Thạch Lam Tuyển Tập

Lượt đọc: 3577 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Sơ Lược Tiểu Sử. Phần I:Truyện Ngắn:Đứa Con Đầu Lòng. Nhà Mẹ Lê. Trở Về. Một Cơn Giận. Tiếng Chim Kêu. Người Bạn Trẻ. Cái Chân Què. Đói. Một Đời Người. Người Lính Cũ. Người Bạn Cũ. Hai Lần Chết. Gió Lạnh Đầu Mùa. Những Ngày Mới. Duyên Số. Cô Áo Lụa Hồng. Bắt Đầu. Người Đầm. Hai Đứa Trẻ. Đứa Con. Trong Bóng Tối Buổi Chiều. Cuốn Sách Bỏ Quên. Dưới Bóng Hoàng Lan. Tối Ba Mươi. Cô Hàng Xén. Tình Xưa. Sợi Tóc. Phần II:Tiểu Thuyết:Ngày Mới:Phần Thứ Nhất:Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Ngày Mới:Phần Thứ Hai:Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Phần III:Ký Sự Hà Nội Băm Sáu Phố Phường. Những Biển Hàng. Người Ta Viết Chữ Tây. Hàng Mứt, Hàng Đường, Hàng Muối Trắng Tinh. Quà Hà Nội. Vẫn Quà Hà Nội. Phụ Thêm Vào Phở. Bổ Khuyết. Bún Sườn Và Canh Bún. “Mìn Páo” Và “Giầy Giò”. Còn Quà Hà Nội. Những Thứ “Chuyên Môn”. Bánh Đậu. Bánh Khảo, Kẹo Lạc. Một Thứ Quà Của Lúa Non: Cốm. Quà ... Tức Là Người. Vài Thứ Chuyên Môn Nữa. Những Chốn Ăn Chơi. Chợ Mát Ban Đêm. Bà Cụ Bán Xôi. Hàng Nước Cô Dần. Các Hiệu Cao Lâu Khách. Phần IV:Tiểu Luận Phê Bình:Theo Dòng.
Tiến »
Những Biển Hàng.

❊ ❊ ❊

Dã có nhiều người nhận ra rằng phố Hàng Đào là của... loài vật. Ở đây, có đủ để làm một gánh xiếc. Trước hết có hiệu trâu vàng, đi với hiệu chuông cũng vàng, hẳn thế. Ấy là câu chuyện huyền thoại của ông Khổng Minh Không đã được hình tượng ra bằng hai cái biển. Rồi đến hiệu bò vàng, cá chép vàng (cá chép hóa long thì đúng hơn và con cá này đã trái tật chạy lên Hàng Ngang rồi), con lạc đà (không biết đến đây để làm gì?), con gà sống (kim kê hẳn thôi), con hươu sao, con kỳ lân, con phượng (lai hoàng), con rùa rùa (kim quy), con rùa rùa này về núi rồi, con vịt che ô, con voi (con này cũng về rừng), và con tê giác. Các nhà hàng còn lâu mới dùng hết được tên các loài vật. Và chúng ta nên nhận rằng trong các con vật đã dùng, không có con nào dữ cả. Con tê giác thì kể là vật dữ, nhưng con tê giác ở Hàng Đào thì lành lắm: nó không cắn ai bao giờ. Không có hổ vàng hay sư tử vàng, chẳng hạn. Vì những con vật trên kia là những con vật thần linh chăng, hay là những con vật chỉ lành có thể gợi lòng tin của khách mua? Con trâu, con hươu, con bò... những con vật này có làm hại được ai bao giờ đâu? Vào nhà con trâu, con hươu mua vải, lụa, chắc không bị hớ, chắc sẽ được nhà hàng tiếp đãi niềm nở và tử tế (như các bà bán hàng Việt Nam biết tiếp khi khách chỉ mặc cả mà không mua, hay muốn mua mà trả rẻ), và nếu họ có bị dại như một con bò thì cũng được an ủi rằng ít ra cũng là một con bò vàng.

Tôi chỉ không hiểu tại sao bỗng dưng lại có con lạc đà. Con vật này hình như lạc loài vào đám ấy, giữa những con vật mà nó không quen bao giờ. Người phương Tây khinh ai thường gọi: cái anh lạc đà ấy... Theo nghĩa đó thì con lạc đà ám chỉ nhà hàng hay khách mua hàng?

