Tế Công Hoạt Phật

Lượt đọc: 4509 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »
Chương 224
về linh ẩn thầy trò gặp mặt.

❊ ❊ ❊

Tế Điên vừa về đến chùa Linh Ẩn, nơi đó mới vừa thả Thiên Tải Trường Tụ Chữ Đạo Duyên đang cùng sư huynh Tôn Đạo Toàn bày tỏ nỗi niềm xa cách thì Tế Điên bên ngoài bước vào. Hai người vội bước tới hành lễ, nói:

- Sư phó mới về!

- Hai người hãy dậy đi! Tế Điên nói.

Chữ Đạo Duyên nói:

- Phải sư phó về sớm một bước thì gặp con đà long đang quấy phá ở đây, bị tôi dùng Trang tiên đại bắt lại. Tôi không nỡ hại nên thả nó đi rồi.

- Ta biết rồi! Tế Điên nói.

Tôn Đạo Toàn nói:

- Sư phó từ đâu về đây?

- Ta từ phủ Thường Châu về đây, ta lại có việc khẩn cấp nữa, hai con ở lại đây nhé. Ta vào thăm Lão phương trượng rồi lại phải đi nữa.

Chữ Đạo Duyên hỏi:

- Sư phó có việc gì khẩn yếu mà vội vàng thế?

Tế Điên đằng hắng một tiếng, nói:

- Thôi đừng nhắc tới. Chỉ tại tiểu sư huynh Ngộ Thiền các con đến núi Vạn Hoa bắt Thiệu Hoa Phong, phóng hóa đốt tiêu Thánh giáo đường, gây ra chuyện Bát ma đối địch với tạ Ta hẹn với Bát ma rằm tháng này gặp nhau ở chùa Kim Sơn. Bát ma chắc chắn đã bày Ma hỏa kim quang trận, Hòa thượng ta gặp một trường Hỏa ma này, không thể không đi. Ta phải gặp Lão hòa thượng có chút việc khẩn yếu, hai con ở đây giữ chùa cho ta, ngàn muôn lần chớ nên rời khỏi nơi này đấy nhé!

Tôn Đạo Toàn, Chữ Đạo Duyên hai người gật đầu vâng dạ. Tế Điên mới đi thẳng ra sau gặp Lão phương trượng, miệng nói:

- Sư phó ở trên, đệ tử là Đạo Tế tham kiến sư phó!

Lão phương trượng Nguyên Không nhìn thấy, miệng niệm:

- Nam mô A Di Đà Phật! Thiện tai, thiện tai! Đạo Tế đã về đó hử? Tốt quá! Thầy trò ta gặp mặt, ta có một việc này muốn uỷ thác cho ngươi.

Tế Điên gật đầu nói:

- Con đã biết, con về là vì việc đó, xin lão nhân gia cứ yên tâm. Hiện giờ con phải đi, con hẹn với Bát ma rằm tháng này gặp nhau tại chùa Kim Sơn. Về Ma nạn này chắc là thoát không khỏi, xong việc, ngày đó con sẽ về, quyết không lỡ việc đâu.

- Tốt lắm! Hiện giờ ở đây còn có một cái âm quả, ngươi cũng nên làm cho xong.

- Con biết rồi, con xin đi đây! Con phải đến thành Lâm An, luôn tiện thăm mấy người bạn.

Nói rồi Tế Điên quay quả đi ra ngoài, lại dặn bọn Tôn Đạo Toàn phải nên coi chùa cẩn thận, không nên đi xạ Chữ Đạo Duyên nói:

- Sư phó yên tâm, chẳng cần dậy đôi ba lần làm chi.

Tế Điên Mới ra khỏi chùa Linh Ẩn xuống núi đi vào thành Tiền Đường. Đang đi, Tế Điên bỗng thấy có rất nhiều quan quân trong xe, chính là Phong lý vân yên Lôi Minh, Thánh thủ bạch viên Trần Lượng, Phi thiên hỏa tổ Tần Nguyên Lượng, Lập địa ôn thần Mã Diêu Hùng. Họ đều bị xiềng tay chân cả, Tế Điên thấy rồi bắt rùng mình, đưa tay án linh quang biết rõ cả, miệng niệm:

- A Di Đà Phật! Thiện tai, thiện tai!

Tế Điên thấy vậy, lật đật nép qua một bên cho bốn người không thấy. Bốn người tại sao lại bị bắt? Trong đó tất cả có một duyên cớ. Thật là: Trời có hiện tượng gió mây bất chợt, người có việc họa phước bất ngờ.Nhân vì Hữu thừa tướng đương triều là La Bôn có một đứa con tên là La Thanh Viễn đang làm Tri phủ ở phủ Chiêu Thông tại Vân Nam. Hắn ta có hai nàng ái thiếp, một nàng tên là Vô song nữ Đỗ Thái Thu, một nàng tên là Trại dương phi Lý Lệ Nương. Hai nàng đều có sắc đẹp thiên kiều bá mị, vạn thú phong lưu. La Thanh Viễn yêu họ nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. hắn ta vốn là đồ đệ tửu sắc, từ khi đáo nhiệm ở phủ Chiêu Thông đến nay, ra sức bóc lột bòn rút. Làm được Tri phủ 6 năm, hết hạn, tiền kiếm được trong tay cũng đủ, nên cáo hưu. Cha hắn ta là Thừa tướng đương triều, dưới một người mà trên muôn người, cũng thuộc loại tham quan. Trong nhà không phải chỉ hắn ra làm quan, La Thanh Viễn muốn trở về nhà hưởng phúc nên đãi lãnh bọn thủ hạ, tùng nhân, vú em, a hoàn, tỳ thiếp kêu chất lên xe la xe lừa, giao cho bảo tiêu lãnh mệnh đem gia quyến trở về. Trên đường đi, đói ăn khát uống, sáng đi tối ngủ. Ngày kia đi đến Kim Sa Lãnh tại phủ Trấn Giang, ở trong khách điếm. Canh ba đêm đó, La Thanh Viễn cùng hai ái thiếp ăn uống xong, sửa soạn đi nghỉ. Bỗng từ nóc nhà nhảy xuống mấy tên giặc đều cầm cương đao, hô lớn:

- Ta là Phi thiên hỏa tổ Tần Nguyên Lượng, Lập địa ôn thần Mã Diêu Hùng, Phong lý vân yên Lôi Minh, Thánh thủ bạch viên Trần Lượng. Chúng ta ra ngoài hành hiệp tác nghĩa, giết tham quan, chém ác bá, dẹp ác an dân, trộm của bất nghĩa giúp nhà nghèo hèn. Chỉ vì mi ở phủ Chiêu Thông vơ vét bòn rút của dân, tiền bạc này cũng là đồ bất nghĩa nên bọn ta đến cướp lại đây.

Nói xong cướp hai nàng ái thiếp Trại dương phi Lý Lệ Nương, Vô song nữ Đỗ Thái Thu cõng đi mất. Gia đình và bảo tiêu ngăn chặn đều bị thương cả nên đành bó taỵ Họ cướp đi vàng bạc áo quần, đồ trang sức, châu ngọc và đồ tế nhuyễn rất nhiều. Hai nàng ái thiếp bị cướp mất, La Thanh Viễn lòng đau như xé tâm can, như điên như dại. Sai gia nhân đến phủ Trấn Giang trình báo việc cướp của cướp người và kêu quan Tri phủ gấp biện án. La Thanh Viễn bảo gia nhân ở lại đó giữ gìn, còn mình lên khoái mã chạy thẳng về kinh độ Về đến tướng phủ gặp phụ thân là La Bôn, La Thanh Viễn cất tiếng khóc lớn. la Bôn hỏi:

- Con ơi, chuyện gì thế? Chuyện gì mà bi lụy như thế này?

La Thanh Viễn mới đem chuyện hai nàng ái thiếp bị bắt đi trong đêm và bọn cướp tự xưng tên họ nói lại cho cha hay, và nói:

- Cha ơi, nếu không bảo Tri phủ Trấn Giang tìm hai ái thiếp trở về, chắc con không sống nổi.

