Thần Ấn Vương Tọa

Lượt đọc: 6522 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334
Tiến »
Chương 256
các ngươi thắng

❊ ❊ ❊

Thải Nhi thâm tình nhìn Long Hạo Thần, nói.

"Thì sao chứ, tim tôi cùng anh ấy một chỗ, tôi có thể cứu sống anh ấy, vậy là đủ rồi. Tôi nguyện ý chết vì anh ấy. Trừ tôi ra, chẳng lẽ chỗ này còn có trái tim thứ hai sao? Tôi chỉ xin ngài hồi sinh anh ấy."

Y Lai Khắc Tư im lặng, ánh mắt vô cùng mâu thuẫn, chỉ là lực chú ý của Thải Nhi tập trung vào người Long Hạo Thần nên không chú ý tới.

"Nếu năm đó ta gặp nàng cũng giống như ngươi thì tốt biết mấy. Có lẽ tất cả mọi việc sẽ không xảy ra. Hoặc có lẽ ta đã sớm đi theo nàng. Dù chết cùng một nấm mồ thì ta cũng sẽ hạnh phúc ra đi."

Thanh âm thì thào của Y Lai Khắc Tư đánh thức Thải Nhi. Nàng ngẩng đầu lên, nhất quyết nói.

"Xin ngài dùng tim của tôi."

Y Lai Khắc Tư đột nhiên cắt đứt lời nàng.

"Cô bé, đừng gấp Như vậy đi, chúng ta hãy đánh cuộc đi. Nếu ngươi thắng thì ta sẽ giúp ngươi sống lại hắn, nếu ngươi chết thì phải từ bỏ hắn, một lòng một dạ kế thừa lực lượng của ta. Tuy ta không thích tịnh hóa thuộc tính của ngươi nhưng ta thích tính cách ngươi."

"Tôi không đánh cuộc." Thải Nhi lắc đầu nguầy nguậy. "Những việc liên quan đến anh ấy tôi sẽ không đánh cuộc, bởi vì, tôi thua không nổi."

Y Lai Khắc Tư lạnh lùng nói.

"Việc này không theo ý ngươi."

Giờ phút này y mới hiện ra uy nghiêm của Tử Linh Thánh Pháp Thần, Trường Miên Thiên Tai.

Chỉ thấy y vung tay lên, Thải Nhi cảm thấy cả người căng cứng, hoàn toàn không thể khống chế cơ thể, thậm chí Lưỡi Hái Tử Thần đều bị ức chế quay lại trong người.

Ánh sáng vàng lôi kéo, nàng tới bên cạnh Y Lai Khắc Tư. Ngay sau đó, xung quanh bắt đầu nhẹ vặn vẹo, mọi thứ biến hóa kỳ lạ. Tất cả đều biến hư ảo lại như biến thành thực chất.

Thải Nhi giật mình phát hiện mình chẳng những không thể di chuyển, thậm chí không thể phát ra tiếng. Cho dù một chút linh lực cũng không có cách khống chế, dường như linh hồn đều đông lại.

Y Lai Khắc Tư bềnh bồng bên người nàng, từng tầng sáng vàng không ngừng toát ra từ người y. Ngay bên cạnh Long Hạo Thần không ngờ có thêm một Thải Nhi. Một Thải Nhi ngực bị mở ra, có lỗ máu, mất đi trái tim.

Ngay sau đó, ngón trỏ tay phải y chỉ hướng thân thể Long Hạo Thần. Chỉ thấy vết thương trước ngực hắn nhanh chóng khép lại. Ánh sáng vàng nồng đậm dao động, trên người hắn cởi xuống Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp. Dưới ánh nhìn kích động của Thải Nhi, làn da trắng bệch của Long Hạo Thần dần có chút máu.

Tất cả đều quá kỳ diệu. Y Lai Khắc Tư chỉ nhấc tay một cái dường như đã hồi sinh cho Long Hạo Thần.

Giọng Y Lai Khắc Tư vang trong đầu Thải Nhi.

"Ta khiến hắn tạm thời sống lại, tất cả đều như còn sống. Ngươi đoán xem nếu hắn biết ngươi dùng trái tim mình cứu sống hắn, hắn sẽ có phản ứng như thế nào?"

Thải Nhi đang hưng phấn bỗng chốc như bị tạt bồn nước lạnh. Nàng liều mạng muốn thoát khỏi trói buộc của Y Lai Khắc Tư nhưng vị Tử Linh Thánh Pháp Thần, Trường Miên Thiên Tai từng đem đến hiểm họa cho toàn nhân loại, thậm chí khiến nhân loại diệt vong sao có thể dễ dàng chống lại được? Nàng không làm được gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn Long Hạo Thần dần hồi phục sự sống, thân thể nhẹ run rẩy.

Thật lạnh. Long Hạo Thần chỉ thấy mình như ngâm trong nước đá, lạnh đến cả người run run. Đầu óc chết lặng dần nhúc nhích, cảm giác lạnh lẽo khiến hắn không ngừng rùng mình, dường như bị lạnh giá bừng tỉnh.

Trong mắt một mảnh vàng rực. Quang nguyên tố nồng đậm khiến khí lạnh quanh người hắn dường như giảm vài phần.

Đây, đây là chỗ nào? Địa ngục ư?

Long Hạo Thần bản năng nhấc tay ấn ngực mình. Hắn kinh ngạc phát hiện lỗ hổng trước ngực đã biến mất. Dường như có trái tim đang nhảy, như có máu chảy xuôi trong người. Nhưng tu vi cường đại của hắn thì không còn sót lại chút gì, cảm giác suy yếu trùng kích đầu hắn.

"Ngươi đã tỉnh?" Thanh âm già nua hấp dẫn lực chú ý của Long Hạo Thần. Hắn ngước mắt liền thấy quan tài khổng lồ và linh hồn bềnh bồng trên không trung.

"Người là ai? Đây là đâu?" Long Hạo Thần phản xạ hỏi.

Lúc này tinh thần hắn còn đang mê mang, chỉ là người dần bớt lạnh hơn. Quang nguyên tố tinh thuần trong không khí khiến hắn cảm thấy rất thoải mái, nội linh lực hình như cũng vì có Quang nguyên tố rót vào mà từ từ hồi phục, coi như ấm áp hơn chút.

"Đây là tầng thứ bảy tháp Vĩnh Hằng, chắc hẳn ngươi đã biết ta là ai rồi chứ." Y Lai Khắc Tư bình thản nói.

Long Hạo Thần kinh ngạc, lập tức tỉnh táo lại.

"Cái gì? Đây là tầng thứ bảy tháp Vĩnh Hằng? Vậy, vậy người là…sao tôi tới đây được!"

Y Lai Khắc Tư chỉ hướng bên cạnh hắn, nhàn nhạt nói.

"Là cô ta mang ngươi tới."

Long Hạo Thần theo ngón tay y nhìn sang. Ngay sau đó, thân thể hắn đông cứng, há to miệng, mắt trợn tròn. Hắn bỗng phát hiện mình không thể phát ra một chút thanh âm, toàn thân như bị đóng đinh đứng đó không động đậy.

