Thần Khúc

Lượt đọc: 7596 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Thần Khúc Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 *** Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 178

❊ ❊ ❊

"Tuyết tiền bối, Quân tiền bối, Nhị Ca, Tam Ca."

Khúc Duyệt đang lo lắng sốt ruột chạy tới, giật mình khi cảm nhận được kiếm kia đang quan sát nàng. Nàng cũng liếc mắt nhìn nó, tuy nghi hoặc nhưng cũng không có thời gian truy đến cùng, nàng dò hỏi tình hình chiến đấu trước: "Thế nào rồi ạ?"

"Còn có thể thế nào!" Tuyết Lí Hồng xoay mặt nhìn đồ đệ Cửu Hoang của mình, thấy cánh tay và cổ hắn đều có vết thương, mày khẽ nhíu lại, nhận ra vết thương đã được xử lý nên không hỏi nhiều, hướng về phía Tông Quyền ở cách đó trăm trượng bĩu môi: "Giống ngươi nói đấy, hắn gặp xui xẻo lớn rồi, cung thần bản mệnh cũng đứt dây luôn."

Tuy lo lắng đấy nhưng trong giọng nói của Tuyết Lí Hồng vẫn mang một tia vui sướng khi người gặp họa.

Khúc Duyệt nhìn thấy Tông Quyền bị đánh te tua, nhưng khi Phệ Vận Thú muốn vọt đến chỗ Quân Chấp lại bị Tông Quyền túm chặt đuôi. Y vận sức ném văng yêu thú ra xa giống như ném một quả tạ.

"Hồng thúc thúc." Hình Ngạn hành lễ với Tuyết Lí Hồng, nhìn về hướng Tông Quyền, không khỏi giật mình, "Yêu thú đã mạnh hơn rồi."

Lúc còn giao đấu với yêu thú ở chỗ núi lửa, Hình Ngạn đã cảm thấy nó vô cùng cường hãn, nếu đổi thành yêu thú của bây giờ e rằng hắn chẳng thể chịu đựng nổi một ngày.

"Cữu cữu, con tới giúp người!" Hình Ngạn rút ra cây thương bạc, định xông lên.

Tông Quyền: "Không cần!"

Nghe giọng y nghiêm khắc, Hình Ngạn chần chừ dừng bước.

Tuyết Lí Hồng: "Ngươi sĩ diện gì chứ hả?"

Nếu lo lắng Hình Ngạn bị hút vận may thì cũng thôi, thái độ này của Tông Quyền rõ ràng là bực bội tức tối, quyết tâm muốn tự mình phân thắng bại với Phệ Vận Thú.

"Thật không hổ là Thiên Võ đệ nhất cao thủ." Cửu Hoang xem chăm chú, "Tốc độ thích ứng cực nhanh, nếu không có gì thay đổi, tiếp tục cứng đối cứng hẳn là có thể thắng."

Lời này đương nhiên là phân tích cho Khúc Duyệt nghe, nhằm trấn an nàng.

Sau khi nghe xong Khúc Duyệt quả nhiên thở ra nhẹ nhõm, nếu thế thì không cần cha nàng phải ra tay.

"Cốc tiền bối, đừng chần chờ nữa, cần mau chóng cầm lấy Thiên Kiếp mới được." Tuyết Thiền tiếp tục dùng mật ngữ nói với Quân Chấp, "Tông Quyền đích xác có thể thắng nhưng sau bị hấp thu hết vận may hắn sẽ ma hóa."

Quân Chấp khó xử: "Không phải ta không muốn, là Thiên Kiếp cứ không chịu để ta cầm, ta thấy nó không muốn nhận ta là chủ."

"Đó là vì ngài đã dung hợp với ma chủng lâu lắm rồi, nó nhất thời không nhận ra khí tức của ngài, không chắc chắn ngài có phải là chủ nhân của nó hay không."

Quân Chấp phản ứng liền: "Đại Tư Tế muốn nói ta vốn là kiếm chủ Thiên Kiếp?"

"Tiền bối thử xuất linh khí ra lòng bàn tay rồi hãy cầm kiếm, làm vài lần xem sao."

Bà ấy có thể điều khiển bội kiếm của Vi Tam Tuyệt, Quân Chấp không chút nghi ngờ thân phận của Tuyết Thiền, lòng bày tay bốc lên linh khí, xoay người vươn tay ra với Thiên Kiếp.

Thiên Kiếp vẫn chần chừ tránh né như cũ.

Trong lúc Quân Chấp thử giao tiếp với Thiên Kiếp, khóe mắt thoáng thấy Khúc Duyệt rùng mình một cái.

Không biết vì sao, Khúc Duyệt cảm thấy lạnh hết sống lưng, ý thức hải hơi đau đớn, tựa như ma trùng trong tâm mạch đang có dấu hiệu sống lại.

"Lục Nương?" Cửu Hoang quan sát tình hình chiến đấu nhưng không quên để ý nàng, đỡ phía sau nàng, "Nàng không thoải mái sao?"

Câu hỏi vừa bay ra khỏi miệng, Khúc Tống và Nguyên Hóa Nhất đều nhìn sang.

Hình Ngạn cũng xoay đầu.

Khúc Duyệt xua tay: "Ta không sao."

Quân Chấp cụp mắt xuống, truyền âm: "Khúc tiên sinh, bên trong kiếm của Vi sư tôn có chứa một ý thức."

Khúc Duyệt trợn mắt: "Hả?"

Quân Chấp: "Bà ấy tự xưng là Tuyết Thiền, Đại Tư Tế của tộc thiên nhân."

Khúc Duyệt ngẩn ngơ, nháy mắt sau đó trong đầu như có tiếng nổ ầm.

Đại... Đại Tư Tế?

Theo bản năng nàng muốn xoay lại nhìn kiếm Trầm Mặc nhưng cố nhịn xuống, tận lực khống chế không để lộ cảm xúc, ra vẻ như không có việc gì.

Nghe Quân Chấp tiếp tục nói: "Từ lúc cô tới, ta thấy bà ấy đặc biệt chú ý đến cô, ta không biết nguyên nhân nên nhắc nhở tiên sinh một tiếng."

Không được hoảng hốt, bàn tay bên dưới tay áo siết chặt thành nắm đấm, Khúc Duyệt hỏi: "Đại Tư Tế không cho Tông Quyền tiền bối và Tuyết Lí Hồng tiền bối biết sự hiện diện của mình sao?"

"Không có, bà ấy chỉ truyền âm cho một mình ta, hình như không muốn lộ diện trước mặt bọn họ." Quân Chấp vừa thử cầm kiếm vừa đáp, "Bà ấy gọi ta là Cốc tiền bối, thái độ rất cung kính khách khí, nói rằng ta không phải linh hồn của ma chủng mà là kiếm chủ của Thiên Kiếp..."

Khúc Duyệt mím chặt môi, hít sâu một hơi: "Nếu như vậy thì Quân tiền bối mau chóng thu phục Thiên Kiếp..."

Ý thức hải đột nhiên đau khủng khiếp!

Không biết Đại Tư Tế đã giở thủ đoạn gì, Khúc Duyệt cũng không biết mình có nên phản ứng hay không, không biết làm sao nàng đành cắn răng nhịn xuống.

"Tiểu cô nương."

Giọng nói uy nghiêm lạnh băng vang lên trong ý thức hải của nàng.

Quả nhiên là Đại Tư Tế.

Khúc Duyệt làm ra vẻ cảnh giác: "Ai đó?"

- ---"Mẫu thân ngươi là ai?"

Khúc Duyệt không lộ sợ hãi: "Các hạ là ai?"

"Ha..." Bà ta cười nhạo.

Khúc Duyệt không nhận ra được điều gì, tiếp tục giả bộ hồ đồ: "Các hạ cười cái gì?"

"Cười ta thất trách, có thiên nữ lưu lạc bên ngoài mà ta lại chẳng hề hay biết. Thủ đoạn của cha mẹ ngươi giỏi lắm, khiến ta thật tò mò."

Bị phát hiện thật rồi, Khúc Duyệt kinh hoàng.

"Ngươi không chịu nói cũng không sao, khi ta tự tay bắt ngươi về Thiên Nhân Cảnh, ta không tin mẫu thân ngươi không xuất hiện."

Thật ra sau khi bị vạch trần, nỗi khủng hoảng kia ngược lại dần dần tan đi, Khúc Duyệt chất vấn: "Xin hỏi tiền bối một tiếng, căn cứ vào luật thiên nhân, ta có tội hay không?"

"Vô tội."

Khúc Duyệt: "Vậy ngài bắt ta về, cũng chẳng thể dụng hình với ta, mẫu thân ta không xuất hiện, ngài có thể làm gì? Cho tất cả thiên nữ xếp hàng, dung hồn với ta để nhận thân sao?"

"Tiểu nha đầu miệng lưỡi sắc bén lắm!" Tuyết Thiền không bực, "Ngươi không cần lo, ta có rất nhiều cách."

Khúc Duyệt rũ mi cụp mắt: "Tiền bối, thượng bất chính hạ tắc loạn, bản thân ngài không trong sạch làm gì có tư cách đi chỉ trích các thiên nữ khác?"

"Ta không trong sạch à?"

Việc đã đến nước này, Khúc Duyệt không lo lắng nữa, nói: "Vậy ngài nói cho ta biết chuyện Vi Tam Tuyệt sư tôn là thế nào? Cốc tiền bối là chuyện thế nào? Ngài đã sớm biết hỏa ma chủng chưa tiêu vong, tại sao lại như thế?"

Tuyết Thiền trầm mặc.

"Thì ra Cốc tiền bối có giao tình với ngươi."

Khúc Duyệt phỏng đoán: "Tông Quyền tiền bối từng đoán rằng Tông Trầm tiền bối đã giả chết đào hôn, cưới người khác, hiện giờ xem ra Tông Trầm tiền bối không cố ý giả chết, có lẽ vì phong ấn Phệ Vận Thú này nên trọng thương gần chết vì vậy hồn đèn mới tắt đột ngột. Mà ngài vì không muốn ghép đôi với thiên nhân khác và tái hôn nên đã thi vào Thần Điện. Không ngờ nhiều năm sau lại phát hiện Tông Trầm vẫn còn sống, ngài thì đã vào Thần Điện không thể rút lui, Tông Trầm liền đơn giản vứt bỏ thân phận thiên nhân, ở lại trong ma chủng, còn ngài thì thành hôn cùng ông ấy ở Phàm Nhân Giới."

Tuyết Thiền im lặng.

Khúc Duyệt tiếp tục: "Tuy hai vị vốn là một đôi, trời xui đất khiến lâm vào cảnh éo le, nhưng theo luật thiên nhân, hành vi của ngài vẫn có thể bị nghiền xương thành tro."

Nắm nhược điểm này của Đại Tư Tế, mẹ nàng sẽ được an toàn.

Nói ra cũng thật mỉa mai, cả ba vị thiên nữ quản lý Thần Điện đều không ngay thơ đơn thuần.

Thật lâu sau, nghe tiếng Tuyết Thiền thở dài cười khổ.

"Ta vô cùng hi vọng mọi chuyện đều đúng như ngươi nói."

Khúc Duyệt hơi chột dạ, lời này chứng tỏ suy đoán của nàng đã sai.

"Tầm mắt ngươi còn hạn hẹp lắm, trong lòng chỉ có tư tình nhỏ mọn, đã đánh giá quá thấp nam nhân Tông gia, cũng coi thường ta." Giọng Đại Tư Tế khôi phục sự uy nghiêm vốn có, lạnh lùng nói: "Ta là Đại Tư Tế tộc thiên nhân, chưa bao giờ phạm bất cứ sai lầm tư tình nam nữ gì. Chuyện ta từng làm trong đời quả thực có chút thẹn với di huấn của tổ tiên, nhưng suy xét hoàn cảnh và tình cảm có thể tha thứ được, ta không thẹn với tâm."

Lần này đến lượt Khúc Duyệt im lặng.

"Ta nói chuyện với Cốc tiền bối, ngài ấy quay đầu liền nói cho ngươi, có thể thấy ngươi hiểu biết rõ về ma chủng, giải thích cho ngươi nghe cũng không sao, đằng nào Cốc tiền bối tỉnh lại cũng sẽ nói với ngươi."

"Sáu nghìn năm trước, lúc Đại Tư Tế đời trước bế quan, một vị cô cô Hộ Pháp Thần Điện cảm nhận được Thiên Mệnh Quỹ chấn động, phát ra cảnh báo rất mạnh, bà ấy liền phái Thiên Võ đệ nhất cao thủ khi đó là Tông Trầm hạ giới tra xét... Hôn lễ của chúng ta sắp tới, ta không muốn rời xa chàng nên lén đi theo. Tông Trầm dùng Mệnh Sấm Tiễn xác nhận nguồn gốc dị động chính là con Phệ Vận Thú này."

"Phệ Vận Thú tuy là thú thượng cổ nhưng không khó đối phó, nếu không cũng đã không bị diệt sạch. Nhưng con thú này lại khác, nó ngày ngủ đêm ra ngoài, đi đi dừng dừng, hút vận may khắp nơi, hành động quái dị, lần nào cũng có thể trốn thoát khỏi truy đuổi của bọn ta. Về sau bọn ta phát hiện nó được người ta nuôi dưỡng, trong bụng nó có một hạt ma chủng."

Hỏa ma chủng quả thực đã sinh ra một linh thể, mà ma linh có tâm cơ thâm sâu kia không phải là Quân Chấp.

Năm ma chủng chỉ độc nhất ma chủng này còn sống, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.

⚝ ⚝ ⚝

Bên này Quân Chấp dựa theo hướng dẫn của Đại Tư Tế liên tục thử tìm cách khống chế kiếm Thiên Kiếp.

Tuy Thiên Kiếm không rời khỏi chàng quá xa nhưng vẫn né trái lách phải trốn tránh.

Quân Chấp truyền âm: "Nguyên huynh, làm phiền huynh bất ngờ chém ta một kiếm."

Nguyên Hóa Nhất đã xem chàng thu phục Thiên Kiếp nãy giờ: "Ngươi lấy nó làm gì? Mười hai thần kiếm, thanh nào thanh nấy đều là rác rưởi, Thiên Kiếp còn là rác rưởi trong rác rưởi."

Quân Chấp: "Chém đi!"

Nguyên Hóa Nhất giơ thanh kiếm xương của mình lên, theo yêu cầu của Quân Chấp, chém vào lưng chàng.

Quân Chấp không đỡ, Thiên Kiếp dường như biết được uy lực của Thiên Hiền, lập tức vòng ra sau lưng chàng, ngăn cản Thiên Hiền. Trong khi đó Quân Chấp cũng xoay người, đúng lúc hai thanh kiếm chạm nhau cái keng, chàng nắm lấy chuôi của Thiên Kiếp. Thanh kiếm tựa như bị giật mình, vù vù chấn động, ra sức giãy dụa.

Quân Chấp ra sức nắm chặt, mu bàn tay nổi rõ gân xanh, máu lại trào ra do nội thương trước đó. Những giọt máu rơi lên cánh tay, sau đó theo kinh mạch ngoằn nghèo từ từ leo lên kiếm Thiên Kiếp.

Dần dần Thiên Kiếp ngừng vùng vẫy, từng sợi khí đen thoát ra khỏi thân kiếm quấn lên cánh tay Quân Chấp, cuối cùng chui toàn bộ vào linh đài của chàng. Dòng khí này như một con rắn, không ngừng lượn vòng trong đầu chàng.

Choang!

Phá vỡ một tầng chắn.

Choang!

Lại thêm một tầng.

Sau một hồi biến động, Quân Chấp bình tĩnh nhắm mắt lại.

Sáu nghìn năm không biết địa vị, không rõ đúng sai, cho đến hôm nay chàng rốt cuộc nhớ ra mình là ai.

Một kiếm tu nghiêm túc ngốc nghếch, không lợi dụng sơ hở nào để luyện kiếm Thiên Kiếp.

⚝ ⚝ ⚝

Tác giả có lời muốn nói:

Quân Chấp: Xin lỗi, ta đang thầm chửi thề, thật sự không khống chế được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Thần Khúc Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 *** Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 192 Chương 193
Tiến »