Bao nhiêu năm nhung lụa, đây là lần đầu tiên Tuyên phi phải đối mặt với biến cố lớn đến vậy. Nàng nhìn vào nét mặt lo lắng của Hoàng Đình Bảo, trong lòng thất vọng. Trịnh Sâm tuy già nua không cương quyết, nhưng không hốt hoảng như người đàn ông đang bám vào giường của nàng để giữ vững quyền lực thế này. Nàng nghĩ đến Nguyễn Gia Thiều, chỉ biết thở dài: “Ta bước vào con đường này, đã sai rồi sao! Làm một tiểu thiếp của viên đô úy ấy còn sung sướng hơn một quý bà trong cung cấm!”
Tuyên phi cảm thấy khó thở, nàng lảo đảo lùi bước, ngồi xuống ghế.
- Huy quận công, ông định tính sao?
Quận Huy vẫn im lặng. Tuyên phi tiếp lời:
- Ta không định bỏ chạy!
Huy quận công lẩm bẩm:
- Lệnh bà không sợ chết hay sao?
Tuyên phi lớn tiếng:
- Đã đến nước này… ông có thể nói thật lòng một lần không? Lòng trung thành của ông với họ Trịnh được là bao?
Huy quận công quay lại im lặng nhìn Tuyên phi. Nàng đẹp quá! Đó là cả một giấc mơ với ông. Ôm nàng trong vòng tay, đó là phúc phận một đời của ông. Kẻ khác nghĩ Huy quận công Hoàng Đình Bảo là kẻ tham quyền cố vị, nhưng không biết rằng từng bước, từng bước ông leo đến tột đỉnh quyền lực nhường này là để được kề gối hàng đêm bên Tuyên phi.
- Ta chưa bao giờ trung thành với họ Trịnh – Đình Bảo thở dài – Những kẻ tham quyền cố vị ấy luôn muốn giết ta, sao ta phải trung thành với chúng! Nhưng ta trung thành với bà, Tuyên phi ạ… Bà mau dẫn con trai chạy trốn đi! Có thể tới nhờ cậy quan đô úy, ông ấy trong lòng hẳn sẽ có lệnh bà! Kinh thành… ta sẽ cố sức cầm chân địch.
Tuyên phi nhíu mày quan sát những biến đổi trên nét mặt Đình Bảo, trong lòng gợn lên một mối tang thương. Nàng lặng lẽ lui ra, mặc cho Hoàng Đình Bảo tiếp tục thẫn thờ.
Huy quận công đưa mắt nhìn khắp thư phòng tráng lệ. Những tấm rèm lụa phơ phất bay trong gió. Tất cả những phồn hoa này chẳng phải đều như mộng huyễn mà bóng Tuyên phi vẫn còn phảng phất không yên trong lòng quận Huy.
Đang mơ màng, một tên lính hầu vào báo:
- Dạ thưa đại nhân, thái tử xin cầu kiến!
- Thái tử… - Huy quận công nhăn trán – Là Duy Vỹ… à không Duy Cận, hắn đến đây để làm gì?... Cho vào!
Huy quận công giật mình khi nhận ra mình vẫn như ở thời trai trẻ, khi thái tử Duy Vỹ vẫn còn tại vị. Như thể oan hồn của Duy Vỹ vẫn chưa tan. Lời đồn phủ chúa bị thái tử Duy Vỹ ám là có thật chăng?
Duy Cận hớt hơ hớt hải bước vào, vấp phải gờ cửa suýt ngã:
- Huy quận công… ông mau… giặc sắp tràn vào kinh đô rồi!
Huy quận công gắt lên:
- Thái tử! Có gì mà phải sợ! Chỉ là lũ giặc cỏ thôi!
Duy Cận giật mình, khúm núm nép người.
- Lũ hoàng tộc nhà Lê các người … - Huy quận công chì chiết – Rặt một lũ hèn! Ta hận sao lại đưa kẻ như ngươi lên làm thái tử! Nếu là thái tử Duy Vỹ xưa kia thì đã chẳng rụt cổ đến thế này!
Duy Cận vẫn run cầm cập:
- Mầm họa của Duy Vỹ tuyệt đối không thể giữ lại! Duy Khiêm, con trai cả của Duy Vỹ, nếu một ngày ra tù, ắt sẽ làm khuynh đảo triều chính! Nhân lúc này, ta nên giết luôn đi!
Huy quận công cười khẩy rồi mắng:
- Ngươi! Thằng hèn! Giặc Trịnh Tông còn đang ở ngoài cổng thành làm loạn, chẳng bao lâu nữa sẽ tắm máu kinh thành. Thế mà ngươi còn lo bắt nạt đứa trẻ mới lớn! Ngữ như ngươi kế thừa ngôi báu thì nhà Lê cũng đến bước mạt vận rồi!
Nói đoạn, Huy quận công đứng bật dậy, rút kiếm, hùng dũng bước ra khỏi phòng. Dù gì Huy quận công cũng xuất thân võ tướng, đâu có thể làm con rùa rụt đầu như Duy Cận được. Nếu có chết cũng phải chết trên sa trường chứ quyết không thể để đám quân tam phủ làm nhục.
Duy Cận vừa ngỡ ngàng vừa bực tức. Thái tử nhổ phì một bãi nước bọt giữa thư phòng:
- Chết đến nơi rồi mà còn ra vẻ oai phong! Để xem ngươi hùng dũng được mấy nỗi! Phủ họ Trịnh nhà ngươi đổ cũng chẳng đến lượt nhà Lê suy.
Duy Cận lăm lăm bước ra khỏi vương phủ, nét mặt hằm hằm, trong đầu cuồn cuộn suy nghĩ: “Lũ họ Trịnh họ Hoàng toàn một phường giá áo túi cơm! Trước đây đã đã khuyên nên giết Nguyễn Khản, Nguyễn Gia Thiều và con cái của Duy Vỹ đi, chúng không hề nghe! Lũ hồ ly ấy chỉ cần khua môi múa mép là khiến họ Trịnh họ Hoàng mờ mắt rồi, loại người ấy sao có thể dung được!”
Duy Cận khó khăn lắm mới bước được lên ngôi thái tử. Trước phải luồn cúi Trịnh Sâm, sau phải nhờ vả Hoàng Ngũ Phúc, nhưng vẫn cứ phải tỏ vẻ làm một người em trai ngoan hiền của thái tử Duy Vỹ. Ấy thế mà, còn mỗi bước cuối cùng là triệt hạ mầm họa còn sót lại, lũ Trịnh – Hoàng chẳng ai thay Duy Cận làm được. Duy Cận nghiến răng: “Ta đã tự đích thân phải ra tay rồi, thế mà vẫn là Nguyễn Gia Thiều làm hỏng hảo sự! Thế mà Trịnh Sâm vẫn có thể trọng dụng hắn được! Qúa nhu nhược! Qúa thảm hại!”
Duy Cận ruổi ngựa đi qua phủ đô úy. Quân đội ở đây vẫn canh phòng cẩn mật. Duy Cận dừng lại nhìn hai cánh cửa khép kín, quân lính nghiêm cẩn. Hồi lâu, Duy Cận chặc lưỡi, xuống ngựa bước đến trước cổng, rút lệnh bài giơ ra.
Nhận ra lệnh bài của hoàng cung, hai viên lính canh cúi đầu thi lễ. Duy Cận ưỡn ngực:
- Ta có việc gấp cần gặp quan đô úy!
Một viên lính canh đáp:
- Dạ thưa, quan đô úy có lệnh bất cứ ai cũng không được tùy tiện vào phủ đô úy trong những ngày này ạ!
Duy Cận trừng mắt:
- Hỗn xược! Ta là thái tử, chẳng lẽ quan đô úy cũng không cho phép ta tùy tiện sao?
Một viên lính canh khác tiếp lời:
- Dạ thưa thái tử, trường hợp của thái tử, quan đô úy cũng đã dặn dò tiểu nhân rồi ạ! Quan đô úy có một câu muốn chuyển đến thái tử.
Duy Cận “hừ” một tiếng:
- Là câu gì?
- Vương tử phạm pháp, tội như dân thường!
Duy Cận điên tiết toan vung gươm chém phăng cổ viên lính hầu nhưng chợt kìm lại. Thái tử chợt nhận ra rằng Nguyễn Gia Thiều cũng chưa bao giờ ngừng theo dõi bản thân mình, giống như ngài chẳng quên theo dõi Nguyễn Gia Thiều.
Duy Cận lui bước, lầm bầm:
- Quân tam phủ sắp vào thành, để xem ngươi vênh vang được bao lâu nữa!
Bóng Duy Cận vừa khuất, cổng phủ hé mở. Ngô Thì Chí bước ra, nhìn theo cười mỉa. Ngô Thì Chí ra lệnh cho viên lính canh:
- Các ngươi cho người theo sát thái tử, đừng để mất dấu! Tất cả động thái của thái tử đều phải tập tức báo trực tiếp lên quan đô úy!
Hai viên lính canh tuân lệnh lui ra. Tốp lính khác lập tức thế chỗ.
Ngô Thì Chí nhìn lên bầu trời đang vần vũ mây, tự nhủ:
- Sinh ra thời loạn, là họa hay là phúc, thì cứ sống một đời thống khoái đi! Lo lắng mà làm gì!
Bao nhiêu năm qua, Ngô Thì Chí vẫn ngấm ngầm theo dõi nhất cử nhất động của Nguyễn Gia Thiều, giống anh trai mình. Nhưng chàng im lặng không nói, cũng không nông nổi đến xin được gia nhập cùng giống như cái ngày niên thiếu ấy. Chí hiểu hơn ai hết, thậm chí còn cảm thấy hiểu Nguyễn Gia Thiều hơn cả người bạn thân của Thiều là Nguyễn Khản, rằng Thiều đang chơi một cuộc chơi níu kéo, níu kéo một giấc mộng sắp tàn, nhưng bản thân chàng cũng như Thiều, như Khản đều cứ muốn ở tiếp trong giấc mộng ấy. Chấp nhận những gì suy tàn đã vào mạt vận là một điều không dễ, có thể chứng kiến nhưng lại không thể buông tay.
Ngô Thì Chí nhẩm tính: “Lúc này có lẽ Trịnh Tông đã tiến quân đến sát cửa ô Đống Mác rồi. Cơn binh biến này rồi sẽ phá hủy những gì đây!”
Ngô Thì Chí quay gót vào trong. Chàng nhận trách nhiệm thay Nguyễn Gia Thiều bài bố canh phòng phủ đô úy, bảo vệ những văn quan trú ẩn trong này. Rốt cuộc, trong cơn binh biến này, dù Thiều có nhúng tay vào hay không, vẫn chỉ có đô úy trăm muôn lo toan để không cho ngọc vàng nát bươm như gạch ngói. Những lo toan ấy, chàng không được chứng kiến, nhưng chàng có thể hình dung ra. Nhiều viên văn quan trước giờ oán trách Thiều bợ đỡ vương phủ họ Trịnh, bây giờ lại đang thở phào trốn sâu trong phủ để yên thân. Nực cười thay!