Hơn 4000 lực chiến?
Cư dân trong tiểu khu lại một lần nữa kinh hãi!
"Tôi nhớ lúc Diệp Nam kiểm tra thiên phú tu luyện, chẳng phải là không có thiên phú tu luyện sao?"
"Đúng vậy, tuy tôi không để ý đến đứa trẻ này lắm, nhưng tôi cũng biết nó không có thiên phú tu luyện."
"Là thật đó, lúc ấy tôi và bạn trai đều kinh ngạc đến ngây người, chúng tôi thật sự không ngờ Diệp Nam lại là một thiên tài."
Thành chủ An Thành là Thạch Vân Hổ cũng sửng sốt, hơn 4000 lực chiến sao?
Trách không được Tông Sư Hoàng Thanh và các vị võ giả đại nhân lại đến tiểu khu Hà Nguyên, hóa ra là tiểu khu Hà Nguyên xuất hiện một võ giả thiên tài.
Thạch Vân Hổ đã hiểu ra.
"Tông Sư Hoàng Thanh, ngài đến tìm tôi sao?"
Đột nhiên, một giọng nói truyền vào tai mọi người.
Cư dân tiểu khu Hà Nguyên lập tức đồng loạt quay đầu nhìn lại phía sau, nhìn người vừa đến, biểu cảm trên mặt bọn họ đều đông cứng lại.
"Diệp Nam, là Diệp Nam!"
Cư dân tiểu khu nhao nhao nhường ra một lối đi.
Diệp Nam đi tới trước mặt Hoàng Thanh và mười mấy vị Đại võ giả.
"Võ, Võ giả đại nhân!!!"
Thạch Vân Hổ nhìn Diệp Nam, ông ta hoàn toàn ngây dại.
Ông ta không ngờ Diệp Nam chính là vị Võ giả đại nhân kia!
Lúc An Thành xuất hiện hung thú, nếu không nhờ vị Võ giả đại nhân này thì An Thành còn chưa kịp đợi đến khi căn cứ thị Giang Nam chi viện, đã bị hung thú chiếm đóng rồi.
"Tông Sư Diệp Nam."
Tông Sư Hoàng Thanh đưa tay ra với Diệp Nam.
Trời đất ơi!!!
Cư dân tiểu khu ai nấy đều như bị sét đánh ngang tai, há hốc mồm, đứng hình như phỗng gỗ!
Diệp Nam... Tông Sư!?
Họ chắc chắn bản thân không hề nghe lầm, Tông Sư Hoàng Thanh gọi Diệp Nam chính là Tông Sư Diệp Nam!
Diệp Nam là Tông Sư sao?
Cư dân tiểu khu như những bức tượng đất, đờ người ra tại chỗ, rất lâu sau vẫn không thể lấy lại tinh thần. Diệp Nam là Tông Sư, tin tức này thật sự quá chấn động.
Cô gái vừa nói Diệp Nam đánh ra hơn 4000 lực chiến trên máy kiểm tra mặt cắt không còn một giọt máu. Lúc trước cô ta còn thấy Diệp Nam thật đáng thương, sau đó phát hiện anh đánh ra hơn 4000 lực chiến đã đủ sốc, nhưng tin tức cô ta vừa nghe được bây giờ là gì? Diệp Nam thế mà là Tông Sư?
Hóa ra kẻ hề lại chính là bản thân cô ta?
Bạn trai của cô gái như bị rút cạn toàn bộ sức lực, lảo đảo một cái suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.
Diệp Nam đưa tay ra bắt tay với Hoàng Thanh.
"Tông Sư Hoàng Thanh, ông tìm tôi có chuyện gì sao?"
"Là thế này, một thiên tài như cậu, tôi thấy cậu ở lại An Thành thật sự quá lãng phí thiên phú, cho nên tôi muốn mời cậu gia nhập Liên minh Cực Đạo."
Hoàng Thanh mỉm cười nói với Diệp Nam.
"Thôi bỏ đi, tạm thời tôi chưa muốn gia nhập bất kỳ thế lực nào."
Diệp Nam lắc đầu.
Gia nhập thế lực đồng nghĩa với việc bị ràng buộc, hiện tại đối với anh mà nói thì chưa có gì cần thiết.
Từ chối rồi?
Cư dân tiểu khu Hà Nguyên đều nghệch mặt ra, bọn họ không ngờ Diệp Nam lại từ chối. Liên minh Cực Đạo chính là thế lực mạnh nhất của căn cứ thị Giang Nam đấy.
"Diệp Nam, cậu phải suy nghĩ cho kỹ, Liên minh Cực Đạo chúng tôi..."
Tông Sư Hoàng Thanh nói đến đây thì bỗng nhiên không biết nên nói tiếp thế nào.
Đúng vậy, Liên minh Cực Đạo là thế lực mạnh nhất căn cứ thị Giang Nam, nhưng căn bản chẳng có điểm nào thu hút được Diệp Nam.
Dưới trướng Liên minh Cực Đạo có rất nhiều võ quán lớn mạnh, nhưng Diệp Nam đã là Tông Sư, Liên minh Cực Đạo dường như cũng không có tài nguyên gì để bồi dưỡng một tồn tại mạnh mẽ đã đạt đến cấp Tông Sư.
Tông Sư Hoàng Thanh không nói tiếp nữa, ông ta nghĩ tốt nhất nên về báo cáo chuyện này với Minh chủ, xem Minh chủ nói thế nào.
"Tông Sư Diệp Nam, nếu đây đã là lựa chọn của cậu thì tôi cũng không nói thêm gì nữa. Tôi xin phép về căn cứ thị Giang Nam trước, còn phải báo cáo chuyện địa huyệt cho Minh chủ."
Nói xong, Hoàng Thanh lại đưa tay ra bắt tay với Diệp Nam một lần nữa.
"Được."
Diệp Nam gật đầu với Hoàng Thanh.
Sau khi Hoàng Thanh và mười mấy vị Đại võ giả rời đi, cư dân tiểu khu Hà Nguyên lại một lần nữa bùng nổ.
"Diệp Nam, tuy cậu là Tông Sư nhưng cậu cũng đi ra từ tiểu khu Hà Nguyên của chúng ta, tôi trực tiếp gọi tên cậu, chắc cậu không trách tôi chứ?"
"Không đâu ạ."
"Hồi đó mẹ cậu còn chơi mạt chược với tôi đấy, thế nào, nhà dì Trương có cô con gái ngoại hình xinh đẹp, giọng nói ngọt ngào, tuổi tác cũng xấp xỉ cậu, cậu có cân nhắc chút không?"
"Thôi ạ, hiện tại cháu chưa muốn yêu đương."
Diệp Nam cười khổ một tiếng.
"Thôi đi bà ơi, Diệp Nam đại nhân, con gái nhà tôi mới thật sự là xuất sắc, cậu thực sự có thể cân nhắc một chút. Hai đứa kết hôn xong cũng không trì hoãn việc tu luyện của cậu, đến lúc sinh con tôi bế cho."
Các bà thím trong tiểu khu đều không muốn bỏ lỡ chàng rể vàng Diệp Nam này, vội vàng chào mời con gái độc thân của nhà mình.
"À, cháu còn có việc, xin phép đi trước."
Anh vội vàng chạy lên lầu!
Diệp Nam có nằm mơ cũng không ngờ mình lại gặp phải cảnh tượng thế này, đúng là có thực lực vẫn tốt hơn.
Cư dân tiểu khu thấy Diệp Nam lên lầu thì không đuổi theo nữa. Họ không muốn bỏ lỡ chàng rể vàng này, nhưng họ cũng biết không thể làm quá kích, tránh gây ra sự phản cảm cho Diệp Nam.
Đúng lúc này, một cô gái đi vào tiểu khu Hà Nguyên, giận dữ quát lớn với một chàng trai:
"Trương Tam, không phải anh nói hôm nay sẽ đến nhà bầu bạn với tôi sao? Không ngờ anh lại lừa tôi! Anh có biết một mình tôi đi bộ từ nhà qua đây đáng sợ thế nào không?"
"Tiểu Vy, anh muốn nói cho em một tin tốt, tiểu khu của chúng ta vừa xuất hiện một vị Tông Sư!"
Chàng trai tên Trương Tam nhanh chân chạy đến bên cạnh cô gái, hưng phấn nói.
"Anh lại gạt tôi!"
"Là thật mà, tiểu khu của chúng ta thật sự xuất hiện một vị Tông Sư!"
Đồng tử cô gái co rụt lại, không thể tin nổi nhìn Trương Tam: "Tôi ở bên anh là vì thấy anh có chí tiến thủ, không bao giờ lừa dối ai, không ngờ bây giờ anh hết lần này tới lần khác lừa gạt tôi, hừ!"
Nói xong, cô gái quay đầu bỏ đi!
"Anh, anh thật sự không bao giờ lừa người mà!"
Trương Tam khóc không ra nước mắt, vội vàng đuổi theo.
Diệp Nam vừa lên đến tầng hai đã nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại giữa Trương Tam và Tiểu Vy, anh lắc đầu cười thầm.
Trương Tam?
Đúng là ngoài vòng pháp luật mà!
Không nghĩ nhiều nữa, anh đi lên sân thượng, tiếp tục tu luyện Thiên Long Thánh Quyết.
Bùm bùm bùm!
Sau khi lên sân thượng, Diệp Nam đấm từng cú mạnh mẽ vào không trung.
Mỗi một cú đấm đều mang theo kình phong dữ dội, không gian xung quanh như muốn nứt toác, nguyên khí màu vàng ròng khiến cả sân thượng ngập tràn ánh kim quang rực rỡ.
Ba ngày sau!
Diệp Nam đã ngưng tụ ra lực lượng của năm con rồng!
Khó quá đi mất!
Diệp Nam nghĩ thầm muốn tu luyện thành thục môn này không biết phải tốn bao nhiêu thời gian. Nhưng nghĩ lại thì thấy thế cũng bình thường, tu luyện vốn dĩ rất khó, nhờ có hệ thống mà anh mới đột phá lên Tông Sư trong thời gian cực ngắn, đáng lẽ phải biết thỏa mãn rồi.
Ở một diễn biến khác!
Tông Sư Hoàng Thanh đã trở lại căn cứ thị Giang Nam. Sau khi đến nơi, ông ta không nghỉ ngơi một khắc nào, chuyện trọng đại này nhất định phải báo cáo cho Minh chủ càng sớm càng tốt.
Đến tổng bộ Liên minh Cực Đạo, Hoàng Thanh tìm gặp Minh chủ Từ Nguyên.
"Tông Sư Hoàng Thanh, tình hình thăm dò địa huyệt An Thành thế nào rồi?" Từ Nguyên hỏi Hoàng Thanh.
"Minh chủ, quy mô của địa huyệt An Thành không nên có sự tồn tại của hung thú cấp bậc như Huyết Yêu Thiên Lang." Hoàng Thanh trả lời.