Một nam tử mặc hắc bào đeo kính đứng bên cạnh sắc mặt u ám, hắn đi tới bên cạnh Đoàn trưởng, lạnh lùng nói: "Ta nói này Lâm Đoàn trưởng, ngươi có từng nghe nói Cuồng Thiết Thú Liệp Đoàn không những không bị Tham Lang Thú Liệp Đoàn tiêu diệt, ngược lại còn khiến Tham Lang Thú Liệp Đoàn bị diệt đoàn rồi không! Ngươi không sợ bọn họ tìm tới cửa sao?"
"Sợ? Ta Lâm Ác này từ trước tới nay chưa bao giờ biết thế nào là sợ! Ợ..." Lâm Đoàn trưởng đánh một cái ợ rượu, tiếp tục nói: "Hơn nữa, Ác Linh Thú Liệp Đoàn chúng ta vốn nổi danh là tường đồng vách sắt, xung quanh không chỉ bố trí đầy cạm bẫy, mà yếu điểm cũng là nơi dễ thủ khó công, Quân sư ngươi lo xa quá rồi!"
"Thế nhưng..." Người đàn ông được gọi là Quân sư vẫn không chịu bỏ qua.
Lâm Đoàn trưởng trực tiếp ấn nam tử đeo kính mặc hắc bào kia xuống, vẻ mặt say sưa nói với mọi người: "Các ngươi nói xem có phải Quân sư đang lo bò trắng răng không! Ác Linh Thú Liệp Đoàn chúng ta vững như thành đồng vách sắt, ta có cho Cuồng Thiết Thú Liệp Đoàn một trăm cái gan cũng không dám chủ động tấn công chúng ta, huynh đệ nói xem có đúng không nào!"
Tức thì rất nhiều người cấp đội trưởng cũng bắt đầu đứng dậy.
"Đúng vậy! Quân sư chắc chắn là lo xa rồi!"
"Ác Linh Thú Liệp Đoàn chúng ta vốn nổi danh là dễ thủ khó công, chắc chắn không sao đâu!"
"Huống hồ lần này lại mới bổ sung thêm nhiều cạm bẫy như vậy, nếu bọn họ đến chắc chắn là tự chui đầu vào rọ!"
"Đúng thế! Ta còn sợ bọn họ không dám đến, nếu đến thì vừa vặn một mẻ hốt gọn!"
Trong chốc lát, toàn bộ thành viên Ác Linh Thú Liệp Đoàn đều cười cợt không hề để tâm, hoàn toàn không đặt Cuồng Thiết Thú Liệp Đoàn vào mắt.
"Ngươi xem không phải một mình ta nghĩ vậy đâu! Tất cả huynh đệ chúng ta đều có suy nghĩ như thế, Quân sư ngươi đừng làm mất hứng mọi người nữa!" Lâm Đoàn trưởng liếc nhìn Quân sư bên cạnh một cái, lạnh lùng nói.
"Ai... tùy các ngươi vậy! Đến lúc xảy ra chuyện đừng trách ta không nhắc nhở ngươi!" Quân sư hừ lạnh một tiếng, rồi trực tiếp quay về doanh trướng của mình.
"Hừ! Thật mất hứng, các huynh đệ, tới! Đêm nay chúng ta không say không về!" Lâm Đoàn trưởng lại nâng chén rượu lên.
"Được! Đêm nay chúng ta cứ không say không về!"
Hầu như tất cả các đội trưởng cũng đều nâng chén rượu trong tay, cùng nhau kính về phía Lâm Đoàn trưởng.
---❊ ❖ ❊---
Nửa canh giờ sau, động tĩnh truyền ra từ trong Ác Linh Thú Liệp Đoàn đã vô cùng nhỏ bé.
"Bọn họ chắc đều đã say khướt rồi, chúng ta có thể ra tay được rồi!" Trương Hằng cẩn thận lắng nghe một lúc, nghiêm túc nói.
Phong Diệc Tu gật đầu, nhìn về phía Đông Phương Hạ Mạt, cười nói: "Hạ Mạt, bây giờ đến lượt ngươi lên sân khấu rồi."
"Được! Tiếp theo cứ xem ta biểu diễn đây!" Đông Phương Hạ Mạt lập tức triệu hồi chiến linh của mình.
Ngay sau đó trực tiếp ném ra hai tấm ma linh tạp phẩm cấp Thanh Đồng: Tử Linh Lang Vương - Tử Linh!
Tử Linh Lang Vương - Tử Linh là một tấm phụ ma tạp, có thể tăng cường nguyên tố chi lực của chính chiến linh, từ đó tăng uy lực cho chiến linh kỹ.
Sau đó nàng lại vung ra một tấm ma linh tạp phẩm cấp Hoàng Kim: Ảnh Tập Báo Vương - Ảnh Tập!
Lúc này đã là đêm khuya, bốn phía đều là bóng tối tĩnh mịch.
Điều này cũng có nghĩa là Tà Mâu Minh Hổ đang ở trạng thái Ảnh Tập có thể đi đến bất kỳ nơi nào trong phạm vi của ma linh tạp.
Phạm vi tối đa hiện tại của Ảnh Tập Vũ Trang là bất kỳ nơi nào có bóng tối trong vòng một trăm mét, hiển nhiên là vừa vặn có thể tiến vào bên trong Ác Linh Thú Liệp Đoàn!
Một vòng xoáy hắc ám chậm rãi xuất hiện dưới chân Tà Mâu Minh Hổ, ngay sau đó vòng xoáy này lặng lẽ xuất hiện ở phía bên trong cửa chính của yếu điểm Ác Linh Thú Liệp Đoàn.
"Kẻ nào!"
Hai người chuyên trách canh giữ cửa chính yếu điểm dường như nghe thấy tiếng gầm thét của dã thú nào đó, theo bản năng kinh hô thành tiếng.