La Thừa tướng nghe nói, giận đến nỗi mặt mày đổi sắc, nói:

- Được rồi! Hay cho bọn giặc! Thiệt là lớn mật. Dám giỡn mặt với ta hả?

Nói xong làm ngay công văn, sức truyền phủ Trấn Giang phải bắt giặc ngay để tìm hai nàng ái thiếp. Quan phủ Trấn Giang tiếp được văn thư, tự nghĩ: "Vụ án này biện không xong, chiếc mũ sa e khó giữ đa! Đâu nên chọc giận La Thừa tướng!". Quan Tri phủ gấp quá, dán cáo thị rằng:

" Hễ ai biết được bọn giặc bốn người Tần Nguyên Lượng ở đâu, đưa tin sẽ thưởng 200 lượng bạc, nếu ai bắt được đưa đến nộp quan sẽ thưởng 500 lượng bạc".

Phi thiên hỏa tổ Tần Nguyên Lượng và Lập địa ôn thần Mã Diêu Hùng từ vụ Ở viện Di Lặc trở về không ra ngoài nữa, tự xem mình tách rời khỏi giới lục lâm, định ở trong nhà an vui ngày tháng. Tần Nguyên Lượng có một người em vợ họ Miêu tên Phối, gia đình trước kia cũng khá giả. Từ khi cha mẹ chết, Miêu Phối ra ngoài ăn chơi cờ bạc đủ thứ, đến nỗi tiêu sạch cả gia tài sự nghiệp cha mẹ để lại. Sau đó kiếm Tần Nguyên Lượng mượn khi 30 lượng, khi 20 lượng. Tần Nguyên Lượng nghĩ tình bà con, mỗi lần ượn là mỗi lần khuyên nhắc. Sau đó hắn không dám mở miệng mượn nhiều, chỉ 10 lượng, 8 lượng thôi. Tần Nguyên Lượng cũng chọ Sau lại mượn nữa, khi thì 3 lượng, 2 lượng, sau rút lại còn 3 đuếu, 2 điếu tiền đem đi đánh bạc thua nốt, rồi cứ đến mượn mãi. Phần Lôi Minh, Trần Lượng sau khi khỏi án oan về nhà, hôm đó đi kiếm Tần Nguyên Lượng, Mã Diêu Hùng, bốn anh em đang xúm quanh một chỗ chuyện trò. Vừa hay Miêu Phối đến kiếm anh rể mượn tiền. Mã Diêu Hùng trước đây thay Tần Nguyên Lượng cho hắn mượn mấy mươi lượng bạc và nói với hắn:

- Cầm tiền này về lo buôn bán, đừng lại nữa nghe.

Hôm nay thấy Miêu Phối lại đến, Mã Diêu Hùng vốn là người trực tính, nói:

- Miêu Phối, chú thiệt là người không biết xấu hổ! Lần trước tôi cho chú 15 lượng, lần thứ hai 10 lượng, lần thứ ba 15 lượng, lần thứ tư 5 lượng. Chú nói: Từ nay về sau cải tà quy chánh. Sao bây giờ chú lại đến mượn tiền? Anh rể chú cung ứng tiền cho chú thua bạc à? Hôm nay tôi phải dạy chú một bài học mới được.

Tần Nguyên Lượng cũng muốn đánh hắn. Lôi Minh, Trần Lượng ở một bên khuyên giải. Nói tới nói lui rồi cũng cho hắn hai điếu tiền, bảo hắn đi đi. Nào đâu tên tiểu tử này lại sanh lòng tà, lấy cừu báo ân. Hắn nghĩ thầm: "Hiện nay phủ Trấn Giang đang dán cáo thị bắt bốn người Tần Nguyên Lượng, Mã Diêu Hùng, Lôi Minh, Trần Lượng, nếu ai đưa tin sẽ thưởng 200 lượng. Sao mình không đưa tin để được thưởng 200 lượng nhỉ?". Tên tiểu tử này đâu kể gì đến việc thương luân bại lý, chỉ cần tiền đến tay là được. Hắn lập tức đến công phủ Trấn Giang, nói:

- Xin chào, vị nào trực ban đây?

Vị trực ban là Lưu Lai nói:

- Chuyện gì thế?

- Tôi đến đưa tin đây. Tần Nguyên Lượng, Mã Diêu Hùng, Lôi Minh, Trần Lượng, tôi biết chỗ ở của họ.

- Chú nói có thiệt không?

- Làm sao mà giả được?

Trị nhật ban cho người canh giữ Miêu Phối rồi chạy vào báo lại. Đương lúc quan Tri phủ đang lo sốt vó về việc này, thì Lưu lai vào nói:

- Bẩm đại nhân, bên ngoài có một người đưa tin, nói rằng biết chỗ của bọn Tần Nguyên Lượng.

- Được!

Lão gia nói rồi truyền lập tức thăng đường, dặn đem người đưa tin lên. Miêu Phối đến trước công đường quỳ xuống. Quan phủ hỏi:

- Ngươi họ gì?

Tiểu nhân họ Miêu, gọi là Miêu Phối. Tôi biết Tần Nguyên Lượng, Mã Diêu Hùng, Lôi Minh, Trần Lượng bốn người gây án ở Kim Sa Lãnh. Tôi với Tần Nguyên Lượng là chỗ bà con, tôi với bọn họ bình thường không cừu, không oán, nhơn vì lão gia dán bố cáo, mắc tội để giặc trốn thoát. Vì thế tiểu nhân mới đến đây đưa tin.

- Được! Quan phủ nói. Ta chỉ cần ngươi nói thật là được. Hiện giờ chúng ở đâu? Ta phái người bắt chúng rồi sẽ thưởng ngươi 200 lượng bạc.

- Lão gia phái người đi bắt họ cần phải điều động nhiều quan binh. Bốn người này đang ở Tần gia trang nơi đường phía Bắc cửa lớn, sợ e người ít bắt không được.

Tên tiểu tử báo cáo bốn người này rồi, sợ e bọn Tần Nguyên Lượng biết được hắn bán họ, họ đâu tha hắn? Miêu Phối nghĩ: "Chi bằng một cay, hai độc, ba tuyệt chiêu. Cho bọn họ bị bắt, ta được thưởng 200 lượng bạc đem bao nhiêu người đẹp, ăn chơi thỏa thích!". Nghĩ như vậy nên mới xin quan phủ phái nhiều người. Quan Tri phủ hỏi:

- Xin lão gia phái nhiều người!

- Tạo sao phải phái nhiều người?

- Bốn tên này võ nghệ cao cường, ít người quyết bắt không được đâu. Để sổng rồi khó bắt lại lắm!

- Được!

Quan phủ nói xong kêu tạm đem Miêu Phối giam lại, lập tức điều hai trăm quan binh giữ dinh, 100 khoái thủ tại nha môn. Đại ban đầu Trần Vĩnh, Lý Thái đái lãnh 300 người đến vây chặt cổng nhà Tần Nguyên Lượng. Quan binh đến gõ cửa, gia nhân bước ra hỏi:

- Tìm ai?

Trần đầu nói:

- Tìm Tần gia, Mã gia, Lôi gia, Trần gia, gặp mặt bốn vị đó rồi sẽ nói:

Gia nhân đi vào thưa lại. Bốn người hãy còn đang ngủ, thấy mình không làm điều gì hổ thẹn, lập tức đồng bước ra. Tần Nguyên Lượng hỏi:

- Các vị Ban đầu, có việc gì thế?

Trần Vĩnh nói:

- Việc làm của bốn anh phạm pháp rồi.

Bốn người ngạc nhiên, hỏi:

- Việc gì phạm pháp đâu?

Trần Vĩnh nói:

- Việc của các anh làm mà còn hỏi nữa à?

Nói xong hô rút dây sắt trói nghiến bốn người lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »