Thiên Cơ Diệu Thám

Lượt đọc: 5858 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 23
người bán chó con

❊ ❊ ❊

Nơi này là một căn nhà trệt cách xa khu cư trú, thoạt nhìn dường như trước kia là một nhà xưởng nhỏ, nhà xưởng bị ngăn ra thành mấy chỗ, trong mấy chỗ được ngăn ra đều chất đống một lượng lớn lồng sắt.

“Hắc…” Vừa đi vào phòng, đám thám viên đã che mũi đầu tiên, nơi này tràn ngập mùi thối khó ngửi.

“Rõ ràng là một vận động viên thể hình, sao lại sa sút đến trình độ như thế chứ?” Lý Tiểu Tiên nói, “Đừng thấy tiên sinh nhà ta là người dạy quyền anh, lại là fan hâm mộ trung thành của thể hình.” “Nếu cho hắn biết, người bị hại có thể là Nam Ngọc Long, biết đâu sẽ phải chịu chút kích thích…” “Tỷ phu đã thích.” Khổng Vượng nói đùa, “Vậy Tiên tỷ ngươi cũng đi luyện ra một người cơ bắp đi! Bảo đảm tỷ phu sẽ càng thương ngươi hơn…” Khổng Vượng nó như vậy, đám thám viên đều cười vang.

“Ngươi đó, đúng là một cái miệng chó!” Lý Tiểu Tiên mắng một câu, lại nhìn về phía Chu Đường, phát hiện Chu Đường đang ngẩn người nhìn những chiếc lồng kia.

“Đường ca, Tiên tỷ.” Lúc này, Lôi Nhất Đình dẫn một nam một nữ đi vào từ bên ngoài, giới thiệu, “Vị này là anh em kết nghĩa của Nam Ngọc Long, vị này là vợ trước của Nam Ngọc Long…” “Là ngươi báo cảnh sát à?” Lý Tiểu Tiên hỏi nam tử, “Anh em kết nghĩa?” “Đúng!” Nam tử trả lời, “Chúng ta gần như ngày nào cũng uống rượu với nhau, có đôi khi cùng làm buôn bán, giúp hắn tìm nguồn tiêu thụ gì đó…” “Ta có chìa khóa ở nơi này.” Nam tử móc chìa khóa ra nói, “Ba ngày trước, ta đến tìm hắn đã không tìm được, gọi điện thoại cũng không trả lời…” “Ồ, hôm qua ta có đến.” Nữ nhân nói xen vào, “Hắn còn chưa đưa tiền sinh hoạt tháng này…” “Thế nhưng, ta lại không có chìa khóa, gõ cửa một lúc lâu không ai mở, ta liền rời đi!” “Nam Ngọc Long…” Lý Tiểu Tiên hỏi, “Còn có người nhà gì không?” “Còn có một tỷ tỷ…” Hai người gần như đồng thanh nói, cuối cùng người vợ trước nói, “’Tỷ tỷ của hắn gả đến Tây Hạ…” “Gần đây Nam Ngọc Long có xảy ra vấn đề gì không? Ví dụ như nợ nần, hoặc là kiểu tình cảm?” Lý Tiểu Tiên lại hỏi.

“Không có.” Anh em kết nghĩa trả lời rất chắc chắn, “Ngọc Long chỉ thích uống rượu mà thôi, không hề đánh bạc, gần đây cũng không nghe nói đầu tư nghiệp vụ gì, hoặc là tìm nữ nhân gì đó!” “Ngươi… Chắc chắn như vậy?” Lý Tiểu Tiên hỏi.

“Đúng thế.” Anh em kết nghĩa nói, “Nếu ngài không tin, ta có thể tìm mấy anh em đến, mấy người chúng ta như hình với bóng, không có gì giấu nhau, nếu Ngọc Long tìm nữ nhân thật, chúng ta chắc chắn sẽ biết!” “Vậy…” Lý Tiểu Tiên lại hỏi, “Có đắc tội người nào hay không?” “Điều này cũng không có? Thế nhưng…” Anh em kết nghĩa cẩn thận suy nghĩ một chút, nhìn về phía vợ trước nói, “Nếu như có, ngài phải hỏi nàng!” “Lão Tạ, ngươi là đồ tiểu nhân.” Nữ nhân lập tức nóng nảy đỏ mắt, “Ta và hắn đã ly hôn, ta nuôi con dễ dàng lắm sao? Lấy chút tiền sinh hoạt thì làm sao chứ, đến mức thành kẻ thù sao?” “Cảnh sát, các ngươi đừng nghe hắn nói lung tung.” Nữ nhân giải thích rõ ràng, “Ta và Nam Ngọc Long cũng không được tính là kẻ thù, hắn và lão công hiện tại của ta có một quan hệ khá tốt đấy…” “Ồ…” Lý Tiểu Tiên lại nhìn Chu Đường một chút, muốn hỏi ý kiến của tổ trưởng, thế nhưng lúc này Chu Đường vẫn đang ngẩn người nhìn những chiếc lồng kia.

“Chậc chậc…” Nàng tặc lưỡi, đành phải nói với Lôi Nhất Đình, “Lão Lôi, ngươi đến hỏi vị nữ sĩ này một chút đi!” “Ồ…” Lôi Nhất Đình vội vàng cầm giấy bút ra, tiến hành thăm hỏi vợ trước của Nam Ngọc Long.

“Ngươi đi theo ta…” Lý Tiểu Tiên thì nói với vị anh em kết nghĩa tên là lão Tạ kia, “Ngươi đi theo chúng ta vào nhìn một chút, giới thiệu chút tình huống với chúng ta!” Nói xong, nàng và lão Tạ cùng đi vào nhà xưởng, chỉ vào những chiếc lồng kia hỏi:

“Bình thường, Nam Ngọc Long nuôi chó ở đây sao?” “Đúng.” Lão Tạ gật đầu nói, “Ba ngày trước ta đến tìm hắn, phát hiện tất cả chó trong lồng đều không còn nữa!” Nghe nói như thế, cuối cùng Chu Đường đã có phản ứng, quay lại nhìn thoáng qua.