Chúng ta còn phải hỏi tại sao con vật khác không được dùng, và tại sao địa phận chúng chỉ có phố Hàng Đào thôi. Lên đến Hàng Ngang, xuống đến Bờ Hồ, là đã không có loài vật rồi (con cá hóa long lên Hàng Ngang là trái với lẽ trời).

Có một người kể chuyện với tôi rằng đó là tại nhà hàng ganh tị nhau. Nguyên hồi bấy giờ phố hàng Đào còn hẹp, nhà hai bên phố không cách nhau xa mấy. Có hai ông chủ hiệu to, ngẫu nhiên một hôm cùng có một ý, là lấy con hươu làm biểu hiệu. Hai con hươu cùng treo một lúc. Có nhiều sự nhầm lẫn xảy ra về sau, nhưng hai ông cùng ganh, không ông nào chịu đổi con khác. Như thế được một năm. Rồi bỗng nhiên, một ông lấy ngay con báo làm biểu hiện, và phao ngôn lên rằng chỉ ít lâu bữa là báo sẽ cắn hươu chết. Ông chủ hiệu kia tức khí lấy biển hiệu con hổ và phao ngược lại. Ông chủ hiệu này chẳng chịu kém đổi ngay con báo ra con sư tử. Ông kia cũng lập tức đổi ra con voi. Đến con voi thì ông này tức quá: vì không có con nào khỏe hơn con nữa. Voi đứng đầu trong giống vật rồi. Chỉ có cách làm con voi hơn. Thế rồi ông làm con voi to hơn. Ông kia cũng chẳng chịu kém, lại làm con voi to hơn nữa. Hai con voi cứ thi nhau mà to mãi ra. Phố thì hẹp, cho nên một ngày kia hai con voi đụng vòi nhau, lấp cả lối đi.

Việc đến cửa quan. Ông quan phân xử, bắt voi hai bên đều bé lại, và ra lệnh từ đấy chỉ được dùng những con vật hiền (như voi chẳng hạn) làm biển hàng mà thôi. Những con vật dữ như báo, hổ, gấu, mèo... đều cấm tiệt.

Ấy là người ta kể cho tôi nghe câu chuyện như thế. Chuyện chả biết có thật hay bịa, nhưng giảng tại sao người ta không dùng các thú vật dữ thì có (tuy vậy, con tê giác?), còn tại sao các vật chỉ có phạm vi phố Hàng Đào, không lên Hàng Ngang, không xuống Bờ Hồ, thì tuyệt nhiên không.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Sơ Lược Tiểu Sử. Phần I:Truyện Ngắn:Đứa Con Đầu Lòng. Nhà Mẹ Lê. Trở Về. Một Cơn Giận. Tiếng Chim Kêu. Người Bạn Trẻ. Cái Chân Què. Đói. Một Đời Người. Người Lính Cũ. Người Bạn Cũ. Hai Lần Chết. Gió Lạnh Đầu Mùa. Những Ngày Mới. Duyên Số. Cô Áo Lụa Hồng. Bắt Đầu. Người Đầm. Hai Đứa Trẻ. Đứa Con. Trong Bóng Tối Buổi Chiều. Cuốn Sách Bỏ Quên. Dưới Bóng Hoàng Lan. Tối Ba Mươi. Cô Hàng Xén. Tình Xưa. Sợi Tóc. Phần II:Tiểu Thuyết:Ngày Mới:Phần Thứ Nhất:Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Ngày Mới:Phần Thứ Hai:Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Phần III:Ký Sự Hà Nội Băm Sáu Phố Phường. Những Biển Hàng. Người Ta Viết Chữ Tây. Hàng Mứt, Hàng Đường, Hàng Muối Trắng Tinh. Quà Hà Nội. Vẫn Quà Hà Nội. Phụ Thêm Vào Phở. Bổ Khuyết. Bún Sườn Và Canh Bún. “Mìn Páo” Và “Giầy Giò”. Còn Quà Hà Nội. Những Thứ “Chuyên Môn”. Bánh Đậu. Bánh Khảo, Kẹo Lạc. Một Thứ Quà Của Lúa Non: Cốm. Quà ... Tức Là Người. Vài Thứ Chuyên Môn Nữa. Những Chốn Ăn Chơi. Chợ Mát Ban Đêm. Bà Cụ Bán Xôi. Hàng Nước Cô Dần. Các Hiệu Cao Lâu Khách. Phần IV:Tiểu Luận Phê Bình:Theo Dòng.
Tiến »