Thiên Bảo Phục Yêu Lục

Lượt đọc: 4120 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1 Q.1 Chương 2 Q.1 Chương 3 Q.1 Chương 4 Q.1 Chương 5 Q.1 Chương 6 Q.1 Chương 7 Q.1 Chương 8 Q.1 Chương 9 Q.1 Chương 10 Q.1 Chương 11 Q.1 Chương 12 Q.1 Chương 13 Q.1 Chương 14 Q.1 Chương 15 Q.1 Chương 16 Q.1 Chương 17 Q.1 Chương 18 Q.1 Chương 19 Q.1 Chương 20 Q.1 Chương 21 Q.1 Chương 22 Q.1 Chương 23 Q.1 Chương 24 Q.1 Chương 25 Q.1 Chương 26 Q.1 Chương 27 Q.1 Chương 28 Q.1 Chương 29 Q.1 Chương 30 Q.1 Chương 31 Q.1 Chương 32 Q.1 Chương 33 Q.1 Chương 34 Q.1 Chương 35 Q.1 Chương 36 Q.1 Chương 37 Q.1 Chương 38 Q.1 Chương 39 Q.1 Chương 40 Q.1 Chương 41 Q.1 Chương 42 Q.1 Chương 43 Q.2 Chương 44 Q.2 Chương 45 Q.2 Chương 46 Q.2 Chương 47 Q.2 Chương 48 Q.2 Chương 49 Q.2 Chương 50 Q.2 Chương 51 Q.2 Chương 52 Q.2 Chương 53 Q.2 Chương 54 Q.2 Chương 55 Q.2 Chương 56 Q.2 Chương 57 Q.2 Chương 58 Q.2 Chương 59 Q.2 Chương 60 Q.2 Chương 61 Q.2 Chương 62 Q.2 Chương 63 Q.2 Chương 64 Q.2 Chương 65 Q.2 Chương 66 Q.2 Chương 67 Q.2 Chương 68 Q.2 Chương 69 Q.2 Chương 70 Q.2 Chương 71 Q.2 Chương 72 Q.2 Chương 73 Q.2 Chương 74 Q.2 Chương 75 Q.2 Chương 76 Q.2 Chương 77 Q.2 Chương 78 Q.2 Chương 79 Q.3 Chương 80 Q.3 Chương 81 Q.3 Chương 82 Q.3 Chương 83 Q.3 Chương 84 Q.3 Chương 85 Q.3 Chương 86 Q.3 Chương 87 Q.3 Chương 88 Q.3 Chương 89 Q.3 Chương 90 Q.3 Chương 91 Q.3 Chương 92 Q.3 Chương 93 Q.3 Chương 94 Q.3 Chương 95 Q.3 Chương 96 Q.3 Chương 97 Q.3 Chương 98 Q.3 Chương 99 Q.3 Chương 100 Q.3 Chương 101 Q.3 Chương 102 Q.3 Chương 103 Q.3 Chương 104 Q.3 Chương 105 Q.3 Chương 106 Q.3 Chương 107 Q.3 Chương 108 Q.3 Chương 109 Q.3 Chương 110 Q.3 Chương 111 Q.3 Chương 112 Q.3 Chương 113 Q.3 Chương 114 Q.3 Chương 115 Q.3 Chương 116 Q.3 Chương 117 Q.3 Chương 118 Q.3 Chương 119 Q.3 Chương 120 Q.3 Chương 121 Q.3 Chương 122 Q.4 Chương 123 Q.4 Chương 124 Q.4 Chương 125 Q.4 Chương 126 Q.4 Chương 127 Q.4 Chương 128 Q.4 Chương 129 Q.4 Chương 130 Q.4 Chương 131 Q.4 Chương 132 Q.4 Chương 133 Q.4 Chương 134 Q.4 Chương 135 Q.4 Chương 136 Q.4 Chương 137 Q.4 Chương 138 Q.4 Chương 139 Q.4 Chương 140 Q.4 Chương 141 Q.4 Chương 142 Q.4 Chương 143 Q.4 Chương 144 Q.4 Chương 145 Q.4 Chương 146 Q.4 Chương 147 Q.4 Chương 148 Q.4 Chương 149 Q.4 Chương 150 Q.4 Chương 151 Q.4 Chương 152 Q.4 Chương 153 Q.4 Chương 154 Q.4 Chương 155 Q.4 Chương 156 Q.4 Chương 157 Q.4 Chương 158 Q.4 Chương 159 Q.4 Chương 160 Q.4 Chương 161 Q.4 Chương 162 Q.4 Chương 163 Q.4 Chương 164 Q.4 Chương 165 Q.4 Chương 166 Q.4 Chương 167 Q.4 Chương 168 Q.4 Chương 169 Q.4 Chương 170 Q.4 Chương 171 Q.4 Chương 172 Q.4 Chương 173 Q.5 Chương 174 Q.5 Chương 175 Q.5 Chương 176 Q.5 Chương 177 Q.5 Chương 178 Q.5 Chương 179 Q.5 Chương 180 Q.5 Chương 181 Q.5 Chương 182 Q.5 Chương 183 Q.5 Chương 184 Q.5 Chương 185 Q.5 Chương 186 Q.5 Chương 187 Q.5 Chương 188 Q.5 Chương 189 Q.5 Chương 190 Q.5 Chương 191 Q.5 Chương 192 Q.5 Chương 193 Q.5 Chương 194 Q.5 Chương 195 Q.5 Chương 196 Q.5 Chương 197 Q.5 Chương 198 Q.5 Chương 199 Q.5 Chương 200 Q.5 Chương 201 Q.5 Chương 202 Q.5 Chương 203 Q.5 Chương 204 Q.5 Chương 205 Q.5 Chương 206 Q.5 Chương 207 Q.5 Chương 208 Q.5 Chương 209 Q.5 Chương 210 Q.5 Chương 211 Q.5 Chương 212 Q.5 Chương 213 Q.5 Chương 214 Q.5 Chương 215 Q.5 Chương 216 Q.5 Chương 217 Q.5 Chương 218 Q.5 Chương 219 Q.5 Chương 220 Q.5 Chương 221 Q.5 Chương 222 Q.5 Chương 223 Q.5 Chương 224 Q.5 Chương 225
Tiến »
Q.3 Chương 102
thị huyết đổ cục..

