Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75414 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 305
thuốc vô sinh

❊ ❊ ❊

Nhà đẻ thím Tần họ Trần, thế nên tên gọi đầy đủ của dì tư là Trần Tứ Nương.

Đường đi tới nhà chồng Tứ Nương không hề dễ dàng tí nào. Từ nhà gà trung tâm Liêu Thành, ngồi xe lửa tới trạm ga phía Bắc rồi bắt xe khách đi thêm hai tiếng rưỡi nữa tới một thị trấn nhỏ. Sau đó còn phải đi nhờ xe bò, lắc la lắc lư xóc lộn cả ruột mới tới được thôn Lưu gia. Lúc này, trời cũng đã nhá nhem tối.

Lưu Quang Minh đang ngồi thừ trong sân, trầm mặc chả thiết nói năng. Dưới bếp, bà Lưu, mẹ hắn ta đang nấu cơm nhưng thái độ rất hùng hổ, đá thúng đụng nia, lâu lâu lại lèm bèm chửi vài câu thô tục. Lúc thì oán trách tổ tông Lưu gia không biết chọn ngày tốt giờ lành mà chết, không biết tìm chỗ đẹp đất thiêng mà chôn nên giờ ảnh hưởng tới con cháu đời sau. Khi lại quay ra xỉ vả Lưu Quang Minh có mắt như mù, rước phải con giời ơi đất hỡi về làm vợ, đã không biết đẻ thì chớ giờ lại bắt Lưu gia nuôi báo cô nó!

“Thịch thịch thịch…”

Bất thình lình tiếng đập cửa dồn dập vang lên, Lưu Quang Minh giật bắn mình: “Ai đấy?”

“Dượng tư, là cháu, Tần Dũng!”

Tần Dũng? Lưu Quang Minh sửng sốt vô cùng, phản ứng đầu tiên không phải chạy ra mở cửa mà là lộn về phía phòng chất củi kiểm tra. Tới tận khi tiếng đập cửa vang lên một lần nữa, hắn mới hớt hơ hớt hải chạy ra: “A Tần Dũng đấy hả, lâu rồi không gặp… đây là?”

Tần Dũng cười cười: “Anh này là bạn cháu. Hôm nay chúng cháu tình cờ có việc ở gần đây nên ghé thăm dì dượng. Cháu có chút quà biếu dì dượng, mong dượng nhận cho cháu vui.”

Nói đoạn, Tần Dũng đặt gói quà vào tay Lưu Quang Minh. Không biết là vì xúc động hay gì mà Lưu Quang Minh hồng hồng hai khoé mắt. Sợ bị Tần Dũng phát hiện, hắn vội vàng quay đầu đi vào trong: “Tới chơi là được rồi, làm gì phải quà cáp khách sáo. Mẹ ơi, Tần Dũng tới chơi còn cho bao nhiêu là quà đây này.”

“Gì? Tần…Tần Dũng tới…” Bà Lưu kinh hãi lắp ba lắp bắp.

Tiếp theo đó là một tràng loảng xoảng tiếng nồi niêu xoong chảo va đập vào nhau. Rồi một bà già vóc dáng nhỏ con khô đét hớt hải chạy ra, mắt la mày lét trông rõ khả nghi. Nhưng sau khi bà ta đánh mắt về gian phòng chất củi thì bỗng nhiên tự tin hơn hẳn. Tuy trên mặt vẫn giữ vẻ khách khí nhưng giọng nói thì sặc mùi thuốc súng: “Sao chỉ có mình cậu, mẹ cậu đâu?”

Tần Dũng không cười, lịch sự đáp: “Mẹ cháu bị trẹo chân không đi được, đợi khi nào khỏi mẹ cháu sẽ sang chơi sau. Hôm nay cháu có việc đi ngang đây nên ghé vào thăm dì Tư.”

“Ồ thế à?” Bà Lưu hai tay chống nạnh, vén môi chửi xéo: “Thế thì phải đợi mẹ cậu tới đây, chính mắt nhìn xem Trần gia các người đã gả cái thể loại gì vào Lưu gia chúng tôi xong rồi chị em dắt díu nhau mà về đi cho đỡ nhục!”

“Bà Lưu, mong bà nói chuyện cẩn thận!”

“Mẹ, mẹ nói linh tinh cái gì đây?”

Cả Tần Dũng lẫn Lưu Quang Minh đều gắt lên.

Chỉ riêng Văn Trạch Tài là chẳng phản ứng gì, anh lẳng lặng tiến đến gian phòng chứa củi.

Thấy thế, bà Lưu cười nhạt toẹt: “Đúng đấy, vào mà nhìn, trong đấy chính là chứng cứ rõ ràng nhất. Người ta cưới dâu về là để sinh con đẻ cái nối dõi tông đường, đằng này Lưu gia vô phúc rước nhầm phải cái loại người không ra người, quỷ không ra quỷ. Mà ông ngoại cậu cũng tài lắm, dám lừa gạt chúng tôi, không sợ bị trời tru đất diệt à?”

“Lúc trước là Lưu gia các người tới tận cửa Trần gia để xin hỏi cưới dì Tư tôi!” Tần Dũng lạnh mắt, “Đừng quên, ông ngoại tôi đã từ chối tổng cộng ba lần, nhưng các người không chịu buông tay, cứ nhất quyết xin cưới bằng được.”

Đứng một bên, Lưu Quang Minh xấu hổ đỏ bừng mặt. Tần Dũng nói không sai, năm đó là hắn thực sự thích Tứ Nương, một hai phải cưới cô ấy về làm vợ, nếu không phải cô ấy thì thề không lấy người khác.

Bà Lưu vẫn già mồm cãi: “Đấy là vì không biết nó sẽ trở thành quái vật…”

“Mẹ, mẹ sang nhà anh cả ngủ đi!” Lưu Quang Minh chịu hết nổi, trực tiếp đẩy mẹ ra ngoài rồi đóng sập cửa lại.

Đứng ngoài cổng, bà Lưu vẫn gào mồm nói vọng vào: “Mẹ không cần biết mày nghĩ thế nào nhưng hôm nay nhất định phải bắt thằng Tần Dũng dắt nó về. Lưu gia không chấp nhận một đứa con dâu như nó!”

“Đừng nói nữa, mẹ đi đi!” Lưu Quang Minh hét lên, thống khổ nhắm chặt mắt.

Bà Lưu cố chửi đổng thêm vài câu nữa cho sướng miệng rồi mới vùng vằng bỏ đi.

Đợi bầu không khí yên tĩnh trở lại, Văn Trạch Tài chỉ vào chiếc xích sắt to đùng quấn ngang cửa nhà kho, nghiêm giọng nói: “Mở ra!”

“Các người…các người dám nhốt dì Tư tôi ở trong kho chứa củi?” Tần Dũng há hốc miệng, bàng hoàng không dám tin.

Lưu Quang Minh vội vàng giải thích: “Yên tâm, trong đó đầy đủ hết, không thiếu thứ gì. Hiện giờ cô ấy không thể ra ngoài được, lỡ may bị bắt thì chết.”

Bị bắt?

Tới tận khi Văn Trạch Tài cùng Tần Dũng tận mắt nhìn thấy người bên trong nhà kho thì mới hiểu được ý của Lưu Quang Minh.

Trên chiếc giường tre ọp ẹp, Trần Tứ Nương nằm co quắp như con tôm, cái đầu trơn bóng không một cọng tóc và đang lún phún mọc ra thứ gì đó rất giống mào gà.

Lại gần nhìn kỹ hơn một chút sẽ thấy mũi cô ấy teo lại chỉ còn tí xíu, gần như không nhìn rõ hai lỗ mũi, quanh mép nổi mụn đỏ li ti lấm tấm, bàn chân bàn tay khô quắt, các ngón co rút lại y như chân gà. Hình ảnh rất giống như những gì bà Lưu tả ban nãy, người không ra người, quỷ không ra quỷ!

Lưu Quang Minh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô vợ đang say ngủ, nhẹ giọng phân trần: “Hai cậu nhìn thấy rồi đấy, cô ấy như thế này thì sao tôi có thể yên tâm để cô ấy đi lại tự do cơ chứ. Lỡ đâu bị ai phát hiện rồi truyền tin lung tung thì liệu rằng tôi có thể giữ vợ ở bên cạnh mình được nữa không?”

Tất nhiên câu trả lời là không. Chỉ cần tin tức bị lộ ra, chắc chắn Trần Tứ Nương sẽ bị chính quyền bắt đi. Và rất có thể mãi mãi không về được nữa.

Cữ nghĩ đến cảnh tượng đó là Lưu Quang Minh sợ hãi vô cùng. Hắn không sợ vợ biến thành yêu ma, quỷ quái. Chỉ sợ cả đời này không được gặp mặt, không được sớm chiều kề cận, vui buồn có nhau.

Đúng lúc này, Trần Tứ Nương cựa mình tỉnh giấc. Hô hấp của cô ấy rất yếu, cử động chậm chạp nhưng vừa nhìn thấy Lưu Quang Minh là hai mắt tức thì rực sáng, đong đầy sự vui vẻ hiếm hoi và quý giá.

Cô khó nhọc mở miệng toan nói chuyện, nhưng âm thanh phát ra chỉ toàn là tiếng gà gáy!

Tần Dũng hồn bay phách tán, trực tiếp quỳ sụp xuống trước giường.

Nghe tiếng động, Trần Tứ Nương giật mình quay đầu mới phát hiện có người lạ xuất hiện trong phòng. Tức thì, cô ấy co rút người lại, kéo chăn che kín đầu, không ngừng phát ra những tiếng kêu la đầy sợ hãi.

“Dì Tư đừng sợ, cháu là Tần Dũng đây, cháu sẽ không hại dì đâu, đừng sợ…” hai mắt Tần Dũng không biết đã đỏ hoe từ bao giờ.

Vốn dĩ tuổi tác hai người không chênh lệch quá nhiều lại chơi chung từ bé nên Tần Dũng và Trần Tứ Nương khá thân thiết. Giờ nhìn thấy người dì yêu quý trở thành bộ dáng như thế này, Tần Dũng bị sốc cũng là điều dễ hiểu thôi.

Văn Trạch Tài đi đến bên cạnh Lưu Quang Minh, hỏi thẳng: “Nguyên nhân là tại phương thuốc chữa vô sinh, có phải không?”

Lưu Quang Minh không giấu giếm, vội vàng gật đầu: “Đúng đúng, chính là tại nó. Nhưng tên bán thuốc không ở cố định một chỗ, cứ rày đây mai đó nên không cách nào tìm được gã.”

Văn Trạch Tài liền nói: “Phương thuốc đó đâu? Có thể đưa tôi xem không?”

“Được”, Lưu Quang Minh đồng ý ngay. Bởi vì hắn biết Tần Dũng sẽ không vô duyên vô cớ dắt một người lạ mặt tới đây. Người này nhất định phải có bản lĩnh hoặc tài năng gì đó.

Sau khi đọc qua phương thuốc, Văn Trạch Tài nhếch mép cười lạnh: “Đây đúng là thuốc chữa vô sinh, nhưng không phải sinh con mà là đẻ trứng!”

Lưu Quang Minh không lấy gì làm bất ngờ, chỉ yên lặng nhắm chặt mắt, đau khổ nhớ lại thứ mà vợ mình đã “sinh” ra!

Chỉ có Tần Dũng là ngơ ngác chẳng hiểu gì: “Đẻ trứng là sao đại sư?”

“Thương Khâu có lời đồn, phụ nữ sau khi kết hôn nếu không sinh được con thì hãy bắt hắc kê (gà lông đen), vặt lấy lông, rửa sạch đem phơi khô rồi băm nhuyễn chỗ lông ấy ra trộn chung với kim anh tử (1) nghiền nát. Chờ tới khi hỗn hợp bốc mùi thì bỏ vào ngâm rượu…”

Vừa nói, Văn Trạch Tài vừa đi lại gần đầu giường. Trần Tứ Nương cuộn mình trong chăn, khóc rưng rức.

Tuy nhiên tiếng khóc lúc bi thương tựa người, lúc khò khè tựa gà rù càng khiến người nghe sởn gai ốc khiếp sợ.

“Cứ để như thế đúng bảy bảy bốn mươi chín ngày, tuyệt đối không được thêm một giọt nước nào. Tiếp theo, dùng phân tro bao xung quanh rồi đắp thêm một lớp bùn phủ kín bên ngoài. Cuối cùng, chôn dưới gầm giường. Mỗi lần quan hệ vợ chồng xong, sẽ lấy một ít ra, ăn vào bụng bảy phần, còn lại ba phần thì bôi xuống thân dưới. Cứ làm như vậy cho tới khi nào có hiện tượng mang thai mới dừng lại.”

Tần Dũng chết sững, cả gương mặt ngập tràn vẻ khó tin cùng sợ hãi.

Nói xong, Văn Trạch Tài quay sang hỏi Lưu Quang Minh: “Hẳn là thứ kia giờ vẫn còn chứ?”

Lưu Quang Minh lau nước mắt, nghẹn ngào gật đầu. Lật đật trở về phòng mình lôi chiếc hũ chôn dưới chân giường lên, run run giao nộp cho Văn Trạch Tài.

===

Chú thích:

(1) Cây kim anh tử tên khác là thích lê tử, đường quán tử. Cây mọc tự nhiên, thường gặp trên các đồi cây bụi thấp ở miền núi, nương rẫy. Hoa to, thơm, màu trắng, nhị vàng, mọc ở đầu cành. Quả hình trứng, được thu hái làm thuốc lúc gần chín có màu vàng hơi nâu đỏ vào tháng 7-9. Lưu ý: Tránh nhầm lẫn với một loài cây gọi là kim anh hoa đỏ. Cây này không được dùng làm thuốc.

Y học hiện đại dùng quả kim anh với tác dụng tăng cường sức đề kháng của cơ thể, cầm máu, chữa thần kinh bất định, lo âu, trằn trọc, khó ngủ. Đông y lại dùng quả kim anh làm thuốc bổ thận, ích tinh, tráng dương, thu liễm, chỉ tả.

Phân bố: Ở Trung quốc cây mọc ở các tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây, Phúc Kiến, Hà Nam, Giang Tô, Triết Giang, Hồ Nam, Hồ Bắc, Tứ Xuyên, Ở nước ta cây mọc hoang ở đồi núi và là đặc sản của các tỉnh Cao Bằng, Lạng Sơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử