Thiên Giá Sủng Nhi, Tổng Tài Của Tân Thê

Lượt đọc: 11901 | 3 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần ba
Chương mới hoàn toàn_Chương 2179: Khi nào mới có thể nghiêm túc

❊ ❊ ❊

"Chị! Thiên địa chứng giám, em chẳng làm gì cô ấy cả!"

"Nếu nói là quấy rối, thì cũng là cô ấy quấy rối em!"

Ân Tỉ vẻ mặt khổ sở, cầm lấy chiếc gối chắn trước ngực, bộ dạng sợ hãi như chuột thấy mèo, trông vô cùng buồn cười.

"Cậu không thừa nhận lỗi sai thì thôi, còn dám nói Miên Miên... Miên Miên quấy rối cậu!" Ân Tử Du xông tới định đánh Ân Tỉ, dọa cậu ta kêu lên liên hồi.

"Chị! Chị cẩn thận chút, đừng để nứt vết thương! Anh rể sẽ giết em mất."

Kỳ Tư Miên cũng nghĩ đến mức độ nghiêm trọng của sự việc, vội vàng ngăn Ân Tử Du lại.

"Chị Tiếu Tiếu, không có đâu, anh ấy thật sự... thật sự không có." Cô đỏ mặt giải thích.

"Miên Miên, em đừng sợ! Chị Tiếu Tiếu chống lưng cho em."

"Chị! Em thật sự không có!" Ân Tỉ cảm thấy mình lúc này còn oan ức hơn cả Đậu Nga.

Kể từ khi cậu dính líu đến Kỳ Tư Miên, bất kể có phải lỗi của cậu hay không, mọi người đều mặc định là lỗi của cậu.

Kỳ Tư Miên đúng là kiểu người mà cả thế giới này đều muốn bảo vệ.

Một tiểu ngọt ngào như vậy, cậu nào dám trêu chọc.

Nếu không chẳng phải sẽ bị mọi người hợp sức truy sát sao.

Kỳ Tư Miên liếc nhìn gương mặt đỏ bừng vì tức giận của Ân Tỉ, tâm trạng không hiểu sao lại sáng sủa hơn hẳn.

Có đôi khi, mỗi lần nhìn thấy bộ dạng vô tội lại ấm ức của Ân Tỉ, trong lòng cô vẫn cảm thấy rất hả hê.

Ân Tỉ ổn định lại tinh thần: "Chị! Em đều bị thương rồi, chị hãy phát huy hình tượng vĩ đại cao cả của người chị cả như người mẹ đi, dù không yêu thương đứa em trai duy nhất của mình..."

"Sai! Chị còn có một đứa em gái nữa."

Ân Tỉ nghẹn lời, dùng ngón tay làm động tác rất nhỏ: "Đứa em gái bé tí tẹo đó, chị cũng nói ra được! Bằng tuổi con trai chị luôn đấy!"

Khóe môi Ân Tử Du giật giật, kéo tay Kỳ Tư Miên: "Miên Miên, đi với chị! Đừng gặp riêng cậu ta nữa!"

Kỳ Tư Miên đi theo Ân Tử Du ra ngoài.

Ân Tỉ ngồi trên giường gào thét: "Chị! Miên Miên đến chăm sóc em mà! Cô ấy phải ở lại bầu bạn với em."

"Bầu bạn cái gì mà bầu bạn! Cậu nhảy nhót tưng bừng thế này còn cần nằm viện à? Chị còn tưởng cậu bị người ta đánh tàn phế rồi chứ!"

"Chị..."

Ân Tỉ tức đến nghiến răng: "Còn là chị ruột của em không đấy?"

Ân Tử Du chẳng những không mảy may động lòng, ngược lại còn "phì" một tiếng.

Ân Tỉ tức đến phát khóc, đôi mắt màu xanh lam ngập tràn bi thương: "Em chỉ nói là để cô ấy ở lại bầu bạn với em thôi, có nói là lên giường đâu, chị kích động cái gì chứ!"

Ân Tử Du: "..."

Kỳ Tư Miên: "..."

Trong phòng bệnh im lặng vài giây.

Kỳ Tư Miên oán trách nhìn Ân Tỉ một cái, dậm chân một cái rồi xoay người chạy ra khỏi phòng bệnh.

"Miên Miên!"

Ân Tử Du định đuổi theo, nhưng phản ứng của Ân Tỉ còn nhanh hơn, cậu đã nhảy xuống giường, lao ra khỏi phòng bệnh.

"Chị! Chị đang ở cữ đấy, mau về nghỉ ngơi đi! Miên Miên cứ giao cho em."

"Ân Tỉ, nếu cậu còn bắt nạt Miên Miên, chị tuyệt đối không tha cho cậu."

"Biết rồi..."

Ân Tỉ đuổi kịp Kỳ Tư Miên ở chỗ thang máy, nắm lấy tay cô sải bước đi về phía lối thoát hiểm ở cuối hành lang.

Kỳ Tư Miên cuối cùng cũng hất tay Ân Tỉ ra, xoay người định bỏ đi nhưng bị Ân Tỉ chặn lại.

"Miên Miên, đừng giận, anh lỡ lời thôi."

Kỳ Tư Miên cắn môi, tức giận lườm cậu.

Cô trông rất xinh đẹp, môi hồng răng trắng, mày thanh mắt sáng, con ngươi đen láy sáng ngời, là kiểu mỹ nữ thuần khiết đáng yêu khiến ai nhìn vào cũng muốn nhìn thêm vài lần.

Đặc biệt là lúc tức giận, trông lại càng kiều diễm đáng yêu.

Ân Tỉ không nhịn được bật cười: "Miên Miên, anh sai rồi, là anh ăn nói không suy nghĩ, anh không nên nói bậy, em đừng giận nữa."

Đây là lần đầu tiên Kỳ Tư Miên thấy Ân Tỉ có thái độ chân thành như vậy, cơn giận trong lòng lập tức tan biến.

"Anh Ân Tỉ, khi nào anh mới có thể nghiêm túc một lần thật sự đây."

Ân Tỉ ngẩn người: "Cái gì?"

Kỳ Tư Miên thấy cậu vẫn thái độ đó, dường như chẳng cùng tần số với mình, cơn giận vừa mới dịu đi lại trào dâng.

Cô quay người đi xuống lầu.

Ân Tỉ trong lòng sốt sắng, đưa tay nắm lấy tay Kỳ Tư Miên.

Tay cậu rất ấm áp, lòng bàn tay dày dặn, da tay mềm mại, khi nắm chặt tay cô còn mang theo chút run rẩy vì căng thẳng.

Trái tim Kỳ Tư Miên đập thịch một cái, gò má đỏ bừng, vội vàng rút tay lại.

Trái tim Ân Tỉ cũng đập mạnh một nhịp, trên mặt cậu cũng không tự chủ được mà nóng bừng lên.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:2087
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »