Thần Thám Bị Vạn Người Ghét Dùng Tiền Tỷ Mua Lòng Người

Lượt đọc: 8598 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 92
toàn đội diễn vai quần chúng

❊ ❊ ❊

Đội A hoàn toàn bận rộn.

Giản Nhược Trầm dựa lưng vào bức tường bên ngoài phòng thẩm vấn, lật xem bản ghi chép chứng cứ.

Sau khi chắc chắn đã ghi nhớ toàn bộ thông tin đến mức thuộc làu, cậu mới đưa tay đẩy cửa phòng thẩm vấn, cùng Trương Tinh Tông phụ trách ghi chép thẩm vấn, bước vào.

Nhiệt độ trong phòng thẩm vấn khá thấp, ánh đèn lờ mờ.

Giản Nhược Trầm dùng điều khiển bật sáng đèn.

Sau bàn thẩm vấn.

Giang Hàm Dục ngồi ngay ngắn, lưng thẳng tắp, cố gắng giữ lấy chút thể diện đang bên bờ sụp đổ.

Thế nhưng mái tóc bết lại thành từng lọn, chiếc quần dính bẩn ở đầu gối đã tố cáo rõ ràng lớp vỏ cứng rắn rỗng tuếch ấy.

Giản Nhược Trầm thu lại ánh mắt, ngồi vào ghế thẩm vấn.

Ánh mắt Giang Hàm Dục đầy oán độc, đôi mắt đỏ ngầu: "Cậu đắc ý lắm đúng không?"

Hôm qua cậu ta bị nhốt trong phòng thẩm vấn của đồn cảnh sát Thâm Thủy Bộ.

Năm cảnh sát thay phiên nhau hỏi cậu ta suốt 7 tiếng đồng hồ.

Cậu ta thực sự không hiểu nổi, hỏi những thứ đó thì có ý nghĩa gì chứ?

Phải, vụ nổ xe ở công viên Chung Chi là do cậu ta làm.

Nhưng đó là xe của cậu ta, mà cũng không làm bị thương ai khác, như vậy cũng là sai à?

Chắc chắn là do Giản Nhược Trầm đã đánh tiếng với cảnh sát Thâm Thủy Bộ, cố tình sai người đến hành hạ cậu ta!

Nghĩ đến mùi ẩm mốc trong phòng tạm giam ở Thâm Thủy Bộ, cậu ta không nhịn được mà nôn khan một tiếng, nhỏ giọng nói: "Hôm qua tôi cầu xin cậu cứu tôi, nhưng cậu làm như không thấy, chẳng phải là vì buổi thẩm vấn hôm nay sao?

Cậu muốn giẫm lên tôi để đi lên có đúng không?"

"Đừng có mơ! Tôi sẽ không nói cho cậu biết bất cứ điều gì đâu!"

Trương Tinh Tông lia bút nhanh như rồng bay phượng múa, ghi lại từng chữ một lời Giang Hàm Dục, rồi khó hiểu nhếch mép.

Lần gần nhất gặp một tội phạm có tư duy kỳ dị thế này, cũng đã là... lần trước nhỉ.

Ánh mắt Giản Nhược Trầm trầm lắng, hoàn toàn không để tâm đến lời Giang Hàm Dục, lạnh giọng nói: "Báo tên, quê quán, nơi ở hiện tại đi."

Giang Hàm Dục tức đến đỏ bừng mặt.

Cậu ta đã trải qua vài lần thẩm vấn, biết đây là quy trình bắt buộc trước khi bắt đầu chính thức.

Nhưng tại sao...

Tại sao người đến thẩm vấn cậu ta từ Tổng khu Tây Cửu Long lại là Giản Nhược Trầm?

"Tôi không nói! Tôi không muốn cậu! Đổi người khác!" Giang Hàm Dục lắc đầu điên cuồng, tay đấm lên ghế thẩm vấn liên hồi, "Tôi không muốn cậu hỏi!"

Cậu ta không thể đối mặt với một Giản Nhược Trầm rạng rỡ tràn đầy sức sống như bây giờ.

Người này bốn tháng trước còn giống như một kẻ ăn xin, nay lại biến thành người có thể quyết định vận mệnh của cậu ta.

Dựa vào đâu chứ?

Cậu ta nhất định không để Giản Nhược Trầm toại nguyện!

Giang Hàm Dục gào thét điên cuồng: "Đổi người khác!"

Trương Tinh Tông bị tiếng gào ấy làm nhíu mày, nghiêng đầu tránh đi.

Tính đến hiện tại, đây là nghi phạm đầu tiên yêu cầu đổi người khi bị Giản Nhược Trầm thẩm vấn.

Tâm lý phản kháng của Giang Hàm Dục mạnh đến vậy, có khi sẽ chẳng moi được gì từ cậu ta, giờ phải làm sao?

Chẳng lẽ thật sự phải đổi người?

Giản Nhược Trầm gập bản ghi chứng cứ lại, phát ra một tiếng "bốp" rõ ràng.

Giang Hàm Dục đối diện với đôi mắt vàng rực trong bóng đêm, toàn thân co rúm lại, tiếng gào nghẹn lại nơi cổ họng.

Cậu ta hoảng sợ đến cực độ, chỉ có thể lặp lại như cái máy: "Tôi sẽ không nói đâu, tôi tuyệt đối sẽ không nói, trừ khi đổi người khác đến hỏi."

"Thật ra, cậu có nói hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tôi." Giọng Giản Nhược Trầm nhẹ như gió thoảng, ngữ điệu lãnh đạm.

"Tôi sẽ hoàn thành tất cả các học phần trong vòng hai năm, tốt nghiệp đại học Hồng Kông, sau đó theo học khóa đào tạo sáu tháng ở trường cảnh sát.

Sau khi tốt nghiệp sẽ thi vào cơ quan chính phủ, rồi vừa làm việc vừa học lên cao học."

Lưng Giang Hàm Dục lạnh toát.

Cậu ta chợt nhận ra...

"Để bổ sung cho lý lịch, Lục Tiệm đã giúp tôi tạo tiền đề. Những cuộc chiến dư luận thành công do STN News khơi mào và các giao dịch thương mại với nội địa cũng đủ để mở ra lối đi lên cho tôi."

Giản Nhược Trầm nhìn chằm chằm cậu ta, mỗi lời nói ra như mũi tên bắn thẳng vào tim: "Giang Hàm Dục, đừng nghĩ mình quan trọng đến thế."

Giang Hàm Dục cố làm ra vẻ cứng rắn, chẳng qua chỉ muốn nắm lấy quyền chủ động trong cuộc trò chuyện. Nếu cảnh sát nhượng bộ cậu ta vào lúc này, thế chủ động sẽ lập tức yếu đi.

Đến lúc đó, cho dù thật sự đổi người, cậu ta cũng sẽ gắng gượng giữ lại bí mật quan trọng nhất.

Thẩm vấn là một cuộc đấu trí.

Là quá trình đánh sập lớp phòng bị trong lòng nghi phạm.

Giản Nhược Trầm đứng dậy, khóe môi khẽ nhếch: "Nếu đã không phối hợp như thế, tôi thấy cũng chẳng cần thẩm vấn làm gì."

Bên ngoài phòng thẩm vấn.

Lưu Tư Chính cắn móng tay, "Cố vấn Giản thật sự không hỏi nữa à? Chúng ta chỉ có 12 tiếng thôi, không thể lãng phí được..."

Tống Húc Nghĩa gãi đầu, "Vậy đổi cậu vào nhé?"

Lưu Tư Chính xua tay, lắc đầu lia lịa: "Không không không, tôi thì không được đâu.

Với loại tội phạm tư duy vô lý như Giang Hàm Dục, cho tôi 48 tiếng cũng chưa chắc moi được gì.

Hay là để Quan sir vào đi."

Tất Loan Loan bật cười "hừ hừ" hai tiếng, "Anh thấy Giang Hàm Dục chịu bị dọa không?"

Mọi người không đoán nổi dụng ý hiện tại của Giản Nhược Trầm, ánh mắt đồng loạt dõi theo hành động của cậu, cùng bước đến trước cửa phòng thẩm vấn.

Giản Nhược Trầm mở cửa, quay đầu nói vọng ra ngoài: "Giang Hàm Dục không chịu phối hợp, khỏi cần thẩm vấn nữa, trực tiếp chuyển thẳng đến Cục Trung tâm Cảnh sát Hình sự Quốc tế đi.

Bên đó có phương pháp thẩm vấn gián điệp hoàn chỉnh hơn, thiết bị nhiều hơn, hình như... cũng chẳng phạm pháp đâu."

Lưu Tư Chính lập tức hiểu ra.

Không thẩm vấn gì chứ, là giả cả.

Theo quy trình, Giang Hàm Dục nên được đưa đến ICAC trước.

Chưa kể, tra khảo ở đâu cũng phạm pháp, chỉ là viện cớ mượn danh Cảnh sát Quốc tế cho thêm phần thuyết phục.

Bởi vì hầu hết mọi người không hiểu về tổ chức đó.

Đây là đang hù dọa Giang Hàm Dục, ám chỉ cậu ta đến nơi tiếp theo sẽ còn thảm hơn.

Tất cả thành viên đội A nhìn nhau—hiểu rồi.

Tất Loan Loan phối hợp nói: "Vậy thì chúng ta thoải mái rồi, sở cảnh sát không được dùng chiêu ép cung, nhưng bên Cục Trung tâm chắc cũng không có kiểu đó."

Giản Nhược Trầm đứng chắn trước cửa, giơ ngón tay cái ra ngoài.

Trong phòng thẩm vấn, Trương Tinh Tông cũng hiểu ý, khép cuốn biên bản lại, gọi ra bên ngoài: "Lưu sir, qua đây cùng áp giải người."

Lưu Tư Chính lấy chìa khóa, mở khóa ghế thẩm vấn, làm bộ nắm lấy cánh tay Giang Hàm Dục, định kéo cậu ta dậy.

Tim Giang Hàm Dục chợt run lên, hoảng hốt: "Đừ... Đừng."

Toàn thân cậu ta run rẩy, vùng vẫy điên cuồng muốn tránh né: "Tôi không đi, tôi không muốn đi."

Khuôn mặt cậu ta trắng bệch đầy nước mắt, mái tóc vừa chải gọn giờ đã rối tung vì giãy giụa.

Giang Hàm Dục nước mắt nước mũi lèm nhèm, giọng khẩn cầu: "Tôi không đổi người nữa, Giản Nhược Trầm, cậu hỏi, tôi không muốn đổi người nữa... tôi cầu xin cậu... tôi không muốn đến cái nơi mà cậu nói."

Cậu ta dùng sức giằng ra khỏi tay Lưu Tư Chính, ánh mắt khẩn thiết nhìn về phía cửa.

Ánh mắt Giản Nhược Trầm lạnh lùng.

Lưu Tư Chính thuận thế buông tay, xoay người ra khỏi cửa.

"Cạch" — cửa phòng thẩm vấn khép lại.

"Phụt!" — Lưu Tư Chính nhịn không nổi, bật cười thành tiếng.

Bảo sao cố vấn Giản lại thích diễn thế, thì ra vào vai nghi phạm lại thú vị đến vậy.

Trời đất, sao Giản Nhược Trầm lại nhịn cười được vậy?

Chẳng lẽ không thấy buồn cười sao?

Lưu Tư Chính vừa cười, Tống Húc Nghĩa cũng bật cười theo, Tất Loan Loan cố nén nhưng cuối cùng cũng không nhịn được.

Thấy nghi phạm suy sụp tinh thần đúng là buồn cười thật.

Mặc dù họ đều được huấn luyện chuyên nghiệp, nhưng cái gì đáng cười thì vẫn cứ bật cười thôi.

Trong phòng thẩm vấn.

Chưa đợi Giản Nhược Trầm mở lời, Giang Hàm Dục đã tự giác khai báo họ tên, quê quán, nơi cư trú hiện tại và số hiệu căn cước.

Trương Tinh Tông mím chặt môi, môi trên trùm xuống môi dưới, cố trợn mắt để không bật cười, cúi đầu ghi chép.

Giản Nhược Trầm liếc qua một cái, khóe môi hơi cong: "Giang Hàm Dục, hồ sơ tuyệt mật và chìa khóa của MI6 là cùng một người đưa cho cậu à? Người đó là ai?"

"Phải... là cùng một người." Giang Hàm Dục vẫn chưa hoàn hồn, sợ nói sai câu nào là Giản Nhược Trầm lại bỏ dở giữa chừng đem cậu ta đi chỗ khác, "Là Lục Vinh."

Cậu ta căng cứng cổ, nghiến răng ken két: "Lúc tôi nhập viện sau ca ghép tủy, Lục Vinh có đến tìm... hắn thuyết phục tôi thoát khỏi sự khống chế của Lục Tiệm, đầu quân về phía hắn—"

"Đừng bịa." Giản Nhược Trầm ngắt lời.

Giang Hàm Dục nghẹn lại, "Tôi không - -"

Giản Nhược Trầm nhíu mày, lần nữa ngắt lời: "Vừa rồi khi nói, ánh mắt cậu thoáng liếc lên trên, điều đó cho thấy cậu đang hồi tưởng lại sự việc lúc đó, lời này là thật.

Nhưng đến đoạn Lục Vinh thuyết phục cậu rời khỏi sự kiểm soát của Lục Tiệm thì cậu lại dừng một nhịp, đồng thời liếc xuống dưới bên phải, sau đó chớp mắt liên tục.

Điều này cho thấy câu sau có yếu tố bịa đặt."

Sắc mặt Giang Hàm Dục đỏ bừng.

Sau khi trường mời Lý Trường Ngọc về giảng dạy, cậu ta cũng từng ôm tâm lý tò mò mà đi nghe thử một buổi.

Thật sự rất thú vị, vô cùng cuốn hút.

Nhưng phần lớn lý thuyết nghe cứ như huyền học, khiến người ta thấy không chân thật.

Dù sao người bình thường căn bản không thể bắt được biểu cảm thoáng qua trên mặt người khác.

Cậu ta từng nghĩ những ai chọn học môn này đều vì hiệu ứng chiêu trò.

Không ngờ Giản Nhược Trầm thật sự biết xem!

Giang Hàm Dục hơi hé miệng, cẩn thận hồi tưởng lại.

Vừa rồi cậu ta đã làm ra nhiều biểu cảm như vậy thật sao?

"Đừng nghĩ nữa." Giản Nhược Trầm dựa lưng vào ghế, "Khi nói dối, não bộ sẽ không ngừng tính toán cách tạo dựng lời nói, đồng thời sinh ra phản ứng né tránh đối với môi trường và con người xung quanh.

Những tính toán và phản ứng này sẽ làm tăng gánh nặng cho não, từ đó khiến tần suất chớp mắt tăng lên."

Cậu ngừng một chút: "Tốt nhất là đừng lãng phí thời gian của chúng tôi."

Giang Hàm Dục lập tức liên tưởng đến cái tên mà mấy vị cảnh sát vừa nhắc tới - Cục Trung tâm Cảnh sát Hình sự Quốc tế, rất có thể sẽ dùng biện pháp bức cung, vội vàng nói: "Là tôi muốn rời khỏi Lục Tiệm!

Là tôi tự muốn!

Tôi thấy Lục Tiệm không cầm cự được bao lâu nữa, mà tôi thì không biết kinh doanh sản nghiệp trong tay, nên mới muốn tìm một chỗ dựa khác."

Càng nói, tầm nhìn của cậu ta càng trở nên mơ hồ.

Khuôn mặt vô cảm của Giản Nhược Trầm trong tầm mắt như hóa thành nhiều lớp bóng mờ chồng lên nhau.

Cậu ta chỉ cảm thấy bên tai ù ù, sự tôn nghiêm và nhân cách mà xưa nay cậu ta từng trân trọng, lúc này đều bị những câu chất vấn của Giản Nhược Trầm thiêu thành tro bụi.

Môi cậu ta run rẩy, "Tôi không có khiếu làm ăn, cái gì cũng không hiểu... tôi chỉ có thể chọn cách đó."

"Không... thật ra tôi, tôi hoàn toàn không có quyền lựa chọn."

"Vậy chuyện cấy ghép tủy xương phi pháp, cậu có biết gì không?" Giản Nhược Trầm hỏi.

Giang Hàm Dục cảm thấy giọng nói này như đến từ rất xa, rất xa, vừa hư ảo vừa vô hình.

Cậu ta lắc đầu theo bản năng, định nói dối.

Nhưng đối diện với đôi mắt gần như là màu vàng sẫm của Giản Nhược Trầm trong bóng tối, cậu ta bỗng nhiên run rẩy, sợ hãi đến mức không nói nên lời.

Giang Hàm Dục không tự chủ được mà gật đầu, lẩm bẩm: "Tôi biết... thật ra tôi biết nguồn gốc của nó không chính đáng, nhưng tôi không biết bệnh viện đó lại giam giữ nhiều người như vậy... tôi chỉ mơ hồ biết được một chút thôi..."

Cậu ta như thể mất hồn, "Tôi chỉ là... quá muốn sống. Cậu sẽ không hiểu đâu."

Giản Nhược Trầm không đáp lại.

Cậu không hiểu, nhưng Giản Nhược Trầm trong sách nhất định hiểu.

Nhân vật đó từng bị trói trong bao tải rồi ném xuống dòng nước lạnh giá ở bến số 8, chẳng lẽ khi đó cậu ấy lại không muốn sống ư?

Giang Hàm Dục đúng là con trai mà Giang Minh Sơn nuôi lớn.

Ích kỷ tư lợi đến mức khó ai tưởng tượng nổi.

Giản Nhược Trầm nhắm mắt lại, "Trong hồ sơ mật MI6 có ghi lại nội dung tổ chức hội nhóm phản động trái pháp luật, chi tiết toàn bộ quá trình từ khi thành lập hội đến khi tổ chức diễu hành.

Giờ các cậu đã tiến hành đến bước nào rồi?

Sao Đại học Hồng Kông có thể phê duyệthi nhóm như vậy?

Cậu có đồng bọn không?"

Bên tai Giang Hàm Dục vẫn ù ù.

Những câu hỏi này quá đỗi chặt chẽ.

Lúc này cậu ta mới nhận ra mình không chỉ là một quân cờ, mà còn là một quân cờ phế, không có đường lui.

Lúc Lục Vinh lợi dụng cậu ta, căn bản không chừa cho cậu ta bất kỳ lối thoát nào!

Giản Nhược Trầm hỏi: "Tôi thấy có một mật mã trong hồ sơ mật, cần giải mã mới đọc được nội dung. Cậu đã xem đoạn đó chưa?"

Giang Hàm Dục siết chặt nắm tay, "Tôi giấu quyển đối chiếu mật mã ở khu ký túc xá đơn, bên kia chỉ là nơi ở dự phòng trong thời gian thi cử, tôi không thường đến, nên giấu đồ rất tiện.

Tôi... tôi thấy giải mã phiền phức quá, định để sau có thời gian mới đọc..."

Cậu ta nghẹn ngào cố nén lại nơi cổ họng, "Giản Nhược Trầm... trước đây là tôi có lỗi với cậu. Xin lỗi."

Giản Nhược Trầm liếc cậu ta một cái, "Xin lỗi, làm ơn nói vào chuyện chính."

Trương Tinh Tông khẽ khịt một tiếng, khóe miệng lộ ra ý cười: "...Hừ."

Cười được nửa chừng, anh ta cố sức nhịn lại.

Cây bút bi trên tay vẽ một đường cong méo mó trên giấy ghi chép thẩm vấn.

Giang Hàm Dục hít một hồi thật sâu, "Tôi có đồng bọn, chính hắn là người đưa quyển đối chiếu mật mã cho tôi."

Cậu ta nhẹ giọng nói: "Lúc các cậu bắt tôi rầm rộ như vậy, tôi nghĩ quyển mật mã đó chắc đã bị hắn lấy đi rồi."

Giản Nhược Trầm liếc nhìn ra ngoài.

Quan Ứng Quân lập tức nói: "Tất Loan Loan, cô dẫn người đến ký túc xá Đại học Hồng Kông lục soát một lượt."

Đô Thị, Đam Mỹ, Trinh Thám
Nguồn: :wattpad.com/user/QuiinYue
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »