chạy tới Thiên Hạ châu** này, nhưng cái giá phải trả quá lớn, thời gian quyết đấu đỉnh cao cũng có hạn.
( DG - (*) (**): Bản gốc là như thế, nhưng hình bên trên và mấy chương trước lại ghi là Mười vạn Thánh sơn và Thiên Tiên châu. Không biết cái nào đúng cái nào sai, nên cứ để y nguyên của thằng Đông mất dịch này vậy

)
Thạch Hạo giận dữ, nói: "Cần quái vậy làm gì?!"
Nó mong đợi nhất chính là quyết đấu Chí Tôn thuật, dĩ nhiên không muốn kết thúc một cách nhanh chóng rồi không có thi triển ra thuật này. Nó rất khao khát đại chiến một lần, muốn kiểm nghiệm chân cốt của mình mạnh tới mức nào!
Đằng Nhất nghe thấy thế thì tức giận, lần đầu mở hai mắt, kim quang khiếp người, ai dám nói chuyện với hắn như thế chứ?
Mọi người giật mình, lúc Đằng Nhất mở mắt chính là muốn phóng thích Chí Tôn thuật, phát huy ra thần uy sơ đại của mình, thế nhưng hiện tại hắn có thể sử dụng sao?
Quả nhiên, thân thể của hắn dần lu mờ, không thể thi triển được.
"Vô dụng, thế ngươi tới làm mịa gì nữa?" Thạch Hạo tức giận, sau đó nói: "Thôi thì nghiền ép ngươi vậy!"
Vù!
Xương ngực của nó phát sáng, ký hiệu thần bí tỏa ra lập tức quét trúng Đằng Nhất.
Đằng Nhất tức giận, nguyên muốn rút lui, thong dong rời khỏi, ước định sau này lại chiến tiếp, không nghĩ rằng lại bị đối phương ra tay thẳng thừng như vậy.
Chỉ trong nháy mắt, Đằng Nhất hóa thành một cây đằng, sau đó ầm ầm nổ tung hóa thành tro tàn, mưa ánh sáng bay lên bay về trong môn phái hoàng kim.
Mọi người khiếp sợ, Đằng Nhất thật sự bị nghiền ép, hóa thành tro tàn tiêu tán, tên đại hung này quả nhiên mạnh mẽ!
Tất cả mọi người đều biết, nhân quả này đã kết quá lớn, tương lai sau này tự thân Đằng Nhất phải tới cùng quyết chiến sinh tử với nó, sẽ có một ngày đại đối quyết của Chí Tôn thuật, lúc đó sẽ vô cùng kinh khủng!
"Đúng là mất hứng." Thạch Hạo lẩm bẩm, khí thế mạnh mẽ nội liễm, hiện tại trông nó vô cùng thanh tú, tựa như là con trẻ nhà hàng xóm không vừa ý thứ gì đó, khiến người khác không biết nói gì nữa.
Tới lúc này, mọi người mới phát hiện ra, tựa hồ đã quên thứ gì đó, nó thật sự quá trẻ! Chỉ mới mười lăm mười sau tuổi, nhưng khi muốn nhìn thật kỹ thì lại cảm thấy trên mặt xuất hiện một lớp sương mù, khó có thể nhìn thấu được.
"Còn có ai dám chiến một trận nữa?" Thạch Hạo ngửa đầu, hô lớn về phía cửa Hoàng kim kia: "Có sơ đại, chí tôn nào không, tới đây đánh một trận đi!"
Tiếng quát lớn như vậy khiến rất nhiều người xoay người bỏ chạy, bởi vì nó đang đạp bước tiến tới đón nhận lấy tất cả mọi người.
Trận chiến hôm nay nhất định phải chấn động Thiên Tiên châu, truyền tới mười vạn Thánh sơn, đại hung Hạo Thiên muốn gợi nên sóng lớn gập trời rồi!
"Ai dám chiến một trận?" Thạch Hạo làn nữa quát hỏi.
Một câu vừa ra, tất cả mọi người đều chạy mất dép, ai nấy cũng nhằm về cửa Hoàng kim.
Ngoại trừ sơ đại, cùng với thiên kiêu Chí tôn của các bộ tộc ra thì ai dám trêu chọc chứ? Mà đám nhân vật kia đều là đầu sỏ một phương, rất khó gặp được.
"Người đá này yên lặng không có chút động đậy, ta không công kích thì hắn tựa như bất động?" Thạch Hạo cân nhắc, sau đó tới gần cửa Hoàng kim, người đá ấy vẫn không có phản ứng gì.
Nó cắn răng một cái, nói: "Liều mạng, nếu không được thì cùng lắm tự mình binh giải thôi!"
Nó cất bước đi vào, lướt quang qua người đá tiến vào trong thế giới bên trong cửa Hoàng kim!
"Trời ạ, đại hung đến rồi, không ngờ lại tiến vào Linh giới!"
"Tên đại hung này là Hạo Thiên, giáng lâm giới của chúng ta rồi!"