“Vì vậy, ta nghi ngờ có thể hắn đang định bày ra chuyện gì đó.” Lão Tạ tiếp tục nói, “Nhưng sau này càng nghĩ càng không đúng lắm, mặc kệ hắn bày ra chuyện gì, chắc chắn phải nói trước với mấy người chúng ta!” “Vì vậy, ta liền vội vàng đi báo cảnh sát…” “Vậy hắn ở chỗ nào?” Lý Tiểu Tiên hỏi.

“Buồng trong, ở tận cùng bên trong!” Lão Tạ chỉ vào căn phòng nhỏ trong kho hàng, lúc này dẫn theo Lý Tiểu Tiên đi vào.

Sau khi vào nhà, thoạt nhìn căn phòng khá lộn xộn, trên mặt đất rải rác bình rượu tàn thuốc, dáng vẻ đã lâu không quét dọn.

Ở một bên của căn phòng, lại còn có đồ dùng tập thể hình, thậm chí còn có cả tạ.

Bởi vậy có thể thấy được, Nam Ngọc Long vẫn luôn kiên trì rèn luyện.

“Lúc ngươi đến đây, nơi này đã là thế này rồi sao?” Lý Tiểu Tiên hỏi một câu.

“Đúng!” Lão Tạ gật đầu, “Ta không chạm vào cái gì hết! Ồ… Ngày thường cũng là như vậy, nam nhân độc thân, không thể bình thường hơn được…” “Được…” Nhìn căn phòng lộn xộn, Lý Tiểu Tiên lập tức cũng rất khó phán đoán, có phải nơi này từng xảy ra đánh nhau hay không, chỉ có thể giao cho nhân viên kỹ thuật phía sau đến làm việc… “Cảnh… Cảnh sát…” Lão Tạ nuốt ngụm nước bọt, vô cùng căng thẳng hỏi, “Việc ở vườn bách thú kia, không… Không phải là Ngọc Long đấy chứ?” “Này!” Nghe thấy lời này, Khổng Vượng vội vàng quát to, “Ngươi đừng có nói lung tung!” “Ngươi…” Lý Tiểu Tiên nhướn mày hói, “Vì sao ngươi lại nghĩ như thế? Chẳng lẽ, Nam Ngọc Long này có liên quan gì với lão hổ sao?” “Không, không…” Lão Tạ căng thẳng nói, “Bình thường đi báo án mất tích, tại sao phải hỏi răng cửa và bông tai chứ? Ta đang nghĩ… Có phải các ngươi đã tìm được thi thể rồi không?” “Hơn nữa… Gần đây vụ án vườn bách thú lan truyền đến xôn xao, đúng lúc thời gian cũng chưa lâu lắm, vì vậy… Ta mới nghĩ như vậy…” “Thật sao?” Lý Tiểu Tiên nhìn chằm chằm đối phương, lại hỏi một lần, “Vậy ngươi suy nghĩ thật kỹ, nếu người chết trong vườn thú thật sự là Nam Ngọc Long, vậy… Sẽ là vì sao chứ?” “Điều này… Điều này… Không có lý nào?” Lão Tạ lau mồ hôi nói, “Mặc dù lão Tạ bán chó, mặc dù thích đấu dế, nhưng hắn chỉ vừa mắt tiền, cũng không có hứng thú gì với động vật cả!” “Vậy… Lão hổ thì sao?” Lý Tiểu Tiên hỏi, “Nam Ngọc Long và lão hổ có liên quan gì?” “Lão hổ… Điều này…” Lão Tạ suy nghĩ một chút, lại râu ông nọ cắm cằm bà kia nói, “Nam Ngọc Long thuộc heo, không phải thuộc hổ!” Hắn ta nói như vậy, đám thám viên cũng hơi dở khóc dở cười.

Lão hổ thật sự không phải động vật bình thường, người thường rất khó tiếp xúc được.

Suy nghĩ một lúc, lúc này Lý Tiểu Tiên lại hỏi lão Tạ:

“Nếu vậy, nơi này có máy giám sát không?” “Bán chó còn lắp camera làm gì?” Lão Tạ nói, “Ngài nghĩ lại cũng có thể nghĩ ra, đây là hôm nay không có chó đấy, ngày thường ấy mà, ôi chao, tiếng chó sủa không ngừng, muốn đánh bài poker thật tốt cũng không tĩnh tâm được!” “Nếu thật sự có người đi vào, ái chà chà, tiếng chó sủa kia cũng có thể rung trời…” “Ừm…” Lý Tiểu Tiên gật đầu, trong đầu bắt đầu suy nghĩ, còn có vấn đề gì muốn hỏi.

Kết quả, lúc này, Chu Đường đột nhiên mở miệng nói chuyện, hắn đi tới trước mặt, hỏi lão Tạ:

“Ngày thường, nơi này có bao nhiêu con chó?” “Ừm…” Lão Tạ suy nghĩ một chút, trả lời, “Lúc ít nhất, cũng phải có hai mươi con đi? Lúc nhiều nhất có ba mươi, bốn mươi con!” “Ồ…” Chu Đường mỉm cười, thần bí nói, “Ta cảm thấy, ngươi chắc chắn biết, buôn bán chó là phạm pháp, đúng không?” “Điều này…” Khuôn mặt lão Tạ cứng đờ, trên trán lập tức rịn ra giọt mồ hôi lớn khoảng hạt đậu…

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »