Thần Thám Bị Vạn Người Ghét Dùng Tiền Tỷ Mua Lòng Người

Lượt đọc: 8537 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 125
sao không mang dép?

❊ ❊ ❊

Khi Oliver Keith được đưa vào Sở Cảnh sát Tổng khu Tây Cửu Long, Giản Nhược Trầm còn có chút thất thần.

Vị giáo sư có vẻ ngoài đạo mạo kia, lúc này quần áo xộc xệch, nửa bên mặt dính đầy phấn trắng khô, một chiếc giày dưới chân đã rơi mất, trán bầm một mảng lớn.

Trương Tinh Tông và Lưu Tư Chính mỗi người kéo một bên tay, lôi ông ta vào cửa chẳng khác nào lôi một con chó chết.

Giản Nhược Trầm không bày cảm xúc gì ăn hết bánh sandwich mới mua, lại uống thêm nửa ly nước lọc, đến lúc ấy cậu mới cảm thấy luồng nghẹn nơi ngực được nuốt trôi xuống bụng.

Từ khi họ lần ra được tài liệu mật của MI6 và dấu vết của Phenmetrazine, cho đến lúc tóm được Oliver Keith, đã tròn ba tháng trôi qua.

Ban đầu tổ trọng án chỉ định lần theo lọ Phenmetrazine cất trong két sắt ngân hàng để truy ra kẻ cấp trên khác của Giang Hàm Dục, không ngờ lại vô tình vạch trần hàng loạt vụ án khác.

Oliver Keith liên quan đến quá nhiều lợi ích và vụ việc.

Tây Cửu Long lần theo manh mối từ vụ mất tích của Phùng Dã mà bắt được ông ta, nhưng không thể chỉ dựa vào vụ này để định tội, nếu không thì quá nhẹ cho ông ta rồi.

Ai nấy đều biết, cuộc chiến giằng co thực sự mới chỉ bắt đầu.

Giản Nhược Trầm lại pha một cốc nước chanh, mở ngăn kéo bàn làm việc của Quan Ứng Quân, bốc một nắm kẹo vitamin nhét vào túi, còn tiện tay bóc một viên bỏ vào miệng.

Sau khi adrenaline rút đi, cảm giác mệt mỏi sau cơn hiểm nguy mới dần dần ập tới.

Vừa rồi...

Chỉ cần tính toán sai một chút thôi, cậu đã chết rồi.

Những chuyên gia gỡ bom của đội xử lý chất nổ, cảnh sát giao thông điều tiết hiện trường, cảnh sát mặc quân phục canh gác vạch cảnh giới, cùng với cả trăm người dân hai đầu đường hầm chưa kịp sơ tán...

Tất cả đều đặt cược mạng sống lên phán đoán của cậu.

Nếu cậu sai, thì cái chết của bản thân còn là điều nhẹ nhàng nhất trong mọi hậu quả.

Giản Nhược Trầm chống tay lên bàn, từ từ ngồi xuống ghế sau bàn làm việc, mơ hồ nghe thấy bên ngoài có người báo: "Quan sir, Oliver Keith đã bị giam ở khu tạm giam số một, thủ tục sẽ hoàn tất sau nửa tiếng nữa."

"Ừ." Hơi thở của Quan Ứng Quân như hơi gấp gáp, "Cứ để đó, trong vòng một tuần cấm bất kỳ ai nói chuyện với nghi phạm. Một tuần sau mới thẩm vấn."

"Yes sir."

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Giản Nhược Trầm ngẩng đầu nhìn sang, theo phản xạ kéo ra một nụ cười với người vừa nhìn cậu.

Giày thể thao màu đen của Quan Ứng Quân dính đầy bụi phấn trắng, trông xám xịt, tóc rũ trước trán rối bù, còn chưa bước đến gần đã có thể ngửi thấy mùi xăng khét lẹt.

Hắn dừng bước, rồi bước vội về phía Giản Nhược Trầm.

Khí thế hùng hổ như thể sắp tra hỏi tội trạng.