Đó, đó là Thải Nhi, ngực bị mở ra máu tươi đầy đất.

Thải Nhi mất đi sự sống, mặt trắng như tờ giấy.

Thải Nhi, Thải Nhi, Thải Nhi của tôi sao lại như thế này.

Giữ động tác cứng ngắc này cỡ nửa chén trà, Long Hạo Thần vẫn không động đậy.

Thanh âm của Y Lai Khắc Tư vang bên tai hắn.

"Cô ta đeo Giai Điệu Vĩnh Hằng của ta cho đưa ngươi, cõng xác ngươi thông qua thử thách khó khăn từng tầng đi đến đây. Cô ta nói ngươi là truyền nhân của ta, muốn ta sống lại ngươi. Ngươi nên biết mình chết như thế nào, ngươi đã mất trái tim, coi như dùng Vong Linh ma pháp của ta, muốn hồi sinh cho ngươi cũng cần trái tim sống. Cho nên cô ta đưa tim mình cho ngươi."

"Không!!!" Long Hạo Thần ngửa đầu bi thương thét gào.

*Bùm!* một tiếng hắn quỳ xuống đất, nhào tới người Thải Nhi, ôm chặt thân thể mềm mại, nước mắt tuôn trào.

Xác Thải Nhi lạnh lẽo như vậy, lạnh buốt tựa như băng ngàn năm. Long Hạo Thần chỉ thấy máu trong người mình tại khoảnh khắc này đông lại.

"Sao em ngốc như vậy, sao em ngốc vậy chứ! Thải Nhi, chẳng lẽ em cho rằng, em chết rồi anh có thể một mình sống sao?"

Long Hạo Thần đột nhiên xoay người nhìn Y Lai Khắc Tư.

"Tiền bối, tôi cầu xin ngài đem trái tim trả lại cô ấy. Chắc chắn ngài có cách đúng không? Cầu ngài sống lại cô ấy!"

Y Lai Khắc Tư lạnh lùng nói.

"Ngươi cho rằng đang chơi đùa sao? Di chuyển trái tim có thể tuần hoàn chắc? Huống chi dù ta làm được, ngươi mất đi trái tim thì vẫn sẽ chết."

Nói đến đây, giọng y đột nhiên biến nhu hòa.

"Người đã chết rồi, cô ta dùng trái tim mình sống lại ngươi, là hy vọng tim cô ấy có thể hòa thành một với ngươi, vậy thì các ngươi có thể không bao giờ tách ra. Chẳng lẽ ngươi không hiểu nỗi khổ của cô ấy sao? Ngươi là đệ tử ta chọn, đến đây đi, cũng nên kế thừa lực lượng từ ta rồi. Nơi nào không có hoa cỏ? Ưu tú như ngươi tương lai chắc chắn sẽ tìm được cô gái càng tốt hơn cô ta. Hơn nữa chỉ có sống sót mới báo thù được. Nếu ngươi không chết, cô ta sẽ không vì muốn sống lại ngươi mà chết. Ngươi nên đi tìm kẻ giết ngươi để báo thù mới đúng, chứ không phải ở đây yếu hèn bi thương."

"Đứng dậy đi, nhận lấy truyền thừa của Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư ta. Khi ngươi rời khỏi đây, ngươi chính là cường giả mạnh nhất thế giới nhân loại. Đến lúc đó mọi thứ đều nằm trong quyền sinh sát của ngươi. Dù ngươi muốn bao nhiêu phụ nữ đều được. Đợi ngươi báo thù cho cô ta xong, dùng xác kẻ thù tế bái cô ta."

Long Hạo Thần ôm xác Thải Nhi quay đầu nhìn Y Lai Khắc Tư, ánh mắt hắn thật bình thản. Dường như hắn bị Y Lai Khắc Tư thuyết phục, lúc trước điên cuồng đều giấu đi, cảm xúc theo đó bình tĩnh lại.

Ôm xác Thải Nhi, hắn chậm rãi đứng dậy, lầu bầu.

"Nếu như hai chúng ta chỉ có một sống sót, như vậy cô ấy chết rồi cũng tốt."

Đáy mắt Y Lai Khắc Tư xuất hiện tia sáng lạ lùng, quay đầu nhìn Thải Nhi chân chính bên cạnh mình. Long Hạo Thần không nhìn thấy nhưng y lại thấy. Thanh âm lạnh lùng của y vang bên trong linh hồn Thải Nhi.

"Nhìn thấy chưa, đây chính là người đàn ông ngươi nguyện ý trả giá sinh mạng vì hắn."

Nhưng Y Lai Khắc Tư thất vọng rồi. Bởi vì từ trong mắt Thải Nhi, y chỉ thấy bi thương và yêu sâu vô tận. Dường như nàng không hề nghe thấy lời tuyệt tình của Long Hạo Thần.

"Ngươi còn chưa hiểu rõ sao?" Y Lai Khắc Tư có chút tức giận chất vấn Thải Nhi.

Thải Nhi nhẹ lắc đầu, không thèm nhìn Y Lai Khắc Tư.

"Tôi hiểu rõ, là ngài không hiểu mới đúng. Bởi vì ngài vốn không hiểu anh ấy."

Y Lai Khắc Tư hừ lạnh.

"Không hiểu ư?"

Y chuyển ánh mắt lạnh lùng hướng Long Hạo Thần, trầm giọng nói.

"Ngươi nói đúng, cô ta chết rồi, vì giúp cho ngươi. Ngươi chuẩn bị sẵn sàng nhận lực lượng truyền thừa của ta chưa?"

Long Hạo Thần nhẹ lắc đầu.

"Truyền thừa lực lượng của ngươi? Điều đó với ta lại có ý nghĩa gì? Ngươi là đao phủ. Rõ ràng có thể chất con trai quang minh, nên đem đến ánh sáng cho thế giới nhân loại nhưng cuối cùng lại lựa chọn là đao phủ hắc ám. Ta không thèm truyền thừa lực lượng dơ bẩn của ngươi!"

"Còn sống thống khổ hơn là chết. Nếu ta có thể cùng Thải Nhi sống đến già lão tóc bạc, vậy ta sẽ cố gắng chết muộn hơn cô ấy một chút. Nếu vậy thì lúc cô ấy chết có ta làm bạn bên cạnh, đưa tiễn. Nếu ta chết trước mặt cô ấy, vậy khi sinh mạng cô ấy đi đến tận cùng sẽ cô đơn biết bao."

"Lực lượng cái gì, báo thù cái gì chứ? Mọi thứ không quan trọng với ta. Có lẽ ta còn có rất nhiều trách nhiệm, nhưng sao ta có thể để Thải Nhi của ta chờ đợi."

Nói đến đây, ánh mắt hắn chuyển hướng tay trái của mình.

"Xin lỗi, Nhật Nguyệt Thần Oa, ta khiến ngươi thất vọng rồi. Ta không thể đem ánh sáng đến cho nhân loại. Dù là con trai quang minh, dù ta tự nhận trong lòng không chút tạp chất, nhưng ta vẫn có một điểm yếu vĩnh viễn không thể thay đổi. Hãy để ta làm theo ý mình một lần, ích kỷ một lần vì mình đi. Thải Nhi, em chậm chút, anh đến đây."

Tay trái ôm Thải Nhi, hắn cúi đầu, hôn sâu bờ môi của nàng. Hắn nâng lên tay phải, vừa mới hồi phục một chút linh lực đều ngưng kết bề mặt bàn tay phải, đột nhiên vỗ xuống đỉnh đầu mình.

"Không được chết!" Y Lai Khắc Tư kiềm không được hét to, linh hồn chớp mắt bay tới trước mặt Long Hạo Thần, chộp lấy cánh tay hắn.

Long Hạo Thần ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn y.

"Ngươi có tư cách gì ngăn cản ta?"

Không biết vì sao, lực lượng linh hồn cường đại như Y Lai Khắc Tư mà bị ánh mắt lạnh lùng của Long Hạo Thần liếc một cái chợt đánh rùng mình, không thể thốt ra lời phản đối hắn.

"Cút đi!" Long Hạo Thần nổi giận gầm lên, mạnh vùng ra.

Y Lai Khắc Tư lại dùng sức tóm chặt tay hắn.

"Chẳng lẽ trên thế giới này không có thứ gì khiến ngươi lưu luyến sao? Chẳng qua vì tình yêu nam nữ mà muốn chết, đáng giá sao?"

Long Hạo Thần khinh thường cười.

"Nghe ngươi nói vậy, chắc ngươi vốn không hiểu cái gì là yêu. Yêu đến sâu đậm sẽ biến bình thản, yêu càng sâu thì càng nồng. Không còn cô ấy, tim ta đã chết, bất cứ vương vấn trên thế gián không còn ý nghĩa gì với ta. Thế giới này với ta đã không còn sắc màu, đừng cản trở ta đi tìm Thải Nhi nữa. Ngươi cho rằng kéo lại tay ta thì ta không chết được ư?"

Nói xong đôi mắt Long Hạo Thần bỗng biến sáng ngời. Có thể mơ hồ thấy trong con mắt hắn dường như có lửa vàng hừng hực cháy.

"Thằng khốn, ngươi điên rồi!" Y Lai Khắc Tư tức ói máu rống lên, cũng chỉ một ngón tay vào giữa trán Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần bị y chỉ một cái bay ra ngoài, nặng nề đụng vào vách tường tầng thứ bảy tháp Vĩnh Hằng.

Nếu Y Lai Khắc Tư hành động chậm một giây, linh hồn Long Hạo Thần sẽ bốc cháy, khi đó đừng nói là Vong Linh pháp sư, coi như là thần linh cũng không thể hồi sinh hắn.

Đụng vào vách tường bắn ngược lại, Long Hạo Thần vẫn ôm chặt Thải Nhi. Tay phải lại nâng lên, hắn chẳng chút do dự vỗ hướng đầu mình.

Điên cuồng, Y Lai Khắc Tư từ ánh mắt bình thản của Long Hạo Thần cảm nhận sự điên cuồng chưa từng có, bi thương tâm đã chết, có lẽ đây mới là ý nghĩa chân chính ánh mắt của hắn.

"Cô ấy còn sống."

Bốn chữ đơn giản so với bất cứ ngăn cản nào càng có hiệu quả. Tay phải Long Hạo Thần khựng trên đỉnh đầu, cúi đầu nhìn hướng Thải Nhi, hắn vẫn không thấy một chút sự sống.

Nhưng cùng lúc đó vang lên thanh âm như khóc như than.

"Hạo Thần."

Thải Nhi trong ngực Long Hạo Thần hóa thành từng điểm sáng vàng biến mất. Bên cạnh Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư xuất hiện một Thải Nhi người sống. Thân hình chợt lóe, nàng vọt vào vòng tay hắn, cao giọng khóc rống.

Thân thể Thải Nhi ấm áp, nước mắt của nàng chốc lát đã thấm ướt vạt áo Long Hạo Thần. Đôi tay nàng mạnh mẽ như vậy, ôm siết hắn.

"Thải Nhi, Thải Nhi, Thải Nhi, Thải Nhi, Thải Nhi…" Long Hạo Thần không ngừng gọi tên nàng. Hắn muốn khóc nhưng không chảy ra giọt lệ nào. Niềm vui mất đi rồi lại có được khiến linh hồn chết lặng của hắn rốt cuộc xuất hiện chút ánh sáng. Ôm nàng thật chặt, quai hàm hắn run run, tiếng kêu tràn ngập nghẹn ngào.

Nhìn đôi nam nữ ôm nhau, Tử Linh Thánh Pháp Thần, Trường Miên Thiên Tai Y Lai Khắc Tư khô cằn nói.

"Các ngươi thắng."

Thải Nhi thâm tình nhìn Long Hạo Thần, nói.

"Thì sao chứ, tim tôi cùng anh ấy một chỗ, tôi có thể cứu sống anh ấy, vậy là đủ rồi. Tôi nguyện ý chết vì anh ấy. Trừ tôi ra, chẳng lẽ chỗ này còn có trái tim thứ hai sao? Tôi chỉ xin ngài hồi sinh anh ấy."

Y Lai Khắc Tư im lặng, ánh mắt vô cùng mâu thuẫn, chỉ là lực chú ý của Thải Nhi tập trung vào người Long Hạo Thần nên không chú ý tới.

"Nếu năm đó ta gặp nàng cũng giống như ngươi thì tốt biết mấy. Có lẽ tất cả mọi việc sẽ không xảy ra. Hoặc có lẽ ta đã sớm đi theo nàng. Dù chết cùng một nấm mồ thì ta cũng sẽ hạnh phúc ra đi."

Thanh âm thì thào của Y Lai Khắc Tư đánh thức Thải Nhi. Nàng ngẩng đầu lên, nhất quyết nói.

"Xin ngài dùng tim của tôi."

Y Lai Khắc Tư đột nhiên cắt đứt lời nàng.

"Cô bé, đừng gấp Như vậy đi, chúng ta hãy đánh cuộc đi. Nếu ngươi thắng thì ta sẽ giúp ngươi sống lại hắn, nếu ngươi chết thì phải từ bỏ hắn, một lòng một dạ kế thừa lực lượng của ta. Tuy ta không thích tịnh hóa thuộc tính của ngươi nhưng ta thích tính cách ngươi."

"Tôi không đánh cuộc." Thải Nhi lắc đầu nguầy nguậy. "Những việc liên quan đến anh ấy tôi sẽ không đánh cuộc, bởi vì, tôi thua không nổi."

Y Lai Khắc Tư lạnh lùng nói.

"Việc này không theo ý ngươi."

Giờ phút này y mới hiện ra uy nghiêm của Tử Linh Thánh Pháp Thần, Trường Miên Thiên Tai.

Chỉ thấy y vung tay lên, Thải Nhi cảm thấy cả người căng cứng, hoàn toàn không thể khống chế cơ thể, thậm chí Lưỡi Hái Tử Thần đều bị ức chế quay lại trong người.

Ánh sáng vàng lôi kéo, nàng tới bên cạnh Y Lai Khắc Tư. Ngay sau đó, xung quanh bắt đầu nhẹ vặn vẹo, mọi thứ biến hóa kỳ lạ. Tất cả đều biến hư ảo lại như biến thành thực chất.

Thải Nhi giật mình phát hiện mình chẳng những không thể di chuyển, thậm chí không thể phát ra tiếng. Cho dù một chút linh lực cũng không có cách khống chế, dường như linh hồn đều đông lại.

Y Lai Khắc Tư bềnh bồng bên người nàng, từng tầng sáng vàng không ngừng toát ra từ người y. Ngay bên cạnh Long Hạo Thần không ngờ có thêm một Thải Nhi. Một Thải Nhi ngực bị mở ra, có lỗ máu, mất đi trái tim.

Ngay sau đó, ngón trỏ tay phải y chỉ hướng thân thể Long Hạo Thần. Chỉ thấy vết thương trước ngực hắn nhanh chóng khép lại. Ánh sáng vàng nồng đậm dao động, trên người hắn cởi xuống Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp. Dưới ánh nhìn kích động của Thải Nhi, làn da trắng bệch của Long Hạo Thần dần có chút máu.

Tất cả đều quá kỳ diệu. Y Lai Khắc Tư chỉ nhấc tay một cái dường như đã hồi sinh cho Long Hạo Thần.

Giọng Y Lai Khắc Tư vang trong đầu Thải Nhi.

"Ta khiến hắn tạm thời sống lại, tất cả đều như còn sống. Ngươi đoán xem nếu hắn biết ngươi dùng trái tim mình cứu sống hắn, hắn sẽ có phản ứng như thế nào?"

Thải Nhi đang hưng phấn bỗng chốc như bị tạt bồn nước lạnh. Nàng liều mạng muốn thoát khỏi trói buộc của Y Lai Khắc Tư nhưng vị Tử Linh Thánh Pháp Thần, Trường Miên Thiên Tai từng đem đến hiểm họa cho toàn nhân loại, thậm chí khiến nhân loại diệt vong sao có thể dễ dàng chống lại được? Nàng không làm được gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn Long Hạo Thần dần hồi phục sự sống, thân thể nhẹ run rẩy.

Thật lạnh. Long Hạo Thần chỉ thấy mình như ngâm trong nước đá, lạnh đến cả người run run. Đầu óc chết lặng dần nhúc nhích, cảm giác lạnh lẽo khiến hắn không ngừng rùng mình, dường như bị lạnh giá bừng tỉnh.

Trong mắt một mảnh vàng rực. Quang nguyên tố nồng đậm khiến khí lạnh quanh người hắn dường như giảm vài phần.

Đây, đây là chỗ nào? Địa ngục ư?

Long Hạo Thần bản năng nhấc tay ấn ngực mình. Hắn kinh ngạc phát hiện lỗ hổng trước ngực đã biến mất. Dường như có trái tim đang nhảy, như có máu chảy xuôi trong người. Nhưng tu vi cường đại của hắn thì không còn sót lại chút gì, cảm giác suy yếu trùng kích đầu hắn.

"Ngươi đã tỉnh?" Thanh âm già nua hấp dẫn lực chú ý của Long Hạo Thần. Hắn ngước mắt liền thấy quan tài khổng lồ và linh hồn bềnh bồng trên không trung.

"Người là ai? Đây là đâu?" Long Hạo Thần phản xạ hỏi.

Lúc này tinh thần hắn còn đang mê mang, chỉ là người dần bớt lạnh hơn. Quang nguyên tố tinh thuần trong không khí khiến hắn cảm thấy rất thoải mái, nội linh lực hình như cũng vì có Quang nguyên tố rót vào mà từ từ hồi phục, coi như ấm áp hơn chút.

"Đây là tầng thứ bảy tháp Vĩnh Hằng, chắc hẳn ngươi đã biết ta là ai rồi chứ." Y Lai Khắc Tư bình thản nói.

Long Hạo Thần kinh ngạc, lập tức tỉnh táo lại.

"Cái gì? Đây là tầng thứ bảy tháp Vĩnh Hằng? Vậy, vậy người là…sao tôi tới đây được!"

Y Lai Khắc Tư chỉ hướng bên cạnh hắn, nhàn nhạt nói.

"Là cô ta mang ngươi tới."

Long Hạo Thần theo ngón tay y nhìn sang. Ngay sau đó, thân thể hắn đông cứng, há to miệng, mắt trợn tròn. Hắn bỗng phát hiện mình không thể phát ra một chút thanh âm, toàn thân như bị đóng đinh đứng đó không động đậy.

Đó, đó là Thải Nhi, ngực bị mở ra máu tươi đầy đất.

Thải Nhi mất đi sự sống, mặt trắng như tờ giấy.

Thải Nhi, Thải Nhi, Thải Nhi của tôi sao lại như thế này.

Giữ động tác cứng ngắc này cỡ nửa chén trà, Long Hạo Thần vẫn không động đậy.

Thanh âm của Y Lai Khắc Tư vang bên tai hắn.

"Cô ta đeo Giai Điệu Vĩnh Hằng của ta cho đưa ngươi, cõng xác ngươi thông qua thử thách khó khăn từng tầng đi đến đây. Cô ta nói ngươi là truyền nhân của ta, muốn ta sống lại ngươi. Ngươi nên biết mình chết như thế nào, ngươi đã mất trái tim, coi như dùng Vong Linh ma pháp của ta, muốn hồi sinh cho ngươi cũng cần trái tim sống. Cho nên cô ta đưa tim mình cho ngươi."

"Không!!!" Long Hạo Thần ngửa đầu bi thương thét gào.

*Bùm!* một tiếng hắn quỳ xuống đất, nhào tới người Thải Nhi, ôm chặt thân thể mềm mại, nước mắt tuôn trào.

Xác Thải Nhi lạnh lẽo như vậy, lạnh buốt tựa như băng ngàn năm. Long Hạo Thần chỉ thấy máu trong người mình tại khoảnh khắc này đông lại.

"Sao em ngốc như vậy, sao em ngốc vậy chứ! Thải Nhi, chẳng lẽ em cho rằng, em chết rồi anh có thể một mình sống sao?"

Long Hạo Thần đột nhiên xoay người nhìn Y Lai Khắc Tư.

"Tiền bối, tôi cầu xin ngài đem trái tim trả lại cô ấy. Chắc chắn ngài có cách đúng không? Cầu ngài sống lại cô ấy!"

Y Lai Khắc Tư lạnh lùng nói.

"Ngươi cho rằng đang chơi đùa sao? Di chuyển trái tim có thể tuần hoàn chắc? Huống chi dù ta làm được, ngươi mất đi trái tim thì vẫn sẽ chết."

Nói đến đây, giọng y đột nhiên biến nhu hòa.

