Có được lời hứa của Tịch Sơ Vân, Tịch lão cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng.
Giống như một người già sắp gần đất xa trời, nếu không nhận được chút đảm bảo nào, tâm trí ông mãi chẳng thể an yên.
"Có câu nói này của con, cha cũng yên tâm rồi."
Giọng nói trầm thấp của ông đượm vẻ tang thương, già nua.
Tịch Sơ Vân dìu Tịch lão trở về phòng, anh cúi người ngồi xổm xuống, tự tay tháo giày cho ông, cẩn thận dìu Tịch lão nằm xuống rồi đắp chăn cẩn thận.
Mỗi một cử động của anh đều vô cùng dịu dàng, chu đáo, thậm chí là dè dặt, tràn đầy sự kính trọng.
Tịch lão nhìn Tịch Sơ Vân đầy mãn nguyện, anh luôn hiếu thảo với ông như vậy, khiến lòng ông thấy ấm áp lạ thường.
"Cha thực sự rất yêu quý đứa trẻ là con. Vì Tiểu Đồng, con đã đợi nửa đời người, cũng lẻ bóng nửa đời người, chỉ riêng sự kiên trì này thôi, Tiểu Đồng và con nhất định sẽ hạnh phúc."
Tịch Sơ Vân mỉm cười, giúp Tịch lão đắp lại chăn, ngồi xuống chiếc ghế bên giường, rót một cốc nước đặt lên tủ đầu giường, ngay tầm tay Tịch lão có thể chạm tới.
"Cha, cha không yên tâm về con, hay là không yên tâm về Tiểu Đồng?"
Tịch Sơ Vân cuối cùng cũng nói đến vấn đề mấu chốt nhất.
Khóe mắt Tịch lão run rẩy vài cái, rồi mới khẽ thở dài một tiếng.
"Cha thực sự rất lo, đợi đến ngày Tiểu Đồng khôi phục ký ức, nhớ lại tất cả mọi chuyện, liệu hai đứa còn có thể như bây giờ được nữa không?"
Tịch Sơ Vân mỉm cười, chậm rãi lên tiếng: "Đối với cô ấy, lòng con trước sau như một."
Tịch lão gật đầu đầy an ủi: "Cha đương nhiên tin con, chỉ sợ Tiểu Đồng nhớ lại tất cả rồi, vẫn không buông bỏ được Lục Dịch Thần."
"Con sẽ tận dụng thời gian này, khiến cô ấy thực sự hiểu rõ ai mới là người có thể ở bên cô ấy suốt đời. Lục Dịch Thần đã không làm được nữa rồi, nhưng cô ấy vẫn còn sống, cuộc đời vẫn phải tiếp diễn, thời gian sẽ khiến người ta quên đi rất nhiều thứ."
"Hy vọng như con nói, con bé sẽ thực sự quên đi. Nếu được như vậy, cha cũng đỡ phải lo nghĩ." Có chết cũng nhắm mắt xuôi tay.
Nếu không, trong lòng cứ canh cánh mãi cũng chẳng phải chuyện hay.
Tịch Sơ Vân đợi Tịch lão ngủ say mới đứng dậy rời đi.
Tâm trạng hôm nay của anh khá tốt, vì mối quan hệ giữa anh và người phụ nữ nhỏ kia dường như lại tiến thêm một bước.
Chỉ cần tiếp tục cố gắng, anh tin rằng những gì vốn thuộc về mình, nhất định sẽ quay trở lại bên cạnh anh.
Chính Lục Dịch Thần đã lợi dụng lúc anh không tìm thấy cô để thừa cơ chen chân vào, chiếm lấy vị trí vốn dĩ thuộc về anh.
Liếc nhìn thời gian, đã rất muộn, anh định quay về phòng nghỉ ngơi.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn từ cấp dưới gửi tới.
"Thiếu gia, đã phát hiện tung tích của Nhị thiếu. Chúng ta có cần tiếp tục bám theo không?"
Tịch Sơ Vân nắm chặt điện thoại, đôi mắt màu hổ phách dần co rút lại.
Im lặng một lát, anh trả lời ba chữ: "Tiếp tục theo."
Tịch Sơ Vân bước chân vội vã lên lầu, Vu Phụng Thiên đang lảng vảng gần thư phòng.
Thấy Tịch Sơ Vân tới, Vu Phụng Thiên vội vàng đón lấy: "Thiếu gia, gần đây người của các vị trưởng lão đều đang tìm Nhị thiếu, nếu người của chúng ta còn tiếp tục bám theo..."
Vu Phụng Thiên nhắc nhở rất nhỏ, không nói tiếp nữa.
Tịch Sơ Vân đẩy cửa thư phòng, Vu Phụng Thiên vội vàng đi theo vào.
"Thiếu gia, hôm đó tôi cũng có mặt tại nghĩa trang, tuy không nhìn thấy người trong máy bay, nhưng chắc chắn bên trong có người, vụ nổ đó chắc chắn không còn xương cốt." Vu Phụng Thiên nói.
Tịch Sơ Vân chậm rãi châm một điếu thuốc, từ từ rít một hơi. Anh rất ít khi hút thuốc, chỉ khi tâm trạng bỗng nhiên trở nên tồi tệ mới hút một điếu.
"Thiếu gia, tôi không lo chuyện khác, chỉ sợ Tống Thành An giở trò, phát hiện người của chúng ta đã sớm theo dõi Nhị thiếu mà không báo cho các vị trưởng lão, chắc chắn hắn sẽ mượn cớ này để nói chúng ta cố tình thiên vị Nhị thiếu. Cha con nhà họ Tống lòng lang dạ sói, rắp tâm đã rõ, trước khi các vị trưởng lão rời đi, chúng ta phải cẩn thận mới tốt."
Tịch Sơ Vân không nói gì, chậm rãi dụi tắt tàn thuốc.
"Thiếu gia, xin lỗi Phụng Thiên nói nhiều lời, tôi cảm thấy Nhị thiếu chưa chắc đã biết tung tích của Lục thiếu."
Ánh mắt Tịch Sơ Vân dần trôi về phía màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ.
Vu Phụng Thiên nói tiếp: "Theo dõi suốt mấy ngày nay cũng không tìm thấy tung tích Lục thiếu, tôi nghĩ, có lẽ anh ta thực sự đã chết rồi."
"Thực sự chỉ là vậy sao?" Khóe mắt Tịch Sơ Vân co lại.
Nếu Lục Dịch Thần thực sự đã chết, tại sao bấy lâu nay phía cảnh sát vẫn chưa xác nhận đã tử vong, mà chỉ lập án theo diện mất tích?
Tuy tập đoàn Thần Quang lúc đầu có chút hỗn loạn nội bộ, nhưng lòng người xao động cũng nhanh chóng lắng xuống.
Tịch Sơ Vân từng thử phái người điều tra tình hình nội bộ của tập đoàn Thần Quang, cũng muốn biết họ dùng cách gì để ổn định lòng người. Nhưng nội bộ tập đoàn Thần Quang quản lý vô cùng nghiêm ngặt, công tác bảo mật cũng làm rất tốt, căn bản không thể dò la được nhiều tin tức nội bộ.
Phải thừa nhận rằng, Lục Dịch Thần làm việc cẩn trọng chu đáo, ngay cả người của anh cũng không thể chen chân vào điều tra.
"Nếu thực sự đã chết, sao có thể không có lấy một manh mối." Tịch Sơ Vân lẩm bẩm.
Lúc mới bắt đầu, anh cũng thực sự cho rằng Lục Dịch Thần chắc chắn phải chết. Nhưng thời gian càng lâu, càng không có bằng chứng về cái chết của Lục Dịch Thần, anh lại càng cảm thấy người đàn ông đó chắc chắn vẫn còn sống.
Đang ẩn mình trong bóng tối, dùng đôi mắt sâu thẳm như hố đen kia chăm chú quan sát mọi thứ xung quanh, theo dõi sát sao mọi động tĩnh.
Tịch Sơ Vân luôn có cảm giác Lục Dịch Thần có thể phản công bất cứ lúc nào, trong lòng anh thậm chí còn thoáng chút sợ hãi. Người có thể khiến Tịch Sơ Vân cảm thấy sợ hãi, Lục Dịch Thần là người đầu tiên.
Vu Phụng Thiên không khỏi nhíu mày phiền muộn: "Nếu Lục thiếu thực sự còn sống, thiếu gia làm sao khẳng định Lục thiếu chắc chắn có liên quan đến Nhị thiếu? Giữa họ vốn không hòa thuận, là kẻ thù không đội trời chung, chắc sẽ không bắt tay nhau đâu."
Tịch Sơ Vân cười nhạt, đôi mắt nhạt màu lạnh lẽo từng đợt: "Người trên thương trường giỏi nhất là tận dụng mối quan hệ đôi bên cùng có lợi, chỉ cần có lợi cho nhau, kẻ thù cũng có thể trở thành đồng minh."
Giọng Tịch Sơ Vân bỗng chốc trở nên lạnh hơn: "Nếu giữa họ không bắt tay nhau, sao mọi việc lại trùng hợp đến thế! Ngay ngày Tịch Tử Hạo phóng hỏa trốn thoát khỏi cấm trạch, máy bay của Lục Dịch Thần lại gặp nổ."
Vu Phụng Thiên cúi đầu, nói nhỏ: "Là lão gia thông báo cho tiểu thư, nhân lúc các vị trưởng lão đều đến cấm trạch mà rời khỏi Tịch gia."
"Chẳng lẽ anh không thấy mọi thứ đều có kế hoạch, tất cả mọi việc đều quá trùng hợp sao! Cho dù lão gia thông báo cho tiểu thư, cho dù lão gia sắp đặt tất cả những chuyện này, thì việc Tịch Tử Hạo sa lưới trước đó, vào cấm trạch, sau đó phóng hỏa uy hiếp Tống Tình Lạc để trốn thoát, mọi thứ đều như đã sớm sắp đặt sẵn."
Vu Phụng Thiên kinh ngạc trừng to mắt: "Dường như thực sự rất trùng hợp, nên thiếu gia nghi ngờ Lục thiếu đã sớm liên kết với Nhị thiếu để diễn vở kịch này?"
Tịch Sơ Vân chậm rãi đứng dậy, rót một ly rượu vang, nhấp một ngụm nhỏ: "Vở kịch này anh ta diễn đến mức độ nào, ai mà nói rõ được chứ."
Anh nhếch đôi môi đỏ mọng, nụ cười quỷ dị yêu mị, ánh mắt phản chiếu ánh đèn càng thêm chói mắt.
Vu Phụng Thiên thoáng chốc ngẩn ngơ, ngay cả vị thiếu gia trước mặt này, anh cũng không biết rốt cuộc đang đóng vai trò gì trong cuộc tranh đấu này. Càng không biết quả bom trên máy bay rốt cuộc là do ai sắp đặt, hay là do Lục Dịch Thần tự biên tự diễn, hoặc là có kẻ muốn giết người diệt khẩu trừ hậu họa. Rốt cuộc bên trong ẩn chứa nội tình gì, quả thực không ai nói rõ được, chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ nhất.
Vu Phụng Thiên đẩy cửa đi ra, sắp xếp người tiếp tục theo dõi chặt chẽ Tịch Tử Hạo, không bỏ sót bất kỳ manh mối nào, đồng thời không được để người khác phát hiện, có tin tức gì phải báo ngay cho Tịch Sơ Vân.
---❊ ❖ ❊---
Tịch Tử Hạo lái xe vòng vèo rất lâu, lộ trình đó căn bản là liên tục thay đổi, cứ đi vòng quanh, căn bản không thể xác định được.
Tịch Tử Hạo lái xe cả đêm, Jenny đã mệt mỏi ngủ thiếp đi. Tháp Lệ ôm Jenny, cơ thể cô gầy gò như que củi, thể lực đã không còn trụ nổi nữa.
Tịch Tử Hạo thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Tháp Lệ, muốn cô đặt Jenny xuống ghế, nhưng đường đi xóc nảy khó khăn, trẻ con rất dễ bị va đập.
