Phong Diệc Tu khẽ mỉm cười, bàn tay lật nhẹ, hai cuộn bản vẽ liền xuất hiện trong tay cậu.
Cậu chậm rãi trải hai bản vẽ lên bàn họp, chính là bản đồ địa hình và bản đồ bố phòng của Đào Thiết địa hạ thành.
Mỗi một vị trí đều được đánh dấu vô cùng chi tiết, đây là thành quả mà Phong Diệc Tu đã phải bỏ ra tròn một tháng mới hoàn thành.
"Khá lắm nhóc con! Quả nhiên không làm ta thất vọng!" Diệp Minh nhìn hai bản vẽ, nhất thời vui mừng khôn xiết.
Ông hiểu rõ tác dụng của hai bản vẽ này hơn bất cứ ai, chỉ cần có được hai thứ này, độ khó khi tấn công Đào Thiết Ma Điện sẽ giảm đi một nửa!
"Ta sẽ cho thuộc hạ sao chép hai bản vẽ này ngay, sau đó để bộ trưởng Hỏa bộ và Phong bộ phân phát xuống dưới." Diệp Minh cũng biết thời gian quý báu, lập tức chuẩn bị hành động.
"Đợi đã!" Phong Diệc Tu lại gọi Diệp Minh lại.
"Sao vậy?" Diệp Minh sững người, có chút nghi hoặc hỏi.
"Hiện tại vẫn chưa thể phân phát hai phần tình báo cơ mật này, tránh việc đánh rắn động cỏ..." Ánh mắt Phong Diệc Tu thâm trầm, thản nhiên nói.
"Ý của cậu là sợ trong Phong bộ và Hỏa bộ có nội gián của địch?" Diệp Minh lập tức phản ứng lại.
Phong Diệc Tu gật đầu, trầm giọng nói: "Không sai, trong Hoa Đông bản bộ chắc chắn có nội gián, hơn nữa còn không chỉ một tên."
Diệp Minh cũng rơi vào trầm tư, nhíu mày nói: "Vậy theo cậu bây giờ nên làm thế nào?"
"Lần hành động này ngoài Hoa Đông bản bộ ra, còn có trợ thủ nào khác không?" Phong Diệc Tu hạ thấp giọng hỏi.
"Lạc Nguyên soái vẫn luôn lo lắng cho sự an nguy của cậu, mấy ngày nay cũng luôn ở căn cứ Hoa Đông bản bộ, các vị đội trưởng của Phong bộ và Hỏa bộ cũng đều đã tới, bây giờ chắc đang trên đường tới đây." Diệp Minh trả lời đúng sự thật.
"Vậy tốt, hiện tại vẫn còn một khoảng thời gian trước giờ hành động, chúng ta hãy đợi họ đến rồi mở một cuộc hội nghị tác chiến." Phong Diệc Tu nghiêm túc nói.
"Được!" Diệp Minh liên tục gật đầu.
---❊ ❖ ❊---
Nửa tiếng sau.
Lạc Hành Vân dẫn theo tinh nhuệ của Phong bộ tới nơi, bộ trưởng Phong bộ là Chung Ly Mị cùng những đội trưởng khác đều đã có mặt.
Không có thời gian để hàn huyên quá nhiều, dưới sự hiệu triệu của Phong Diệc Tu, một cuộc hội nghị tác chiến khẩn cấp lập tức được triển khai.
Nhân vật chính của cuộc hội nghị tác chiến lần này rõ ràng là Phong Diệc Tu, còn Lạc Nguyên soái và Diệp Nguyên soái đều chỉ ngồi hai bên, sau đó là bộ trưởng và các đội trưởng.
Chung Ly Mị khi nhìn thấy Phong Diệc Tu cũng nhiệt tình chào hỏi, khẽ nói: "Tiểu Phong, đã lâu không gặp!"
Cô đã rất lâu rồi không gặp Phong Diệc Tu, không ngờ lần gặp lại này lại là theo cách thức như vậy.
Tốc độ trưởng thành của Phong Diệc Tu cũng nhanh đến kinh ngạc, dù là vinh dự đạt được hay thực lực đều có thể dùng từ khó tin để hình dung...
Tuy nhiên điều khiến cô ngạc nhiên nhất là cuộc hội nghị tác chiến lần này, trong tình huống Lạc Nguyên soái và Diệp Nguyên soái đều có mặt, vậy mà lại do Phong Diệc Tu chỉ huy tác chiến.
Phong Diệc Tu khẽ mỉm cười, khẽ nói: "Chung bộ trưởng, đã lâu không gặp..."
Lạc Nguyên soái liếc nhìn Chung Ly Mị một cái, khẽ nói: "Hiện tại là trong thời gian hội nghị tác chiến, liên quan đến một trận chiến trọng đại, đừng bàn chuyện riêng tư."
"Tuân lệnh!"
Chung Ly Mị gật đầu, thần tình cũng trở nên nghiêm túc.
"Tổng chỉ huy của chiến dịch tiêu diệt lần này là Phong Diệc Tu, mệnh lệnh của cậu ấy chính là mệnh lệnh của ta và Lạc Nguyên soái, nếu ai dám vi phạm, quân pháp xử lý!"
Lạc Nguyên soái đứng dậy trước tiên, dưới lời tuyên bố này lập tức trấn áp những kẻ đang xì xào bàn tán.
Phong Diệc Tu chậm rãi đứng dậy, trầm giọng nói: "Đa tạ sự ưu ái của hai vị Nguyên soái đã để tôi đảm nhiệm vai trò tổng chỉ huy tác chiến lần này, tuy nhiên trước khi hội nghị bắt đầu, tôi phải trừ khử vài con sâu mọt trước đã..."
Lời vừa dứt, những tiếng xì xào vừa bị trấn áp lại vang lên lần nữa, phản ứng của mỗi người đều khác nhau.
Biểu cảm của phần lớn mọi người đều vô cùng kinh ngạc, có người lại tỏ ra hoảng loạn...
Người ngồi ở vị trí thứ ba sau Diệp Minh là một người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi, cô ta là Lương Mộng, đội trưởng đội một Phong bộ Hoa Đông, thần tình lại vô cùng kinh hãi, giống như đang cố ý kiềm chế cảm xúc của chính mình.
Ánh mắt sắc bén của Phong Diệc Tu quét qua tất cả mọi người đang ngồi ở đó, cuối cùng dừng lại ở phía Lương Mộng.
Nhất thời tất cả mọi người đều nhận ra ánh mắt của Phong Diệc Tu có chút khác thường, lập tức nhìn về phía Lương Mộng.
Lương Mộng lại không hề hoảng loạn, thản nhiên nói: "Phong chỉ huy trưởng, cậu nhìn tôi như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ là nghi ngờ tôi sao?"
Phong Diệc Tu cười lắc đầu, thản nhiên nói: "Tôi không phải nghi ngờ cô, mà là xác định cô chính là nội gián của Thiên Hung Chúng..."
"Ha ha ha... thật là nực cười, thời gian tôi đảm nhiệm đội trưởng Phong bộ Hoa Đông còn lâu hơn cậu nhiều, số lượng Huyết Linh Sư bị tôi chém giết cũng không đếm xuể, cậu dựa vào đâu mà nghi ngờ tôi?" Giọng điệu Lương Mộng vẫn vô cùng kiên quyết.
"Hừ... chỉ dựa vào việc trong danh sách trên tay tôi có tên cô!" Trong tay Phong Diệc Tu xuất hiện một danh sách từ hư không, "Danh sách này là tôi dựa vào lệnh truy nã trong Đào Thiết Ma Điện để rà soát ra, cô có thể giải thích với tôi tại sao trên lệnh truy nã lại không có cô không?"
Lập tức, Lương Mộng vốn đang rất bình tĩnh ánh mắt xuất hiện chút hoảng loạn, tư thế ngồi cũng trở nên vô cùng cứng đờ.
"Hừ... ai biết danh sách trong tay cậu có phải là giả hay không, tôi còn nghi ngờ cậu là gián điệp do Đào Thiết Ma Điện phái tới đấy! Cậu rõ ràng là muốn gây ra nội loạn, sau đó dẫn dụ chúng ta vào cái bẫy đã được thiết lập sẵn!" Lương Mộng đột ngột đứng dậy, giận dữ chỉ vào Phong Diệc Tu quát lớn.
Lời này vừa thốt ra, lập tức gây nên sự bàn tán sôi nổi của không ít người, đặc biệt là các thành viên Phong bộ Hoa Đông là bàn tán dữ dội nhất.
Đội trưởng Lương đã phục vụ cho Hoa Đông nhiều năm như vậy, ngày thường không hề thấy một chút bất thường nào, làm sao có thể khiến người ta tin là một nội gián Huyết Linh Sư!
Nếu phỏng đoán của đội trưởng Lương là đúng, vậy thì rất có khả năng lần tác chiến này chính là tự chui đầu vào rọ...
Việc này còn chưa chính thức triển khai hành động, thân phận tổng chỉ huy của Phong Diệc Tu đã bị nghi ngờ, đây không nghi ngờ gì là một tình thế vô cùng bất lợi.
"Tất cả im miệng cho ta!" Diệp Minh đột ngột quát lớn một tiếng, linh áp cuồng bạo bao trùm toàn trường, trong nháy mắt khiến cả phòng họp yên tĩnh trở lại.
Chỉ còn duy nhất Lương Mộng vẫn đứng đó với vẻ mặt giận dữ, ánh mắt nhìn Phong Diệc Tu như muốn phun ra lửa.
Lạc Hành Vân dùng ánh mắt lạnh lẽo quét qua Lương Mộng một lượt, lạnh lùng nói: "Bây giờ cho cô ba giây để ngồi xuống, nếu không ta không ngại làm cho cô vĩnh viễn không thể đứng dậy được nữa."
Lương Mộng chỉ mới đối mắt với Lạc Hành Vân một cái, chỉ cảm thấy như bị vạn kiếm xuyên tâm, sau lưng truyền đến một tia lạnh lẽo, cô ta như bị ma xui quỷ khiến mà ngồi xuống.
Lúc này Phong Diệc Tu mới tiếp tục lên tiếng: "Đã tôi dám nói ra trước mặt mọi người, tự nhiên là có cách kiểm chứng. Sở dĩ các người không thể kiểm chứng được thật giả của Huyết Linh Sư, đó là vì thủ đoạn ngụy trang cao siêu của Huyết Linh Sư cấp cao, thế nhưng những thủ đoạn này là để đối phó với Chiến Linh Sư, chứ không thể phòng được Huyết Linh Sư!"