"Lâm Phồn học đệ, có thể mời em nhảy một điệu không?"
Một nữ sinh có dung mạo diễm lệ, vóc dáng quyến rũ đang cất lời với Lâm Phồn.
Chiếc váy ôm sát màu đỏ trên người cô ta toát lên vẻ mị hoặc khó cưỡng.
Mỗi bước chân cô ta đi qua đều thu hút vô số ánh mắt nóng bỏng.
"Xin lỗi học tỷ, em không biết nhảy."
Lâm Phồn hơi lúng túng đáp.
Đang ngồi ở đây ăn uống, đây đã là lần thứ sáu Lâm Phồn bị mời nhảy rồi.
"Từ Mạn, cô bao nhiêu tuổi rồi mà còn muốn quyến rũ Lâm Phồn học đệ hả?"
"Với vóc dáng gầy gò của Lâm Phồn học đệ, cậu ấy chịu nổi cô sao?"
"Nếu muốn nhảy, để tôi nhảy cùng cô."
Một giọng nói thô kệch vang lên từ bên cạnh.
"Thương Mãng, cút sang chỗ khác đi."
"Ai thèm nhảy với gã đàn ông thô lỗ như anh chứ?"
"Anh biết nhảy không đấy?"
"Hay là nhảy đồng cốt?"
Nhìn thấy nhân vật số hai của Vương Triều Học Viện, sắc mặt Từ Mạn đang mời Lâm Phồn nhảy không mấy dễ chịu.
"Cút thì cút."
Thương Mãng đi ngang qua Lâm Phồn, ném một miếng thịt nướng vào đĩa của cậu.
"Nếm thử tay nghề của tôi xem."
"Người thường không có tư cách ăn thịt nướng của tôi đâu."
"Thấy cậu xứng làm đối thủ của tôi đấy."
"Cho cậu nếm thử chút."
"Ăn xong thì mai tôi đánh cậu nhừ tử."
Thương Mãng cười khà khà nói, rồi ngồi xuống bên cạnh Phục Thường Địa.
"Vị thế nào?"
Thấy Lâm Phồn cắn một miếng, Thương Mãng mỉm cười hỏi.
"Tay nghề nướng thịt của Thương Mãng học trưởng thật độc đáo."
"Đây là món thịt nướng ngon nhất mà tôi từng ăn."
Lâm Phồn tán thưởng.
Thương Mãng trông có vẻ thô kệch, nhưng miếng thịt này đúng là rất ngon.
"Tất nhiên rồi."
"Đây là bí phương độc quyền của gia tộc chúng tôi."
"Thương gia chúng tôi chuyên làm về mảng ẩm thực."
"Ngon là đúng rồi."
Thương Mãng tự hào nói.
"Từ Mạn đại muội tử, cô cũng nếm thử không?"
Thương Mãng quay sang hỏi Từ Mạn.
"Hứ, tôi mới không thèm."
"Tôi đang giảm cân, không ăn thịt nướng."
Từ Mạn lườm Thương Mãng một cái.
"Lâm Phồn học đệ, đi nhảy với tỷ đi."
"Nếu không biết, tỷ có thể dạy em mà."
Từ Mạn lại tha thiết nói với Lâm Phồn.
Lời mời của Từ Mạn khiến Lâm Phồn thấy hơi đau đầu.
Mặc dù không muốn nhảy, nhưng cậu cũng khó lòng từ chối nụ cười của người khác.
"Lâm Phồn học đệ."
"Từ Mạn đại muội tử chính là một đóa hoa hồng dại của Tây Lương Học Viện đấy."
"Không biết bao nhiêu nam sinh muốn được nhảy cùng cô ấy."
"Cơ hội tốt như vậy, đừng từ chối chứ."
"Gã thô kệch như tôi đây, đại muội tử còn chẳng thèm nhìn lấy một cái."
"Nếu là tôi, tôi sẽ nhảy đến mức cô ấy nhũn cả chân, bong cả da tay luôn."
Thương Mãng nhìn Lâm Phồn với vẻ ngưỡng mộ.
Đúng là kẻ thô lỗ nói chuyện cũng thật thô thiển.
"Học tỷ, em thật sự không biết nhảy."
"Lỡ làm chị mất mặt thì sao..."
Lâm Phồn vẫn muốn từ chối.
"Chỉ cần em không thấy mất mặt là được."
"Đi thôi."
Từ Mạn nắm lấy tay Lâm Phồn, kéo cậu đứng dậy.
Bàn tay mềm mại nắm chặt, Lâm Phồn không còn cách nào khác, đành phải vội vàng đi theo.
Cậu bị Từ Mạn kéo vào sàn nhảy.
"Ôm eo chị đi."
Từ Mạn áp sát vào Lâm Phồn, ánh mắt mơ màng, cô khẽ thổi vào tai cậu đầy khiêu khích.
Cử chỉ của cô vô cùng táo bạo.
Thấy Từ Mạn như vậy, Lâm Phồn bất giác nhớ đến Thủy Mị Cầm.
Thủy Mị Cầm cũng táo bạo như Từ Mạn vậy.
Chỉ là, giữa Từ Mạn và Thủy Mị Cầm vẫn có điểm khác biệt.
Sự quyến rũ của Thủy Mị Cầm là thiên bẩm, do ảnh hưởng từ võ hồn khiến cơ thể và khí chất của cô tự nhiên mà có vẻ mị hoặc.
Còn Từ Mạn, sự quyến rũ đó lại đến từ độ tuổi trưởng thành.