Thập Niên 60- Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Lượt đọc: 10778 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Bên trong có một chiếc quần đùi hoa, bây giờ gọi là quần đùi, tức là quần mặc ở nhà.

Chỉ là Nghiêm Lỗi quá cao, áo sơ mi của anh dài nên che mất.

Nhìn thoáng qua chỉ thấy đôi chân dài trắng nõn, làm người ta giật mình, dễ lầm tưởng cô quên mặc quần.

Nghiêm Lỗi nhíu mày: “Trông chẳng ra sao, nhìn như không mặc vậy. May mà vừa rồi không phải anh Triệu đến.”

Vừa rồi anh vào đã giật mình, may mà người đi theo là cháu gái đoàn trưởng Triệu, là con gái.

Kiều Vi tiện tay nhét một góc áo sơ mi vào quần đùi, như vậy cũng để lộ một góc quần đùi, không đến nỗi hiểu lầm cô không mặc quần.

“Vậy được chưa?”

Nghiêm Lỗi cau mày: “Kỳ cục.”

Cô cũng không hy vọng những người cổ hủ thời đại này có thể hiểu hoặc chấp nhận kiểu ăn mặc của thế hệ sau.

Kiều Vi nói: “Em thấy đẹp.”

Nghiêm Lỗi không nói gì với cô nữa, cúi đầu mở nắp hộp cơm khác: “Lấy bát đũa đi. Nghiêm Tương… Ăn cơm!”

Kiều Vi quay người vào bếp.

Nghiêm Lỗi mở nắp hộp cơm, ngẩng đầu nhìn lên, vừa lúc nhìn thấy cô bước vào bếp.

Nhìn từ phía sau vẫn giống như không mặc quần vậy, cô mặc áo sơ mi của anh để lộ đôi chân trắng nõn, thẳng tắp.

Trong lòng Nghiêm Lỗi hơi có cảm giác khác lạ. Anh rời mắt đi, hai giây sau mới quay lại nhìn thì Kiều Vi đã vào trong rồi.

Vợ chồng già, sao vẫn còn cảm giác này.

Rõ ràng đã lâu không chung giường, anh cũng đã quen rồi.

Cứ vậy đi, miễn là cô không bỏ đi, cũng không đòi ly hôn nữa, cứ tạm bợ thế này mà sống tiếp là được.

Trái tim Kiều Vi đã chết lặng, Nghiêm Lỗi cũng vậy, anh không còn bất kỳ hy vọng nào vào cuộc hôn nhân này nữa. Cứ thoải mái là được.

Một nhà ba người ngồi ăn cơm trong sân, còn đốt cả nhang muỗi, khá mát mẻ.

Phải nói rằng, tuy thịt không nhiều, nhưng các món ăn vẫn được xào rất ngon. Tỷ lệ hành, gừng, tỏi, nước tương, giấm rất vừa phải.

Nghiêm Tương ăn rất ngon miệng, còn nói: “Chắc chắn là chị Lâm nấu.”

Kiều Vi hỏi: “Sao con biết?”

“Từ khi chị Lâm đến, chị ấy là người nấu cơm.” Nghiêm Tương phồng má: “Chú Triệu và dì Dương khen chị ấy nấu ăn ngon, còn khen chị ấy chăm chỉ. Còn bảo chị Anh Tử học hỏi chị Lâm nhiều hơn.”

Thực sự không quen khi không có khăn giấy dùng một lần.

Kiều Vi đành dùng ngón tay lau sạch vết dầu trên khóe miệng Nghiêm Tương: “Con nuốt đi rồi hãy nói, khi miệng còn thức ăn thì không được nói, ngậm miệng lại ăn cơm, không được nhai chóp chép, như vậy không tốt.”

Nghiêm Tương vô cùng ngoan ngoãn, lập tức ngậm miệng nhai. Má phồng lên, giống như một chú chuột hamster nhỏ.

Cậu bé đáng yêu như vậy, phải cảm ơn vì có một người cha là nam chính.

Kiều Vi nhìn vết dầu trên ngón tay, nhìn trái nhìn phải cũng không có chỗ nào để lau, vô thức liếc Nghiêm Lỗi.

Nghiêm Lỗi khựng lại, lấy một thứ gì đó trong túi quần ra ném lên bàn.

Thì ra là một chiếc khăn tay?

Kiều Vi hơi ngạc nhiên: “Anh mang theo khăn tay bên người?”

Nghiêm Lỗi nhìn cô: “Không phải em bắt anh mang theo sao?”

Anh cưới một người vợ có học thức.

Hồi đó, trong buổi xem mắt tập thể, một sĩ quan quân đội trẻ như anh là đối tượng được nhiều người săn đón.

Lãnh đạo và chiến hữu khuyên anh nên cân nhắc kỹ càng, họ nói: “Cô gái đó nhìn là biết không phải người có thể chịu khổ chịu khó.”

Nhưng bản thân anh đã không có học thức nên rất muốn tìm một người có học thức. Trình độ cấp ba đã được coi là trình độ văn hóa rất cao, hơn nữa cô cũng rất xinh đẹp.

Sau đó, sự thật đã chứng minh lãnh đạo và chiến hữu nói đúng.

Cô không chỉ không thể chịu khổ, mà tư tưởng tiểu tư sản cũng rất nghiêm trọng.

Lười biếng, còn coi thường những người nông dân chất phác, vất vả.

Nghiêm Lỗi nhai hai miếng, xác nhận vừa nãy mình không nhai chóp chép.

Những thói quen xấu anh mang từ nông thôn đến lần lượt được sửa đổi trong sự khinh bỉ của cô.

Không nhai chóp chép, luôn mang theo khăn tay, rửa chân mỗi ngày, tắm rửa thường xuyên… Anh làm được, nhưng tại sao cô vẫn bỏ đi.

Nghiêm Lỗi hung dữ nhìn Kiều Vi, cúi đầu ăn vội.

Kiều Vi dùng khăn tay lau tay, trầm ngâm suy nghĩ.

Ăn xong, Nghiêm Lỗi xách thùng vào bếp xử lý nước tắm.

Kiều Vi tự giác dọn dẹp bát đũa. Việc nhà vốn nên san sẻ cùng nhau, anh làm việc, cô cũng làm việc.

Mặc dù trong đầu có rất nhiều tin tức, nhưng giống như xem phim, lúc thực sự bước vào bối cảnh thì phải thích nghi. Ví dụ như ở đây không có nước rửa bát chuyên dụng, dụng cụ rửa bát là miếng xơ mướp.

Miếng xơ mướp cũng có thể rửa sạch dầu mỡ, nhưng không có tác dụng diệt khuẩn khử trùng, trong lòng Kiều Vi vẫn thấy khó chịu.

Cô thở dài, từ từ thích nghi thôi.

Trời tối dần.

Nghiêm Lỗi rửa sạch chậu tắm rồi treo lên tường.

Kiều Vi dựa theo trí nhớ, bê chiếc bàn ăn nhỏ ra dưới mái hiên.

Nghiêm Tương chạy đi chạy lại trên đôi chân ngắn ngủn, bê những chiếc bát đã rửa sạch trong thùng đến đặt úp xuống trên chiếc bàn gỗ nhỏ để hong khô, rấthểu chuyện.

“Nghiêm Tương.” Nghiêm Lỗi lau khô tay: “Về phòng.”

Anh nghiêm mặt, liếc nhìn Kiều Vi.

Kiều Vi nhẹ nhàng vỗ vai Nghiêm Tương, Nghiêm Tương trở về phòng của mình.

“Đi theo anh.” Nghiêm Lỗi nói xong, quay người bước vào phòng chính.

Kiều Vi rửa sạch tay, lau khô rồi đi theo vào. Rẽ trái vào phòng phía Tây, phòng làm việc không có ai, lại đi vào phòng ngủ bên trong, Nghiêm Lỗi đang khoanh tay đứng đó.

Cơ thể anh có lẽ đang căng thẳng, cơ bắp trên cánh tay nổi lên.

Tụ lực thế này giống như tấn công, cũng giống như phòng thủ.

Kiều Vi bước vào, anh ngước mắt nhìn cô, đôi mắt đen láy sâu thẳm, ánh mắt thâm thúy.

Kiều Vi hiểu chuyện nguyên chủ bỏ chồng bỏ con này không thể không nhắc đến.

Cô lại lùi ra ngoài đóng cửa phòng phía Tây, rồi đóng luôn cửa ngăn giữa phòng làm việc và phòng ngủ. Hai lớp cửa, để ngăn Nghiêm Tương nghe thấy gì đó.

Sau khi đóng hết cửa, Nghiêm Lỗi lên tiếng trước: “Nói đi.”

Kiều Vi bình tĩnh nói: “Anh muốn em nói gì?”

Cô cũng không biết nói gì. Dù sao thì người ngoại tình với người khác không phải cô, nhưng cô đã là Kiều Vi Vi rồi, không thể nói không phải cô.

Cô nói: “Anh nói đi, em nghe.”

Nghiêm Lỗi nhìn chằm chằm vào cô, xác nhận cô đang bình tĩnh, không phải giận dỗi, không phải chiến tranh lạnh, không phải mỉa mai.

Anh rút một thứ gì đó đã gấp lại trong túi quần ra, ném lên giường.

Kiều Vi cúi xuống cầm lên, mở ra xem.

Hóa ra là bức thư nguyên chủ để lại cho Nghiêm Lỗi trước khi bỏ trốn.

Cô không cần mở ra xem nữa, tin tức về nội dung bức thư này trong đầu cô đã được kích hoạt rồi.

Nghiêm Lỗi nói: “Em cho câu trả lời đi, sống tiếp hay là ly hôn?”

Kiều Vi im lặng một chút, rồi nói với người đàn ông: “Em muốn có một gia đình.”

Nghiêm Lỗi cau mày: “Vậy là không ly hôn?”

Kiều Vi suy nghĩ nói: “Nếu anh muốn ly hôn thì ly hôn. Nếu anh không muốn ly hôn thì không ly hôn.”

Nghiêm Lỗi sa sầm mặt mày: “Anh nói muốn ly hôn bao giờ?”

Rõ ràng là vấn đề của cô, sao lại đổ lỗi cho anh?

Kiều Vi nhận ra anh đã hiểu lầm, cô giải thích: “Ý em là, em giao quyền quyết định cho anh.”

Nghiêm Lỗi truy hỏi: “Vậy rốt cuộc em muốn ly hôn hay không ly hôn?”

Kiều Vi nhìn anh, cảm thấy anh có vẻ rất cố chấp muốn cô đưa ra câu trả lời cuối cùng. Cô như hiểu ra nói: “Em không muốn ly hôn.”

Cô nhìn vào mắt anh, nói với anh: “Anh là một người đàn ông ưu tú, em muốn tiếp tục sống cùng anh.”

Có lẽ đây là lòng tự trọng của đàn ông, Kiều Vi nghĩ. Bởi vì trong bức thư đó, nguyên chủ nói cô cảm thấy không hạnh phúc, không vui vẻ khi sống cùng Nghiêm Lỗi, cô muốn chấm dứt nỗi đau khổ này.

Cách chấm dứt là đi tìm một người đàn ông khác.

Lòng tự trọng và sự tự tin của Nghiêm Lỗi chắc hẳn đã bị tổn thương rất nhiều.

Vì vậy, cô nhìn thẳng vào mắt Nghiêm Lỗi, để thể hiện sự chân thành.

Cô nói anh là một người đàn ông ưu tú, cũng không phải là nịnh nọt anh.

Bởi vì cô đã đọc cuốn sách này, với tư cách là nam chính, anh thực sự rất ưu tú.

Chỉ cần dựa vào những gì cô quan sát về anh hôm nay, cô cũng có thể nhận ra những phẩm chất ưu tú ở anh.

Vì vậy, lời khen của cô là chân thành.

Nhưng không ngờ Nghiêm Lỗi lại rời mắt đi, không tự nhiên lắm.

Đừng nói đến những người ở thời đại này, ngay cả ở thời đại của Kiều Vi, vẫn có rất nhiều người không biết cách chấp nhận lời khen ngợi và sự bày tỏ tình cảm của người khác.

Đây là bệnh chung của người Trung Quốc.

Anh mất tự nhiên trong hai giây, rồi lại quay đầu nhìn cô: “Vậy là không ly hôn phải không?”

Kiều Vi gật đầu khẳng định: “Đúng!”

Nghiêm Lỗi giật lấy bức thư chia tay từ tay cô, xé nát trong vòng ba nốt nhạc, ném vào thùng rác cạnh cửa.

“Vậy thì sau này sống cho tốt.

Việc nuôi gia đình không cần em phải lo, anh cũng không có yêu cầu gì khác đối với em.” Anh nói: “Em chỉ cần chăm sóc tốt cho gia đình, chăm sóc tốt cho Tương Tương là được.”

Khi nói đến câu “Việc nuôi gia đình không cần em phải lo”, có vẻ như anh đã lấy lại được lòng tự trọng và sự tự tin.

Nhưng cũng đúng thật, với tư cách là cán bộ quân đội, chế độ đãi ngộ còn tốt hơn cả công nhân.

Đúng là từ trước đến nay do một mình anh nuôi gia đình, cũng đúng là anh đã mang đến cho vợ con một cuộc sống vật chất khá tốt ở thời đại này.

Là một người đàn ông truyền thống, đúng là có vốn để kiêu ngạo.

Chỉ là yêu cầu này của anh có khác gì việc thuê người giúp việc đâu.

Tâm trạng anh ổn định, có vẻ như anh đã không còn mong đợi gì vào mối quan hệ trong hôn nhân nữa.

Kiều Vi nhớ lại, trong truyện có viết Nghiêm Lỗi và nữ chính yêu nhau sau khi kết hôn, nhưng thực ra toàn bộ là góc nhìn của nữ chính, không có miêu tả nội tâm của Nghiêm Lỗi.

Mà ngay cả từ góc nhìn của nữ chính, khi miêu tả về con người Nghiêm Lỗi này vẫn luôn là “khuôn mặt nghiêm nghị”, “vẻ mặt lạnh lùng”, “ánh mắt lãnh đạm”.

Một người lúc nào cũng nghiêm nghị, lạnh lùng, lãnh đạm như vậy, có gì vui chứ?

“Nếu hai chúng ta muốn tiếp tục chung sống, em thấy chúng ta phải thay đổi, nếu không hôn nhân của chúng ta vẫn sẽ tiếp tục có vấn đề.” Đã nói đến vấn đề hôn nhân, Kiều Vi cũng không trốn tránh, thành thật nói ra suy nghĩ trong lòng.

Nghiêm Lỗi nhướng mắt nhìn cô: “Em muốn thế nào?”

“Em muốn có một công việc.” Kiều Vi nói.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tụ trạc