển 3 - Chương 153 Quyển 3 - Chương 154 Quyển 3 - Chương 155 Quyển 3 - Chương 156 Quyển 3 - Chương 157 Quyển 3 - Chương 158 Quyển 3 - Chương 159 Quyển 3 - Chương 160 Quyển 3 - Chương 161 Quyển 3 - Chương 162 Quyển 3 - Chương 163 Quyển 3 - Chương 164 Quyển 3 - Chương 165 Quyển 3 - Chương 166 Quyển 3 - Chương 167 Quyển 3 - Chương 168 Quyển 3 - Chương 169 Quyển 3 - Chương 170 Quyển 3 - Chương 171 Quyển 3 - Chương 172 Quyển 3 - Chương 173 Quyển 3 - Chương 174 Quyển 3 - Chương 175 Quyển 3 - Chương 176 Quyển 3 - Chương 177 Quyển 3 - Chương 178 Quyển 3 - Chương 179 Quyển 3 - Chương 180 Quyển 4 - Chương 181 Quyển 4 - Chương 182 Quyển 4 - Chương 183 Quyển 4 - Chương 184 Quyển 4 - Chương 185 Quyển 4 - Chương 186 Quyển 4 - Chương 187 Quyển 4 - Chương 188 Quyển 4 - Chương 189 Quyển 4 - Chương 190 Quyển 4 - Chương 191 Quyển 4 - Chương 192 Quyển 4 - Chương 193 Quyển 4 - Chương 194 Quyển 4 - Chương 195 Quyển 4 - Chương 196 Quyển 4 - Chương 197 Quyển 4 - Chương 198 Quyển 5 - Chương 199 Quyển 5 - Chương 200 Quyển 5 - Chương 201 Quyển 5 - Chương 202 Quyển 5 - Chương 203 Quyển 5 - Chương 204 Quyển 5 - Chương 205 Quyển 5 - Chương 206 Quyển 5 - Chương 207 Quyển 5 - Chương 208 Quyển 5 - Chương 209 Quyển 5 - Chương 210 Quyển 5 - Chương 211 Quyển 5 - Chương 212 Quyển 5 - Chương 213 Quyển 5 - Chương 214 Quyển 5 - Chương 215 Quyển 5 - Chương 216 Quyển 5 - Chương 217 Quyển 5 - Chương 218 Quyển 5 - Chương 219 Quyển 5 - Chương 220 Quyển 5 - Chương 221 Quyển 5 - Chương 222 Quyển 5 - Chương 223 Quyển 5 - Chương 224 Quyển 5 - Chương 225 Quyển 5 - Chương 226 Quyển 5 - Chương 227 Quyển 5 - Chương 228 Quyển 5 - Chương 229 Quyển 5 - Chương 230 Quyển 5 - Chương 231 Quyển 5 - Chương 232 Quyển 5 - Chương 233 Quyển 5 - Chương 234 Quyển 5 - Chương 235 Quyển 5 - Chương 236 Quyển 5 - Chương 237 Quyển 5 - Chương 238 Quyển 5 - Chương 239 Quyển 5 - Chương 240 Quyển 5 - Chương 241 Quyển 5 - Chương 242 Quyển 5 - Chương 243 Quyển 5 - Chương 244 Quyển 5 - Chương 245 Quyển 5 - Chương 246 Quyển 5 - Chương 247 Quyển 5 - Chương 248 Quyển 5 - Chương 249 Quyển 5 - Chương 250 Quyển 5 - Chương 251 Quyển 5 - Chương 252
Tiến »