"Người đã chết rồi, cô ta dùng trái tim mình sống lại ngươi, là hy vọng tim cô ấy có thể hòa thành một với ngươi, vậy thì các ngươi có thể không bao giờ tách ra. Chẳng lẽ ngươi không hiểu nỗi khổ của cô ấy sao? Ngươi là đệ tử ta chọn, đến đây đi, cũng nên kế thừa lực lượng từ ta rồi. Nơi nào không có hoa cỏ? Ưu tú như ngươi tương lai chắc chắn sẽ tìm được cô gái càng tốt hơn cô ta. Hơn nữa chỉ có sống sót mới báo thù được. Nếu ngươi không chết, cô ta sẽ không vì muốn sống lại ngươi mà chết. Ngươi nên đi tìm kẻ giết ngươi để báo thù mới đúng, chứ không phải ở đây yếu hèn bi thương."

"Đứng dậy đi, nhận lấy truyền thừa của Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư ta. Khi ngươi rời khỏi đây, ngươi chính là cường giả mạnh nhất thế giới nhân loại. Đến lúc đó mọi thứ đều nằm trong quyền sinh sát của ngươi. Dù ngươi muốn bao nhiêu phụ nữ đều được. Đợi ngươi báo thù cho cô ta xong, dùng xác kẻ thù tế bái cô ta."

Long Hạo Thần ôm xác Thải Nhi quay đầu nhìn Y Lai Khắc Tư, ánh mắt hắn thật bình thản. Dường như hắn bị Y Lai Khắc Tư thuyết phục, lúc trước điên cuồng đều giấu đi, cảm xúc theo đó bình tĩnh lại.

Ôm xác Thải Nhi, hắn chậm rãi đứng dậy, lầu bầu.

"Nếu như hai chúng ta chỉ có một sống sót, như vậy cô ấy chết rồi cũng tốt."

Đáy mắt Y Lai Khắc Tư xuất hiện tia sáng lạ lùng, quay đầu nhìn Thải Nhi chân chính bên cạnh mình. Long Hạo Thần không nhìn thấy nhưng y lại thấy. Thanh âm lạnh lùng của y vang bên trong linh hồn Thải Nhi.

"Nhìn thấy chưa, đây chính là người đàn ông ngươi nguyện ý trả giá sinh mạng vì hắn."

Nhưng Y Lai Khắc Tư thất vọng rồi. Bởi vì từ trong mắt Thải Nhi, y chỉ thấy bi thương và yêu sâu vô tận. Dường như nàng không hề nghe thấy lời tuyệt tình của Long Hạo Thần.

"Ngươi còn chưa hiểu rõ sao?" Y Lai Khắc Tư có chút tức giận chất vấn Thải Nhi.

Thải Nhi nhẹ lắc đầu, không thèm nhìn Y Lai Khắc Tư.

"Tôi hiểu rõ, là ngài không hiểu mới đúng. Bởi vì ngài vốn không hiểu anh ấy."

Y Lai Khắc Tư hừ lạnh.

"Không hiểu ư?"

Y chuyển ánh mắt lạnh lùng hướng Long Hạo Thần, trầm giọng nói.

"Ngươi nói đúng, cô ta chết rồi, vì giúp cho ngươi. Ngươi chuẩn bị sẵn sàng nhận lực lượng truyền thừa của ta chưa?"

Long Hạo Thần nhẹ lắc đầu.

"Truyền thừa lực lượng của ngươi? Điều đó với ta lại có ý nghĩa gì? Ngươi là đao phủ. Rõ ràng có thể chất con trai quang minh, nên đem đến ánh sáng cho thế giới nhân loại nhưng cuối cùng lại lựa chọn là đao phủ hắc ám. Ta không thèm truyền thừa lực lượng dơ bẩn của ngươi!"

"Còn sống thống khổ hơn là chết. Nếu ta có thể cùng Thải Nhi sống đến già lão tóc bạc, vậy ta sẽ cố gắng chết muộn hơn cô ấy một chút. Nếu vậy thì lúc cô ấy chết có ta làm bạn bên cạnh, đưa tiễn. Nếu ta chết trước mặt cô ấy, vậy khi sinh mạng cô ấy đi đến tận cùng sẽ cô đơn biết bao."

"Lực lượng cái gì, báo thù cái gì chứ? Mọi thứ không quan trọng với ta. Có lẽ ta còn có rất nhiều trách nhiệm, nhưng sao ta có thể để Thải Nhi của ta chờ đợi."

Nói đến đây, ánh mắt hắn chuyển hướng tay trái của mình.

"Xin lỗi, Nhật Nguyệt Thần Oa, ta khiến ngươi thất vọng rồi. Ta không thể đem ánh sáng đến cho nhân loại. Dù là con trai quang minh, dù ta tự nhận trong lòng không chút tạp chất, nhưng ta vẫn có một điểm yếu vĩnh viễn không thể thay đổi. Hãy để ta làm theo ý mình một lần, ích kỷ một lần vì mình đi. Thải Nhi, em chậm chút, anh đến đây."

Tay trái ôm Thải Nhi, hắn cúi đầu, hôn sâu bờ môi của nàng. Hắn nâng lên tay phải, vừa mới hồi phục một chút linh lực đều ngưng kết bề mặt bàn tay phải, đột nhiên vỗ xuống đỉnh đầu mình.

"Không được chết!" Y Lai Khắc Tư kiềm không được hét to, linh hồn chớp mắt bay tới trước mặt Long Hạo Thần, chộp lấy cánh tay hắn.

Long Hạo Thần ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn y.

"Ngươi có tư cách gì ngăn cản ta?"

Không biết vì sao, lực lượng linh hồn cường đại như Y Lai Khắc Tư mà bị ánh mắt lạnh lùng của Long Hạo Thần liếc một cái chợt đánh rùng mình, không thể thốt ra lời phản đối hắn.

"Cút đi!" Long Hạo Thần nổi giận gầm lên, mạnh vùng ra.

Y Lai Khắc Tư lại dùng sức tóm chặt tay hắn.

"Chẳng lẽ trên thế giới này không có thứ gì khiến ngươi lưu luyến sao? Chẳng qua vì tình yêu nam nữ mà muốn chết, đáng giá sao?"

Long Hạo Thần khinh thường cười.

"Nghe ngươi nói vậy, chắc ngươi vốn không hiểu cái gì là yêu. Yêu đến sâu đậm sẽ biến bình thản, yêu càng sâu thì càng nồng. Không còn cô ấy, tim ta đã chết, bất cứ vương vấn trên thế gián không còn ý nghĩa gì với ta. Thế giới này với ta đã không còn sắc màu, đừng cản trở ta đi tìm Thải Nhi nữa. Ngươi cho rằng kéo lại tay ta thì ta không chết được ư?"

Nói xong đôi mắt Long Hạo Thần bỗng biến sáng ngời. Có thể mơ hồ thấy trong con mắt hắn dường như có lửa vàng hừng hực cháy.

"Thằng khốn, ngươi điên rồi!" Y Lai Khắc Tư tức ói máu rống lên, cũng chỉ một ngón tay vào giữa trán Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần bị y chỉ một cái bay ra ngoài, nặng nề đụng vào vách tường tầng thứ bảy tháp Vĩnh Hằng.

Nếu Y Lai Khắc Tư hành động chậm một giây, linh hồn Long Hạo Thần sẽ bốc cháy, khi đó đừng nói là Vong Linh pháp sư, coi như là thần linh cũng không thể hồi sinh hắn.

Đụng vào vách tường bắn ngược lại, Long Hạo Thần vẫn ôm chặt Thải Nhi. Tay phải lại nâng lên, hắn chẳng chút do dự vỗ hướng đầu mình.

Điên cuồng, Y Lai Khắc Tư từ ánh mắt bình thản của Long Hạo Thần cảm nhận sự điên cuồng chưa từng có, bi thương tâm đã chết, có lẽ đây mới là ý nghĩa chân chính ánh mắt của hắn.

"Cô ấy còn sống."

Bốn chữ đơn giản so với bất cứ ngăn cản nào càng có hiệu quả. Tay phải Long Hạo Thần khựng trên đỉnh đầu, cúi đầu nhìn hướng Thải Nhi, hắn vẫn không thấy một chút sự sống.

Nhưng cùng lúc đó vang lên thanh âm như khóc như than.

"Hạo Thần."

Thải Nhi trong ngực Long Hạo Thần hóa thành từng điểm sáng vàng biến mất. Bên cạnh Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư xuất hiện một Thải Nhi người sống. Thân hình chợt lóe, nàng vọt vào vòng tay hắn, cao giọng khóc rống.

Thân thể Thải Nhi ấm áp, nước mắt của nàng chốc lát đã thấm ướt vạt áo Long Hạo Thần. Đôi tay nàng mạnh mẽ như vậy, ôm siết hắn.

"Thải Nhi, Thải Nhi, Thải Nhi, Thải Nhi, Thải Nhi…" Long Hạo Thần không ngừng gọi tên nàng. Hắn muốn khóc nhưng không chảy ra giọt lệ nào. Niềm vui mất đi rồi lại có được khiến linh hồn chết lặng của hắn rốt cuộc xuất hiện chút ánh sáng. Ôm nàng thật chặt, quai hàm hắn run run, tiếng kêu tràn ngập nghẹn ngào.

Nhìn đôi nam nữ ôm nhau, Tử Linh Thánh Pháp Thần, Trường Miên Thiên Tai Y Lai Khắc Tư khô cằn nói.

"Các ngươi thắng."

Thải Nhi thâm tình nhìn Long Hạo Thần, nói.

"Thì sao chứ, tim tôi cùng anh ấy một chỗ, tôi có thể cứu sống anh ấy, vậy là đủ rồi. Tôi nguyện ý chết vì anh ấy. Trừ tôi ra, chẳng lẽ chỗ này còn có trái tim thứ hai sao? Tôi chỉ xin ngài hồi sinh anh ấy."

Y Lai Khắc Tư im lặng, ánh mắt vô cùng mâu thuẫn, chỉ là lực chú ý của Thải Nhi tập trung vào người Long Hạo Thần nên không chú ý tới.

"Nếu năm đó ta gặp nàng cũng giống như ngươi thì tốt biết mấy. Có lẽ tất cả mọi việc sẽ không xảy ra. Hoặc có lẽ ta đã sớm đi theo nàng. Dù chết cùng một nấm mồ thì ta cũng sẽ hạnh phúc ra đi."

Thanh âm thì thào của Y Lai Khắc Tư đánh thức Thải Nhi. Nàng ngẩng đầu lên, nhất quyết nói.

"Xin ngài dùng tim của tôi."

Y Lai Khắc Tư đột nhiên cắt đứt lời nàng.

"Cô bé, đừng gấp Như vậy đi, chúng ta hãy đánh cuộc đi. Nếu ngươi thắng thì ta sẽ giúp ngươi sống lại hắn, nếu ngươi chết thì phải từ bỏ hắn, một lòng một dạ kế thừa lực lượng của ta. Tuy ta không thích tịnh hóa thuộc tính của ngươi nhưng ta thích tính cách ngươi."

"Tôi không đánh cuộc." Thải Nhi lắc đầu nguầy nguậy. "Những việc liên quan đến anh ấy tôi sẽ không đánh cuộc, bởi vì, tôi thua không nổi."

Y Lai Khắc Tư lạnh lùng nói.

"Việc này không theo ý ngươi."

Giờ phút này y mới hiện ra uy nghiêm của Tử Linh Thánh Pháp Thần, Trường Miên Thiên Tai.

Chỉ thấy y vung tay lên, Thải Nhi cảm thấy cả người căng cứng, hoàn toàn không thể khống chế cơ thể, thậm chí Lưỡi Hái Tử Thần đều bị ức chế quay lại trong người.

Ánh sáng vàng lôi kéo, nàng tới bên cạnh Y Lai Khắc Tư. Ngay sau đó, xung quanh bắt đầu nhẹ vặn vẹo, mọi thứ biến hóa kỳ lạ. Tất cả đều biến hư ảo lại như biến thành thực chất.

Thải Nhi giật mình phát hiện mình chẳng những không thể di chuyển, thậm chí không thể phát ra tiếng. Cho dù một chút linh lực cũng không có cách khống chế, dường như linh hồn đều đông lại.

Y Lai Khắc Tư bềnh bồng bên người nàng, từng tầng sáng vàng không ngừng toát ra từ người y. Ngay bên cạnh Long Hạo Thần không ngờ có thêm một Thải Nhi. Một Thải Nhi ngực bị mở ra, có lỗ máu, mất đi trái tim.

Ngay sau đó, ngón trỏ tay phải y chỉ hướng thân thể Long Hạo Thần. Chỉ thấy vết thương trước ngực hắn nhanh chóng khép lại. Ánh sáng vàng nồng đậm dao động, trên người hắn cởi xuống Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp. Dưới ánh nhìn kích động của Thải Nhi, làn da trắng bệch của Long Hạo Thần dần có chút máu.

Tất cả đều quá kỳ diệu. Y Lai Khắc Tư chỉ nhấc tay một cái dường như đã hồi sinh cho Long Hạo Thần.

Giọng Y Lai Khắc Tư vang trong đầu Thải Nhi.

"Ta khiến hắn tạm thời sống lại, tất cả đều như còn sống. Ngươi đoán xem nếu hắn biết ngươi dùng trái tim mình cứu sống hắn, hắn sẽ có phản ứng như thế nào?"

Thải Nhi đang hưng phấn bỗng chốc như bị tạt bồn nước lạnh. Nàng liều mạng muốn thoát khỏi trói buộc của Y Lai Khắc Tư nhưng vị Tử Linh Thánh Pháp Thần, Trường Miên Thiên Tai từng đem đến hiểm họa cho toàn nhân loại, thậm chí khiến nhân loại diệt vong sao có thể dễ dàng chống lại được? Nàng không làm được gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn Long Hạo Thần dần hồi phục sự sống, thân thể nhẹ run rẩy.

Thật lạnh. Long Hạo Thần chỉ thấy mình như ngâm trong nước đá, lạnh đến cả người run run. Đầu óc chết lặng dần nhúc nhích, cảm giác lạnh lẽo khiến hắn không ngừng rùng mình, dường như bị lạnh giá bừng tỉnh.

Trong mắt một mảnh vàng rực. Quang nguyên tố nồng đậm khiến khí lạnh quanh người hắn dường như giảm vài phần.

Đây, đây là chỗ nào? Địa ngục ư?

Long Hạo Thần bản năng nhấc tay ấn ngực mình. Hắn kinh ngạc phát hiện lỗ hổng trước ngực đã biến mất. Dường như có trái tim đang nhảy, như có máu chảy xuôi trong người. Nhưng tu vi cường đại của hắn thì không còn sót lại chút gì, cảm giác suy yếu trùng kích đầu hắn.

"Ngươi đã tỉnh?" Thanh âm già nua hấp dẫn lực chú ý của Long Hạo Thần. Hắn ngước mắt liền thấy quan tài khổng lồ và linh hồn bềnh bồng trên không trung.

"Người là ai? Đây là đâu?" Long Hạo Thần phản xạ hỏi.

Lúc này tinh thần hắn còn đang mê mang, chỉ là người dần bớt lạnh hơn. Quang nguyên tố tinh thuần trong không khí khiến hắn cảm thấy rất thoải mái, nội linh lực hình như cũng vì có Quang nguyên tố rót vào mà từ từ hồi phục, coi như ấm áp hơn chút.

"Đây là tầng thứ bảy tháp Vĩnh Hằng, chắc hẳn ngươi đã biết ta là ai rồi chứ." Y Lai Khắc Tư bình thản nói.

Long Hạo Thần kinh ngạc, lập tức tỉnh táo lại.

"Cái gì? Đây là tầng thứ bảy tháp Vĩnh Hằng? Vậy, vậy người là…sao tôi tới đây được!"

Y Lai Khắc Tư chỉ hướng bên cạnh hắn, nhàn nhạt nói.

"Là cô ta mang ngươi tới."

Long Hạo Thần theo ngón tay y nhìn sang. Ngay sau đó, thân thể hắn đông cứng, há to miệng, mắt trợn tròn. Hắn bỗng phát hiện mình không thể phát ra một chút thanh âm, toàn thân như bị đóng đinh đứng đó không động đậy.

Đó, đó là Thải Nhi, ngực bị mở ra máu tươi đầy đất.

Thải Nhi mất đi sự sống, mặt trắng như tờ giấy.

Thải Nhi, Thải Nhi, Thải Nhi của tôi sao lại như thế này.

Giữ động tác cứng ngắc này cỡ nửa chén trà, Long Hạo Thần vẫn không động đậy.

Thanh âm của Y Lai Khắc Tư vang bên tai hắn.

"Cô ta đeo Giai Điệu Vĩnh Hằng của ta cho đưa ngươi, cõng xác ngươi thông qua thử thách khó khăn từng tầng đi đến đây. Cô ta nói ngươi là truyền nhân của ta, muốn ta sống lại ngươi. Ngươi nên biết mình chết như thế nào, ngươi đã mất trái tim, coi như dùng Vong Linh ma pháp của ta, muốn hồi sinh cho ngươi cũng cần trái tim sống. Cho nên cô ta đưa tim mình cho ngươi."

"Không!!!" Long Hạo Thần ngửa đầu bi thương thét gào.

*Bùm!* một tiếng hắn quỳ xuống đất, nhào tới người Thải Nhi, ôm chặt thân thể mềm mại, nước mắt tuôn trào.

Xác Thải Nhi lạnh lẽo như vậy, lạnh buốt tựa như băng ngàn năm. Long Hạo Thần chỉ thấy máu trong người mình tại khoảnh khắc này đông lại.

"Sao em ngốc như vậy, sao em ngốc vậy chứ! Thải Nhi, chẳng lẽ em cho rằng, em chết rồi anh có thể một mình sống sao?"

Long Hạo Thần đột nhiên xoay người nhìn Y Lai Khắc Tư.

"Tiền bối, tôi cầu xin ngài đem trái tim trả lại cô ấy. Chắc chắn ngài có cách đúng không? Cầu ngài sống lại cô ấy!"

Y Lai Khắc Tư lạnh lùng nói.

"Ngươi cho rằng đang chơi đùa sao? Di chuyển trái tim có thể tuần hoàn chắc? Huống chi dù ta làm được, ngươi mất đi trái tim thì vẫn sẽ chết."

Nói đến đây, giọng y đột nhiên biến nhu hòa.

"Người đã chết rồi, cô ta dùng trái tim mình sống lại ngươi, là hy vọng tim cô ấy có thể hòa thành một với ngươi, vậy thì các ngươi có thể không bao giờ tách ra. Chẳng lẽ ngươi không hiểu nỗi khổ của cô ấy sao? Ngươi là đệ tử ta chọn, đến đây đi, cũng nên kế thừa lực lượng từ ta rồi. Nơi nào không có hoa cỏ? Ưu tú như ngươi tương lai chắc chắn sẽ tìm được cô gái càng tốt hơn cô ta. Hơn nữa chỉ có sống sót mới báo thù được. Nếu ngươi không chết, cô ta sẽ không vì muốn sống lại ngươi mà chết. Ngươi nên đi tìm kẻ giết ngươi để báo thù mới đúng, chứ không phải ở đây yếu hèn bi thương."

"Đứng dậy đi, nhận lấy truyền thừa của Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư ta. Khi ngươi rời khỏi đây, ngươi chính là cường giả mạnh nhất thế giới nhân loại. Đến lúc đó mọi thứ đều nằm trong quyền sinh sát của ngươi. Dù ngươi muốn bao nhiêu phụ nữ đều được. Đợi ngươi báo thù cho cô ta xong, dùng xác kẻ thù tế bái cô ta."

Long Hạo Thần ôm xác Thải Nhi quay đầu nhìn Y Lai Khắc Tư, ánh mắt hắn thật bình thản. Dường như hắn bị Y Lai Khắc Tư thuyết phục, lúc trước điên cuồng đều giấu đi, cảm xúc theo đó bình tĩnh lại.

Ôm xác Thải Nhi, hắn chậm rãi đứng dậy, lầu bầu.

"Nếu như hai chúng ta chỉ có một sống sót, như vậy cô ấy chết rồi cũng tốt."

Đáy mắt Y Lai Khắc Tư xuất hiện tia sáng lạ lùng, quay đầu nhìn Thải Nhi chân chính bên cạnh mình. Long Hạo Thần không nhìn thấy nhưng y lại thấy. Thanh âm lạnh lùng của y vang bên trong linh hồn Thải Nhi.

"Nhìn thấy chưa, đây chính là người đàn ông ngươi nguyện ý trả giá sinh mạng vì hắn."

Nhưng Y Lai Khắc Tư thất vọng rồi. Bởi vì từ trong mắt Thải Nhi, y chỉ thấy bi thương và yêu sâu vô tận. Dường như nàng không hề nghe thấy lời tuyệt tình của Long Hạo Thần.

"Ngươi còn chưa hiểu rõ sao?" Y Lai Khắc Tư có chút tức giận chất vấn Thải Nhi.

Thải Nhi nhẹ lắc đầu, không thèm nhìn Y Lai Khắc Tư.

"Tôi hiểu rõ, là ngài không hiểu mới đúng. Bởi vì ngài vốn không hiểu anh ấy."

Y Lai Khắc Tư hừ lạnh.

"Không hiểu ư?"

Y chuyển ánh mắt lạnh lùng hướng Long Hạo Thần, trầm giọng nói.

"Ngươi nói đúng, cô ta chết rồi, vì giúp cho ngươi. Ngươi chuẩn bị sẵn sàng nhận lực lượng truyền thừa của ta chưa?"

Long Hạo Thần nhẹ lắc đầu.

"Truyền thừa lực lượng của ngươi? Điều đó với ta lại có ý nghĩa gì? Ngươi là đao phủ. Rõ ràng có thể chất con trai quang minh, nên đem đến ánh sáng cho thế giới nhân loại nhưng cuối cùng lại lựa chọn là đao phủ hắc ám. Ta không thèm truyền thừa lực lượng dơ bẩn của ngươi!"

"Còn sống thống khổ hơn là chết. Nếu ta có thể cùng Thải Nhi sống đến già lão tóc bạc, vậy ta sẽ cố gắng chết muộn hơn cô ấy một chút. Nếu vậy thì lúc cô ấy chết có ta làm bạn bên cạnh, đưa tiễn. Nếu ta chết trước mặt cô ấy, vậy khi sinh mạng cô ấy đi đến tận cùng sẽ cô đơn biết bao."

"Lực lượng cái gì, báo thù cái gì chứ? Mọi thứ không quan trọng với ta. Có lẽ ta còn có rất nhiều trách nhiệm, nhưng sao ta có thể để Thải Nhi của ta chờ đợi."

Nói đến đây, ánh mắt hắn chuyển hướng tay trái của mình.

"Xin lỗi, Nhật Nguyệt Thần Oa, ta khiến ngươi thất vọng rồi. Ta không thể đem ánh sáng đến cho nhân loại. Dù là con trai quang minh, dù ta tự nhận trong lòng không chút tạp chất, nhưng ta vẫn có một điểm yếu vĩnh viễn không thể thay đổi. Hãy để ta làm theo ý mình một lần, ích kỷ một lần vì mình đi. Thải Nhi, em chậm chút, anh đến đây."

Tay trái ôm Thải Nhi, hắn cúi đầu, hôn sâu bờ môi của nàng. Hắn nâng lên tay phải, vừa mới hồi phục một chút linh lực đều ngưng kết bề mặt bàn tay phải, đột nhiên vỗ xuống đỉnh đầu mình.

"Không được chết!" Y Lai Khắc Tư kiềm không được hét to, linh hồn chớp mắt bay tới trước mặt Long Hạo Thần, chộp lấy cánh tay hắn.

Long Hạo Thần ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn y.

"Ngươi có tư cách gì ngăn cản ta?"

Không biết vì sao, lực lượng linh hồn cường đại như Y Lai Khắc Tư mà bị ánh mắt lạnh lùng của Long Hạo Thần liếc một cái chợt đánh rùng mình, không thể thốt ra lời phản đối hắn.

"Cút đi!" Long Hạo Thần nổi giận gầm lên, mạnh vùng ra.

Y Lai Khắc Tư lại dùng sức tóm chặt tay hắn.

"Chẳng lẽ trên thế giới này không có thứ gì khiến ngươi lưu luyến sao? Chẳng qua vì tình yêu nam nữ mà muốn chết, đáng giá sao?"

Long Hạo Thần khinh thường cười.

"Nghe ngươi nói vậy, chắc ngươi vốn không hiểu cái gì là yêu. Yêu đến sâu đậm sẽ biến bình thản, yêu càng sâu thì càng nồng. Không còn cô ấy, tim ta đã chết, bất cứ vương vấn trên thế gián không còn ý nghĩa gì với ta. Thế giới này với ta đã không còn sắc màu, đừng cản trở ta đi tìm Thải Nhi nữa. Ngươi cho rằng kéo lại tay ta thì ta không chết được ư?"

Nói xong đôi mắt Long Hạo Thần bỗng biến sáng ngời. Có thể mơ hồ thấy trong con mắt hắn dường như có lửa vàng hừng hực cháy.

"Thằng khốn, ngươi điên rồi!" Y Lai Khắc Tư tức ói máu rống lên, cũng chỉ một ngón tay vào giữa trán Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần bị y chỉ một cái bay ra ngoài, nặng nề đụng vào vách tường tầng thứ bảy tháp Vĩnh Hằng.

Nếu Y Lai Khắc Tư hành động chậm một giây, linh hồn Long Hạo Thần sẽ bốc cháy, khi đó đừng nói là Vong Linh pháp sư, coi như là thần linh cũng không thể hồi sinh hắn.

Đụng vào vách tường bắn ngược lại, Long Hạo Thần vẫn ôm chặt Thải Nhi. Tay phải lại nâng lên, hắn chẳng chút do dự vỗ hướng đầu mình.

Điên cuồng, Y Lai Khắc Tư từ ánh mắt bình thản của Long Hạo Thần cảm nhận sự điên cuồng chưa từng có, bi thương tâm đã chết, có lẽ đây mới là ý nghĩa chân chính ánh mắt của hắn.

"Cô ấy còn sống."

Bốn chữ đơn giản so với bất cứ ngăn cản nào càng có hiệu quả. Tay phải Long Hạo Thần khựng trên đỉnh đầu, cúi đầu nhìn hướng Thải Nhi, hắn vẫn không thấy một chút sự sống.

Nhưng cùng lúc đó vang lên thanh âm như khóc như than.

"Hạo Thần."

Thải Nhi trong ngực Long Hạo Thần hóa thành từng điểm sáng vàng biến mất. Bên cạnh Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư xuất hiện một Thải Nhi người sống. Thân hình chợt lóe, nàng vọt vào vòng tay hắn, cao giọng khóc rống.

Thân thể Thải Nhi ấm áp, nước mắt của nàng chốc lát đã thấm ướt vạt áo Long Hạo Thần. Đôi tay nàng mạnh mẽ như vậy, ôm siết hắn.

"Thải Nhi, Thải Nhi, Thải Nhi, Thải Nhi, Thải Nhi…" Long Hạo Thần không ngừng gọi tên nàng. Hắn muốn khóc nhưng không chảy ra giọt lệ nào. Niềm vui mất đi rồi lại có được khiến linh hồn chết lặng của hắn rốt cuộc xuất hiện chút ánh sáng. Ôm nàng thật chặt, quai hàm hắn run run, tiếng kêu tràn ngập nghẹn ngào.

Nhìn đôi nam nữ ôm nhau, Tử Linh Thánh Pháp Thần, Trường Miên Thiên Tai Y Lai Khắc Tư khô cằn nói.

"Các ngươi thắng."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334
Tiến »