Lục Duy Tích mặt cắt không còn giọt máu nhìn Mặc Dục Thần.
"Không phải..."
Cô muốn giải thích.
Thế nhưng lời nói mới thốt ra được một nửa đã nghẹn lại nơi cổ họng, làm thế nào cũng không thể nói tiếp được nữa.
Mặc Dục Thần đầy hứng thú nhìn cô, bên môi phảng phất ý cười nhưng chẳng phải ý cười.
"Cái gì không phải?"
Lục Duy Tích á khẩu không trả lời được.
Cô rất sốt ruột, cố gắng hết sức để sắp xếp ngôn từ.
Thế nhưng càng rối loạn, đầu óc càng trở nên mơ hồ, sức lực mà cô vẫn luôn kiên trì giữ vững cũng tan tác trong chớp mắt.
Thân hình cô bỗng chốc lảo đảo.
May mà kịp thời vịn lấy tay vịn cầu thang, nếu không đã ngã nhào xuống các bậc thang rồi.
Mặc Dục Thần chậm rãi bước xuống thêm hai bậc.
Chỉ cách Lục Duy Tích một bậc thang, hắn hơi cúi cái thân hình cao lớn xuống, tiến lại gần Lục Duy Tích thêm một phần.
Giọng nói trầm thấp, lộ ra vẻ quỷ dị đầy mê hoặc.
"Rốt cuộc cô muốn nói gì? Có thể nói ra cho tôi nghe xem nào."
"Tiểu Bảo đâu? Tôi muốn gặp Tiểu Bảo!"
Lục Duy Tích lớn tiếng nói, muốn đưa tay kéo Mặc Dục Thần trước mặt.
Vừa mới nhấc tay lên, một cơn choáng váng lại ập tới, cả người cô lại đổ ập xuống tay vịn.
Mặc Dục Thần thấy cô suy yếu như vậy liền lên tiếng gọi, hai người giúp việc lập tức đi tới.
Dưới sự ra hiệu của Mặc Dục Thần, người giúp việc dìu Lục Duy Tích bước xuống cầu thang, ngồi lên ghế sofa.
Cơ thể vô lực của Lục Duy Tích vừa chạm vào chiếc ghế sofa mềm mại đã hoàn toàn không thể gượng dậy nổi nữa.
Cô cảm thấy toàn thân lạnh buốt, nhưng hơi thở tỏa ra lại nóng hổi.
Cố gắng gượng, cô vươn tay về phía Mặc Dục Thần.
"Con của tôi đâu?"
Mặc Dục Thần vẫn đứng ngay trước mặt cô.
Dáng người mặc bộ âu phục đen trông thì rất gần, nhưng làm sao cũng không thể chạm tới.
"Đã bị tôi bắt rồi, tại sao tôi phải vô điều kiện trả lại cho cô?" Mặc Dục Thần khẽ cười, mang theo hương vị nguy hiểm đáng sợ.
Lục Duy Tích lắc đầu, "Tại sao chứ?"
"Cô nói xem tại sao!"
"Tôi..."
"Phương Uyển Huyên phải không? Những chuyện xấu xa mà cô và Tịch Mộc hợp tác làm, cô đều quên hết rồi sao?"
Mặc Dục Thần hừ lạnh một tiếng, ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện Lục Duy Tích.
Hai chân vắt chéo, một tay đặt lên thành ghế, hắn thong dong gõ nhịp.
Dáng vẻ không nhanh không chậm, lại tràn đầy tự tin của hắn khiến lòng Lục Duy Tích càng thêm hoảng loạn.
"Người phụ nữ của Mặc Dục Thần tôi, không cho phép kẻ khác tính kế."
Lục Duy Tích lại khẽ lắc đầu.
Cô đã không còn ngồi vững được nữa, cả người đổ rạp trên ghế sofa, thân hình nghiêng ngả.
"Tôi có thể cho cô một cơ hội, chỉ cần cô đưa cho tôi một lý do để không động đến đứa trẻ đó."
Trước mắt Lục Duy Tích ngày càng tối sầm lại, cô gắng sức hé môi.
Cô cũng không biết rốt cuộc mình đã nói gì.
Chỉ cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, cả thế giới, bao gồm cả giọng nói của Mặc Dục Thần, cũng dần trở nên xa vời.
Lục Duy Tích cứ thế ngất đi.
Đợi đến khi cô khôi phục ý thức, đã thấy mình đang nằm trên chiếc giường lớn êm ái.
Bên cạnh dường như có người đang thì thầm điều gì đó.
Cô nghe không rõ ràng.
Cố gắng mở mắt, mí mắt nặng trĩu như bị dán chặt lại, làm thế nào cũng không mở ra được.
Cô mơ hồ cảm thấy mình lại trở về những ngày tháng bị Tịch Mộc giam cầm.
Cũng là sự mơ màng như thế này, lúc nào cũng không mở mắt nổi.
Nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng lập tức lan tỏa khắp cơ thể.
Sống lưng toát ra một tầng mồ hôi lạnh.
Đột ngột mở mắt ra, đập vào mắt là căn phòng xa hoa đang bật đèn sáng trưng, không phải căn phòng tối tăm ẩm ướt không ánh sáng kia.
"Cô Lục, cô tỉnh rồi!"
Bên tai truyền đến giọng nói kinh ngạc và dịu dàng của một người phụ nữ.
Lục Duy Tích quay đầu nhìn sang...
"Cô là?"
"Tôi là Lạc Nhất Tâm đây, chúng ta từng gặp nhau rồi." Lạc Nhất Tâm mỉm cười ngồi xuống bên cạnh cô, thử nhiệt độ trên trán cô.
"Cuối cùng cũng hạ sốt rồi."
Lục Duy Tích lúc này mới phát hiện mình đang truyền dịch.
Trong phòng ngoài Lạc Nhất Tâm ra còn có một người đàn ông.
Hắn đứng cách đó không xa, tựa người vào tủ, hai tay đút trong túi quần tây, ánh mắt lặng lẽ không chút ấm áp nhìn về phía họ.
Lạc Nhất Tâm lo ánh mắt của Mặc Dục Thần làm Lục Duy Tích vừa tỉnh dậy hoảng sợ, liền nghiêng người chắn tầm mắt hắn, mỉm cười nói với Lục Duy Tích.
"Cô Lục, vì cô bị sốt cao nên mới ngất đi..."
Lục Duy Tích không có tâm trạng nghe chi tiết, vội vàng nắm lấy Lạc Nhất Tâm hỏi gấp.
"Con tôi đâu?"
Lúc này, Mặc Dục Thần lên tiếng: "Xem ra, cô đã thừa nhận mình chính là Lục Duy Tích rồi."