Thị trấn miền đông

Lượt đọc: 18886 | 40 Đánh giá: 9,9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 5 & 6

❊ ❊ ❊

Trong ngôi biệt thự chỉ còn bốn anh em nhà Thịnh Phước. Họ đều ngồi trong bộ ghế bành nơi phòng khách. Mấy người đàn ông trầm ngâm hút thuốc, hầu như không muốn đả động đến những gì sắp phải làm.

Sau một lát do dự, Liên lên tiếng:

"Thực ra không nên đào mộ mẹ, việc đó không phải vì mẹ mà vì chúng ta".

"Tôi cũng nghĩ như chị. Mẹ nằm ở nghĩa địa Suối Cá Thần hay ở ngọn đồi Lương Sơn thì cũng thế. Nó chỉ khác nhau khi mẹ còn sống".

"Tuy vậy, di chúc là lời người sống. Nên ta cứ phải theo".

"Bây giờ vấn đề đã đổi khác. Căn phần của mẹ chính là thái độ của gia đình chúng ta đối với quê hương. Thái độ đó không được suy suyển. Phải cho chúng thấy sự hiện diện của chúng ta ở đây. Nếu không còn trong tương lai thì cũng phải còn trong quá khứ. Không thể và không bao giờ xoá nhoà được".

"Tôi không nghĩ như anh, anh Học. Tây Phố chẳng là cái gì. Nó chỉ là một xó đổ nát, điêu tàn, nhỏ nhoi không đáng thương tiếc chút nào".

"Đó là quê hương, cô Liên".

"Đó là dĩ vãng, anh Học".

"Vậy cô không muốn cải táng?"

"Tôi có nói thế đâu. Tôi chỉ bảo là không nên".

Sĩ ngắt lời:

"Như thế cô vẫn có thể nghỉ ngơi cho khỏe. Cô không cần phải để ý đến nữa".

"Tôi bắt buộc phải để ý đến. Tôi muốn chi gia tài cho sớm".

"Đồ trơ trẽn!"

Liên bất thần ném cái xắc vào mặt Sĩ như chờ đợi làm thế từ lâu. Ông ta giật mình đứng vụt lên, một tay ôm lấy má. Thần sắc của người đàn ông biến đổi, tái xanh, chân tay rung động quờ quạng trong một giây, rồi ông xáng mạnh một cái tát xuống, hụt. Ông buông mình xuống ghế, thở hào hển. Người anh cả bất động trước cảnh ấy. Duy người em út lơ là thản nhiên.

"Tôi không muốn trông thấy cô ngồi trong ngôi nhà này nữa".

"Anh đã hết chịu đựng nổi. Song rất tiếc, anh không có quyền. Không ai có quyền, trừ mẹ. Đây là ngôi nhà chung của chúng ta".

"Đây không ai chứa chấp cô".

"Đây không ai là chủ nhà. Tôi không biết dùng chữ gì hơn để chỉ sự tự do của chúng ta hôm nay".

"Nghề tôi không nói văn hoa như cô được. Đây là một gia đình, có trên, có dưới. Và cô phải tuân theo".

"Anh câm miệng. Tôi không muốn nhận anh là anh nữa".

Ông ta nín thinh, bất lực hoàn toàn; vẻ mỏi mệt và muốn bỏ cuộc.

Thình lình lão gia nhân bước vào sân ngôi biệt thự. Từ cửa sổ nhìn ra, Liên thấy nét mặt ông có vẻ thất sắc. Ông vác trên vai ba, bốn đồ dùng đào đất như cuốc, xẻng, mai, v.v. còn mới. Dưới tay kia ông xách một cái làn trong chứa thực phẩm làm sẵn. Liên mở cửa cho ông vào rồi đóng lại.

Ông Học ngó ra cửa sổ rồi quay lại hỏi:

"Già Năm, chuyện gì thế?"

"Thưa cậu, ở Hợp tác xã Ngư Nghiệp và ở Trụ sở Hội đồng tỉnh người ta đang họp, hình như về chuyện nhà.

"Đông lắm không?"

"Mỗi nơi chừng chục người. Có cả thanh niên tự vệ".

"Mặc xác chúng!"

"Có lẽ họ sẽ kéo đến?"

"Chính khẩu súng của chị Liên. Phải thủ tiêu khẩu súng đó".

"Anh Học, anh tính sao?"

Người anh Cả nhìn xuống mặt bàn rồi lại nhìn lên:

"Có lẽ tôi phải lánh mặt".

"Như thế thì hơn. Nhưng anh cần có mặt ở đây, ít nhất là đến ngày mai".

"Tôi tưởng…" - ông ngập ngừng nhìn Liên.

Nàng mím mép cười, nói:

"Có lẽ như vậy tốt hơn. Anh Học, anh cho tôi xin lại khẩu súng".

"Cô định thế nào?"

"Tôi chưa biết. Song có lẽ tôi tạm ra khỏi cái nhà này".

"Chị Liên, chị phải ở lại".

"Chú nên sáng suốt".

"Chính anh, anh Sĩ, anh phải tỏ ra tốt hơn mới phải. Anh chỉ mong chị Liên ra khỏi nhà này vì lòng đố kỵ nhỏ nhen của anh. Tôi nói thực, anh tồi lắm!"

"Thằng chó! Câm mồm!"

"Anh không đủ tư cách để nói câu đó. Tôi cần phải cho anh hay rằng thái độ của anh không thể nào chịu được. Anh cũng từng bỏ ngôi nhà này, vậy mà hôm nay anh trở về đây để lên tiếng như một gã bảo hoàng lỗi thời được phục sinh. Cố hò hét để khơi dậy cái tính khí cục cằn của kẻ bất lực chán chường, của kẻ trưởng giả sót sổ được cứu vớt. Anh Sĩ, tôi như anh, tôi im lặng là hơn".

"Thằng chó! Thằng mất dạy!"

"Đồ khả ố".

"Chú Hiệp" – nàng gọi em và lấy bao thuốc đưa cho Hiệp.

Người anh kế trừng trừng nhìn họ.

"Đồ điếm! Đồ ma cô!"

Hiệp tiến lên một bước đấm Sĩ ngã sấp xuống mặt bàn làm vỡ tan tấm kính lồng ở khung ảnh bà Thịnh Phước. Anh ta gằn giọng:

"Vậy anh là một tay chơi bẩn thỉu".

Vầng trán Sĩ bị cứa sứt nhiều vết, máu ứa loang lổ. Ông run lật bật đứng vụt dậy. Biến cố đó hoàn toàn thay đổi cuộc hội ngộ của họ. Ông ta nhìn khắp lượt khuôn mặt anh em, đều bất động giả tạo, như khuôn mặt vô tri của viên quan toà sau khi tuyên bố một bản án tương tự những bản án từng xảy ra trước cho nhiều tội nhân khác nhau. Rồi ông vuốt mớ tóc xõa, cười nhạt.

Ông dỡ cái khung gỗ và những miếng kính vụn trên bức chân dung mẹ, cố gắng bình tĩnh để lột lấy tấm hình. Ông cuốn tròn tấm hình, cầm nơi tay và đi như chạy ra khỏi cửa. Ông dừng lại trên hiên, nhìn mọi người một lần điểm mặt rồi xốc áo bước xuống sân. Trong khi những người ở lại tưởng ông đi thẳng thì ông dừng lại lần thứ hai giữa lối đi lát gạch, gần cổng ngoài, cách hiên khoảng chục thước. Ông hét lớn làm ai nấy đều ngạc nhiên:

"Đồ chó! Tôi cóc cần! Mấy trăm ngàn đồng với tôi là cái chó gì? Thằng này không khốn khổ thế đâu. Đồ tồi! Tưởng cái số độc đắc là to lắm đấy hả? Hả? Từ giờ nhớ kiềng mặt tôi nghe".

Ông nói những lời cuối cùng và đi ra phố. Ở bến ông sẽ lấy xe đò rời Tây Phố ngay chiều hôm ấy. Khi xe chuyển bánh ông thấy nhẹ nhõm như đã xong mọi việc.

❊ ❊ ❊


Nguồn: Talawas
Được bạn: Thành viên VNTQ.Net đưa lên
vào ngày: 8 tháng 3 năm 2008

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của viên linh