Anh thực sự rất xót xa cho Tháp Lệ, người phụ nữ này gầy yếu đến mức chỉ cần một cơn gió cũng có thể bẻ gãy xương cốt cô. Dù Tháp Lệ đã mệt đến mức sắp không chịu nổi nữa, vẫn cười rất hạnh phúc ôm chặt lấy Jenny trong lòng.
Mặc dù Jenny đã trở về bên cạnh được hai ngày, nhưng chỉ khi Jenny thực sự ngủ say, cô mới dám ôm con bé, để con bé tựa vào lồng ngực mình thân mật như vậy. Đợi đến khi Jenny tỉnh dậy, con bé sẽ đẩy cô ra, sau đó im lặng ngồi một bên, không thèm quan tâm đến Tịch Tử Hạo, cũng chẳng màng đến Tháp Lệ, cứ ngồi đó lặng lẽ như thể không tồn tại.
Tháp Lệ thực sự rất đau lòng, cũng rất hổ thẹn. Chính cô là người đầu tiên bỏ rơi Jenny, khiến Tịch Tử Hạo tính tình đại biến, đối xử với Jenny cũng không đủ dịu dàng, mới dẫn đến tính cách hướng nội tự kỷ của con bé. Con gái vốn dĩ đã nhát gan, huống chi Tịch Tử Hạo mỗi lần phát điên lên đều vô cùng đáng sợ.
"Tôi không mệt, để tôi ôm con bé thêm một lát nữa đi." Tháp Lệ cười nói với Tịch Tử Hạo đang quay đầu lại, cô càng ôm chặt Jenny vào lồng ngực mình hơn.
Tịch Tử Hạo đấm mạnh vào vô lăng để xả giận, phát hiện lộ trình đối phương gửi cho mình lại thay đổi lần nữa, ngọn lửa giận dữ cuộn trào trong lòng, anh lại gọi điện cho đối phương lần nữa.
Lần này, đối phương cuối cùng cũng bắt máy.
"Trời sắp sáng rồi, rốt cuộc ông định bắt tôi vòng vèo đến bao giờ!" Tịch Tử Hạo gầm lên.
Đợi một hồi lâu, đầu dây bên kia mới truyền đến giọng nói khàn khàn nhàn nhạt, giọng nói này rõ ràng đã qua chỉnh âm, căn bản không thể phân biệt được là ai.
"Tôi đang giúp anh cắt đuôi kẻ đang theo dõi anh đấy."
"Kẻ theo dõi tôi?" Tịch Tử Hạo giật mình, vội vàng quay đầu nhìn lại.
Trong màn trời xám xịt, căn bản không thể nhìn ra, ở nơi hoang dã hẻo lánh này, lại có người theo dõi mình.
"Yên tâm đi, đã cắt đuôi được rồi." Giọng người đàn ông đó lại truyền đến trong điện thoại.
Tịch Tử Hạo không khỏi rùng mình: "Ông vậy mà biết rõ từng hành động của tôi."
Tịch Tử Hạo vội vàng kiểm tra bên trong xe, nhưng không biết đối phương đã lắp camera ở đâu, khiến hắn nắm rõ mọi động tĩnh của anh.
"Không vội, sắp gặp mặt được rồi."
Tịch Tử Hạo làm theo bản đồ lộ trình mới mà đối phương đưa cho, nửa đường lại đổi một chiếc xe khác, chậm rãi lái vào nội thành. Không ngờ, lộ trình lần này lại chính là nơi ẩn náu trước đó của anh. Chỉ là lần này, không phải lái vào tòa nhà chung cư cũ kỹ ban đầu, mà là lái vào khu dân cư cao tầng sầm uất cách đó không xa. Đó là nơi chỉ những người có tiền mới ở nổi.
Đến địa chỉ đối phương đưa, khẽ ấn chuông cửa, cửa liền kêu "cạch" một tiếng rồi mở ra.
Tịch Tử Hạo dắt Tháp Lệ, cẩn thận từng li từng tí đẩy cửa đi vào...