Ngày cập nhật: 11-07-2012
Cho nên Lưu Vĩ chắc chắn phải chết, tuyệt đối không có cơ hội sống sót, Hứa Nặc sẽ không buông tha cho hắn.
"Vậy tại sao lão đại lại làm như thế? Có phải còn có ý định nào khác không?" Tiểu Duy gật đầu, cậu đã hiểu ý của Hứa Nặc. Sau khi tĩnh tâm suy nghĩ, Tiểu Duy lập tức hiểu rõ hàm ý bên trong: "Thả dây dài câu cá lớn? Lão đại là muốn dùng Lưu Vĩ làm mồi nhử, dẫn cá cắn câu."
Hứa Nặc mỉm cười hài lòng, Tiểu Duy rất thông minh, vừa điểm đã thông: "Không sai, mục tiêu của ta không chỉ là Lưu Vĩ, mà còn là những kẻ đứng sau lưng hắn. Gia tộc Khắc Nặc lần này sẽ loạn một trận lớn rồi."
Hứa Nặc sẽ hào hứng nhìn gia tộc Khắc Nặc đấu đá lẫn nhau, tự tàn sát. Đến lúc đó chắc chắn bọn chúng sẽ thương vong nặng nề, khi ấy hắn sẽ ngồi xem hổ đấu, hưởng lợi từ ngư ông.
Ngọc bội trong tay mơ hồ mang lại cho Hứa Nặc một cảm giác vô cùng kỳ lạ, như thể bản thân hắn đã từng biết món đồ này vậy. Thế nhưng quan sát kỹ lại không phát hiện ra điểm gì khác biệt.
Đây là loại cảm giác gì? Hứa Nặc không rõ lắm, sức mạnh còn sót lại sâu bên trong ngọc bội quá ít, căn bản không cách nào nhận diện. Có lẽ do thời gian đã quá lâu, nên những dấu vết trên ngọc bội đều không còn nữa.
Ngọc bội.
Tiểu Duy đột nhiên nhớ tới chuyện lần trước Tiểu Vọng đã nhắc với cậu, lần đó hắn nói khi cầm ngọc bội, nó đã phát ra ánh sáng chói mắt. Tiểu Duy cảm thấy đây là một thông tin quan trọng, liền nói: "Lão đại, lần trước em nghe Tiểu Vọng nhắc rằng ngọc bội trong tay cậu ấy phát ra ánh sáng trắng rất chói mắt. Rốt cuộc món bảo vật này là thứ gì?"
Ngọc bội nằm trong tay Hứa Nặc không hề lóe sáng, ngược lại còn nằm yên tĩnh, thậm chí có cảm giác như đang sợ hãi.
Tiểu Duy không biết tại sao mình lại có cảm giác này, đó là trực giác mách bảo cậu.
Hứa Nặc cười nhạt: "Đây không phải là bảo vật gì cả, chỉ là một hòn đá có chứa sức mạnh mà thôi. Gặp được sức mạnh tương đồng thì đá sẽ phát sáng, nó được dùng để xác minh thân phận."
Giét (Jess) có biết rằng dù hắn có lấy được ngọc bội cũng chẳng ích gì không? Bởi vì hắn căn bản không nhận được sự công nhận của ngọc bội, món đồ này trong tay hắn còn chẳng bằng một hòn đá vỡ.
Thì ra là vậy, Tiểu Duy chợt vỡ lẽ. Sau khi Hứa Nặc giải thích, cậu đã hiểu ra, sức mạnh trên người Tiểu Vọng và sức mạnh trên ngọc bội là như nhau.
Như nhau.
Tiểu Duy bỗng cảm thấy kinh hãi: "Nếu sức mạnh của Tiểu Vọng và ngọc bội giống nhau, vậy chẳng phải nói Tiểu Vọng có mối liên hệ mật thiết với gia tộc Khắc Nặc sao?"
Ngọc bội là đồ của gia tộc Khắc Nặc, vậy mà Tiểu Vọng lại có thể khơi dậy sức mạnh trên đó...
Tiểu Duy đã đoán ra Tiểu Vọng là người của gia tộc Khắc Nặc, nhưng lại không dám đưa ra kết luận vội vàng. Tiểu Vọng lớn lên cùng bọn họ từ nhỏ, nhìn thế nào cũng không giống nội gián do gia tộc Khắc Nặc phái đến.
Cho dù Tiểu Vọng là người của gia tộc Khắc Nặc, thì làm sao bọn chúng biết được Hứa Nặc hiện tại sẽ trở thành vương giả làm chủ Hãn Hải? Chẳng lẽ nhìn thấu được tương lai?
Thật là nhảm nhí.
Tiểu Duy không đời nào tin điều đó, trong chuyện này chắc chắn có ẩn tình gì đó mà bọn họ chưa biết.
Hứa Nặc đưa ngọc bội cho Tiểu Duy, thản nhiên nói: "Ngọc bội này là vật của Hoa Hạ chúng ta, còn về việc tại sao nó lại rơi vào tay gia tộc Khắc Nặc thì không ai biết được. Nhưng nhìn cái cách gia tộc Khắc Nặc khẩn trương với món đồ này, có lẽ chủ nhân ban đầu của ngọc bội đã tặng nó cho gia tộc Khắc Nặc. Cho nên người có thể khơi dậy ngọc bội chưa chắc đã là người của gia tộc Khắc Nặc, mà còn là..."
"Còn là chủ nhân của miếng ngọc bội này." Tiểu Duy đáp ngay: "Nói như vậy Tiểu Vọng có liên hệ với chủ nhân của ngọc bội sao? Rốt cuộc chủ nhân của miếng ngọc bội này là ai?"
Miếng ngọc bội lam trắng này quả thực vô cùng tinh xảo trong suốt, nhìn thoáng qua như thể nhìn thấu được nó. Thế nhưng nhìn kỹ lại chẳng thấy gì, quả nhiên rất thần kỳ.
"Có liên hệ hay không đã không còn quan trọng nữa. Lòng trung thành của các ngươi đối với ta, chẳng lẽ ta không nhìn thấy sao? Cho nên thân phận của Tiểu Vọng không phải là mấu chốt, ngươi cũng không cần lo lắng như vậy." Hứa Nặc nói.
Những suy tính nhỏ mọn trong lòng Tiểu Duy làm sao hắn không biết? Cố tình chuyển hướng câu chuyện, tách Tiểu Vọng ra khỏi gia tộc Khắc Nặc, chẳng phải là không muốn Hứa Nặc dồn sự chú ý lên người Tiểu Vọng sao?
Muốn qua mặt hắn? Tiểu Duy vẫn còn non lắm.
"Hì hì, lão đại, nghe ngài nói vậy em cũng yên tâm rồi." Tiểu Duy lúng túng không thôi, Hứa Nặc đã nhìn thấu tâm tư của cậu. Nếu thân phận của Tiểu Vọng thực sự là người của gia tộc Khắc Nặc, cậu thực sự lo rằng Hứa Nặc sẽ giết Tiểu Vọng.
Bây giờ thì yên tâm rồi.
Bốp!
Một cú cốc đầu giáng xuống trán Tiểu Duy.
"Ái chà! Lão đại ngài làm gì vậy? Đau chết mất." Tiểu Duy không hiểu sao lại bị Hứa Nặc cốc đầu, nguyên do là vì đâu?
Hứa Nặc cười nói: "Đây là bài học cho ngươi, đi theo ta lâu như vậy mà lại hỏi nhiều câu thừa thãi, đặc biệt là hôm nay ngươi cực kỳ ngu ngốc."
Ngu ngốc.
Tiểu Duy không khỏi nhướng mày, đây là lần đầu tiên có người nói cậu như vậy, nhưng cậu lại không dám oán trách. Hứa Nặc đã nói thì sao cậu có thể cãi lại? Tuy nhiên hôm nay cậu quả thực đã hỏi nhiều câu không nên hỏi, đúng là ngu thật.
Lời nói không khéo, liền nhận lấy "hình phạt nhỏ" của Hứa Nặc.
Hình phạt này vẫn còn nhẹ, Tiểu Duy chỉ biết cười hì hì chịu trận.
Tiểu Duy xoa xoa trán, lúc này trán vẫn còn hơi đau nhói. Giọng điệu oán trách: "Tiểu Vọng bị sao thế nhỉ? Đã lâu như vậy rồi mà sao vẫn chưa về?"
Không phải lo lắng, mà là bất mãn. Giọng điệu của Tiểu Duy giống như một oán phụ bị bỏ rơi, chỉ vì một chuyện nhỏ mà lải nhải không ngừng.
"Có lẽ gặp phải đối thủ nào đó, để bọn chúng luyện tập tay chân một chút cũng tốt, đỡ phải sau này làm mất mặt ta. Võ công của Tiểu Lộc quá kém, cho nó chút bài học cũng tốt, ta xem thử nếu rời xa đống thuốc nổ kia, nó còn có thể một địch trăm hay không?" Nhắc đến Tiểu Lộc, Hứa Nặc lại thấy giận không chỗ xả.
Cuồng vọng tự đại.
Dám đứng trước mặt hắn mà huênh hoang nói một địch trăm, vậy thì hắn sẽ xem xem Tiểu Lộc có thể một địch trăm hay không.
Ực!
Tiểu Duy rùng mình, Hứa Nặc thực sự quá đáng sợ, sát khí tỏa ra bức người.
Tiểu Duy đang lo lắng bỗng suy nghĩ lại rồi cũng yên tâm phần nào. Nếu Hứa Nặc thực sự muốn Tiểu Lộc chết, thì đã không để Tiểu Ngư và Tiểu Vọng cùng đi rồi.
Nhưng lúc này Hứa Nặc lại không biết, Tiểu Vọng hoàn toàn không hiểu ý tứ trong lời nói của hắn.
Cậu ta một mình độc diễn, hoàn toàn không cho Tiểu Lộc cơ hội thể hiện, mà dù có cho cơ hội thì Tiểu Lộc cũng chẳng thể hiện được gì, bị đánh cho thảm bại, không còn mặt mũi nào đối diện với ai nữa.
Cậu ta vốn đã chẳng còn mặt mũi nào rồi.
"Lão đại, chúng ta cứ chờ ở đây sao? Ngài không sợ Tiểu Hổ làm hỏng việc của ngài à?" Tiểu Duy có chút cảm giác hả hê, theo cậu nghĩ, tính khí thô lỗ của Tiểu Hổ chắc chắn sẽ không chờ nổi mà ra tay trước.
Hứa Nặc mỉm cười nhẹ, không hề lo lắng. Ánh mắt trở nên lạnh lùng, giọng điệu băng giá: "Nó mà dám làm trái ý ta, làm càn, ta sẽ giết nó, xem nó còn dám hay không?"
Cùng lúc đó.
Kétttt————
Tiếng phanh gấp xé toạc bầu trời, trên một con đường dài, một chiếc xe đang lao đi hỗn loạn.
Tiểu Hổ.
Ổn định lại chiếc xe đang lao đi mất kiểm soát, Tiểu Hổ thở phào nhẹ nhõm: "Nguy hiểm thật! Sao vừa rồi tự nhiên cảm thấy sau lưng lạnh toát, suýt chút nữa hại mình gặp nạn. Chắc chắn là có đứa nào đang chửi mình sau lưng, mẹ kiếp, là ai vậy? Nếu để tao biết được, tao sẽ đánh cho mày đến mức mẹ mày cũng không nhận ra."
Tiểu Hổ chửi bới om sòm, cậu ta hoàn toàn không biết kẻ hại mình chính là Hứa Nặc, cũng không biết kẻ mình đang chửi cũng chính là Hứa Nặc.
Nếu biết, chắc chắn cậu ta chẳng dám hé nửa lời, chứ đừng nói là lải nhải tràng giang đại hải như vậy.
Người không biết không có tội, tin rằng Hứa Nặc cũng sẽ tha thứ cho cậu ta.
"Lão đại, ngài không nói đùa chứ? Lại đang giỡn sao?" Tiểu Duy không biết Hứa Nặc có đang nói thật hay không, nhưng sự nghiêm túc của Hứa Nặc hình như không phải là giả vờ?
Thật, thực sự rất nghiêm túc, rất lạnh lùng.
Thật thật giả giả.
Cho nên Tiểu Duy không đoán được, tâm tư của Hứa Nặc còn khó dò hơn bất cứ thứ gì. Thoắt cái một thái độ, thoắt cái một gương mặt.
Không đoán nổi, không dò thấu, lòng bất an.
Hứa Nặc vô cảm: "Đùa? Trông ta giống đang đùa sao? Đừng nghi ngờ những gì ta nói, ta luôn nói được làm được."
Tiểu Duy tin rồi, tin sự nghiêm túc của Hứa Nặc, tin Hứa Nặc thực sự nói được làm được.
"Hay là để em đi giúp cậu ấy, em sợ một mình cậu ấy..." Tiểu Duy lo Tiểu Hổ làm càn, chủ động xin đi.
Hứa Nặc liếc nhìn Tiểu Duy một cái, thản nhiên mở lời: "Cứ ở yên đó cho ta, ngươi không tin Tiểu Hổ hay là không tin sự phán đoán của ta?"
Hứa Nặc phái Tiểu Hổ đi tự nhiên có tính toán của hắn, hắn chính là muốn Tiểu Hổ đi quấy phá một trận cho ra trò.
Càng loạn càng tốt.
Gia tộc Khắc Nặc càng loạn thì càng có lợi cho bọn họ, có thể tiết kiệm được không ít công sức.
"Vâng." Tiểu Duy không dám tiếp tục chủ đề này nữa, càng nói càng sợ Hứa Nặc sẽ càng tức giận.
Tốt nhất là im lặng.
Thấy Tiểu Duy đứng cạnh như câm, Hứa Nặc đột nhiên lên tiếng: "Sao không nói gì nữa?"
"Em sợ nói nhiều sai nhiều, lại làm lão đại tức giận nên đành im lặng." Tiểu Duy nói: "Em tin lão đại làm vậy chắc chắn có lý do của ngài, là em không nên nghi ngờ tâm tư của lão đại."
"Ngươi nên tin rằng Tiểu Hổ sẽ hoàn thành nhiệm vụ, nếu không có nó, ngược lại ta mới thấy đau đầu đấy." Hứa Nặc cười nói.
Phù!
Tiểu Duy thở phào một hơi, Hứa Nặc lại cố tình gài cậu một vố, làm cậu sợ đến mức lạnh cả người, lòng bàn tay vẫn còn đang đổ mồ hôi hột: "Lão đại, lần sau ngài có thể đừng hành hạ em như vậy được không, sớm muộn gì em cũng bị ngài dọa chết mất."
"Chỉ đùa một chút thôi." Hứa Nặc là cố ý, nhưng hắn không biết trò đùa này suýt chút nữa khiến tim Tiểu Duy ngừng đập, mất cả mạng nhỏ.
Gọi đây là hài hước sao?
Thứ hài hước này thà không có còn hơn, ai mà chịu nổi?
"Lão đại."
Tiểu Vọng và những người khác cũng lần lượt trở về, chỉ là bọn họ đã bỏ lỡ một màn kịch hay, chỉ có thể nói là không có duyên thưởng thức.
"Ngọc bội lấy về rồi." Tiểu Vọng thấy miếng ngọc bội trong tay Tiểu Duy thì vui mừng nói.
Tiểu Duy ném ngọc bội cho Tiểu Vọng, cậu muốn xem thử ngọc bội trong tay Tiểu Vọng có phát sáng hay không? Lần trước chỉ nghe Tiểu Vọng nói một phía, chưa tận mắt chứng kiến.
Quả nhiên, ngọc bội vừa vào tay Tiểu Vọng liền phát ra ánh sáng trắng, dường như rất vui mừng khi gặp được Tiểu Vọng.
"Thật sự là..." Tiểu Duy vốn còn chút nghi ngờ, nhưng giờ tận mắt chứng kiến thì không thể không tin.
Miếng ngọc bội này thực sự có liên quan đến Tiểu Vọng, mà người liên quan đến ngọc bội ngoài gia tộc Khắc Nặc ra thì chỉ có chủ nhân của ngọc bội.
Thân phận thực sự của Tiểu Vọng lập tức trở thành một bí ẩn, chỉ có biết được nguồn gốc của ngọc bội mới biết được rốt cuộc Tiểu Vọng là ai?
Là người của gia tộc Khắc Nặc hay là chủ nhân bí ẩn của ngọc bội?
"Thật thần kỳ." Tiểu Ngư cũng là lần đầu tiên nhìn thấy ngọc bội có thể phát sáng, hơi giống dạ minh châu. Cầm lấy ngọc bội thì ánh sáng lập tức biến mất, cậu nghi hoặc không thôi: "Chuyện này là sao vậy?"