Anh chỉ thở lại thoải mái khi con tàu đã chuyển bánh, và chỉ thoải mái trở lại nhìn ra cửa sổ khi những vết tích cuối cùng của thành phố đã lùi xa và những bình nguyên cát ảm đạm ven biển bắt đầu mở ra. Cái thành phố anh từng yêu hơn tất cả mọi nơi trên thế giới.
Con tàu giống như loài bò sát còi cọc ham ăn, dừng lại ở mọi cửa hàng trên ngã tư và két nước dọc đường, hoặc dường như thế, và mãi đến một buổi sáng tờ mờ mới đưa anh đến nơi. Thấy xung quanh ga vắng tanh, chẳng có đèn cũng như xe ngựa, anh phải xách túi cuốc bộ về khách sạn, dưới một màn sao nhấp nháy (và có phần giễu cợt).
Và cho dù ý tưởng hù cho cô ngạc nhiên không phải là động lực để anh về sớm hơn nửa đêm như đã hẹn, song ý nghĩ chuyến trở về không báo trước này cũng có thể làm sáng tỏ bao điều, dần nhen nhóm trong anh khi bước trên đường, cho đến khi nó chiếm lĩnh anh hoàn toàn. Đến lúc đặt chân vào khách sạn, lên cầu thang rồi đứng trước cửa phòng, anh gần như sợ tra chìa khóa vào đó và mở ra. Sợ những gì mình sẽ trông thấy. Không phải sợ sự vô luân thường tình tiêu biểu cho tính cách cô. Không sợ nhìn thấy cô trong một vòng tay khác bằng việc không nhìn thấy cô đâu cả. Phát hiện cô đã cao chạy xa bay trong lúc anh vắng mặt, như lần trước.
Anh khẽ mở cửa, nín thở. Căn phòng tối om, và mùi hoa violet chào đón anh không mang ý nghĩa gì, rất có thể nó lưu lại từ hôm qua chứ không phải hôm nay. Vả lại nó ở trong tim anh hơn là trong cánh mũi, thế nên nó không phải bằng chứng xác thực.
Anh lấy ra bao diêm, run run quẹt lửa, lần sờ theo lớp giấy ráp dán tường, và châm vào bấc đèn. Rồi quay ra nhìn, khi luồng sáng vàng chầm chậm dâng lên xua đi bóng đêm.
Cô đang ngủ như một đứa trẻ, ngây thơ như một đứa trẻ, xinh đẹp như một đứa trẻ (Có lẽ chỉ trong giấc ngủ cô mới có được vẻ ngây thơ như vậy). Và cô bộc lộ tâm tính một cách tự nhiên, đáng yêu như trẻ nhỏ. Tóc cô xõa tung trên gối, như thể đầu cô nằm giữa một đồng cỏ rực nắng. Một cánh tay giấu đi, chỉ nhìn thấy chỏm của khuỷu tay lộ ra dưới gối. Cánh tay kia sải rộng, vắt qua cạnh giường. Ngón cái và ngón trỏ vẫn chạm vào nhau, tạo thành một vòng tròn nhỏ bất thường đã từng giữ một thứ gì đó. Trên mặt thảm bên dưới có hai quân bài, Q rô và J cơ.
Những lá bài còn lại nằm vương vãi trên khăn trải giường, một số còn nằm trên người cô.
Anh quỳ một chân xuống bên đầu giường, cầm bàn tay thõng xuống của cô, và đưa nó lên môi với sự thành kính dịu dàng nhưng cháy bỏng. Anh không hề hay biết, rằng mình đang ở tư thế ngàn đời nay của một kẻ đang yêu cầu xin ân huệ. Cầu xin một trái tim mà anh không thể làm rung động.
Anh gạt hết đám bài xuống sàn, thay thế chúng bằng số tiền đem về từ New Orleans. Còn gom một đống trong hai tay giơ cao phía trên cô, thả chúng rơi lả tả thành cơn mưa lá màu xanh lục và cam.
Đôi mắt cô mở ra, chạm vào bề mặt gợn sóng của khăn trải giường ngay sát đó, phát hiện ra thứ gì mà lộ vẻ thèm thuồng với lòng trắng lấn át, cố nhiên là do chúng nằm quá thấp; nhưng nói thế có lẽ chẳng khác sự thật là bao.
“Tờ 100 đô la,” cô lẩm bẩm mơ màng.
“Lou đã về,” anh thì thầm. “Xem anh ta đem cho em cái gì từ New Orleans này.” Và anh vun những tờ tiền rơi, thả chúng xuống người cô lần nữa. Một tờ mắc vào tóc cô. Cô sờ tay lên tìm, vẻ mặt tươi cười thỏa mãn. Rồi để nguyên nó ở đấy, như thể đó là nơi lí tưởng nhất của nó.
Cô vươn hai tay về phía anh, vuốt ve đôi lông mày, đường viền khuôn mặt, dái tai anh, trong sự thưởng thức lười biếng.
“Những quân bài ở đâu ra thế?”
“Em đang thử bói tương lai cho chúng ta,” cô nói. “Và ngủ quên mất. Em rút được con Q rô. Quân bài tiền bạc. Và nó đã thành sự thật. Em sẽ không bao giờ cười giễu mấy trò đó nữa.”
“Còn anh là quân gì?”
“Át bích.”
Anh cười. “Nó đại diện cho cái gì?”
Anh cảm thấy bàn tay cô, đang lang thang trên tóc mình, thoáng dừng lại. “Em không biết.”
Anh có cảm tưởng là cô biết, nhưng không muốn nói cho anh.
“Em cố đọc chúng để làm gì?”
“Em muốn xem thử liệu anh có về không.”
“Em không biết anh sẽ về sao?”
“Em biết,” cô lảng đi. “Nhưng em không dám chắc.”
“Anh thì không dám chắc tìm thấy em ở đây,” anh thú nhận.
Đột nhiên cô bộc phát cái chiêu thành thật mà cô rất rành song hiếm khi dùng đến. Cô choàng hai tay qua cổ anh trong cái ôm ghì quá khích, tuyệt vọng. “Trời ơi!” Cô rên rĩ chua xót. “Hai chúng ta bị làm sao thế này, Lou? Thật kinh khủng xiết bao khi ta không thể tin nhau?”
Anh thở dài thay cho câu trả lời.
Liền sau đấy cô nói, “Em phải ngủ thêm chút nữa.”
Đầu cô ngả vào đầu anh, dựa lên đó thay cho chiếc gối.
“Cứ để tiền ở đấy,” cô gừ gừ sung sướng. “Cảm giác nó phủ khắp người thật tuyệt.”
Lát sau, qua tiếng thở anh biết cô đã ngủ lại. Đầu cô tựa vào đầu anh, hai cánh tay vẫn quấn quanh cổ anh. Bằng cách nào đó, anh cảm thấy không có sự gần gũi nào hơn thế này nữa. Anh ở trong vòng tay cô, cô không hay biết anh ở đó.
Trái tim anh khấn nguyện. Chẳng cần biết gửi tới ai, mà nói với sự hư vô xung quanh, rằng anh đã toàn tâm toàn ý.
“Hãy làm cho cô ấy yêu tôi,” anh lặng lẽ cầu xin, “như tôi yêu cô ấy. Hãy mở cửa trái tim cô ấy, như tôi đã mở cửa trái tim mình trước cô ấy. Nếu cô ấy không thể yêu tôi theo cách tốt đẹp, thì hãy để cô ấy yêu theo cách xấu xa. Chỉ cần theo cách nào đó. Bất cứ cách nào. Tôi chỉ muốn như vậy thôi. Tôi sẵn sàng từ bỏ tất cả. Tôi sẽ đón nhận bất cứ điều gì xảy ra, kể cả quân Át bích.”