"Hắn đang ở trong Vạn Binh Trủng, hơn nữa còn ở đó khá lâu rồi..." Tiểu Bố Đinh khẽ khịt khịt mũi, đoạn nói với vẻ vô cùng khẳng định.
"Tửu Thôn Quỷ Vương tới Vạn Binh Trủng sao?" Phong Diệc Tu hơi nghiêng đầu, hắn không can thiệp quá nhiều vào hành động của Tửu Thôn Quỷ Vương nên cũng không nắm rõ tung tích đối phương, liền nhỏ giọng lẩm bẩm: "Hắn rảnh rỗi chạy tới Vạn Binh Trủng làm gì chứ?"
"Còn làm gì nữa? Tìm ngược chứ sao..." Tiểu Bố Đinh nhún vai, nói thẳng sự thật.
Nghe vậy, Phong Diệc Tu chợt bừng tỉnh. Tửu Thôn Quỷ Vương vốn là một kẻ cuồng chiến, mà trong Vạn Binh Trủng lại có các Anh Linh thời viễn cổ, đối với hắn mà nói, đây là cơ hội chiến đấu vượt thời đại vô cùng hiếm có.
"Tửu Thôn Quỷ Vương đã tới Vạn Binh Trủng bao lâu rồi?" Phong Diệc Tu nóng lòng hỏi.
"Từ sau khi ngài rời đi, hắn đã một mình tới Vạn Binh Trủng, trong thời gian đó cũng chưa từng quay lại." Tiểu Bố Đinh nghiêm túc đáp.
"Nói như vậy, chẳng phải Tửu Thôn Quỷ Vương đã ở đó hơn một tuần rồi sao? Đúng là trời giúp ta!" Phong Diệc Tu thầm nắm chặt tay, có chút kích động.
Nếu những ngày qua Tửu Thôn Quỷ Vương luôn khiêu chiến với các Anh Linh mạnh mẽ, chắc chắn hắn đã thu hoạch được không ít Viễn Cổ Di Binh.
Hơn nữa với tính cách của Tửu Thôn Quỷ Vương, những Anh Linh yếu ớt hắn chắc chắn sẽ khinh thường không thèm khiêu chiến, một khi đã ra tay thì đối thủ tất phải là những kẻ có thực lực siêu phàm.
"Tửu Thôn Quỷ Vương đi tìm ngược, chủ nhân vui mừng cái gì chứ?" Tiểu Bố Đinh nghiêng đầu, thắc mắc hỏi.
"Tìm ngược hay không thì chưa bàn tới, nhưng trong tay hắn chắc chắn có không ít Viễn Cổ Di Binh đã bị khuất phục, như vậy áp lực của ta chẳng phải sẽ giảm đi nhiều sao?" Phong Diệc Tu mỉm cười, thản nhiên đáp.
"Hóa ra là đang nhắm tới bảo bối trong tay người ta! Nhưng nếu hắn không cho ngài thì sao..." Tiểu Bố Đinh bày ra vẻ "ta hiểu mà", đáp.
"Người ta là bậc đại hào kiệt, đâu có nhỏ mọn như thế. Hơn nữa ta là đại ca của hắn, chút việc nhỏ này lẽ nào hắn lại không nể mặt?" Phong Diệc Tu nhíu mày, nghiêm túc nói.
"Da mặt ngài thật dày, đúng là chủ nhân của ta!" Tiểu Bố Đinh giơ ngón cái lên, cười hì hì.
"Cút! Ai lại đi nói xấu chủ nhân như ngươi..." Phong Diệc Tu bất lực đảo mắt, dường như nhớ ra điều gì, liền hỏi: "Đúng rồi, ngươi ở thời viễn cổ có tầm ảnh hưởng gì không?"
"Đương nhiên là có, dù sao chủ nhân tiền nhiệm của ta cũng là Hoàng Kim Long Vương, đó là đối thủ lớn nhất của Hải Thần. Ta là bạn sinh thú của Hoàng Kim Long Vương, ai nhìn thấy ta mà chẳng phải gọi một tiếng Thử gia?" Tiểu Bố Đinh đầy kiêu ngạo hếch đầu, dõng dạc nói.
"Hừm..."
Phong Diệc Tu không đáp lại, chỉ vô cảm cười lạnh, dường như không tin Tiểu Bố Đinh lại có mặt mũi lớn đến thế.
"Ánh mắt đó của ngài là ý gì, chẳng lẽ không tin ta sao?" Tiểu Bố Đinh bị ánh mắt quái dị của Phong Diệc Tu nhìn đến mức dựng cả lông, đầy u oán nói.
"Vậy lát nữa ta phải tới Vạn Binh Trủng, nếu mặt mũi ngươi thực sự lớn như vậy, có thể giúp ta một việc nhỏ không?" Phong Diệc Tu dùng hai tay nâng Tiểu Bố Đinh lên lòng bàn tay, cười tủm tỉm hỏi.
"Việc... việc gì?" Tiểu Bố Đinh đột nhiên trở nên cảnh giác, nó dường như bắt đầu hối hận vì những lời vừa nói ra.
"Trong vòng nửa tháng, ta muốn khuất phục một vạn tôn Anh Linh, loại thực lực càng mạnh càng tốt, ngươi làm được không?" Phong Diệc Tu nhìn Tiểu Bố Đinh trong tay với ánh mắt đầy hy vọng, dịu dàng hỏi.
"A?"
Tiểu Bố Đinh sợ đến mức tròng mắt suýt rơi ra ngoài, lông lá toàn thân cũng không tự chủ được mà dựng đứng cả lên.
"Ngươi phản ứng lớn vậy làm gì, chẳng phải vừa nói ai gặp cũng phải nể mặt sao? Chẳng lẽ là đang khoác lác..." Phong Diệc Tu nghi hoặc hỏi.
"Thực ra mặt mũi cũng không lớn đến thế đâu, trong Vạn Binh Trủng có tới mười vạn Anh Linh, không thể nào ai cũng nể mặt ta được..." Khí thế của Tiểu Bố Đinh đột nhiên yếu đi, có chút ngượng ngùng nói.
"Ta biết ngay là ngươi đang khoác lác mà. Ta đang bàn chuyện vô cùng nghiêm túc với ngươi, ngươi có thể đáng tin một chút được không?" Phong Diệc Tu không thực sự tức giận, chỉ là áp lực quá lớn khiến lòng hắn hơi phiền muộn, giọng điệu không tự chủ được mà nghiêm khắc hơn một chút.
"Ngài hung với ta..."
Tiểu Bố Đinh bị bộ dạng của Phong Diệc Tu dọa sợ, nó nhỏ bé yếu ớt cuộn tròn thành một cục lông, chỉ lộ ra đôi mắt đen láy.
"Xin lỗi... ta hơi nóng vội." Phong Diệc Tu cũng nhận ra tâm thái mình có chút nôn nóng, hắn đặt toàn bộ hy vọng lên người Tiểu Bố Đinh quả thực là không nên.
"Không sao, ta cũng không nên khoác lác..." Tiểu Bố Đinh nhận ra việc này có vẻ vô cùng quan trọng đối với Phong Diệc Tu, lập tức không đùa giỡn nữa mà nghiêm túc nói: "Tuy vừa rồi ta có chút khoác lác, nhưng cũng không hoàn toàn là nói dối. Ít nhất trong số các Anh Linh Chân Long tộc, đại đa số đều sẽ nể mặt ta. Ngoài ra còn có một số chủng tộc có mối quan hệ không tầm thường với Hoàng Kim Cự Long cũng sẽ nể mặt ta."
"Cũng không hẳn là tất cả đều nghe lời ta, ít nhất ta có thể khiến bọn chúng không vừa gặp mặt đã động thủ!" Tiểu Bố Đinh nói chuyện đã trở nên thận trọng hơn, nó không dám làm trò với việc này nữa.
"Thế là đủ rồi, chúng ta đi thôi!"
Phong Diệc Tu gật đầu, hướng mắt về phía chính Đông, đó chính là vị trí của Vạn Binh Trủng.
Vạn Binh Trủng không giống với ba vùng thiên hiểm còn lại, nó cách Hải Thần Điện ở trung tâm không quá xa, có thể thấy được tầm quan trọng của vị trí này.
Để tiết kiệm thời gian nhất có thể, Phong Diệc Tu dùng Côn Bằng Chi Dực để di chuyển, chưa đầy một canh giờ đã tới vùng ngoại vi Vạn Binh Trủng.
Do đại quân Long Cung vốn đóng quân ở căn cứ không xa Vạn Binh Trủng, khi Phong Diệc Tu tới nơi, Cửu Thái Long Vương đã dẫn theo Thánh Long Quân Đoàn hùng hậu tập kết xong xuôi.
"Khởi bẩm Thiếu chủ, Chân Long đại quân đã toàn bộ chờ lệnh!" Cửu Thái Long Vương vẻ mặt nghiêm nghị, khẽ cúi mình nói.
Phong Diệc Tu nhìn Thánh Long Quân Đoàn đang nghiêm chỉnh đợi lệnh, đây hẳn là toàn bộ binh mã của Long Cung, trong lòng không khỏi cảm động. Cửu Thái Long Vương rõ ràng biết Vạn Binh Trủng vô cùng nguy hiểm nhưng vẫn chọn cách dốc toàn lực xuất chiến.
"Ta bảo ngươi tập kết tinh nhuệ, tại sao ngươi lại điều động toàn bộ binh mã tới đây?" Tuy cảm động nhưng Phong Diệc Tu vẫn không muốn thấy quá nhiều hy sinh vô ích, hắn phải chịu trách nhiệm với các chiến sĩ Long Cung.
Nghe vậy, Cửu Thái Long Vương chỉ cúi đầu không nói. Hắn đã nghĩ tới việc Phong Diệc Tu sẽ tức giận vì chuyện này, nhưng vẫn kiên quyết đưa tất cả chiến sĩ tới đây.