Thiên Bảo Phục Yêu Lục

Lượt đọc: 4054 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1 Q.1 Chương 2 Q.1 Chương 3 Q.1 Chương 4 Q.1 Chương 5 Q.1 Chương 6 Q.1 Chương 7 Q.1 Chương 8 Q.1 Chương 9 Q.1 Chương 10 Q.1 Chương 11 Q.1 Chương 12 Q.1 Chương 13 Q.1 Chương 14 Q.1 Chương 15 Q.1 Chương 16 Q.1 Chương 17 Q.1 Chương 18 Q.1 Chương 19 Q.1 Chương 20 Q.1 Chương 21 Q.1 Chương 22 Q.1 Chương 23 Q.1 Chương 24 Q.1 Chương 25 Q.1 Chương 26 Q.1 Chương 27 Q.1 Chương 28 Q.1 Chương 29 Q.1 Chương 30 Q.1 Chương 31 Q.1 Chương 32 Q.1 Chương 33 Q.1 Chương 34 Q.1 Chương 35 Q.1 Chương 36 Q.1 Chương 37 Q.1 Chương 38 Q.1 Chương 39 Q.1 Chương 40 Q.1 Chương 41 Q.1 Chương 42 Q.1 Chương 43 Q.2 Chương 44 Q.2 Chương 45 Q.2 Chương 46 Q.2 Chương 47 Q.2 Chương 48 Q.2 Chương 49 Q.2 Chương 50 Q.2 Chương 51 Q.2 Chương 52 Q.2 Chương 53 Q.2 Chương 54 Q.2 Chương 55 Q.2 Chương 56 Q.2 Chương 57 Q.2 Chương 58 Q.2 Chương 59 Q.2 Chương 60 Q.2 Chương 61 Q.2 Chương 62 Q.2 Chương 63 Q.2 Chương 64 Q.2 Chương 65 Q.2 Chương 66 Q.2 Chương 67 Q.2 Chương 68 Q.2 Chương 69 Q.2 Chương 70 Q.2 Chương 71 Q.2 Chương 72 Q.2 Chương 73 Q.2 Chương 74 Q.2 Chương 75 Q.2 Chương 76 Q.2 Chương 77 Q.2 Chương 78 Q.2 Chương 79 Q.3 Chương 80 Q.3 Chương 81 Q.3 Chương 82 Q.3 Chương 83 Q.3 Chương 84 Q.3 Chương 85 Q.3 Chương 86 Q.3 Chương 87 Q.3 Chương 88 Q.3 Chương 89 Q.3 Chương 90 Q.3 Chương 91 Q.3 Chương 92 Q.3 Chương 93 Q.3 Chương 94 Q.3 Chương 95 Q.3 Chương 96 Q.3 Chương 97 Q.3 Chương 98 Q.3 Chương 99 Q.3 Chương 100 Q.3 Chương 101 Q.3 Chương 102 Q.3 Chương 103 Q.3 Chương 104 Q.3 Chương 105 Q.3 Chương 106 Q.3 Chương 107 Q.3 Chương 108 Q.3 Chương 109 Q.3 Chương 110 Q.3 Chương 111 Q.3 Chương 112 Q.3 Chương 113 Q.3 Chương 114 Q.3 Chương 115 Q.3 Chương 116 Q.3 Chương 117 Q.3 Chương 118 Q.3 Chương 119 Q.3 Chương 120 Q.3 Chương 121 Q.3 Chương 122 Q.4 Chương 123 Q.4 Chương 124 Q.4 Chương 125 Q.4 Chương 126 Q.4 Chương 127 Q.4 Chương 128 Q.4 Chương 129 Q.4 Chương 130 Q.4 Chương 131 Q.4 Chương 132 Q.4 Chương 133 Q.4 Chương 134 Q.4 Chương 135 Q.4 Chương 136 Q.4 Chương 137 Q.4 Chương 138 Q.4 Chương 139 Q.4 Chương 140 Q.4 Chương 141 Q.4 Chương 142 Q.4 Chương 143 Q.4 Chương 144 Q.4 Chương 145 Q.4 Chương 146 Q.4 Chương 147 Q.4 Chương 148 Q.4 Chương 149 Q.4 Chương 150 Q.4 Chương 151 Q.4 Chương 152 Q.4 Chương 153 Q.4 Chương 154 Q.4 Chương 155 Q.4 Chương 156 Q.4 Chương 157 Q.4 Chương 158 Q.4 Chương 159 Q.4 Chương 160 Q.4 Chương 161 Q.4 Chương 162 Q.4 Chương 163 Q.4 Chương 164 Q.4 Chương 165 Q.4 Chương 166 Q.4 Chương 167 Q.4 Chương 168 Q.4 Chương 169 Q.4 Chương 170 Q.4 Chương 171 Q.4 Chương 172 Q.4 Chương 173 Q.5 Chương 174 Q.5 Chương 175 Q.5 Chương 176 Q.5 Chương 177 Q.5 Chương 178 Q.5 Chương 179 Q.5 Chương 180 Q.5 Chương 181 Q.5 Chương 182 Q.5 Chương 183 Q.5 Chương 184 Q.5 Chương 185 Q.5 Chương 186 Q.5 Chương 187 Q.5 Chương 188 Q.5 Chương 189 Q.5 Chương 190 Q.5 Chương 191 Q.5 Chương 192 Q.5 Chương 193 Q.5 Chương 194 Q.5 Chương 195 Q.5 Chương 196 Q.5 Chương 197 Q.5 Chương 198 Q.5 Chương 199 Q.5 Chương 200 Q.5 Chương 201 Q.5 Chương 202 Q.5 Chương 203 Q.5 Chương 204 Q.5 Chương 205 Q.5 Chương 206 Q.5 Chương 207 Q.5 Chương 208 Q.5 Chương 209 Q.5 Chương 210 Q.5 Chương 211 Q.5 Chương 212 Q.5 Chương 213 Q.5 Chương 214 Q.5 Chương 215 Q.5 Chương 216 Q.5 Chương 217 Q.5 Chương 218 Q.5 Chương 219 Q.5 Chương 220 Q.5 Chương 221 Q.5 Chương 222 Q.5 Chương 223 Q.5 Chương 224 Q.5 Chương 225
Tiến »
Q.3 Chương 96
lâm hành tiền tịch..

❊ ❊ ❊

Lý Cảnh Lung kinh ngạc nhìn Hồng Tuấn, tuyết bay tán loạn, tiểu Hồng Tuấn chỉ mặc áo mỏng, lẳng lặng nhìn hắn, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.

“Mau về thôi.” Lý Cảnh Lung tiến lên, kéo hắn, “Đừng để bị lạnh.”

“Ai đến vậy?” tiểu Hồng Tuấn hỏi.

“Cha ta.” Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Lý Cảnh Lung đã đoán được tình huống đêm nay.

Lúc trước Lý gia và Khổng gia cùng đón giao thừa, Lý phụ ngồi uống rượu với Khổng Tuyên, cũng là chuyện hợp lý, tiểu Hồng Tuấn không nghi ngờ gì, giữa đêm giao thừa, bên ngoài còn có mấy đứa trẻ đang chơi đùa.

“Về ngủ thôi.” Lý Cảnh Lung ôm Hồng Tuấn, dẫn hắn vào trong phòng, tiểu Hồng Tuấn không ngừng giãy dụa, “Ta không ngủ được!”

Lý Cảnh Lung nghe tiếng pháo phía xa, nói: “Suỵt, niên thú sắp đến rồi.”

“Còn chưa thấy bao giờ, niên thú trông như thế nào?”

Lý Cảnh Lung đột nhiên nghĩ ra, nói: “Đi, ta đưa ngươi ra ngoài chơi.”

Lý Cảnh Lung dẫn Hồng Tuấn qua nhà mình, phụ thân ngủ rồi, Lý Cảnh Lung tìm quần áo trước đây cho Hồng Tuấn thay, đưa hắn đến chuồng ngựa, trộm một con ngựa, xoay người leo lên rồi kéo Hồng Tuấn.

“Ta chưa cưỡi ngựa bao giờ!”

Hồng Tuấn ngồi đằng sau ôm lấy Lý Cảnh Lung, Lý Cảnh Lung cười nói: “Ta cũng mới học thôi!”

Hồng Tuấn: “…”

Lý Cảnh Lung đưa hắn đến trước cửa Tây Minh tự, trong chùa tăng nhân đang chuẩn bị mở lễ cầu phúc, nghênh đón bách tính Trường An đến đây, hai người lén lút đi vào hậu viện, đến trước một cái thang để leo lên treo cờ quạt, còn chưa hạ xuống. Lý Cảnh Lung cùng tiểu Hồng Tuấn leo lên, nhìn về phía đông, trong đêm giao thừa đèn đuốc ở thành Trường An vẫn sáng rực.

“Nhìn xem.” Thiếu niên Lý Cảnh Lung chỉ về phía Trường An.

“Oa.” Tiểu Hồng Tuấn ngồi trên nóc nhà, Lý Cảnh Lung thừa dịp hắn không để ý, hôn lên má hắn một cái.

Hồng Tuấn: “…”

Lúc này, Hồng Tuấn vẫn coi Lý Cảnh Lung như Lý Cảnh Lung chín tuổi năm đó, kìm nén không được, hôn lên môi hắn.

Lý Cảnh Lung đỏ bừng cả mặt, tiểu Hồng Tuấn cười cười, tách ra.

“Ta sẽ chuyển nhà.” Tiểu Hồng Tuấn nghiêm túc nói, “Ngươi tin rằng về sau chúng ta còn gặp lại không?”

“Sẽ gặp.” Lý Cảnh Lung không do dự đáp, “Ta sẽ chờ ngươi, ta biết ngươi nhất định sẽ quay về Trường An.”

Tiểu Hồng Tuấn chấn động, kinh ngạc nhìn Lý Cảnh Lung.

“Có lẽ ta sẽ không về nữa.” Cảm xúc của Hồng Tuấn chập trùng lên xuống, lại nói: “Yêu quái kia sẽ có ngày nó nuốt chửng ta, lúc đó…”

Lý Cảnh Lung: “Sẽ không đâu.”

“…Đây là vận mệnh của ta.” Hồng Tuấn ôm đầu gối, xuất thần nhìn Trường An, nói, “Lệ khí trong thiên địa bị ma chủng hấp dẫn, ta sẽ hóa thành ma. Nếu như Giải Ngục cướp được, sẽ còn nguy hiểm hơn, Cảnh Lung, đáp ứng ta, nếu ta thành Thiên Ma…”

“Ta nói, sẽ không!” Lý Cảnh Lung chân thành nói, Hồng Tuấn giật mình, quay đầu nhìn Lý Cảnh Lung.

“Đừng sợ, cho dù là ở đâu hay khi nào, ta sẽ không để yêu quái ra ngoài. Chờ ta, Hồng Tuấn, ta sẽ học pháp thuật, ngày nào đó…”

Hồng Tuấn nghe thấy Lý Cảnh Lung gọi tên mình, đột nhiên ý thức được một chuyện, sao hắn lại biết cái tên Hồng Tuấn? Mà lúc này, Lý Cảnh Lung chín tuổi ấn vai Hồng Tuấn bảy tuổi, cúi đầu hôn.

Mộng cảnh của Hồng Tuấn rung chuyển, một cơn gió thổi qua, đất trời ‘vù’ một tiếng lùi về phía xa, Hồng Tuấn cùng Lý Cảnh Lung dần biến lớn.

Hồng Tuấn mở mắt, tỉnh dậy trong lồng ngực Lý Cảnh Lung, Lý Cảnh Lung nhíu mày, cúi đầu nhìn.

Trong Lan Lăng Hổ Phách, khi tỉnh dậy, Hồng Tuấn phát hiện người bên cạnh là Lý Cảnh Lung, vô thức ngẩng lên, kinh ngạc nhìn hắn.

Lý Cảnh Lung thấy ánh mắt kinh ngạc, lẩm bẩm nói: “Ta… chúng ta đã quen biết từ trước sao? Hồng Tuấn, có chuyện gì xảy ra, ta… sao lại quên mất em?”

Hồng Tuấn chậm rãi lắc đầu, không nói gì, Lý Cảnh Lung nói: “Đó là quá khứ của em sao? Nói cho ta biết!”

Hồng Tuấn đẩy Lý Cảnh Lung, Lý Cảnh Lung gọi theo: “Hồng Tuấn!”

Bên ngoài Lan Lăng Hổ Phách, đang là đêm đầu hạ, hương hoa ngọc lan bay theo gió.

Lục Hứa xúc động xông ra sân thượng ở lầu hai tửu quán, chợ Tây đã tàn, một tiếng trống chiều vang lên, Mạc Nhật Căn đang ngồi xổm trên sân thượng, như một con cún nhìn trời.

Nghe thấy tiếng bước chân, không cần hỏi cũng biết là Lục Hứa.

