Tưởng Minh Nguyệt bị công ty quản lý cấm túc, ngay cả bệnh viện cũng không được xuất hiện. Trên mạng lại một lần nữa dấy lên làn sóng công kích nhân phẩm của cô. Mọi người đều nói Tưởng Minh Nguyệt công bố tin kết hôn với Phó Tử Đào chẳng qua chỉ là mượn chuyện anh bị thương để làm màu.
Phía công ty quản lý tức giận vì Tưởng Minh Nguyệt không tuân thủ kế hoạch họp báo do công ty đề ra, nên mới nảy sinh ý định "tuyết tàng" cô. Nhưng việc Tưởng Minh Nguyệt công bố tin kết hôn với Phó Tử Đào lại nhận được vô số phản hồi tích cực trên mạng. Công ty quản lý không chịu nổi áp lực dư luận từ nhiều phía, đành phải cho phép Tưởng Minh Nguyệt xuất hiện trước công chúng lần nữa.
Họ hy vọng cô đến bệnh viện thăm Phó Tử Đào, sau đó sắp xếp cho phóng viên chụp lại cảnh cô xuất hiện ở bệnh viện để dập tắt những lời chửi bới trên mạng. Tưởng Minh Nguyệt vẫn luôn canh cánh trong lòng về vết thương của Phó Tử Đào, nay nhận được cái gật đầu của công ty, đương nhiên sẽ tích cực phối hợp.
Cô ăn mặc giản dị, không trang điểm, khiến bản thân trông có vẻ tiều tụy, tạo ra vẻ giả tạo như đang lo lắng đến mức mất ăn mất ngủ vì Phó Tử Đào. Tất cả những điều này đều do công ty sắp xếp. Nhưng thực tế, những ngày bị nhốt ở nhà, cô đúng là vẫn luôn lo âu thấp thỏm, cơm không nuốt nổi. Cả người gầy đi trông thấy, hốc mắt cũng sâu hoắm, ngược lại lại tăng thêm vài phần dáng vẻ yếu đuối của một mỹ nhân bệnh tật.
Tưởng Minh Nguyệt xuất hiện ở cửa phòng bệnh của Phó Tử Đào, không ngờ lại gặp Lục Ngưng ở đây. Lục Ngưng cũng đến thăm Phó Tử Đào. Nhưng nói là đến thăm Phó Tử Đào, chi bằng nói cô đến để tìm Tưởng Minh Nguyệt thì đúng hơn. Lục Ngưng cùng Tưởng Minh Nguyệt vào thăm Phó Tử Đào. Anh tuy đã tỉnh nhưng tinh thần rất kém, nói được vài câu rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Tưởng Minh Nguyệt nhìn dáng vẻ yếu ớt không chút sức lực của Phó Tử Đào, chỉ thấy lòng đau như cắt. Lục Ngưng thấy cô đau lòng, nhẹ nhàng nắm lấy vai cô: "Chúng ta ra ngoài nói chuyện một chút đi."
Tưởng Minh Nguyệt theo Lục Ngưng bước ra khỏi phòng bệnh, hai người đi dạo đến cuối hành lang, ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào, vô cùng ấm áp. Tưởng Minh Nguyệt nghiêng người dựa vào bóng tối mờ ảo bên cạnh, hơi cúi đầu, giọng nói yếu ớt: "Cô muốn nói chuyện gì với tôi?" Tưởng Minh Nguyệt vừa dứt lời mới nhớ ra mình vẫn còn nợ Lục Ngưng một lời cảm ơn: "Cảm ơn cô, trước đó đã đứng ra làm rõ giúp tôi."
Lục Ngưng mỉm cười lắc đầu: "Không có gì phải cảm ơn tôi cả! Thật ra tôi còn phải cảm ơn cô mới đúng."
"Cảm ơn tôi chuyện gì?" Tưởng Minh Nguyệt ngạc nhiên.
Lục Ngưng nghiêng đầu, suy nghĩ cẩn thận: "Tôi cũng không biết, tóm lại là rất cảm ơn cô."
Tưởng Minh Nguyệt không nhịn được cười: "Cảm ơn tôi đã giúp cô nhìn rõ tấm chân tình của Tống thiếu gia sao?" Nhắc đến Tống Tử Lân, Tưởng Minh Nguyệt không hiểu sao lại cảm thấy nhói lòng như có kim châm.
Lục Ngưng vẫn lắc đầu. Cô ngước nhìn bầu trời xanh nhỏ bé ngoài cửa sổ, ánh mắt trong trẻo như nước phẳng lặng không gợn sóng: "Khi tôi ở nước ngoài, đúng là đã thấy rất nhiều tin tức về sự ân ái của hai người. Lúc đó tôi chỉ có một suy nghĩ, hình ảnh hai người đứng cạnh nhau thật sự rất xứng đôi."
"Hôm nay tôi đến tìm cô, thực ra là muốn hỏi, rõ ràng trong mắt cô, tôi đã nhìn thấy sự lấp lánh khi cô nhìn Tử Lân, nhưng tại sao lại công khai tin kết hôn với quản lý Phó Tử Đào."
"Nhưng khi thấy Phó Tử Đào bị thương nặng nằm trên giường vẫn còn lo lắng cho hoàn cảnh của cô, vẫn còn hỏi vụ tai nạn xe này có ảnh hưởng đến sự nghiệp và danh dự của cô hay không, tôi có lẽ đã hiểu tại sao cô lại đưa ra lựa chọn này."
Lục Ngưng nhìn Tưởng Minh Nguyệt, giọng tĩnh lặng như nước: "Cô là vì báo ân đúng không?"
Tưởng Minh Nguyệt kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn ánh mắt dịu dàng như nước của Lục Ngưng, lòng chấn động dữ dội: "Hèn gì, hèn gì..." Tưởng Minh Nguyệt lẩm bẩm.
"Cái gì?" Lục Ngưng khó hiểu.
Tưởng Minh Nguyệt cười khổ: "Hèn gì anh ấy vẫn luôn không quên được cô, yêu sâu đậm đến tận xương tủy."
"Chúng ta chỉ là xã giao bình thường, mặt còn chưa gặp mấy lần, vậy mà cô có thể nói trúng tim đen của tôi. Một cô gái thông minh thấu đáo, lại thiện lương hiểu lòng người như vậy, đổi lại là tôi là đàn ông, tôi cũng sẽ thích."
Lục Ngưng mím môi, trông như đang mỉm cười nhưng lại toát lên một nỗi buồn không thể xua tan: "Chúng ta đã là chuyện quá khứ rồi, tôi thật lòng hy vọng nhìn thấy... các người có thể hạnh phúc."
"Đùa gì vậy, anh ấy không thích tôi! Đúng rồi, cô Lục, tại sao cô cứ trốn tránh không gặp Tử Lân?" Tưởng Minh Nguyệt vừa nói, vừa lén lấy điện thoại ra, tranh thủ lúc Lục Ngưng không chú ý, gửi đi một tin nhắn.