Thời gian cập nhật: 07-11-2012
Trong lòng Hồng Nhạn thầm mừng rỡ. Phỉ Kỳ tưởng rằng như vậy là có thể lừa được cô sao? Thật quá xem thường sự thông minh của cô rồi. Cô đâu phải loại người không có não như vậy?
Chỉ tùy tiện bịa ra một cái cớ mà Phỉ Kỳ đã muốn cho qua chuyện, tưởng rằng cô sẽ tin thật sao? Chuyện đó tuyệt đối không thể nào xảy ra.
Mấy năm nay cô lăn lộn trong SPC, kinh nghiệm đâu chỉ để trưng cho đẹp, mà đó là thành quả của bao nhiêu công sức nỗ lực bỏ ra.
Phải biết rằng cô là môn sinh đắc ý của Tiểu Tuyền, gần đây các hoạt động của cô trong SPC cũng trở nên tích cực hơn, rất nhiều sự việc đều được tìm ra nhờ vào thông tin tình báo của cô.
Ha ha!
Hồng Nhạn tràn đầy lòng tự hào, cảm giác này chưa từng có trước đây, trái tim cô cảm thấy vô cùng sung mãn.
Đây là điều mà vị đại tiểu thư tự cho là đúng kia không bao giờ cảm nhận được.
Sáu năm trước, cô vẫn là cô gái tùy tiện đó, tất nhiên bây giờ vẫn như cũ, chỉ là trong lòng đã nhiều tâm kế hơn xưa rất nhiều.
Tư tưởng đã không còn đơn thuần nữa.
Hừ!
Hồng Nhạn đắc ý hừ một tiếng, khóe miệng khẽ nhếch, xoay người rời khỏi sân tập. Những điều mờ ám trong bụng Phỉ Kỳ, cô nhất định phải đào bới ra cho bằng hết, tìm hiểu cho thật tường tận.
"Hồng Nhạn, hôm nay cậu không huấn luyện nữa à?" Mễ Hiệt Nhĩ nghi hoặc hỏi. Từ trước đến nay Hồng Nhạn chưa từng vắng mặt, lần nào cũng nghiêm túc hoàn thành vì từng tuyên bố muốn vượt qua Tiểu Tuyền, nhưng hôm nay lại bất ngờ như vậy!
"Hôm nay không có hứng thú." Hồng Nhạn phất phất tay, hào sảng nói: "Tớ lại không phải là Ngải Lệ Á, bớt tập một ngày cũng chẳng sao, tớ đi trước đây!"
Ực!
Nghe vậy, Ngải Lệ Á lập tức dừng việc tập luyện của mình lại, xụ mặt giận dữ nhìn Hồng Nhạn, đây rõ ràng là coi thường cô mà!
Ngay sau đó, Ngải Lệ Á cũng đi ra khỏi sân tập. Hồng Nhạn đã nói thế rồi thì cô cũng không cần phải cố chấp làm gì, không cần phải "đánh sưng mặt làm người béo".
Cô quả thực không có nghị lực gì, giờ đã không muốn làm nữa rồi, dù sao đây cũng chẳng phải việc cô yêu thích.
Tất nhiên điều này cũng có liên quan đến tâm trạng hiện tại, tâm trạng không vui vẻ như mọi ngày nên cô cũng chẳng muốn gượng ép theo người khác.
Chi bằng đi uống một tách trà thì thực tế hơn, nằm trên ghế tận hưởng ánh nắng, chìm đắm trong vòng tay ấm áp, đó mới là cách thư giãn thực sự.
Ai lại muốn huấn luyện bản thân khi đang mệt mỏi thế này chứ?
Thật sự có đấy!
Ngải Lệ Á liếc mắt nhìn những người đang tụ tập ở đây, đa số mọi người về cơ bản đều có tính cách này, càng mệt lại càng thích hành hạ bản thân.
Đúng là thần kinh không bình thường!
Đối với sự ra đi của Ngải Lệ Á, không ai tỏ ra ngạc nhiên, đây đã là chuyện thường ngày ở huyện, nếu ngạc nhiên thì lại quá giả tạo.
Bởi vì kết quả sẽ luôn là như vậy, Ngải Lệ Á đi được nửa đường sẽ tìm cớ chuồn mất, nên hoàn toàn không cần để ý đến người đột nhiên biến mất đó.
Tuy nhiên gần đây cô ấy đến cả cái cớ cũng lười tìm, tất nhiên là vì họ cũng lười nghe, trong lòng ai cũng sáng như gương cả rồi.
Việc gì phải làm khổ bản thân như vậy chứ?
Mọi người trong sân tập lần lượt rời đi, cuối cùng chỉ còn lại Trác Nhã, Mễ Hiệt Nhĩ và Vi Tư vẫn kiên trì với thời gian đã định.
"Xem ra tâm trạng của mọi người đều không tốt lắm nhỉ?" Mễ Hiệt Nhĩ cười nói. So với thời gian mọi khi, hôm nay họ kết thúc sớm hơn rất nhiều.
Tất cả mọi người đều đã chuồn mất, hơn nữa còn là công khai. Ai bảo Tiểu Tuyền bây giờ không có ở đây, chuyện này cũng không còn cách nào khác.
Họ cũng không bận tâm lắm, Tiểu Tuyền lập ra kế hoạch này cũng là vì tốt cho mọi người, lượng huấn luyện này đối với họ không nhiều, cũng không có áp lực gì, nhưng mấy người kia thì khác với họ.
Trác Nhã dừng bước chân, lấy một chiếc khăn lau mồ hôi trên trán, trầm trọng nói: "Quả thực tâm trạng gần đây đều không tốt lắm."
Nếu có thể vui vẻ lên thì tốt biết mấy, nhưng thực trạng lại ảm đạm như vậy.
Vi Tư cũng dừng bước, lấy một miếng vải trong tủ bên cạnh sân tập, tỉ mỉ lau chùi vũ khí mình vừa sử dụng, nghi hoặc nói: "Thang Kiệt tại sao lại đến nơi đó, bản đồ lộ trình đó chẳng phải rất kỳ lạ sao? Chẳng lẽ ở đó có thứ hắn cần, hay là tên phạm nhân đó cùng phe với hắn?"
"Tớ cũng không biết." Trác Nhã thở dài. Nếu biết được thì tốt quá, không cần phải mù quáng như vậy, mọi chuyện đều có thể giải quyết dễ dàng.
Còn về việc có thứ gì ở đó, điều này không thể nào, họ đã tìm kiếm kỹ lưỡng xung quanh rồi, không phát hiện bất kỳ dấu vết khả nghi nào.
Về câu hỏi cuối cùng của Vi Tư, lúc đầu Tiểu Tuyền cũng từng suy đoán như vậy, nhưng cuối cùng cô ấy nói điều đó là không thể, trong những bằng chứng thu thập được đã có quyết định mới.
Bởi vì trước cái xác ở đó, còn có dấu vết của người đã chết, chỉ là bị thời gian che lấp đi, lúc bắt đầu đã không chú ý tới.
Điều này chứng tỏ một điểm, phạm nhân đã ở đó một thời gian dài, không phải chỉ vài ngày ngắn ngủi, nên họ không thể là cùng một hội.
Mễ Hiệt Nhĩ cũng dừng động tác trên tay, nghi hoặc nói: "Gần đây không có tin tức gì, liệu có phải đã rời khỏi Hoa Hạ rồi không?"
Nếu Thang Kiệt có thể vào đây không một tiếng động, thì chắc chắn có thể rời đi không một tiếng động, biết đâu giờ đang thong dong ở Mỹ rồi?
"Không thể nào, hắn chắc chắn vẫn còn ở Hoa Hạ, điểm này tớ tin chắc không nghi ngờ, hắn nhất định vẫn còn ở đây." Trác Nhã lập tức phủ quyết. Ngay sau đó ánh mắt trầm xuống, giọng điệu thất vọng nói: "Chỉ là không biết hắn đang trốn ở đâu, nếu có thể tìm được chút manh mối thì tốt. Như vậy Tiểu Tuyền sẽ không phải nặng lòng đến thế, cô ấy cũng sẽ không tự ép buộc bản thân như vậy."
Vi Tư đi đến bên cạnh Trác Nhã, đặt tay lên vai cô ấy nói: "Chuyện này không phải trách nhiệm của cậu, đừng tự trách mình như vậy, đều tại Thang Kiệt quá xảo quyệt."
Lúc đầu Trác Nhã vốn đã tìm ra nơi ẩn náu của Thang Kiệt, cũng nhanh chóng lập kế hoạch phản kích. Nhưng cuối cùng vẫn để hắn chạy thoát, kế hoạch hoàn hảo cứ thế mà thất bại trong gang tấc.
Dẫn đến tình trạng như hiện nay, hoàn toàn mất dấu vết của Thang Kiệt. Hơn nữa sóng gió này chưa lặng, sóng gió khác lại nổi lên, lại phát hiện ra chuyện kinh hoàng như vậy.
"Vi Tư, hay là chuyện này cậu phụ trách đi?" Mễ Hiệt Nhĩ đột nhiên đề nghị: "Chẳng phải cậu nói Thang Kiệt hiểu rõ tính cách của Tiểu Tuyền và Trác Nhã, có thể đoán được hành động của họ sao? Nếu đổi người khác liệu hắn có bó tay không?"
Đáng để thử!
Mắt Trác Nhã sáng lên, khả năng của Mễ Hiệt Nhĩ cũng không phải là không thể, biết đâu lần này đổi người, thực sự có thể bắt được Thang Kiệt?
"Vi Tư..."
"Không thể nào, tớ không làm được." Vi Tư lập tức phủ quyết đề nghị này, cô không thích hợp để tiến hành chỉ huy cấp độ cao như vậy, càng dễ để Thang Kiệt và đồng bọn chạy thoát hơn.
Hơn nữa trong thâm tâm Tiểu Tuyền, cô ấy muốn đích thân bắt Thang Kiệt, muốn đích thân tiễn người này đi, người mà cô từng tôn trọng nhất.
Mà cô chỉ cần đứng sau quan sát tốt là được, việc gì phải chen tay vào làm gì cho thừa thãi?
Chuyện gây rối thì không làm.
Chỉ cần Thang Kiệt còn ở Hoa Hạ thì họ vẫn còn cơ hội, đích thân bắt lấy con cáo già này, rồi để Tiểu Tuyền tự tay đưa hắn về với cát bụi.
"Cũng phải." Trác Nhã lập tức ỉu xìu, là cô mơ mộng hão huyền rồi, có bệnh thì vái tứ phương. Nhưng buồn cười nhất là vừa nãy cô lại còn phụ họa theo. Chính cô cũng muốn trốn tránh, ném gánh nặng cho Vi Tư để có thể mặc kệ không lo nữa sao?
Dù có để Vi Tư dẫn người đi vây bắt Thang Kiệt, nhưng mệnh lệnh cuối cùng vẫn là cô và Tiểu Tuyền đưa ra. Dù xoay xở thế nào kết quả vẫn như cũ, vậy thì việc gì phải làm thừa thãi một bước?
Vi Tư quả thực thực lực rất mạnh, mưu lược cũng tạm được, đầu óc cũng rất linh hoạt, là một nhân tài hiếm có, việc gì cũng hoàn thành xuất sắc.
Nhưng mấu chốt nhất là, cô chưa bao giờ làm những việc này, chưa từng thực sự dẫn người truy kích như vậy, vẫn luôn an phận thực hiện nhiệm vụ họ phân công cho cô.
Tác chiến độc lập thì là cao thủ, nhưng sự hợp tác kiểu này, tình hình quả thực có chút đáng lo.
Để một Vi Tư 'đơn giản' như vậy đối mặt với con cáo già Thang Kiệt, chẳng phải rõ ràng là tạo cơ hội cho hắn chạy thoát sao?
Hơn nữa nếu Thang Kiệt rời khỏi Hoa Hạ, họ sẽ càng khó bắt hơn, cơ hội lần sau không biết là khi nào, hiểm nguy này tuyệt đối không thể mạo hiểm.
"Cậu biết thế là tốt nhất, vậy tớ đi trước đây." Thấy Trác Nhã đã từ bỏ ý định, Vi Tư mỉm cười nhạt, giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Mỹ gần đây rất yên tĩnh, chúng ta cũng có thể thở phào một chút, hy vọng những ngày này có thể kéo dài lâu hơn."
Mấy năm nay chinh chiến liên miên, mọi người đều mệt mỏi, kiệt sức rồi.
Giờ khó khăn lắm mới có chút thời gian, nên tranh thủ khoảng thời gian ngắn ngủi này để nghỉ ngơi dưỡng sức, khôi phục trạng thái tốt nhất của bản thân.
Như vậy dù Mỹ có tấn công họ lần nữa, họ cũng sẽ không có chút sợ hãi nào.
À!
Nhìn thời gian trên tường, Vi Tư đột nhiên nói: "Ngày mai là thời gian liên lạc với thành viên SPC các nước, chúng ta nên tổng hợp lại thông tin gần đây, để họ có ý thức phòng bị."
"Đúng vậy." Mễ Hiệt Nhĩ đột nhiên nhảy dựng lên, ôm đầu than thở: "Gần đây vì chuyện ở đây mà tớ quên khuấy mất việc này rồi? Không xong rồi, tớ phải mau đi tổng hợp dữ liệu đây, có chuyện gì lát nữa nói sau, tạm biệt."
Nói xong, Mễ Hiệt Nhĩ chạy biến đi, chỉ còn một cơn gió lướt qua.
"Ha ha!" Trác Nhã không khỏi che miệng cười: "Lần này Mễ Hiệt Nhĩ có việc để bận rồi, vậy mà lại quên cả công việc của mình."
"Cô ấy cũng đáng đời." Vi Tư nói: "Tớ đã nhắc nhở cô ấy từ sớm, kết quả cô ấy lại không mấy cảm kích, giờ thì xem cô ấy đau đầu thức đêm tổng hợp dữ liệu của mình thế nào nhé."
"Vi Tư." Trác Nhã đột nhiên gọi.
"Gì thế?" Vi Tư quay đầu lại.
"Thật ra... thật ra... thật ra thì..." Trác Nhã chậm rãi đi tới, ghé sát vào tai Vi Tư nói: "Thật ra tớ thấy cậu khá là đáng sợ đấy, ha ha!"
Ực!
Vi Tư nhìn bóng lưng Trác Nhã rời đi rất nhanh mà bất lực, cô đáng sợ chỗ nào chứ, chỉ là không đồng cảm với tình cảnh của Mễ Hiệt Nhĩ thôi mà?
Ai!
Đột nhiên một tiếng thở dài vang lên, Phỉ Kỳ bất ngờ xuất hiện, đặt tay lên vai Vi Tư, chân thành nói: "Vi Tư, cậu bây giờ cũng giống tớ rồi, sau này hai chúng ta cùng khích lệ nhau nhé!"
"Ai khích lệ cùng cậu?" Sắc mặt Vi Tư lập tức tối sầm lại, hất tay Phỉ Kỳ ra, rảo bước rời khỏi sân tập, không quay đầu lại mà nói một cách lạnh lùng: "Đừng đánh đồng tớ với cậu."
Hu hu!
Phỉ Kỳ đáng thương che mặt, phát ra tiếng khóc ai oán. Ánh mắt nhìn xuyên qua kẽ tay, nhìn Vi Tư ngày càng xa, chiêu này đã không còn tác dụng nữa rồi.
Phỉ Kỳ bất lực hạ tay xuống, trên mặt không hề có một vệt nước mắt nào, cô vừa nãy hoàn toàn là giả vờ, và đã thất bại một cách thảm hại.
Vi Tư đã không còn mắc lừa nữa, bất kỳ ai cũng sẽ không mắc lừa nữa, tất cả đều đã nhìn thấu Phỉ Kỳ rồi.
Đột nhiên, một bàn tay đặt lên vai cô, Hồng Nhạn khẽ cười nói: "Hay là hai chúng ta khích lệ nhau đi! Sau này tớ chắc chắn sẽ che chở cho cậu nhiều hơn."
"Đi đi." Phỉ Kỳ mất kiên nhẫn hất tay Hồng Nhạn ra, giống như cách Vi Tư từ chối cô vừa nãy, cũng không quay đầu lại mà nói một cách lạnh lùng: "Đừng đánh đồng tớ với cậu."
Ha ha!
Nhìn bóng lưng Phỉ Kỳ rời đi, Hồng Nhạn đột nhiên cười lớn, tiếng cười này khiến người ta run rẩy, có cảm giác sởn gai ốc.
Tháo chiếc camera siêu nhỏ trên khuy áo xuống, trên mặt Hồng Nhạn lộ ra một nụ cười tà ác: "Đây thực sự là một vở kịch hay, nhất là đoạn Phỉ Kỳ giả khóc kia, phải tận dụng cho thật tốt mới được. Hi hi!"
Điên rồi! Điên rồi!
Phỉ Kỳ nghe thấy tiếng cười lớn của Hồng Nhạn, không khỏi tăng nhanh bước chân, tiếng cười này thực sự quá đáng sợ, lấy mạng người không dấu vết?
Nhưng cô vẫn còn đang bị che mắt, cô đã bị Hồng Nhạn tính kế rồi.