"Lãnh Phàm, chúng ta đi thôi." Phong Diệc Tu quay sang nói với Lãnh Phàm.
Lãnh Phàm đứng bên cạnh ngẩn người gật đầu, sau đó dẫn Phong Diệc Tu đi về phía bệnh viện quân khu.
"Mễ Đóa Nhi đang ở tầng mấy vậy?" Phong Diệc Tu vừa đi vừa hỏi.
"Tầng tám." Lãnh Phàm ấn nút thang máy, chọn số tám rồi nói tiếp: "Cậu là người đầu tiên dám nói chuyện với Miêu Hựu như vậy đấy, vừa rồi suýt chút nữa là làm tôi sợ chết khiếp rồi!"
"Sao thế? Mọi người đều sợ bọn họ đến vậy sao?" Phong Diệc Tu hơi nghi hoặc hỏi.
Lãnh Phàm đáp: "Phong Bộ đều là bộ đội ám sát, chúng tôi sao dám đắc tội với họ chứ."
"Người ta đã dẫm lên mặt tôi rồi, chẳng lẽ tôi còn phải cười nói hòa hoãn với họ sao..." Phong Diệc Tu nhún vai, mỉm cười nói.
Chẳng mấy chốc, hai người đã đến phòng bệnh của Mễ Đóa Nhi ở tầng tám.
Đây là phòng bệnh đơn, có y tá riêng chăm sóc, Phong Diệc Tu gõ cửa rồi đi vào.
Trên người Mễ Đóa Nhi cắm không ít ống truyền, cả người trông vô cùng suy nhược.
"Phong Diệc Tu, Lãnh Phàm, hai người đến rồi..." Mễ Đóa Nhi nhìn thấy Phong Diệc Tu và Lãnh Phàm, muốn chống người ngồi dậy.
Phong Diệc Tu vội vàng bước tới đỡ lấy cô, Lãnh Phàm điều chỉnh giường cao lên một chút để cô dựa vào cho thoải mái.
"Đóa Nhi, cơ thể em khá hơn chút nào chưa?" Phong Diệc Tu quan tâm hỏi.
"Em không sao, không bị thương vào chỗ hiểm, làm phiền hai người rồi." Mễ Đóa Nhi khẽ mỉm cười, dịu dàng nói với Phong Diệc Tu.
"Xin lỗi, là anh không bảo vệ tốt cho em, nếu không em cũng đã không bị thương." Phong Diệc Tu có chút tự trách.
"Không trách hai người đâu, là do em quá yếu, là em liên lụy hai người mới đúng." Mễ Đóa Nhi lắc đầu an ủi.
"Ting ting..."
Đúng lúc này, điện thoại của Mễ Đóa Nhi đặt bên cạnh vang lên tiếng thông báo tin nhắn.
"Phiền anh lấy giúp em với." Mễ Đóa Nhi liếc nhìn điện thoại, muốn giơ tay lên nhưng lại thấy không còn chút sức lực.
Phong Diệc Tu vội vàng cầm lấy điện thoại đưa cho Mễ Đóa Nhi.
"Cảm ơn..." Mễ Đóa Nhi nhận lấy điện thoại, tự mình xem tin nhắn.
Đột nhiên, đồng tử Mễ Đóa Nhi co rút mạnh, hơi thở trở nên dồn dập, biểu cảm hiện rõ sự kinh hoàng.
Máy đo nhịp tim bên cạnh tăng vọt, rất nhanh đã vang lên tiếng cảnh báo.
Phong Diệc Tu thấy tình hình không ổn, vội vàng giật lấy điện thoại của Mễ Đóa Nhi để xem nội dung tin nhắn.
Càng xem càng thấy tức giận, suýt chút nữa anh đã không kìm được mà đập nát điện thoại.
Nội dung tin nhắn đại khái là: Mễ Đóa Nhi, đừng tưởng mày trốn trong căn cứ Hoa Trung thì tao không làm gì được mày, cha mẹ mày và cả đứa em trai đáng yêu của mày đều đang nằm trong tay tao, tao muốn bắt chúng mày phải trả giá bằng máu!
Phía dưới còn đính kèm vài bức ảnh đẫm máu của cha mẹ Mễ Đóa Nhi và một đứa trẻ nhỏ, ý đe dọa cực kỳ rõ ràng.
Tin nhắn này được gửi từ công ty của gia tộc Bàng thị, hoàn toàn không có chút che giấu nào, có thể nói là kiêu ngạo đến cực điểm!
"Đáng ghét! Quá khinh người!" Phong Diệc Tu siết chặt nắm đấm, đến mức các đầu ngón tay trắng bệch cũng không hề hay biết.
Gia tộc Bàng thị này chắc là không tìm được mình, dù sao mình cũng không phải người thành phố Tình Xuyên, cũng chẳng có cha mẹ hay người thân nào khác, nên mới trút giận lên người Mễ Đóa Nhi.
Mục đích của chúng rất rõ ràng, chính là muốn ép Mễ Đóa Nhi rời khỏi căn cứ Hoa Trung, sau đó lấy mạng cô để trả thù cho Bàng Lôi!
Phong Diệc Tu đầy sát khí định rời khỏi phòng bệnh, nhưng lại bị Lãnh Phàm kéo lại.