Ánh đèn vàng nhạt bao trùm lên gương mặt với những đường nét kiên nghị, góc cạnh của anh ta. Vẻ sắc sảo nơi góc hàm dường như có khoảnh khắc dịu lại, hóa thành dòng nước mềm mại, trong ánh mắt phản chiếu trọn vẹn hình bóng xinh đẹp kia.
Trái tim Cố Nhược Hy bỗng chốc đập mạnh một nhịp.
Dòng máu toàn thân như đang chảy ngược về trái tim vốn đã lạnh lẽo, khơi dậy biết bao ký ức xa xôi, những điều mà chỉ khi nằm mơ cô mới thỉnh thoảng nhớ về...
Kỳ Thiếu Cẩn.
Không ngờ ngày đầu tiên về nước lại gặp anh ta.
Nhớ lần gặp trước, vẫn là lúc bị Kỳ Viễn Trị bắt cóc, họ cùng ở trong cái kho cũ nát đó, anh cứ mãi ở bên cạnh cô, thì thầm bên tai bảo cô đừng sợ.
Những ký ức đó thực sự đã quá xa xôi, đôi khi nhớ lại chỉ còn đọng lại một tiếng thở dài.
Kể từ đó, họ không còn gặp lại nhau nữa.
Năm đó cô đi vội vã, lúc ấy Kỳ Thiếu Cẩn vẫn còn bị giam trong đồn cảnh sát. Vốn định đến thăm, nói một tiếng "cảm ơn", nhưng lại cảm thấy giữa họ cũng chẳng cần thiết phải làm vậy nên thôi.
Không ngờ hôm nay lại tình cờ gặp ở đây.
Cố Nhược Hy nhất thời sững sờ, hoàn toàn không biết phải biểu đạt tâm trạng vừa kích động, vừa xa lạ, lại vừa xót xa đó như thế nào. Cô cứ ngây người ra như vậy, xuyên qua ánh đèn rực rỡ, đối diện với Kỳ Thiếu Cẩn, hồi lâu không nói một lời.
"Mẹ ơi mẹ ơi, có phải rất đẹp trai không? Chỉ là anh trai lớn trông có vẻ dữ quá dữ luôn, nhưng Tiếu Tiếu vẫn rất thích ạ." Tiểu Tiếu Tiếu lắc lắc tay Cố Nhược Hy, đôi mắt to tròn xanh biếc đong đầy vẻ ngây thơ rạng rỡ nhìn về phía Kỳ Thiếu Cẩn.
"..." Cố Nhược Hy cuối cùng cũng được Tiểu Tiếu Tiếu kéo về thực tại. Cô cảm thấy thật cạn lời, đưa tay gõ nhẹ lên đầu con bé, chẳng biết Tiểu Tiếu Tiếu học được những thứ đó từ Kiều Khinh Tuyết từ bao giờ, trong đầu toàn là anh trai đẹp trai.
Ánh mắt Kỳ Thiếu Cẩn chợt co rút, dường như có luồng khí lạnh lướt qua gương mặt xinh xắn của Tiểu Tiếu Tiếu, sau đó anh ta có chút lúng túng thu hồi ánh nhìn.
Cố Nhược Hy gượng gạo nhếch môi, dù sao cũng đã gặp mặt, giả vờ không quen biết thì ngại quá, cô định lên tiếng chào hỏi thì Kỳ Thiếu Cẩn đã ôm lấy người đẹp bên cạnh, xoay người với vẻ lạnh lùng xa cách rồi sải bước rời đi.
"..."
Cố Nhược Hy giơ tay lên rồi chậm rãi hạ xuống. Cho đến khi bóng lưng của Kỳ Thiếu Cẩn biến mất trong ánh đèn rực rỡ ngoài khung cửa sổ sáng trưng, cô mới từ từ thu hồi tầm mắt.
Hạ Tử Mộc há hốc mồm, lúc này cũng từ từ khép lại: "Cố Cố, mình không nhìn nhầm chứ, là Kỳ Thiếu Cẩn!"
Cố Nhược Hy cau mày: "Mình nghĩ... chắc là không nhìn nhầm đâu."
Cô cũng hơi mơ hồ, vừa rồi chỉ là cái nhìn thoáng qua, nhưng cô chắc chắn đó là Kỳ Thiếu Cẩn, chỉ không biết Hạ Tử Mộc đang kinh ngạc chuyện gì.
"Anh ta vậy mà lại dẫn phụ nữ đi ăn! Còn ôm người phụ nữ đó nữa! Nếu mình không nhìn nhầm thì đó là thiên kim của Thuận Đạt Giải Trí, Tôn Phỉ Phỉ."
"..." Cố Nhược Hy cắt một miếng bít tết bỏ vào miệng, tiếp tục thưởng thức bữa ăn ngon. Mấy năm nay tuy sống ở nước ngoài, nhưng tay nghề cắt bít tết của cô vẫn vụng về như ngày nào, miếng thịt cắt ra to nhỏ không đều, nhưng chỉ cần ăn được là được, hình thức không đẹp thì có sao đâu.
Hạ Tử Mộc thấy Cố Nhược Hy không mấy quan tâm liền nhấp một ngụm rượu vang, chậm rãi đặt ly xuống: "Mấy năm nay anh ta chưa từng có tin đồn tình cảm với bất kỳ người phụ nữ nào, cũng hiếm khi xuất hiện trước công chúng. Nếu không phải tập đoàn Kỳ Thị mấy năm nay ngày càng lớn mạnh, mọi người chắc đã quên mất ở thành phố A còn có nhân vật này rồi."
"..." Việc này thì liên quan gì đến cô. Đều là người của quá khứ rồi, cuộc sống hiện tại của cô chỉ nhìn về phía trước, không bao giờ ngoảnh đầu nhìn lại.
"Mình luôn cảm thấy, sự thay đổi của anh ta bây giờ có liên quan rất lớn đến cậu."
"Trước đây anh ta cũng đâu có tin đồn với phụ nữ, hơn nữa cũng rất ít khi nhận phỏng vấn hay xuất hiện trước công chúng." Cố Nhược Hy thấy Tiểu Tiếu Tiếu ăn mì làm bẩn mặt, liền rút một tờ giấy ăn đưa cho con bé, Tiểu Tiếu Tiếu vội vàng nhìn bóng mình phản chiếu trên khung cửa sổ sạch sẽ, nghiêm túc lau mặt.
Hạ Tử Mộc thấy Cố Nhược Hy bạc tình như vậy, lắc đầu: "Năm đó khi anh ta từ đồn cảnh sát ra, đã điên cuồng tìm cậu khắp nơi, sau đó tìm đến mình. Mình nói với anh ta là cậu đi rồi, ra nước ngoài rồi, không biết đi đâu. Lúc đó anh ta không nói tiếng nào, mình nhìn thấy trong mắt anh ta một tia hy vọng cuối cùng hoàn toàn vụt tắt, trở nên chết lặng. Ánh mắt đó, đến giờ mình vẫn nhớ rõ, cảm giác như có một vật sống trực tiếp chết đi ngay trước mặt mình vậy."
Hạ Tử Mộc nghĩ đến dáng vẻ lúc đó của Kỳ Thiếu Cẩn lại thở dài lắc đầu: "Sau đó anh ta bảo mình đừng nói cho cậu biết là anh ta đã tìm cậu, rồi anh ta đi mất. Sau đó mình cũng rất ít khi gặp anh ta. Những buổi tiệc tùng trong giới, anh ta cũng chưa bao giờ đến. Trước đây anh ta vẫn thỉnh thoảng tham gia những dịp như vậy để giao tiếp với mọi người."
Cố Nhược Hy lẳng lặng ăn cơm, không nói một lời.
Những chuyện này thì liên quan gì đến cô!
Đều là chuyện quá khứ rồi!
Tiểu Tiếu Tiếu nhìn ra cửa sổ hồi lâu vẫn không chịu quay mặt lại ăn cơm tiếp.
"Con nhìn cái gì đấy? Ăn nhanh lên!" Cố Nhược Hy nghiêng đầu nhìn theo hướng mắt của Tiểu Tiếu Tiếu, nhưng không thấy gì ngoài khung cửa sổ ánh đèn lung linh.
Tiểu Tiếu Tiếu nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt to: "Con hình như thấy anh trai lớn dữ dằn kia đứng ngoài cửa sổ ạ. Anh ấy thật sự rất đẹp trai, Tiếu Tiếu thích lắm, thích lắm luôn."
Cố Nhược Hy nhìn ra ngoài lần nữa, làm gì còn bóng dáng Kỳ Thiếu Cẩn, cô gõ mạnh vào đầu Tiểu Tiếu Tiếu một cái: "Còn nhỏ mà không học cái gì tốt, không được nhìn trai đẹp nữa, con đã có chồng rồi đấy."
"Hừ." Tiểu Tiếu Tiếu bĩu môi: "Chỉ nhìn thôi mà, có làm gì đâu ạ."
"Con bé này, còn muốn làm gì nữa?" Hạ Tử Mộc bật cười thành tiếng, cô cảm thấy mình thật sự già rồi, tư tưởng không hiện đại bằng một đứa trẻ năm tuổi.
Cố Nhược Hy lại gõ vào đầu Tiểu Tiếu Tiếu: "Sau này không được học theo mẹ con! Cô ấy tưởng dạy hư con là không cần làm con dâu bác nữa sao? Mơ đi! Cô ấy phải chịu thua cuộc chứ."
Tiểu Tiếu Tiếu vội lắc đầu, biện hộ cho mẹ mình: "Là Tiểu Vương Tử bảo ạ, thấy trai đẹp thì phải ôm, thấy mỹ nữ thì phải hôn, chúng ta còn nhỏ, sờ vào chỗ không nên sờ, cười một cái là không sao hết ạ."
"..." Cố Nhược Hy rơi lệ, trong đầu Tiểu Vương Tử chứa những thứ gì vậy? Nhận được ánh mắt tinh quái của Hạ Tử Mộc, Cố Nhược Hy lập tức đỏ mặt, vội xua tay: "Tuyệt đối, tuyệt đối không phải do mình dạy!"
"Tiểu Vương Tử còn nói, ngực của mỹ nữ là có cảm giác tay nhất ạ. Mẹ ơi mẹ ơi, cảm giác tay là gì ạ? Tiểu Vương Tử bảo, mềm mềm giống bánh bao ngon lắm ạ?"
Cố Nhược Hy lại rơi lệ, đau đầu ôm trán.
Hạ Tử Mộc nhìn gương mặt ngây thơ vô số tội của Tiểu Tiếu Tiếu, nghĩ đến việc sau này con bé phải chịu sự "tàn phá" của tên tiểu ma đầu kia, cô tiếc nuối lắc đầu.
"Tiểu Tiếu Tiếu đáng thương của tôi..."
Lâm Dĩ Mạch cuối cùng cũng đến muộn, dưới sự tháp tùng của vài trợ lý và quản lý, cô ta đi trên đôi giày cao gót lênh khênh, dáng vẻ vừa tao nhã vừa chậm rãi tiến tới.
"Xin lỗi xin lỗi, tắc đường tắc đường." Quản lý An Hồng liên tục xin lỗi, vội vàng tiến lên trước, cười làm lành với Cố Nhược Hy.
Lâm Dĩ Mạch vuốt lại mái tóc xoăn gợn sóng, đôi mắt quyến rũ liếc nhìn bóng lưng thanh tú đang ngồi trên ghế với vẻ khinh khỉnh. Khóe môi cô ta thoáng hiện nét đắc ý, sau đó lại giữ vẻ ngôi sao, chậm rãi bước tới.
"Vị này chính là nhà thiết kế Mandy? Hân hạnh, hân hạnh." Giọng nói của Lâm Dĩ Mạch rất hay, mềm mại lại pha chút ngọt ngào, chỉ nghe giọng cũng biết là một đại mỹ nhân kiêu kỳ.
Cố Nhược Hy không có chút cảm tình nào với loại người cậy mình có chút danh tiếng, lấy lý do tắc đường để tỏ thái độ không có khái niệm thời gian. Cô tiếp tục ăn miếng bít tết trong đĩa, không cần thiết vì nhân vật làm màu này mà làm hỏng tâm trạng ăn uống.
Lâm Dĩ Mạch thấy mình bị Mandy ngó lơ, trong lòng không khỏi tức tối, nhưng vẫn giữ nụ cười gượng gạo không dám làm căng, mục đích chính của cô ta là bộ lễ phục thảm đỏ để tạo tiếng vang.
Cố Vũ Hiên thấy không khí không ổn, vội đứng dậy giải vây, kéo ghế mời Lâm Dĩ Mạch ngồi xuống.
Hạ Tử Mộc nhấp hai ngụm rượu vang, tựa lưng vào ghế, mở to mắt chờ xem một màn kịch hay. Cô rất phấn khích, nếu Lâm Dĩ Mạch nhìn thấy nhà thiết kế Mandy là ai, sẽ có biểu cảm gì? Vì vậy, Hạ Tử Mộc không chớp mắt nhìn chằm chằm Lâm Dĩ Mạch.
Quả nhiên, khi Lâm Dĩ Mạch nhìn rõ gương mặt đó, cả người sững sờ ngay tại bàn, tư thế định ngồi xuống cũng cứng đờ ở đó, nửa ngày không phản ứng.
An Hồng thấy vậy, cẩn thận kéo vạt áo Lâm Dĩ Mạch, họ đến muộn đã là không tốt rồi, nếu còn thất lễ, thực sự đắc tội với Mandy thì trang phục của họ chắc chắn hỏng bét, phí bao nhiêu tâm tư. Riêng việc đào bới thông tin cá nhân của Mandy đã tốn một khoản tiền lớn, dù chẳng đào được manh mối giá trị nào.
"Là cô!" Giọng Lâm Dĩ Mạch cao vút.
Cố Nhược Hy cuối cùng cũng nâng đôi mắt lười biếng, thản nhiên liếc nhìn Lâm Dĩ Mạch đẹp đến mức không thể đẹp hơn trước mặt, cô không cảm thấy họ quen nhau, nên lại dán mắt vào miếng bít tết.
Bít tết của nhà hàng này vị thực sự không tệ, lát nữa về phải gói một phần mang về ăn đêm, thức đêm vẽ bản thảo rất dễ đói, nhất là khi đến rạng sáng.
"Cô chính là Mandy!" Lâm Dĩ Mạch thấy đối phương không thèm đếm xỉa đến mình, giọng nói lại cao thêm một tông.
Tâm trạng ăn uống tốt đến mấy của Cố Nhược Hy cũng bị làm phiền, cô đặt dao nĩa xuống, lau khóe miệng, tựa vào ghế, ngước mắt nhìn với vẻ lạnh nhạt lên gương mặt đã hơi tái đi của Lâm Dĩ Mạch.
"Cô Lâm, khi có việc cầu cạnh người khác, tốt nhất nên thể hiện thành ý, cơ hội sẽ không mãi chờ đợi cô đâu." Cố Nhược Hy đứng dậy, dắt Tiểu Tiếu Tiếu, khoác áo vào.
Mùa này vừa qua tết, vẫn còn rất lạnh, nhất là ban đêm.
"Mandy, Mandy, Dĩ Mạch vẫn luôn ngưỡng mộ danh tiếng của cô, đặc biệt hủy bỏ mọi lịch trình để đến gặp, thành ý tuyệt đối có, tuyệt đối có!" An Hồng vội vàng giảng hòa, còn nháy mắt với Lâm Dĩ Mạch đang tái mặt, cố gắng hy vọng Lâm Dĩ Mạch nói vài lời mềm mỏng.
Nhưng Lâm Dĩ Mạch vẫn đang trong cơn kinh ngạc, đầu óc rối bời, nhất là khi nhìn thấy khuôn mặt này, cảm giác đầu tiên chính là phẫn nộ, làm sao có thể nhanh chóng điều chỉnh tâm thái để nói lời ngọt nhạt.
"Xin lỗi, tôi cũng rất bận."
"Mandy, khó khăn lắm mới gặp mặt, chỉ cần mười phút thôi, không! Năm phút thôi!"
Cố Nhược Hy dắt Tiểu Tiếu Tiếu, không ngoảnh đầu lại rời khỏi nhà hàng.