“Ngươi giúp Hồng Tuấn nhập mộng?” Mạc Nhật Căn hỏi, “Đang định đánh thức hai người.”

Lục Hứa ‘ừ’ một tiếng, từ lần cãi nhau đó, cả hai chả mấy khi nói chuyện, hắn đến trước cột trụ, dựa vào lan can, cùng Mạc Nhật Căn nhìn về phía chân trời xa xa.

“Nhìn thấy cái gì vậy?” Mạc Nhật Căn lại hỏi.

Lục Hứa đáp: “Có liên quan gì đến ngươi.”

“Chỉ là ta coi hắn như đệ đệ ta vậy.” Mạc Nhật Căn lẩm bẩm.

Lục Hứa định chế giễu Mạc Nhật Căn vài câu, lại bỏ đi ý nghĩ này, trầm mặc một lúc rồi nói, “Nhìn thấy một hài tử cô độc từ khi còn rất nhỏ…” Lục Hứa xuất thần nói, cũng nhìn khu chợ dưới ánh trời chiều, rồi chăm chú không chớp mắt nhìn Mạc Nhật Căn ngồi xổm bên mái hiên.

Hắn nhìn thấy Hồng Tuấn cùng Lý Cảnh Lung khi còn bé, đột nhiên dấy lên một thứ cảm giác khó miêu tả, vừa ngưỡng mộ vừa phiền muộn, hắn lớn lên còn cô độc hơn Hồng Tuấn, vừa mới cứng cáp một tí đã bị đưa đến Sa Châu, giao cho tướng quân… Lúc ấy hắn chỉ là một đứa ngốc lúc nào cũng dính bùn đất, đi đến đâu cũng bị khi dễ.

“Ngươi lúc còn nhỏ như thế nào?” Mạc Nhật Căn nghe thấy Lục Hứa nhắc đến Hồng Tuấn lúc còn bé, liền hỏi.

Lục Hứa không đáp, nhớ đến đêm gió tuyết ấy, dưới cổng thành hắn mở to hai mắt, thấy bàn tay Mạc Nhật Căn phát ra ánh sáng ấn lên trán mình.

“Này, tên ngốc kia, ngươi muốn chạy đi đâu?”

“Cái tên ngốc này chạy cũng nhanh thật.”

“Ngươi đã từng nghĩ là phải đi đâu chưa??”

Trong thế giới ý thức mơ hồ ấy, đất trời trắng xóa một mảnh, mà hắn cứ chạy mải miết mãi, không có điểm dừng, cũng không biết đâu là điểm cuối.

Nhưng hắn vẫn cứ chạy, dường như trong thế giới vô tận này, có ai đó đang chờ hắn. Nhưng hắn không đến, thế mình sẽ đi? Nhưng chạy khắp một lượt Hà Tây, chưa hề dừng lại, cũng không biết đang tìm kiếm thứ gì?

Mạc Nhật Căn nghiêng đầu, nói với Lục Hứa: “Thật xin lỗi, Lục Hứa.”

Lục Hứa nhướn mày, ra hiệu hắn có gì thì cứ nói.

“Khi trước ta nghĩ mãi không thông.” Mạc Nhật Căn nói, “Ta… không giống trưởng sử, ta nghĩ là… thế nhưng lại… tất cả đều do ta, ngươi đừng giận…”

Lục Hứa: “???”

Mạc Nhật Căn nghĩ, lại nói: “Ta cứ nghĩ Thương Lang Bạch Lộc, đều là… nhưng mà…”

“Ngươi có gì cứ nói thẳng đi.” Lục Hứa không nhịn được nữa.

Mạc Nhật Căn suy nghĩ một lát, vẫn quay lưng về phía Lục Hứa, “Hồng Tuấn nói đúng, làm không được… vẫn coi như huynh đệ đi.”

“Ta lúc đầu cùng hắn là huynh đệ tốt.” Lục Hứa nói, “Ngươi nghĩ nhiều quá đấy sói ngốc.”

Mạc Nhật Căn nghiêng người sang, lúng túng: “Ta nói là ta và… ngươi.”

Lục Hứa: “…”

Mạc Nhật Căn thấy Lục Hứa không nói gì, vội giải thích: “Khi trước ta cứ nghĩ Thương Lang Bạch Lộc sẽ nên duyên vợ chồng, cho nên mới… ngươi đừng trách ta mạo muội…” Hắn không dám nhìn thẳng vào Lục Hứa, quay đầu đi, “Đều do ta không tốt…”

“Đương nhiên.” Lục Hứa nói: “Ta cũng không thích ngươi.”

Mạc Nhật Căn nghe vậy, thở phào một cái, “Vậy được rồi. Lục Hứa, ta không có ý nghĩ gì xấu với ngươi cả.”

Lục Hứa nói: “Đơn giản là không hiểu được.”

Mạc Nhật Căn gãi đầu, muốn nói gì nữa thì Lục Hứa đã quay người rời đi. Mạc Nhật Căn khẽ giật mình muốn đuổi theo, nhưng thân ảnh của Lục Hứa đã biến mất ở cầu thang, trong lòng Mạc Nhật Căn đột nhiên cảm thấy phiền muộn áy náy, dường như đã tổn thương Lục Hứa rồi.

Dưới lầu truyền đến tiếng nói chuyện, tiếng trống chiều đã dừng, Hồng Tuấn ra phía trước tửu quán.

“Đừng hỏi.” Hồng Tuấn nói, “Ta sẽ không nói cho huynh!”

Lý Cảnh Lung đi theo, Lục Hứa lại như một cơn gió tiến đến: “Sắp đi sao?”

Lục Hứa cầm hành lý của Hồng Tuấn, quăng đến, Hồng Tuấn đón lấy đặt lên yên ngựa, Lý Cảnh Lung nhìn bốn phía, nói với Lục Hứa: “Không cần báo lại đâu, bọn ta rời thành đây.”

“Cẩn thận.” Lục Hứa nói với Hồng Tuấn.

Hồng Tuấn khẽ gật đầu, quay người lên ngựa. Mạc Nhật Căn đứng ở mái hiên trên lầu hai, huýt sáo với Lý Cảnh Lung, Lý Cảnh Lung nói: “Trường An giao cho các ngươi, đi!”

Mạc Nhật Căn giơ kiếm chỉ, vung lên, Hồng Tuấn đi phía trước, Lý Cảnh Lung đi đằng sau.

Cá chép yêu chạy ra, tay còn cầm cái nồi, hô: “Cơm tối còn chưa ăn mà!”

“Em vẫn cứ như vậy.” Lý Cảnh Lung giục ngựa đuổi theo, “Đừng chạy nữa được không?”

Hồng Tuấn thả chậm tốc độ, quay đầu nhìn Lý Cảnh Lung, nói: “Huynh đáp ứng ta không được hỏi nữa thì ta sẽ không chạy.”

Lý Cảnh Lung nhượng bộ: “Được, ta không hỏi, trừ phi em tự nói, ta một câu cũng sẽ không hỏi.”

Hồng Tuấn mới ghìm ngựa chậm lại, lúc này Trường An chuẩn bị cấm người dân đi lại ban đêm, cả thành giới nghiêm, vẫn chưa có lệnh truy nã Lý Cảnh Lung, Dương Quốc Trung cố gắng khuyên bảo, Lý Long Cơ vẫn còn nương tay, một khi Lý Cảnh Lung chịu tội khi quân thì không cách nào cứu vãn.

Lý Cảnh Lung đi về phía đông thành, đưa lệnh bài, lại dùng Ly Hồn phấn để thủ thành hắt xì một cái, rồi mở cửa, cùng Hồng Tuấn rời thành. Đến một vùng cánh đồng hoang vu, mới đi chậm lại, Hồng Tuấn đi trước, Lý Cảnh lung theo sau, hai ngựa một trước một sau đi tiếp.

Hồng Tuấn thi thoảng quay đầu nhìn Lý Cảnh Lung không khỏi nghĩ đến đêm tuyết lúc rời khỏi Đôn Hoàng.

Mảnh trăng sáng giữa trời, sóng lúa ven đường xào xạc, từ lúc ra khỏi thành, Lý Cảnh Lung cũng không tiếp tục đuổi theo. Hồng Tuấn đứng ở phía trước đợi hắn nhưng không thấy Lý Cảnh Lung đi đến.

“Huynh làm sao vậy?” Hồng Tuấn từ đằng xa hỏi.

“Em nói đi?” Lý Cảnh Lung nói.

Hồng Tuấn không đáp, “Đi thôi.”

Ánh mắt Lý Cảnh Lung tràn ngập phẫn nộ, Hồng Tuấn biết hắn giận, những vẫn rất kiên trì, chỉ là có vài việc, nếu để Lý Cảnh Lung biết thì chỉ phiền não hơn thôi.

“Ta không muốn nói là…”

“Đừng nói gì cả.” Lý Cảnh Lung nói, “Ta đáp ứng không hỏi rồi.”

“Vậy thì đi thôi.” Hồng Tuấn quay ngựa, nói.

Hai người cưỡi ngựa chạy một lát, Hồng Tuấn hơi buồn ngủ, giữa đêm rời thành khó mà bị bắt, nhưng đi cả buổi như vậy thì quả không chịu được. Lý Cảnh Lung cũng không đi bên cạnh.

“Chúng ta tìm một chỗ nghỉ chân đi.” Hồng Tuấn nói, “Ta buồn ngủ.”

Lý Cảnh Lung vẫn không nói gì, Hồng Tuấn: “Huynh nhìn thôn phía trước thế nào?”

Hồng Tuấn tội nghiệp nhìn Lý Cảnh Lung rất muốn bồi tội nhưng không biết nói thế nào.

“Em nói, ta không nói gì cho em cả.” Lý Cảnh Lung nói, “Em không phải cũng như thế sao? Có nghĩ đến tâm tình của ta không?”

Hồng Tuấn nói: “Không giống nhau mà.”

Lý Cảnh Lung: “Sao lại không giống?”

Hồng Tuấn: “Huynh nói sẽ không hỏi nữa.”

Lý Cảnh Lung: “Ta không hỏi, chúng ta đang nói chuyện khác đấy.”

Hai người đối mặt, lông mày Lý Cảnh Lung cau chặt, dường như vẫn còn bực bội, Hồng Tuấn kéo tay hắn, nói: “Huynh đừng giận nữa.”

Hồng Tuấn trước giờ không biết dỗ người, Lý Cảnh Lung nói: “Vậy em muốn làm gì?”

Hồng Tuấn dò xét nhìn hắn, hỏi: “Huynh muốn ta làm gì?”

Lý Cảnh Lung nói: “Chờ lúc không có ai, thì thân cận với ta.”

Hồng Tuấn gật đầu: “Được.”

Chạy tiếp một đoạn, lúc Lý Cảnh Lung tới gần, Hồng Tuấn quay đầu nhìn hắn, sắc mặt Lý Cảnh Lung hòa hoãn đôi chút, Hồng Tuấn nói: “Chỗ này không có ai.”

Lý Cảnh Lung đáp: “Rừng núi hoang vu không được.”

Lại đến trước một thôn trang, sau thôn có bến tàu, vừa đến hừng đông, trên bến tàu có không ít người qua lại.

“Sao lại không cưỡi ngựa?” Hồng Tuấn hỏi, “Xuôi theo Hàm Cốc có phải nhanh hơn không?”

Lý Cảnh Lung nói: “Hướng Hàm Cốc quan đều là dịch trạm có tai mắt của Dương Quốc Trung và An Lộc Sơn, dễ bị phát hiện.”

Lý Cảnh Lung ra hiệu cho Hồng Tuấn chờ, rồi đến nói chuyện với chủ thuyền. Thuyền đi từ Vị Thủy đến Hoàng Hà đều không chở khách chỉ chở hàng, Lý Cảnh Lung nhìn quanh, mua ít đồ bỏ vào ngực, lấy tiền rồi gọi Hồng Tuấn qua, bảo hắn dắt ngựa lên thuyền.

Chủ thuyền nhận tiền, dẫn bọn họ đến đuôi thuyền, nói: “Đường thủy không nhanh bằng đường bộ nhưng rất an toàn, hai vị quan gia nghỉ ngơi trước. Công việc được phân phó sẽ làm xong, buồng nhỏ của hai vị đi dọc từ đây vào.”

Hồng Tuấn lần đầu được ngồi thuyền, cực kỳ tò mò, thuyền này chở rất nhiều hàng hóa, chính là thuyền rồng tiền triều cải biến lại. Nhà Tùy đổi chủ, Lý gia muốn hủy hàng trăm chiếc thuyền của Dương đế, bị Ngụy Chinh ngăn cản, đổi thành thuyền chở hàng. Lúc đóng thuyền dùng tài nghệ của các thợ bậc nhất lại dùng chất gỗ tốt nhất mà đóng, hơn trăm năm còn chưa hỏng hóc gì, vẫn di chuyển được ở Hoàng Hà.

Trên thuyền chia làm sáu tầng, chở đầy lương, rượu, đồ sứ, khoang thuyền rộng rãi, trên tường có sáu cửa sổ, một cái giường lớn dựa vào tường, còn có bình phong che chắn, trải thảm mềm, có bàn trà, lư hương, chắc là chỗ ở của Giám vận trong triều thi thoảng ở lại.

“Gian phòng kia rất…” Hồng Tuấn vừa mới đi vào, nói được nửa câu bị Lý Cảnh Lung ôm lấy.

“Để ta xem một chút đã!” Hồng Tuấn vội nói, Lý Cảnh Lung mới buông hắn ra, Hồng Tuấn bò lên giường, mở cửa sổ, thấy trời càng sáng, phía dưới còn có người kiểm hàng. Trên cửa sổ còn buông rèm, gió thổi bay phất phơ.

Lý Cảnh Lung quay người cài cửa, bỏ ngoại bào, gỡ tay áo, đi đến bên giường, một khắc cũng không thể bỏ phí, ấn lấy Hồng Tuấn, thấp giọng nói: “Mau, ta nhớ sắp chết rồi.”

Hồng Tuấn: “…”

Lý Cảnh Lung ôm Hồng Tuấn, nói: “Ta còn giận đấy, em định dỗ ta thế nào?”

Hồng Tuấn cười, một tay đặt bên má Lý Cảnh Lung chủ động hôn. Lý Cảnh Lung im bặt, mở to hai mắt, hơi thở bỗng nhiên dồn dập. Hồng Tuấn chăm chú hôn hắn, động tác rất vụng về, nhưng vẫn khiến máu nóng trong người Lý Cảnh Lung sôi sục, choáng váng một trận xong, liền nằm rạp xuống, để Hồng Tuấn nằm trên giường, cúi đầu hôn.

__________________________________________

Tác giả có lời muốn nói: chương mới ngày mai có phúc lợi, mọi người vào xem sớm, quá thời gian sẽ không có nữa đâu -3-

__________________________________________

Lâm hành tiền tịch: buổi tối trước khi rời đi

Mai có H, xin nhắc lại, mai có H =))) mình định hôm nay làm luôn mà nhiều việc quá không làm xong được. Mà vì Tấn Giang khóa H, nên mò mẫm mãi mới kiếm được bản đúng… xong dồi nó dài vl dài, mình thì chưa edit H bao giờ, hy vọng không tệ quá.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1 Q.1 Chương 2 Q.1 Chương 3 Q.1 Chương 4 Q.1 Chương 5 Q.1 Chương 6 Q.1 Chương 7 Q.1 Chương 8 Q.1 Chương 9 Q.1 Chương 10 Q.1 Chương 11 Q.1 Chương 12 Q.1 Chương 13 Q.1 Chương 14 Q.1 Chương 15 Q.1 Chương 16 Q.1 Chương 17 Q.1 Chương 18 Q.1 Chương 19 Q.1 Chương 20 Q.1 Chương 21 Q.1 Chương 22 Q.1 Chương 23 Q.1 Chương 24 Q.1 Chương 25 Q.1 Chương 26 Q.1 Chương 27 Q.1 Chương 28 Q.1 Chương 29 Q.1 Chương 30 Q.1 Chương 31 Q.1 Chương 32 Q.1 Chương 33 Q.1 Chương 34 Q.1 Chương 35 Q.1 Chương 36 Q.1 Chương 37 Q.1 Chương 38 Q.1 Chương 39 Q.1 Chương 40 Q.1 Chương 41 Q.1 Chương 42 Q.1 Chương 43 Q.2 Chương 44 Q.2 Chương 45 Q.2 Chương 46 Q.2 Chương 47 Q.2 Chương 48 Q.2 Chương 49 Q.2 Chương 50 Q.2 Chương 51 Q.2 Chương 52 Q.2 Chương 53 Q.2 Chương 54 Q.2 Chương 55 Q.2 Chương 56 Q.2 Chương 57 Q.2 Chương 58 Q.2 Chương 59 Q.2 Chương 60 Q.2 Chương 61 Q.2 Chương 62 Q.2 Chương 63 Q.2 Chương 64 Q.2 Chương 65 Q.2 Chương 66 Q.2 Chương 67 Q.2 Chương 68 Q.2 Chương 69 Q.2 Chương 70 Q.2 Chương 71 Q.2 Chương 72 Q.2 Chương 73 Q.2 Chương 74 Q.2 Chương 75 Q.2 Chương 76 Q.2 Chương 77 Q.2 Chương 78 Q.2 Chương 79 Q.3 Chương 80 Q.3 Chương 81 Q.3 Chương 82 Q.3 Chương 83 Q.3 Chương 84 Q.3 Chương 85 Q.3 Chương 86 Q.3 Chương 87 Q.3 Chương 88 Q.3 Chương 89 Q.3 Chương 90 Q.3 Chương 91 Q.3 Chương 92 Q.3 Chương 93 Q.3 Chương 94 Q.3 Chương 95 Q.3 Chương 96 Q.3 Chương 97 Q.3 Chương 98 Q.3 Chương 99 Q.3 Chương 100 Q.3 Chương 101 Q.3 Chương 102 Q.3 Chương 103 Q.3 Chương 104 Q.3 Chương 105 Q.3 Chương 106 Q.3 Chương 107 Q.3 Chương 108 Q.3 Chương 109 Q.3 Chương 110 Q.3 Chương 111 Q.3 Chương 112 Q.3 Chương 113 Q.3 Chương 114 Q.3 Chương 115 Q.3 Chương 116 Q.3 Chương 117 Q.3 Chương 118 Q.3 Chương 119 Q.3 Chương 120 Q.3 Chương 121 Q.3 Chương 122 Q.4 Chương 123 Q.4 Chương 124 Q.4 Chương 125 Q.4 Chương 126 Q.4 Chương 127 Q.4 Chương 128 Q.4 Chương 129 Q.4 Chương 130 Q.4 Chương 131 Q.4 Chương 132 Q.4 Chương 133 Q.4 Chương 134 Q.4 Chương 135 Q.4 Chương 136 Q.4 Chương 137 Q.4 Chương 138 Q.4 Chương 139 Q.4 Chương 140 Q.4 Chương 141 Q.4 Chương 142 Q.4 Chương 143 Q.4 Chương 144 Q.4 Chương 145 Q.4 Chương 146 Q.4 Chương 147 Q.4 Chương 148 Q.4 Chương 149 Q.4 Chương 150 Q.4 Chương 151 Q.4 Chương 152 Q.4 Chương 153 Q.4 Chương 154 Q.4 Chương 155 Q.4 Chương 156 Q.4 Chương 157 Q.4 Chương 158 Q.4 Chương 159 Q.4 Chương 160 Q.4 Chương 161 Q.4 Chương 162 Q.4 Chương 163 Q.4 Chương 164 Q.4 Chương 165 Q.4 Chương 166 Q.4 Chương 167 Q.4 Chương 168 Q.4 Chương 169 Q.4 Chương 170 Q.4 Chương 171 Q.4 Chương 172 Q.4 Chương 173 Q.5 Chương 174 Q.5 Chương 175 Q.5 Chương 176 Q.5 Chương 177 Q.5 Chương 178 Q.5 Chương 179 Q.5 Chương 180 Q.5 Chương 181 Q.5 Chương 182 Q.5 Chương 183 Q.5 Chương 184 Q.5 Chương 185 Q.5 Chương 186 Q.5 Chương 187 Q.5 Chương 188 Q.5 Chương 189 Q.5 Chương 190 Q.5 Chương 191 Q.5 Chương 192 Q.5 Chương 193 Q.5 Chương 194 Q.5 Chương 195 Q.5 Chương 196 Q.5 Chương 197 Q.5 Chương 198 Q.5 Chương 199 Q.5 Chương 200 Q.5 Chương 201 Q.5 Chương 202 Q.5 Chương 203 Q.5 Chương 204 Q.5 Chương 205 Q.5 Chương 206 Q.5 Chương 207 Q.5 Chương 208 Q.5 Chương 209 Q.5 Chương 210 Q.5 Chương 211 Q.5 Chương 212 Q.5 Chương 213 Q.5 Chương 214 Q.5 Chương 215 Q.5 Chương 216 Q.5 Chương 217 Q.5 Chương 218 Q.5 Chương 219 Q.5 Chương 220 Q.5 Chương 221 Q.5 Chương 222 Q.5 Chương 223 Q.5 Chương 224 Q.5 Chương 225
Tiến »