Nhưng đến khi bước vào phòng làm việc, đứng trước mặt Giản Nhược Trầm rồi hắn lại không thốt nên lời, chỉ im lặng nhìn cậu một hồi, sau đó mới đưa tay lên, đầu ngón tay khẽ chạm vào bên má cậu, lời đến miệng vòng vo vài lượt, cuối cùng chỉ nói một câu: "Không sao là tốt rồi."

Quan Ứng Quân không nói rõ được cảm xúc của mình.

Nếu hắn không phải là cảnh sát, vậy thì vào khoảnh khắc biết đường hầm dưới biển khu Tây có bom, hắn đã có thể mặc kệ tất cả mọi việc xông đến bên cạnh Giản Nhược Trầm.

Nhưng hắn là cảnh sát.

Hắn biết phương án Giản Nhược Trầm nghĩ ra trong thời gian ngắn ấy là cách tốt nhất, nhanh nhất, và có khả năng thành công cao nhất.

Dù vậy... hắn vẫn sợ.

Quan Ứng Quân quay lưng về phía cửa, lợi dụng bóng lưng che khuất, đầu ngón tay lặng lẽ vuốt ve gò má Giản Nhược Trầm, vì còn phải để ý đến thân phận, nên hắn chỉ có thể dùng ánh mắt lướt qua từng đường nét trên gương mặt cậu.

Hắn sợ khi quay về sở, trong văn phòng này sẽ không còn thấy bóng dáng Giản Nhược Trầm ôm gối ngồi trên sofa đọc hồ sơ nữa.

Sợ nhìn thấy Giản Nhược Trầm nằm im lặng trên giường bệnh.

"Không sao là tốt rồi." Quan Ứng Quân lại nói một câu nữa, đang định thu tay lại.

Nhưng Giản Nhược Trầm lại giơ tay giữ lấy đầu ngón tay đang run rẩy kia, kéo nó áp sát lên mặt mình, lòng bàn tay nóng rực và thô ráp dán vào má khiến cậu khẽ rùng mình.

Cậu nghiêng đầu cọ nhẹ vào đó, một lúc lâu không ai lên tiếng.

Quan Ứng Quân nhìn cậu chằm chằm một hồi, bỗng chống tay lên bàn, cúi người, kiềm chế bản thân hôn nhẹ lên trán Giản Nhược Trầm.

Tất Loan Loan vừa bước vào cửa đã bắt gặp cảnh Quan Ứng Quân cúi người áp sát Giản Nhược Trầm, không biết đang làm gì, liền ôm tập tài liệu lùi ra sau một bước.

Đinh Cao đi theo phía sau không kịp phản ứng, lảo đảo một bước suýt ngã, "Sao thế? Sao không vào?"

Tất Loan Loan nghẹn lời: "... Nhân viên vệ sinh đang dọn sàn."

Đinh Cao: ...

"Tài liệu mật của tổ trọng án không phải do chúng ta tự dọn dẹp sao? Ở đâu ra nhân viên vệ sinh?"

Tài liệu mật nằm khắp nơi trong tổ trọng án, để tiện làm việc, cái gì cũng vứt đầy đất, người ngoài vốn không thể lên đây.

Sao chị Tất lại nói dối trắng trợn thế này?

Tất Loan Loan thở dài, "Sao cậu lại không có đầu óc như vậy chứ."

Đinh Cao: ...

Sao tự dưng bị khiển trách rồi?

Hai người đợi bên ngoài vài phút, Tất Loan Loan ngẩng đầu nhìn vào trong, thấy trong phòng làm việc của thanh tra ở cuối hành lang, hai người kia đã tách ra, lúc này cô mới ôm tập tài liệu đi vào.

Đinh Cao đi theo phía sau, chỉ thấy Giản Nhược Trầm ngồi trên sofa xem tài liệu, lại càng không rõ nguyên do, ngồi sau bàn làm việc gãi đầu gãi tai.

Chuyện gì vậy?

Vừa nãy rốt cuộc trong đó đã xảy ra chuyện gì vậy?

Sao lại không được vào?

Giản Nhược Trầm giấu mặt sau tập tài liệu dựng thẳng, dùng mu bàn tay chà nhẹ khóe môi vẫn còn tê rần, liếc mắt nhìn Quan Ứng Quân, thấy người đàn ông nghiến răng một cái, "rắc" một tiếng, nhai vỡ viên kẹo vừa cướp được.

Giản Nhược Trầm khẽ lầm bầm, giọng hơi hụt: "Trẻ con."

Lớn thế này rồi mà còn đi cướp kẹo trong miệng người khác, cướp không được còn cấu cả eo người ta, thật chẳng có chút đạo lý nào.

Quan Ứng Quân bật cười trong cổ họng: "Hôm nay xử lý tài liệu thẩm vấn đi, lát nữa anh đưa em về."

Thật ra hắn muốn trực tiếp đưa cậu về nhà hơn.

Chuyện hôm nay quá đỗi nguy hiểm, nghĩ lại vẫn còn sợ.

"Không về đâu..." Giản Nhược Trầm lầu bầu.

Lượng xe cộ ở đường hầm dưới biển khu Tây vẫn rất nhiều, sau khi xử lý xong vụ tai nạn thì đã dần khôi phục lưu thông. Giờ này tin tức của STN chắc cũng đã phát sóng rồi.

Cậu thừa biết khả năng của phòng tin tức nhà mình, nguồn tin đáng tin cậy, động tác cũng nhanh, cảnh sát bắt trộm thôi mà cũng đưa tin căng như truy bắt vua trộm, huống hồ hôm nay lại là một chuỗi tai nạn liên hoàn lớp lớp chồng chéo thế kia.

Chắc chắn đã quay thành phim tài liệu điện ảnh rồi.

Quản gia La thông minh như thế, vừa xem tin tức là sẽ hiểu ngay cậu đã phát hiện có bom trên xe từ sớm, còn mấy lời viện cớ nào là cuộc họp, nào là đường hầm khu Đông đều là lời nói dối để lừa người đi thôi.

Nghĩ thôi đã thấy chột dạ.

Ánh mắt Giản Nhược Trầm lướt loạn một vòng: "Em ở ngoài."

Đặt một khách sạn gần sở cảnh sát cũng được.

Quan Ứng Quân quay đầu cười một tiếng, "Anh đưa chìa khóa căn hộ thứ hai cho em rồi, thời gian này cứ ở nhà anh, gần sở cảnh sát."

"Ờ." Giản Nhược Trầm gật đầu khô khốc, xếp gọn tài liệu và các vụ án đã xử lý gần đây theo trình tự thời gian, đặt tập hồ sơ lên bàn dưới bảng trắng ngoài văn phòng để tiện cho người khác bổ sung tài liệu.

Đinh Cao nhìn chồng tài liệu Giản Nhược Trầm vừa sắp xếp xong, lẩm bẩm: "Tiếc là giờ chưa thể thẩm vấn Oliver Keith, vụ của hắn nhiều quá, đầu mối bên mình vẫn chưa tổng hợp xong."

Giản Nhược Trầm: "Không sao, cứ để yên một tuần rồi tính."

Đinh Cao ngạc nhiên nhìn cậu một cái: "Quan sir cũng nói vậy."

Giản Nhược Trầm nói: "Loại tội phạm phạm nhiều tội như vậy, để lâu một chút lại dễ thẩm vấn hơn."

Tầng dưới là khu tạm giam.

Oliver Keith ngồi ngẩn người trên ghế trong buồng giam, nhìn chằm chằm cánh cửa sắt lạnh lẽo mà sững sờ.

Ông ta không hiểu.

Không hiểu rốt cuộc là sai ở đâu.

Rõ ràng mọi thứ đều đi đúng kế hoạch, người bình thường sao có thể mạo hiểm đặt cược vào khả năng tội phạm không thấy được hiện trường chứ, còn để đồng bọn tiếp tục điều tra?

Giản Nhược Trầm không sợ chết sao?

Ông ta nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi, sao trên đời này lại có người sở hữu hàng chục tỷ mà lại chẳng màng sống chết?

Oliver Keith ôm bụng vẫn còn đau âm ỉ đứng dậy, tập tễnh đi qua đi lại trong phòng giam, trông thấy cảnh sát canh giữ bên ngoài thì mắt xoay một vòng, hỏi: "Khi nào tôi mới được gặp cảnh sát?

Tôi bị oan!"

Viên cảnh sát kia thầm nghĩ: Đồ ngu, còn kêu oan à, bắt quả tang rõ rành rành rồi mà còn chẳng phân biệt được lớn nhỏ?

Anh ta liếc mắt nhìn qua, mặt không cảm xúc, đứng thẳng, không nói lấy một lời.

Thái dương Oliver Keith giật thót.

Trước kia làm gì có ai từng dám phớt lờ ông ta như vậy!

Ông ta lại hỏi một câu nữa, nhưng người ngoài cửa vẫn không đáp một lời.

Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, ca trực thay đổi. Lúc bàn giao họ cũng chẳng nói năng gì, chỉ liếc nhau một cái rồi lặng lẽ chuyển giao nhiệm vụ.

Oliver Keith nghĩ: đổi người rồi chắc sẽ nói được vài câu, nên ông ta lại dùng chiêu cũ hỏi han vài câu, nhưng viên cảnh sát gác cửa vẫn cứng như khúc gỗ, ngay cả hơi thở cũng nhẹ đến khó nghe.

Oliver Keith sốt ruột hít một hồi, vừa mới tự an ủi rằng cảnh sát trại giam không được phép nói chuyện cũng là chuyện bình thường, thì đã nghe thấy phạm nhân trong buồng giam bên cạnh đang trò chuyện với một cảnh sát.

Chuyện gì thế này?

Vì sao người khác có thể nói, còn ông ta thì không?

Rốt cuộc mấy người Giản Nhược Trầm đã nắm trong tay bao nhiêu chứng cứ?

Chẳng lẽ...

Chẳng lẽ Phùng Dã chỉ là mồi nhử, thực ra Tổng khu cảnh sát Tây Cửu Long đã nắm được hết mọi thứ rồi?

Oliver Keith bị sự suy đoán của chính mình dọa cho dựng hết cả tóc gáy, mồ hôi túa ra như mưa sau lưng.

Ông ta tập tễnh đi qua đi lại trong phòng giam, càng đau thì lại càng thấy sợ hãi, hoảng loạn.

Không được, ông ta không thể ngồi chờ chết được.

Càng không thể để mình phải đối mặt lần nữa với người đã đá ông ta một cú lại còn túm đầu ông ta đập vào tường được!

Phải tìm cách thoát thôi.

Oliver Keith đợi đến nửa đêm, khi Tổng khu cảnh sát Tây Cửu Long đã vắng tanh không một bóng người, mới quay sang người canh gác nói: "Tôi muốn đi vệ sinh."

Lúc ấy là rạng sáng, tổ trọng án vừa tan ca.

Giản Nhược Trầm và Quan Ứng Quân trở về khu căn hộ Tử Kinh sau Lan Quế Phường.

Quan Ứng Quân lấy chìa khóa mở cửa.

Giản Nhược Trầm theo sau, chăm chú trả lời tin nhắn của La Bân Văn hỏi bao giờ cậu về nhà.

Cậu bảo mình đang ở gần sở cảnh sát, dặn ông đừng lo, mọi việc đều ổn cả, không ai gặp chuyện gì, rất an toàn. Chỉ là quá bận nên không tiện về nhà thôi.

Nói liền một hồi, cậu lập tức tắt máy, sau đó nhấc chân cởi vớ, đi đôi dép lê đã chuẩn bị sẵn ở hành lang.

"Muốn tắm không?" Quan Ứng Quân để chìa khóa xuống, tháo dây lưng, rồi cởi còng tay và súng bên hông ra.

"Anh tắm trước đi." Giản Nhược Trầm nói.

Quan Ứng Quân liền vào phòng ngủ lấy quần áo thay rồi vào phòng tắm.

Giản Nhược Trầm ném vớ vào giỏ đồ bẩn, lê dép lười biếng bước đến ghế sofa, nằm dài lên tấm thảm trước ghế.

Vừa nhắm mắt lại, chẳng hiểu sao cậu lại nhớ đến hình ảnh Quan Ứng Quân lúc vừa trở lại sở cảnh sát.

Dường như đôi mắt hắn khi ấy hơi đỏ, bụi bám trên giày còn chưa kịp phủi, vừa vào cửa đã nhìn cậu chằm chằm, muốn chạm vào lại kiềm chế, ngay cả nụ hôn cũng kết thúc rất nhanh.

Giản Nhược Trầm mím môi, lắng nghe tiếng nước chảy, rồi bất ngờ đứng dậy.

Trong phòng tắm.

Quan Ứng Quân đang đứng dưới vòi sen nước nóng, xoa mặt qua loa.

Hắn có chúthi hận, hối hận vì đã dẫn Giản Nhược Trầm vào tổ trọng án.

Nếu khi đó hắn không để cậu làm cố vấn...

Vậy thì Giản Nhược Trầm có thể theo thầy Lý làm chính trị từng bước một, ban đầu tới phân đồn làm vài năm, sau đó từng bước thăng tiến, đâu cần phải sống những ngày tháng cận kề dao kiếm, chỉ một sai lầm nhỏ là mất mạng như thế này.

Đám bọt gội đầu trên tay bị xối nước quá lâu, trượt khỏi kẽ ngón tay.

Quan Ứng Quân xả tay qua nước, để dòng nước nóng xối lên trán, gạt mái tóc lòa xòa ra sau, lộ ra vầng trán sáng bóng.

Giản Nhược Trầm nhìn bóng dáng mờ ảo trong phòng tắm một lúc, rồi ấn tay xuống tay nắm cửa bước vào.

Cửa phòng tắm vang lên một tiếng "cạch" nhẹ.

Quan Ứng Quân giật mình, quay sang nhìn.

Buồng tắm đứng có vách kính, hơi nước mịt mù. Hắn chỉ thấy một bàn tay áp lên tấm kính, khẽ lau một đường.

Lớp hơi nước bám bên ngoài lập tức tan biến, một mảng kính trong suốt hiện ra, hai người chạm mắt nhau trong khoảnh khắc.

Quan Ứng Quân sững người. Hắn cúi đầu nhìn, thấy Giản Nhược Trầm đang đứng chân trần trên nền gạch, đầu óc lập tức trống rỗng, nước nóng từ vai và cổ xối xuống, khiến cả người như bị nung chảy.

Giản Nhược Trầm khẽ nói: "Em nghĩ chắc anh đang nghĩ mấy thứ lung tung rồi."

Quan Ứng Quân đúng là kiểu người như thế, ngoài mặt thì trầm tĩnh lãnh đạm, nội tâm lại vô cùng nhạy cảm, chỉ trong tích tắc đã nghĩ ra đủ loại khả năng, đem hậu quả của từng hành động sắp xếp thành hàng dài.

Sau đó cố chọn phương án tốt nhất để thực hiện, còn lại thì xếp làm phương án B, hoặc C.

Mảng kính vừa lau giờ lại dần dần mờ đi vì hơi nước.

Quan Ứng Quân đẩy cửa ra, dải gioăng cao su chống nước phát ra tiếng "bộp" nhỏ, một ít nước nóng tràn ra ngoài.

Hắn đóng cửa lại, "Sao không mang dép?"

Giản Nhược dùng đầu ngón chân dẫm lên vũng nước tràn ra, tạo ra tiếng "tách tách" khe khẽ trong phòng tắm.

Tiếng ấy hòa lẫn với tiếng nước rơi, rõ ràng mà lén lút.

Quan Ứng Quân không kìm được nữa, đưa tay mở cửa, kéo người kia vào trong.

Đô Thị, Đam Mỹ, Trinh Thám
Nguồn: :wattpad.com/user/QuiinYue
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »