Thất Thân Làm Thiếp

Lượt đọc: 11501 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 213
khách không mời (1)

❊ ❊ ❊

Thất Thân Làm Thiếp

Những tháng ngày được sống trong hạnh phúc, dường như trôi qua nhanh hơn.

Ngày mùng sáu tháng chạp nhanh chóng đến trong sự phỏng đoán và những lời nài nỉ không ngừng của Phượng Cô.

Bởi vì con người Phượng Cô vốn không thích phô trương phức tạp, thế nên sinh nhật cũng tổ chức đơn giản, chỉ cần cả nhà đoàn viên là được.

Có điều, ngọ thiện của sinh nhật cũng chuẩn bị rất thịnh soạn.

Từ sáng sớm, Vãn Thanh đã cùng Song nhi Hồng Thư, cùng mấy nha hoàn nữa, ra chợ mua đồ ăn.

Ngày thường Vãn Thanh cũng ít xuống bếp, nhưng đến ngày sinh nhật của Phượng Cô hàng năm, nàng đều đích thân xuống bếp tự tay nấu thật nhiều món ăn ngon, có lẽ đó không phải là những món ăn có vị ngon nhất, nhưng lại có hương vị gia đình.

Lần nào, Phượng Cô cũng vui sướng ăn hết sạch.

Do còn phải bế Nộn nhi, thế nên nàng không chen vào chợ mua đồ ăn, chỉ liệt kê danh sách ra, rồi để các nha hoàn đi mua, nàng và Nộn nhi thì đứng chờ ở chỗ vắng người.

Thấy Nộn nhi trong lòng quay tới quay lui, hai mắt đảo không ngừng.

Nhìn dáng vẻ này, chắc hẳn là muốn được thả xuống để ngắm nghía.

Nhưng xung quanh có nhiều người, Vãn Thanh không thả cô bé xuống, chỉ nói: “Có phải Nộn nhi muốn mua gì không? “

Nộn nhi vừa nghe, liền cười tươi như hoa: “Mẫu thân, Nộn nhi muốn mua quà quà tặng cha…” Giọng nói non nớt, ngây thơ, khiến người ta yêu thích biết bao.

“Ồ, Nộn nhi của mẹ cũng muốn mua quà sinh nhật tặng cha sao! Thật là một cô bé ngoan! ” Vãn Thanh vừa nghe liền cười, xem ra Phượng Cô không phí công yêu thương tiểu nha đầu này.

Nhỏ như vậy, đã biết quan tâm đến cha.

Đến lúc Phượng Cô nhận được lễ vật của con gái, không biết sẽ cười thành cái dạng gì!

“Nộn nhi là cô bé ngoan! ” vừa được mẹ khen, Nộn nhi liền cười càng tươi hơn.

“Vậy Nộn nhi muốn mua lễ vật gì tặng cha? ” Vãn Thanh lại hỏi, thật sự không đoán ra được là tiểu nha đầu muốn mua gì tặng Phượng Cô.

Nộn nhi quay đầu nhìn hàng bán kẹo đường, giơ cánh tay nho nhỏ lên chỉ: “Mua kẹo đường hình người cho cha, vừa đẹp mắt lại ngon miệng! Có lần cha nói muốn ăn mẫu thân, vậy nói bá bá làm kẹo đường hình mẫu thân!.....”

Lời con trẻ vô tư, chẳng có ẩn ý gì, nhưng lại khiến Vãn Thanh bị máu dồn lên mặt, chỉ nháy mắt mà mặt đỏ như quả táo, may mà xung quanh kẻ đến người đi, không ai rảnh rỗi mà lắng nghe lời nói của một tiểu oa nhi.

Nộn nhi này, thật không biết con bé nghe thấy từ lúc nào, lại còn ghi nhớ không chịu quên!

Cứ thế này thật không hay, chẳng may con bé lại nói ra lúc có người ngoài, nàng chỉ còn nước đào hố để chui xuống cho đỡ xấu hổ!

Vì thế nàng chu đáo dạy con, rất ra dáng một mẹ hiền: “Nộn nhi, con nghe lầm rồi, không phải cha con nói muốn ăn mẫu thân, mà là nói muốn ăn bánh nướng mẫu thân làm! “

“Ơ? Là thế thật sao ạ? ” Nộn nhi hơi nhíu mày, suy nghĩ rất lâu, dường như cuối cùng vẫn chẳng thể minh bạch là gì, thế là liền tin lời mẫu thân: “Thì ra là thế! Không phải là cha muốn ăn mẫu thân, vậy, Nộn nhi nên làm kẹo đường hình gì tặng cha?

Cô bé mặt nhăn mày nhó, đúng như thể đang gặp chuyện rất khó giải quyết.

Vãn Thanh khẽ cười: “Làm kẹo đường hình bé Nộn nhi dễ thương khả ái không phải là tốt rồi sao? “

“Hay lắm! Hay lắm! Làm kẹo đường hình Nộn nhi tặng cha! ” Nộn nhi vừa nghe liền cười, tiểu hài nhi lúc nào cũng đơn thuần như vậy, không có nhiều tâm sự, rất dễ vui vẻ.

… … … … … … … … …..

Kẹo đường nho nhỏ kia, thật sự khiến Phượng Cô vui mừng ôm lấy Nộn nhi.

“Nộn nhi ngoan của cha! Nộn nhi bảo bối của cha! Còn nhỏ đã biết nghĩ đến cha! ” Phượng Cô cầm kẹo đường Nộn nhi tặng, cười như mặt trời chính ngọ, cười đến mức không khép được miệng.

“Nộn nhi ngoan, cha hôn một cái! ” nói xong liền hôn một cái lên hai má phúng phính của Nộn nhi.

Nộn nhi nghe thấy thế cũng cười thật rạng rỡ.

“Chỉ có một cái kẹo đường mà cười đến thế, thật lạ kỳ! ” Phượng Phi đứng bên cạnh liếc mắt xem thường, không vui cho lắm, kỳ thực bé cũng có lễ vật tặng cha.

Nhưng cảm thấy lúng túng không biết tặng thế nào, thành ra đến lúc này vẫn chưa tặng.

Không biết vì cái gì, bé có cảm giác, tặng đồ này nọ, là chuyện chỉ có nữ nhi mới làm, bé là đại nam nhi, phải làm chuyện đại sự, bé sờ nắn lễ vật một hồi, cuối cùng vẫn không dám lấy ra.

“Tiểu tử nhà ngươi, lớn như vậy, cũng chưa từng tặng lễ vật cho cha! Còn dám đứng đấy chê cười Nộn nhi, thật uổng công sinh ngươi ra! Quả thật là sinh con trai không bằng sinh con gái! ” Phượng Cô nheo mắt, tiểu tử này, đúng là thiên sinh bát tự không hợp với hắn rồi, còn nhỏ đã xung khắc.

Hắn thật có chút lo lắng qua một hai năm nữa không biết có thể quản được đứa con này nữa hay không!

“Con…” Phượng Phi lên tiếng định biện hộ gì đó.

Đúng lúc đó Vãn Thanh bưng một đĩa tôm lột vỏ chiên xù tiến đến, nàng đã nghe thấy cuộc nói chuyện này từ đầu, vì thế nói: “Phi nhi, lúc mẫu thân đi đón con không phải là con nói có chuẩn bị lễ vật tặng cha con sao? Tại sao vẫn chưa lấy ra? “

“Tiểu tử này chuẩn bị lễ vật cho ta?! ” Phượng Cô có phần không thể tin, có điều vẫn rất mong chờ, rốt cuộc cũng được biết tình cha con là dạng gì.

“Con…” Phượng Phi cúi đầu, có chút lúng túng, đang nghĩ xem có nên lấy ra hay không.

Vãn Thanh lại khẽ cười, đặt đĩa tôm lên bàn: “Muốn tặng quà thì phải thành tâm, lễ vật cũng phải được chuẩn bị tốt, nếu còn thiếu quyết đoán, thật có phần ẻo lả đấy! “

Tuy trước giờ Vãn Thanh không nghiêm khắc dạy bảo, nhưng rất biết nói ngọt dỗ dành.

Phi nhi theo chủ nghĩa đại nam nhi, thật sự không thích người khác nói bé ẻo lả ủy mị này nọ.

Quả nhiên, Vãn Thanh vừa nói dứt lời, bé liền lôi từ trong lòng ra một viên ngọc treo kiếm, sau đó tặng Phượng Cô.

Phượng Cô nhận viên ngọc nhìn ngắm, mặc dù chất ngọc không phải loại thượng đẳng, nhưng điêu khắc rất đẹp, lại còn là món quà đầu tiên con trai tặng hắn, vì thế cười lớn: “Xem ra Phi nhi của ta cũng hiểu chuyện rồi! “

“Con hiểu chuyện từ lâu rồi! ” Phượng Phi ngẩng đầu, phụng phịu nói.

Vãn Thanh chỉ biết lắc đầu thở dài, hai cha con nhà này, thật là một khắc cũng không ngừng tranh cãi được! Nhưng thật ra cũng rất ấm áp!

Đúng lúc đó, có gia đinh tới bẩm báo: “Gia, ngoài cửa có một nữ tử muốn gặp Gia, nói là người quen cũ của Gia.”

Nữ tử?

Người quen cũ?

Vãn Thanh quay sang nhìn Phượng Cô, nàng thật sự không biết, hắn có hồng nhan cũ nào ở đây?

Phượng Cô cũng ngỡ ngàng chẳng kém, hắn quyết không phải kẻ lưu tình khắp chốn, tại Thương Thành càng là không quen biết nữ tử nào, vì thế chỉ nói: “Đuổi đi! “

“Chờ đã.” Vãn Thanh lại nói: “Sao chàng không ra xem là ai?”

Gia đinh thật sự khó xử, Gia nói không gặp, phu nhân lại nói gặp, vậy rốt cục là gặp hay không đây?

“Đưa nữ tử đó vào đây! ” Vãn Thanh nói.

Gia đinh thấy Gia không có ý kiến, nhanh chóng đi thực hiện.

Chỉ trong chốc lát, một nữ tử đẹp tựa xuất thủy phù dung tiến vào.

Hai hàng mi cong dài, phủ bóng lên đôi mắt to tròn ướt át, mũi nhỏ nhắn xinh xắn, môi anh đào căng đỏ, váy áo thướt tha màu hồng phấn khiến thân hình càng thêm thon thả. Tuy mảnh mai là thế, nhưng thêm một tấm áo choàng lông trắng, lại có vẻ không còn sợ cái lạnh của đông hàn.

Có điều gương mặt cô ta có vẻ tiều tụy, trái lại chẳng thể nhìn ra dáng vẻ khuynh thành quý phái trước kia.

Người này không phải ai khác, chính là Chu Nguyệt Nhi.

Không thể ngờ, lại gặp lại cô ta ở nơi này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »