"Ting!"
Âm thanh vang lên không phải là kích hoạt nhiệm vụ như thường lệ.
Mà là nhắc nhở truyền ra từ trong giao diện nhiệm vụ.
Triệu Phóng khẽ động tâm thần, mở giao diện nhiệm vụ ra.
Lập tức phát hiện hai nhiệm vụ "Giải quyết hậu họa" và "Diệt ma" đã được cập nhật.
Thông tin mới cập nhật chỉ nhiều hơn lúc trước bốn chữ.
Cổ Ma chiến trường!
Triệu Phóng lập tức híp hai mắt lại: "Cổ Ma chiến trường? Nói cách khác, Đồ Sâm và Bối La đều đang ở Cổ Ma chiến trường?"
Nghĩ đến đây, trên người Triệu Phóng đột nhiên tràn ngập sát cơ nồng đậm.
Sát ý ngưng tụ kia lập tức khiến Tĩnh Vương có cảm giác nguy hiểm như gai nhọn đâm sau lưng.
May mà luồng sát ý đó chỉ xuất hiện trong nháy mắt rồi biến mất.
"Được!"
Triệu Phóng chỉ nói một chữ, nhưng lại khiến Tĩnh Vương mừng rỡ ra mặt.
Giống như chỉ cần Triệu Phóng ra tay thì nhất định sẽ mã đáo thành công.
"Vậy Triệu huynh chuẩn bị một chút, ba ngày sau cùng bổn vương tiến về Yên Triệu cổ quốc."
Lời này của Tĩnh Vương đầy vẻ hăng hái, nhưng cũng ẩn chứa một tia phức tạp.
Bước ra khỏi phòng, gió nhẹ thổi qua người Tĩnh Vương, ông ta lập tức nhận ra sau lưng mình đã mướt mồ hôi lạnh. Chiếc áo ướt sũng dán chặt vào lưng, gió thổi qua mang đến một luồng hơi lạnh thấu xương.
Tĩnh Vương quay đầu nhìn về hướng phòng của Triệu Phóng, rồi lại nhìn về phương xa, ánh mắt lộ ra một tia kiên định.
Ba ngày sau.
Triệu Phóng cùng đoàn người của phủ Tĩnh Vương cưỡi hung thú "Liệp Phong Ưng" rời khỏi Huyết Nham Địa, xuất phát hướng về một trong ba đại cổ quốc là Yên Triệu cổ quốc.
Năm ngày sau.
Đoàn người đến biên thùy "Ung Thành" của Yên Triệu cổ quốc.
Dù là vùng biên thùy nhưng quy mô và sự phồn hoa của Ung Thành cũng không hề thua kém Huyết Nham Địa.
Đồng thời, vì thuộc quyền quản hạt của Yên Triệu cổ quốc nên trị an của Ung Thành có phần tốt hơn Huyết Nham Địa một chút.
"Ha ha, hóa ra là Tĩnh Vương điện hạ."
Thủ tướng giữ thành Ung Thành sau khi nhìn thấy lệnh bài của Tĩnh Vương thì cười như không cười nói.
Sắc mặt Tĩnh Vương lạnh nhạt, dường như đã quen với việc này nên không thèm để ý.
Nhưng Hứa lão và Lâm Túc lại có ánh mắt âm hàn.
Đặc biệt là Lâm Túc, khi nhìn về phía tên thủ tướng kia thì hừ lạnh một tiếng.
Khí thế của cường giả Địa Tôn nhị tinh trong nháy mắt áp chế về phía tên thủ tướng, khiến cơ thể gã như bị búa tạ nện trúng, vừa ho ra máu vừa bị đánh bay ra ngoài, đâm sầm làm sụp cả bức tường thành.
Cảnh tượng này khiến mí mắt của không ít người xung quanh giật nảy.
Họ thật sự không ngờ lại có người dám khiêu khích thủ vệ ngay tại Ung Thành.
Rào rào~
Sau khi tên thủ tướng bị đánh bay, những thủ vệ còn lại lập tức ùa lên, tuốt đao rút kiếm bao vây đám người Triệu Phóng vào giữa.
"Gux!"
Sắc mặt Hứa lão sa sầm: "Gươm đao dám hướng về phía Thập Cửu hoàng tử, các ngươi muốn tạo phản sao?"
Tiếng quát khẽ của Hứa lão ẩn chứa nguyên lực của Tôn Giả cảnh, lập tức chấn nát đao kiếm trong tay đám thủ vệ. Ngay cả bản thân bọn họ cũng bị chấn lùi lại mười mấy bước, mặt cắt không còn giọt máu.
"Xem ra ở vùng biên thùy lâu ngày, các ngươi ngay cả một chút quy củ cũng không hiểu rồi."
Sắc mặt Hứa lão lạnh băng, vung tay áo một cái, một luồng sát ý lạnh lẽo lập tức bao trùm lấy đám thủ vệ xung quanh.
Đám thủ vệ kinh hãi, bị sức mạnh này làm cho tỉnh hồn, không chút do dự quỳ sụp xuống: "Bái kiến Thập Cửu hoàng tử."
"Đáng chết!"
Tên thủ tướng lao ra từ đống đổ nát, gương mặt vặn vẹo dữ tợn, gầm rú lao tới, chém một đao về phía Tĩnh Vương.
Sắc mặt Hứa lão lạnh lùng, đang định ra tay: "Hứa lão, tên này giao cho ta được không?"
Nghe vậy, sắc mặt Hứa lão dịu đi chút ít, vội vàng nói: "Triệu đại sư khách sáo rồi, tên này cứ giao cho Triệu đại sư xử lý."
Triệu Phóng mỉm cười, bình thản liếc nhìn tên thủ tướng đang lao tới: "Bách Kiếp lục tinh? Thực lực cũng khá đấy."
Nghe vậy, những người vây xem xung quanh lập tức cạn lời.
Bách Kiếp lục tinh dù ở Yên Triệu cổ quốc cũng thuộc hàng ngũ trung thượng đẳng.
Nếu ở trong quân đội thì ít nhất cũng là chức tướng quân.
Nếu ở tông môn thì cũng là cấp bậc trưởng lão.
Một cường giả như vậy mà trong miệng tiểu tử này chỉ là "khá đấy".
"Tiểu tử kia quả thực quá cuồng vọng!"
Nhưng điều khiến bọn họ cảm thấy cuồng vọng hơn còn ở phía sau.
Triệu Phóng giơ lên một ngón tay, bình thản cười nói: "Đỡ được một chỉ của ta, ta tha cho ngươi một mạng!"
Khoảnh khắc này.
Ngay cả tên thủ tướng kia cũng cảm nhận được sự nhục nhã cực độ. Ánh mắt gã lóe lên sát cơ điên cuồng, trực tiếp tung ra chiêu thức sát thủ mạnh nhất, quét về phía Triệu Phóng.
Thế công mạnh mẽ đó khiến những người khác kinh hãi vội vàng lùi lại, ánh mắt nhìn về phía tên thủ tướng đầy vẻ chấn kinh.
"Chết đi!"
Tên thủ tướng hét lớn, chém xuống một đao.
Sắc mặt Triệu Phóng vô cùng bình tĩnh, giữa bầu trời ngập tràn đao quang, hắn tùy ý chỉ ra một ngón tay.
"U Minh Chỉ!"
Giọng nói lạnh lẽo u uất, như vọng về từ chín tầng địa ngục.
Theo ngón tay chỉ ra, giữa trán tên thủ tướng lập tức xuất hiện một lỗ máu to bằng nắm tay.
Không một ai nhìn thấy quỹ đạo tấn công của U Minh Chỉ.
Đến khi bọn họ nhận ra thì sát ý dữ tợn của tên thủ tướng đã tan biến hoàn toàn, đôi mắt gã lộ ra vẻ không thể tin nổi rồi ngã gục trong vũng máu.
"Ting!"
"Chúc mừng người chơi 'Triệu Phóng' giết chết quái tinh anh 'Ung Thành Thủ Tướng', nhận được sáu vạn điểm linh hồn, sáu nghìn điểm linh lực, sáu nghìn độ thuần thục siêu thần kỹ."
Bốn phía hoàn toàn im ắng.
Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, nhìn Triệu Phóng với vẻ khó tin.
Không biết họ đang kinh ngạc vì Triệu Phóng dám ra tay giết thủ tướng.
Hay đang kinh ngạc vì Triệu Phóng lại sở hữu sức mạnh khủng khiếp đến thế.
"Kẻ này dám hành thích Thập Cửu hoàng tử, quả thực là tội đại ác cực. Bản thân ta nghi ngờ các ngươi và gã là đồng bọn."
Sau khi giết chết tên thủ tướng, dưới ánh mắt há hốc mồm của mọi người, Triệu Phóng nhìn sang đám thủ vệ còn lại.
Bị ánh mắt của Triệu Phóng quét qua, đám thủ vệ lập tức cảm thấy lạnh toát sống lưng. Chưa kịp phản ứng thì trán đã nhói đau, ý thức hoàn toàn tiêu tán.
Chính là Triệu Phóng ra tay, Thập Mạch Thần Kiếm trong nháy mắt đã lấy mạng đám thủ vệ này.
Lần này, không gian xung quanh càng thêm tĩnh lặng.
Ngay cả Tĩnh Vương cũng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này, khóe miệng khẽ hiện lên một nụ cười khổ.
Hứa lão lại càng hối hận vì đã giao chuyện này cho Triệu Phóng xử lý.
Dù sao.
Ông ta chỉ muốn uy hiếp để lập uy, chứ không hề muốn giết người.
"Ngay cả ba phần sức mạnh của ta cũng không đỡ nổi, phòng ngự của Ung Thành này quá yếu kém rồi."
Mọi người thấy thiếu niên giết người xong mà vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra thì nỗi sợ hãi trong lòng càng tăng mạnh, theo bản năng muốn tránh xa hắn ra.
"Khụ khụ... Triệu đại sư, ngài ngay cả Địa Tôn cũng từng giết qua, bọn họ không đỡ nổi ba phần sức mạnh của ngài cũng là lẽ thường tình."
Hứa lão ho khan một tiếng.
"Ta giết bọn họ rồi, liệu có mang lại rắc rối cho các ngươi không? Nếu có, cứ bảo bọn họ đến tìm ta, dù sao một mình cũng hơi buồn chán."
Nghe thấy câu này, khóe mắt của ba người Tĩnh Vương giật giật.
Người ngoài không hiểu ẩn ý trong lời nói này, nhưng họ thì biết rõ, tên hung thần Triệu Phóng này lại ngứa tay muốn giết người rồi.
"Không đâu, không đâu, tuyệt đối không có rắc rối gì cả." Hứa lão vội vàng bảo đảm.
Thế nhưng lời ông ta vừa dứt...
"Kẻ nào? Lại dám giết thủ tướng Ung Thành của ta? Chán sống rồi có phải không!"
Một tiếng quát trầm đục như sấm sét vang vọng trên bầu trời Ung Thành.
Đi kèm với âm thanh đó là tiếng bước chân dồn dập của thiên quân vạn mã xuất kích, tạo nên một luồng sát khí khiến cả Ung Thành phải rung chuyển.
"Sát! Sát! Sát!"