❊ ❊ ❊

Ban đêm, trong An Tây Vệ phủ vang lên tiếng chiêng, tiếng nhạc, đám vệ sĩ cao gầy cuống quít vào vị trí, gõ chuông gõ nhạc, tiếng nhạc vang lên ầm ĩ, cực kỳ náo nhiệt.

An Lộc Sơn ăn thịt uống rượu, rượu đổ lênh láng khắp giường, một tiểu thái giám vội vàng lau thân thể cho hắn, đám tướng sĩ toàn người thô lậu, không ngừng gào rú. Giữa sân có hai võ giả cầm trường kích nhảy múa trong tiếng nhạc.

Mạc Nhật Căn cùng Lục Hứa đứng hai bên An Lộc Sơn, một chân quỳ trên đất, tay nâng một cái bàn bằng vàng, trên khay là thịt nướng, gà quay, hoa quả, An Lộc Sơn thi thoảng chỉ tay một cái, tiểu thái giám vội vàng bưng qua, hoặc là đút cho hắn hoặc để hắn tự ăn.

Mạc Nhật Căn cùng Lục Hứa dò xét trên người An Lộc Sơn, đầu hắn phải to như đỉnh núi, trên người đeo rất nhiều trang sức, nhưng cổ không đeo vòng vàng mà là một chuỗi Lục Bảo thạch, tai đeo dạ minh châu, trên bụng còn có một đai lưng bạch ngọc.

Tướng lĩnh vào sảnh dự tiệc phải đến bốn mươi người, có không ít là quan võ Đại Đường bị An Lộc Sơn mời đến, Hồ Thăng cũng xuất hiện. Đám người cười nói vui vẻ, An Lộc Sơn thì xem hai võ sĩ đánh nhau giữa sảnh, thấy người này bị người kia quật ngã nhào liền vui vẻ cười ha ha.

Mạc Nhật Căn dùng ánh mắt ra hiệu cho Lục Hứa nhìn về phía trong sảnh, thấy hai võ sĩ càng đánh càng tung đòn hiểm, tiếng nhạc đã ngừng, thay vào đó là từng hồi trống vang lên không dứt, động tác hai võ sĩ càng ngày càng nhanh, một người dần không địch nổi, An Lộc Sơn giận dữ gầm một tiếng: “Giết!”

Chỉ thấy kẻ thắng thế đuổi tới, một kích đâm thủng phần bụng kẻ kia, xuyên thấu cả người, kẻ yếu thế mũi miệng hộc máu tươi rồi ngã xuống.

Đêm nào ở phủ An Tây cũng đều như vậy, Hồ Thăng lần đầu tiên đến đây, thấy cảnh này lập tức biến sắc, suýt nữa hô to lên.

Các tướng lĩnh vẫn điên cuồng gào thét, kẻ thắng cuộc mặc kệ trường kích vẫn còn cắm trên người thua cuộc kia, quay người quỳ một chân hướng về phía An Lộc Sơn ôm quyền hành lễ, An Lộc Sơn đang định đứng dậy khen thưởng, đột nhiên biến sắc.

Chỉ thấy kẻ bị trường kích đâm xuyên bụng kia rút kiếm ở bên hông, dùng toàn bộ khí lực còn sót lại, ném một phát..

Cả đám người hô to, Lục Hứa giật mình suýt chút nữa làm rơi cái mâm, thì thấy một cái đầu người lăn lông lốc tới rơi dưới thềm. An Lộc Sơn lại quát: “Giỏi! Thưởng hắn, thưởng cho hắn!”

Nhưng kẻ kia báo thù xong, bụng ruột bị đâm hỏng, sống chẳng được bao lâu, máu tươi lại từ trong cổ họng hộc ra, rớt đầy đất, một vài nô bộc tiến lên, đưa thi thể xuống dưới, nền đất thấm hút máu tươi khiến trong sảnh toàn mùi máu tanh nồng.

“Đưa báo lên!” An Lộc Sơn lại nói.

Các tướng lĩnh ồn ào phụ họa theo, “Được!”

Sau đó, mâm vàng trên tay Mạc Nhật Căn cùng Lục Hứa bị mang đi, đổi lại là khay bạch ngọc, bên trên là thịt dê hảo hạng. Lục Hứa mới biết “nâng thịt” là ý gì, thì bên ngoài kéo vào một cái lồng sắt, bên trong có một con báo săn toàn thân đen tuyền.

Trong sảnh “oa” một tiếng, Hồ Thăng nói: “Định làm gì vậy?”

An Lộc Sơn cười mấy tiếng, nói, “Hồ Thăng, ngươi cứ chờ một lát liền biết.”

Lục Hứa nhìn con báo săn rồi nhìn Mạc Nhật Căn, Mạc Nhật Căn chần chừ một lát, nheo mắt, khẽ lắc đầu. Báo đen bị mùi máu trong sảnh kích thích, liền nhìn An Lộc Sơn, gầm nhẹ một tiếng, ngay lập tức mấy tên thuần thú cầm trường côn tiến đến, đẩy con báo vào giữa sảnh. Đám nô bộc dựng lên một tấm lưới sắt cao đến tận xà nhà rồi buộc lại, chừa đủ chỗ cho một người đi vào.

Tiếng chuông vang lên, bốn thiếu niên tiến vào sảnh, chỉ mặc một chiếc quần lụa trắng, da thịt cũng trắng nõn, cả thân để trần còn vẽ văn tự Khiết Đan bằng chu sa trên người, cổ chân buộc chuông, nhìn báo đen, mặt sa sầm xuống.

Lục Hứa: “…”

Mạc Nhật Căn: “…”

Lục Hứa nhìn Mạc Nhật Căn, Mạc Nhật Căn lại khẽ lắc đầu.

An Lộc Sơn nói: “Các ngươi cược ai? Đến, đặt cược!”

Quản gia liền cho người mang bốn chiếc bàn, tương ứng với bốn thiếu niên, Lục Hứa thấy da đầu tê dại, Mạc Nhật Căn lúc trước từng nghe nói An Lộc Sơn ham mê mỹ thiếu niên, ai ngờ giữa Trường An lại trắng trợn coi thường mạng người như vậy.

Trong sảnh đã có một viên quan sợ hãi quá mà ngất đi, An Lộc Sơn nói: “Ta cược đứa thứ ba!”

Thiếu niên kia khóc nức lên, cuống quít quỳ lạy An Lộc Sơn, ngay sau đó bốn thiếu niên bị đưa vào chuồng báo. Thuần thú sư vừa rời đi, báo đen lập tức nhào tới!

Các thiếu niên cuống cuồng chạy trốn, kinh hoảng kêu to, hai chân bị dọa đến mềm nhũn, Lục Hứa sốt ruột, đang định mở miệng thì liên tiếp mấy tiếng hét thảm vang lên.

Báo kia cả người đen nhánh đối lập với thiếu niên thân thể trắng trẻo, sau khi bị cắn chết thì máu tươi bắn ra, cục diện kia khiến người ta phải kinh tâm động phách, các võ quan nhìn thấy đều không nhịn được mà nôn ọe.

Đám An Lộc Sơn lại rất vui vẻ, liên tục rống to, thấy báo đen đã cắn chết hai người, không để ý người khác, đang định ăn thịt thì thuần thú sư lấy côn gõ, nó lại rống to lên.

An Lộc Sơn bỗng nhiên nhỏm dậy, chấn động cả sảnh, chỉ thấy hắn rời giường, nắm thịt trên mâm của Lục Hứa ném vào lồng, báo đen nhào tới, ngấu nghiến ăn, sau đó thuần thú sư cùng đám nô bộc kéo xác người ra.

Mạc Nhật Căn ngẩng đầu nhìn lưng An Lộc Sơn, chỉ thấy tấm lưng to tướng của An Lộc Sơn, hắn mặc một chiếc quần rộng, lộ ra một góc đá quý màu đỏ, dường như khảm vào da thịt sau lưng.

Mạc Nhật Căn nháy mắt ra hiệu với Lục Hứa, Lục Hứa đã vô cùng phẫn nộ nhìn về phía lồng sắt.

Trong lồng chỉ còn hai thiếu niên, đang định thừa cơ chạy trốn thì cửa lồng lập tức đóng lại, một vòng giết chóc lại bắt đầu, sau đó tiếng kêu thảm cũng biến mất, báo đen giết thêm một người.

Trong sảnh yên lặng, An Lộc Sơn cá cược thua, mặt trầm xuống, lại không hạ lệnh mở cửa lổng, thiếu niên còn sống kia nói: “Đại nhân xin tha mạng, xin tha mạng…”

An Lộc Sơn định mở miệng, thì báo đen hướng đến thiếu niên kia nhào tới, Lục Hứa nhắm chặt hai mắt, bên tai truyền đến tiếng thét cuối cùng. Sau đó An Lộc Sơn cười nói, “Chia tiền!”

Quản gia đem tiền cược đến, Mạc Nhật Căn liên tục ra hiệu cho Lục Hứa nhìn sau lưng An Lộc Sơn, An Lộc Sơn quay người, kéo quần thắt lại đai lưng, lúc đi ngang qua bậc thang hờ hững liếc nhìn Lục Hứa.

“Ngươi.” An Lộc Sơn nói, “Người ở đâu?”

Cả sảnh im lặng, Lục Hứa ngẩng đầu đáp, “Người Lương Châu.”

Mạc Nhật Căn trợn mắt, An Lộc Sơn nói: “Ngươi vào đi.”

Lục Hứa biết từ khi hắn biểu lộ cảm giác chán ghét, An Lộc Sơn đã chú ý tới hắn, liền buông mâm vàng xuống, Mạc Nhật Căn khiếp sợ chăm chú nhìn Lục Hứa, Lục Hứa cởi đai lưng da, chỉ mặc một chiếc quần, chân trần mà đi vào.

An Lộc Sơn dò xét Lục Hứa, tà ác mà cười, nói: “Một lượt trống trận mà ngươi còn sống, tối nay đến phòng ta.”

Các tướng lĩnh ha ha cười, Hồ Thăng chưa thấy Lục Hứa bao giờ, Lục Hứa ở trần thân trên, dáng người không đơn bạc như những thiếu niên trước, chậm rãi tiến về phía báo đen.

Mạc Nhật Căn cúi đầu niệm chú ngữ, Đinh Đầu Thất tiễn từ bên ngoài bay vào, lơ lửng giữa không trung ngắm thẳng vào báo đen.

Lục Hứa quay đầu khẽ nhìn Mạc Nhật Căn, Mạc Nhật Căn lén gật đầu, Lục Hứa khom người đi vào lồng.

Báo đen không được ăn thịt đang cáu bẳn, lại thấy có người đến, liền chậm rãi lùi ra sau, nhìn chăm chú Lục Hứa. Lục Hứa không sợ hãi, đứng trước mặt báo đen.

Trước ánh mắt kia, báo đen cũng có hơi e ngại.

“Các vị ái tướng!” An Lộc Sơn nói, “Các ngươi cược ai?”

Đám người âm ĩ bàn luận, đều bất ngờ, An Lộc Sơn cười lạnh: “Ta cược Hắc thần, lên!”

Mấy cỗ trống đồng thanh vang lên, báo đen cúi rạp người, Lục Hứa cũng làm y hệt.

Mạc Nhật Căn cực kỳ hồi hộp, mồ hôi từ trên trán trượt xuống, nhỏ lấm tấm trên đất.

Báo đen như một mũi tên, ‘vù’ một tiếng nhảy về phía Lục Hứa, Lục Hứa lượn vòng, đạp vào lưới sắt, nghiêng người né được một trảo của báo đen!

Một người một báo đối đầu, trong sảnh hò reo ầm ĩ, Mạc Nhật Căn hơi thả lỏng, tốc độ của báo đen không theo kịp Lục Hứa, nhưng vẫn không dám khinh địch.

Một khắc sau, báo đen nổi giận gầm một tiếng, vồ đến chỗ Lục Hứa, Lục Hứa mặt không biến sắt, khom người tránh đi, xông đến trước bụng báo đen, tóm chân trước nó ném qua vai!

Cả sảnh bỗng chốc lặng ngắt như tờ, người đánh trống cũng quên không đánh, con báo kia xoay một vòng va thẳng vào lưới sắt!

“Thùng! Thùng! Thùng!”

Lúc này nhịp trống mới lại cất lên, ngay sau đó Lục Hứa giang tay, phi thân vọt lên, đạp vào lưới sắt xông lên đỉnh, Mạc Nhật Căn giương mắt nhìn theo, thấy báo đen cũng vội đuổi theo, Lục Hứa lấy đai lưng móc vào đỉnh lưới sắt, bay người lên!

Trống trận đã đến hồi cuối, báo đen xông đến, móng vuốt bấu vào đỉnh lưới, Lục Hứa xoay người, lướt qua móng vuốt của nó, đạp nó một cái, quát lên: “Ngươi chết đi!”

Báo đen bị đạp trúng bụng, lập tức gầm lên, Lục Hứa lấy đai lưng quấn cổ nó buộc chặt lại, móc lên lưới sắt, rồi nhảy xuống, đồng thời cũng tóm lấy con báo, kéo cả người nó xuống!

Dây da thít chặt cổ con báo, nó không gầm ra tiếng được nữa, bốn chân giữa không trung quẫy đạp cào loạn.

Lục Hứa đáp xuống đất, đứng giữa lồng nhìn xung quanh.

An Lộc Sơn cùng Lục Hứa đối mặt.

“Ngươi thua rồi.” Lục Hứa lạnh lùng nói.

Cả sảnh yên tĩnh, chỉ thấy tiếng rít khẽ trong cổ họng báo đen, nó bị thắt cổ đến chết, ánh sáng trong mắt dần tắt lịm. Lục Hứa đọc chú văn siêu độ cho nó, một tay đặt trên bụng nó, thầm nói, nếu ta không giết ngươi, đêm nay sẽ càng có nhiều người chết vì An Lộc Sơn, siêu thoát đi.

Màn đêm buông xuống, Mạc Nhật Căn cùng Lục Hứa được đưa đến phòng ngủ của An Lộc Sơn, quản gia còn ở bên cạnh hầu hạ, người thu mua hàng hóa sợ đến mất hồn, nói: “Đại nhân hai người bọn họ là hai huynh đệ, hôm nay không có người nâng bàn…”

Người mua hàng kể lại một lượt, bên ngoài có người gõ cửa, An Lộc Sơn nói: “Chờ đó!”

Người kia kể xong, An Lộc Sơn hỏi Lục Hứa: “Hắn có nói đúng không?”

Lục Hứa gật đầu, Mạc Nhật Căn nói: “Đai nhân, tiểu đệ ta ngày thường chỉ có tài chạy nhanh thôi…”

An Lộc Sơn mất kiên nhẫn giơ tay, ra hiệu ta không hỏi ngươi. Hướng người mua hàng cùng quản gia nói: “Các ngươi lui xuống.”

Hai người kia lui đi, An Lộc Sơn ngoắc tay với Lục Hứa, “Đến đây.”

Lục Hứa chậm rãi đi về phía An Lộc Sơn, Mạc Nhật Căn cúi đầu, bờ môi khẽ nhúc nhích, Đinh Đầu Thất tiễn từ bốn phương tám hướng bay đến, lơ lửng giữa không trung, vây quanh phòng ngủ An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn duỗi tay, tóm lấy Lục Hứa, ôm hắn vào ngực, Lục Hứa giãy dụa hô: “Ca!”

An Lộc Sơn hết lời dỗ dành, không ngừng hôn liếm lên mặt Lục Hứa nói, “Ngươi là người Lương Châu? Cha mẹ còn sống không? Để ca ca ngươi về nói cho cha mẹ ngươi một tiếng…”

Lục Hứa hô lớn: “Không! Đại Nhân, thả ta đi!”

Lục Hứa định đẩy An Lộc Sơn ra, nhưng tay An Lộc Sơn như kìm sắt, đã khóa thì sẽ không nhả ra, Lục Hứa không nhịn được nữa, hét lên: “Thả ta ra!”

An Lộc Sơn nổi giận, cũng quát: “Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!”

Mạc Nhật Căn tiến đến, kéo Lục Hứa để hắn quỳ xuống, An Lộc Sơn đứng dậy, đi về phía Mạc Nhật Căn, để lộ sơ hở sau lưng, thân thể khổng lồ như ngọn núi khiến người ta cảm thấy áp bách khó tả, Mạc Nhật Căn cầu khẩn: “Đại nhân, xin tha mạng, tiểu đệ không hiểu chuyện…”

An Lộc Sơn hít sâu một hơi, định nổi giận…

… Trong mắt Mạc Nhật Căn lóe hào quang, tay trái kéo Lục Hứa, cả hai phi thân lùi lại, Mạc Nhật Căn lập tức huýt một tiếng.

Bảy mũi tên “vù” một tiếng xé nát vách tường, cửa sổ, đồng loạt lao về phía An Lộc Sơn!

An Lộc Sơn quay người, Mạc Nhật Căn vung tay ra chưởng, nhắm thẳng đến bên hông hắn!

Ngay sau đó, hắc hỏa quét tới, hất văng Mạc Nhật Căn cùng Lục Hứa, Đinh Đầu Thất tiễn như sao chổi xoay chuyển trên không trung, đuổi theo An Lộc Sơn, mà từ eo đến cổ An Lộc Sơn, tuôn ra lửa mạnh, lại xuất hiện hai con cự thú, đỡ lấy toàn bộ mũi tên!

Lưng hắn không ngừng phun trào liệt diễm, hai mắt hắc khí bắn ra. Lục Hứa thấy tình hình không ổn vội rút trường kiếm trên tường đâm về phía An Lộc Sơn.

“Khu ma sư!” Giọng nói An Lộc Sơn bỗng thay đổi, so với Hắc Long còn kinh khủng hơn, hắn rống một tiếng, như đêm giao đấu với Tâm Ma ở Đôn Hoàng, hắc khí tản ra, tràn ngập cả phòng. Mạc Nhật Căn hô: “Lục Hứa! Chạy!”

Hai người xông ra cửa phòng, chạy vào nội viện, lại có bóng đen tản ra, hóa thành gió lốc cuốn tới.

Lục Hứa cùng Mạc Nhật Căn vọt lên không trung, Mạc Nhật Căn rung người, hóa thành Thương Lang, nhưng gió lốc màu đen đã đuổi tới, cuốn lấy Thương Lang.

“Mạc Nhật Căn!” Lục Hứa hô lên.

“Ngươi đi trước đi!” Thương Lang nháy mắt bị dìm trong biển cổ trùng đen kịt, An Lộc Sơn đã đuổi tới, giơ hai ma trảo khổng lồ, sau đó còn biến to hơn, định chộp lấy Lục Hứa. Lục Hứa đạp tường, lộn vòng một cái, do dự muốn cứu Mạc Nhật Căn, thì cánh tay của An Lộc Sơn đã vươn về phía hắn.

Nháy mắt, Thương Lang nhào tới, cắn vào ma trảo, hỏa diễm bạo tán, Thương Lang bị đẩy lùi lại. Lục Hứa đành dứt khoát hóa thành Bạch Lộc, đạp không bay đi.

Hai cánh tay An Lộc Sơn giữ Thương Lang, Thương Lang run rẩy, trên bộ lông xám toàn là cổ trùng, An Lộc Sơn quăng nó xuống đất. Thương Lang run rẩy, cổ họng nghẹn vài tiếng.

Cổ trùng ríu rít từ mặt đất hội tụ thành hai con cổ vượn.

“Đang định nhắc nhở ngài.” Một con cổ vượn nói, “Bên ngoài đụng phải Khu ma sư, sợ tối nay bọn chúng hành động.”

An Lộc Sơn hừ lạnh một tiếng, thu hồi ma trảo, rút về tấm lưng nứt toác kia, trầm giọng nói: “Dẫn đi, canh giữ cẩn thận, ngày mai đích thân ta đến thẩm vấn.”

Lục Hứa trên nóc phòng hóa thành người, không ngừng thở dốc.

Hắc hỏa trước mặt hắn hội tụ, Lục Hứa giật mình, quan sát hình dạng thì phát hiện là Dương Quốc Trung.

“Giải Ngục?” Lục Hứa hỏi.

“Định tới cứu các ngươi.” Dương Quốc Trung trầm giọng nói, “Lý Cảnh Lung rốt cuộc có bài bố gì? Hắn không thể để các ngươi cứ như vậy mà chịu chết được.”

Lục Hứa cảnh giác nhìn Dương Quốc Trung, không trả lời. Dương Quốc Trung lại hỏi: “Lý Cảnh Lung đi đâu rồi?”

Lục Hứa hít sâu, trong tay cầm một mũi Đinh Đầu Thất tiễn của Mạc Nhật Căn. Dương Quốc Trung nói: “Muốn báo thù cho cha mẹ ngươi? Ngươi bây giờ xuất thủ cũng không giết được ta.”

“Không cần vội.” Một thanh âm vang lên bên tai Lục Hứa, là giọng của Cừu Vĩnh Tư, thấp giọng nói: “Ngươi hỏi hắn, thi thể Diệp Minh bị hắn giấu ở đâu, hắn sẽ đi ngay.”

“Ngươi giấu thi thể Diệp Minh ở đâu?” Lục Hứa lạnh lùng nói.

Dương Quốc Trung kinh hãi, nghe như vậy, liền lùi ra sau nửa bước, run giọng: “Ai nói cho ngươi biết.”

“Sẽ có người đến giải quyết ngươi sau.” Lục Hứa lạnh lùng nói, sau đó tụt xuống mái hiên, biến mất trong hẻm nhỏ.

Dương Quốc Trung còn chưa lấy lại bình tĩnh, không ngừng thở dốc, trong mắt đều là hận ý.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1 Q.1 Chương 2 Q.1 Chương 3 Q.1 Chương 4 Q.1 Chương 5 Q.1 Chương 6 Q.1 Chương 7 Q.1 Chương 8 Q.1 Chương 9 Q.1 Chương 10 Q.1 Chương 11 Q.1 Chương 12 Q.1 Chương 13 Q.1 Chương 14 Q.1 Chương 15 Q.1 Chương 16 Q.1 Chương 17 Q.1 Chương 18 Q.1 Chương 19 Q.1 Chương 20 Q.1 Chương 21 Q.1 Chương 22 Q.1 Chương 23 Q.1 Chương 24 Q.1 Chương 25 Q.1 Chương 26 Q.1 Chương 27 Q.1 Chương 28 Q.1 Chương 29 Q.1 Chương 30 Q.1 Chương 31 Q.1 Chương 32 Q.1 Chương 33 Q.1 Chương 34 Q.1 Chương 35 Q.1 Chương 36 Q.1 Chương 37 Q.1 Chương 38 Q.1 Chương 39 Q.1 Chương 40 Q.1 Chương 41 Q.1 Chương 42 Q.1 Chương 43 Q.2 Chương 44 Q.2 Chương 45 Q.2 Chương 46 Q.2 Chương 47 Q.2 Chương 48 Q.2 Chương 49 Q.2 Chương 50 Q.2 Chương 51 Q.2 Chương 52 Q.2 Chương 53 Q.2 Chương 54 Q.2 Chương 55 Q.2 Chương 56 Q.2 Chương 57 Q.2 Chương 58 Q.2 Chương 59 Q.2 Chương 60 Q.2 Chương 61 Q.2 Chương 62 Q.2 Chương 63 Q.2 Chương 64 Q.2 Chương 65 Q.2 Chương 66 Q.2 Chương 67 Q.2 Chương 68 Q.2 Chương 69 Q.2 Chương 70 Q.2 Chương 71 Q.2 Chương 72 Q.2 Chương 73 Q.2 Chương 74 Q.2 Chương 75 Q.2 Chương 76 Q.2 Chương 77 Q.2 Chương 78 Q.2 Chương 79 Q.3 Chương 80 Q.3 Chương 81 Q.3 Chương 82 Q.3 Chương 83 Q.3 Chương 84 Q.3 Chương 85 Q.3 Chương 86 Q.3 Chương 87 Q.3 Chương 88 Q.3 Chương 89 Q.3 Chương 90 Q.3 Chương 91 Q.3 Chương 92 Q.3 Chương 93 Q.3 Chương 94 Q.3 Chương 95 Q.3 Chương 96 Q.3 Chương 97 Q.3 Chương 98 Q.3 Chương 99 Q.3 Chương 100 Q.3 Chương 101 Q.3 Chương 102 Q.3 Chương 103 Q.3 Chương 104 Q.3 Chương 105 Q.3 Chương 106 Q.3 Chương 107 Q.3 Chương 108 Q.3 Chương 109 Q.3 Chương 110 Q.3 Chương 111 Q.3 Chương 112 Q.3 Chương 113 Q.3 Chương 114 Q.3 Chương 115 Q.3 Chương 116 Q.3 Chương 117 Q.3 Chương 118 Q.3 Chương 119 Q.3 Chương 120 Q.3 Chương 121 Q.3 Chương 122 Q.4 Chương 123 Q.4 Chương 124 Q.4 Chương 125 Q.4 Chương 126 Q.4 Chương 127 Q.4 Chương 128 Q.4 Chương 129 Q.4 Chương 130 Q.4 Chương 131 Q.4 Chương 132 Q.4 Chương 133 Q.4 Chương 134 Q.4 Chương 135 Q.4 Chương 136 Q.4 Chương 137 Q.4 Chương 138 Q.4 Chương 139 Q.4 Chương 140 Q.4 Chương 141 Q.4 Chương 142 Q.4 Chương 143 Q.4 Chương 144 Q.4 Chương 145 Q.4 Chương 146 Q.4 Chương 147 Q.4 Chương 148 Q.4 Chương 149 Q.4 Chương 150 Q.4 Chương 151 Q.4 Chương 152 Q.4 Chương 153 Q.4 Chương 154 Q.4 Chương 155 Q.4 Chương 156 Q.4 Chương 157 Q.4 Chương 158 Q.4 Chương 159 Q.4 Chương 160 Q.4 Chương 161 Q.4 Chương 162 Q.4 Chương 163 Q.4 Chương 164 Q.4 Chương 165 Q.4 Chương 166 Q.4 Chương 167 Q.4 Chương 168 Q.4 Chương 169 Q.4 Chương 170 Q.4 Chương 171 Q.4 Chương 172 Q.4 Chương 173 Q.5 Chương 174 Q.5 Chương 175 Q.5 Chương 176 Q.5 Chương 177 Q.5 Chương 178 Q.5 Chương 179 Q.5 Chương 180 Q.5 Chương 181 Q.5 Chương 182 Q.5 Chương 183 Q.5 Chương 184 Q.5 Chương 185 Q.5 Chương 186 Q.5 Chương 187 Q.5 Chương 188 Q.5 Chương 189 Q.5 Chương 190 Q.5 Chương 191 Q.5 Chương 192 Q.5 Chương 193 Q.5 Chương 194 Q.5 Chương 195 Q.5 Chương 196 Q.5 Chương 197 Q.5 Chương 198 Q.5 Chương 199 Q.5 Chương 200 Q.5 Chương 201 Q.5 Chương 202 Q.5 Chương 203 Q.5 Chương 204 Q.5 Chương 205 Q.5 Chương 206 Q.5 Chương 207 Q.5 Chương 208 Q.5 Chương 209 Q.5 Chương 210 Q.5 Chương 211 Q.5 Chương 212 Q.5 Chương 213 Q.5 Chương 214 Q.5 Chương 215 Q.5 Chương 216 Q.5 Chương 217 Q.5 Chương 218 Q.5 Chương 219 Q.5 Chương 220 Q.5 Chương 221 Q.5 Chương 222 Q.5 Chương 223 Q.5 Chương 224 Q.5 Chương 225
Tiến »