Tất Cả Bắt Đầu Từ Lúc Gặp Nhau (Quyển 1)

Lượt đọc: 2965 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 137
vụ án thứ 6: bóp méo của abe khan.

❊ ❊ ❊

Sự việc trải qua một tuần.

Tư Đồ ở trong bệnh viện muốn mốc meo, Lâm Diêu rốt cuộc cũng chịu làm thủ tục xuất viện cho hắn, hắn cảm giác mình rốt cuộc cũng thoát khỏi khổ ải trần gian.

Đàm Ninh sau khi được trị liệu trong bệnh viện, cuối cùng cũng bảo vệ được tính mạng, đang trong thời kỳ dưỡng bệnh.

Bệnh viện Hằng Sinh mất một bác sĩ khoa giải phẫu, một bệnh nhân, bởi vậy, tổ chuyên án cũng không giải tán.

Tiếp tục do Dương Lỗi làm tổ trưởng điều tra tung tích của Đồng phu nhân, Cát Đông Minh trở về làm tổ trưởng tổ trọng án, duy trì quan hệ mật thiết với tổ chuyên án.

Đồng Hạo cũng tỉnh, lời tự thuật hoàn toàn ăn khớp với suy luận của Tư Đồ.

Lúc Đồng Nhã biết mình không phải là con ruột, gần như tan vỡ, Đồng Triết lại nói mãi mãi xem cô là em gái của mình, có điều, hắn muốn thận trọng khảo nghiệm em rể một chút.

Tả Khôn mang Y Thiếu An về Pháp, trước khi đi còn đối với Tư Đồ kiểu sẽ không buông tha, bị Y Thiếu An quả quyết xách đi.

Mọi người hầu như đều khôi phục cuộc sống bình thường, nhưng chỉ có một người…

Hai người rời khỏi bệnh viện, lập tức tới thăm Đường Sóc đang ở bệnh viện quan sát.

Mới vừa tới cửa phòng bệnh, đã nhìn thấy anh hai của Đường Sóc.

“Xin chào, Tiểu Đường sao rồi?” Lâm Diêu rất lễ phép chào hỏi, vẫn nể mặt Đường Sóc.

Lắc đầu, biểu tình của đối phương buồn khổ nói rõ tất cả.

Nhưng mà, thái độ đối với Tư Đồ và Lâm Diêu vẫn ổn, “Vẫn vậy, cái gì cũng không nhớ, kể cả tên mình.”

“Bác sĩ nói thế nào?” Tư Đồ nhìn người ngồi ngây ngô trên giường bệnh trong phòng, lòng ẩn đau.

“Còn có thể nói gì, muốn nó tịnh dưỡng một thời gian, chúng tôi đã thử rất nhiều cách, tình hình vẫn không có gì tiến triển.

Ba tôi muốn đưa ra nó nước ngoài điều trị.”

Lúc này, Tư Đồ nhìn thấy Diệp Từ cầm quyển sách tới, thấy có chút kì lạ.

“Tiểu Đường đối xử với Diệp Từ thế nào?”

“Tiểu Đường cho rằng Diệp Từ là bạn nó, từ lúc tỉnh lại vẫn gọi hắn là anh Diệp.

Diệp Từ cũng chưa nói cho nó biết quan hệ của cả hai.”

“Các anh đồng ý để Diệp Từ canh giữ Tiểu Đường?”

“Nói thế nào đây, ba tôi cũng ngầm cho phép, hắn cứu Tiểu Sóc, mặc kệ ba tôi uy hiếp hắn thế nào, hắn đều nói cho dù bị bắt vào ngục giam, trước đó hắn vẫn phải ở cạnh Tiểu Sóc bằng mọi giá.

Cho nên, chúng tôi đều chấp nhận cả rồi.

Nhưng mà, Tiểu Sóc có thể nhớ được chuyện ngày trước không, cái này khoan bàn đến.

Nếu như mãi mãi không nhớ ra… Hắn và Tiểu Sóc cũng sẽ phải kết thúc.”

Tư Đồ không muốn đối diện với sự thật này, tình cảm Diệp Từ đối với Đường Sóc rất sâu đậm, điều này hắn vô cùng rõ ràng, khi nhìn thấy Diệp Từ lấy thân phận là ‘anh Diệp’ ở lại bên cạnh Đường Sóc,Tư Đồ không biết mình có thể làm gì cho bạn mình.

Anh hai của Đường Sóc ra về, Lâm Diêu vốn định đẩy cửa vào, lại bị Tư Đồ cản lại.

“Để hai người họ chút thời gian ở cạnh nhau đi.”

Lâm Diêu thở dài bất đắc dĩ, cùng Tư Đồ rời khỏi bệnh viện.

Năm mới lại bắt đầu, vào một buổi sáng nọ.

Lâm Diêu nằm trên giường miễn cưỡng mở mắt, thân thể mệt mỏi không có sức, nhờ phúc của người nào đó, hại hắn cả đêm vận động kịch liệt, bây giờ lại khát nước muốn chết.

Nhìn thoáng qua người đàn ông ngủ bên cạnh, trên mặt là nụ cười muốn đập, Lâm Diêu đạp cho hắn một phát.

“Hở…” Tư Đồ còn chưa mở mắt, đã ôm lấy Lâm Diêu vào lòng, mơ màng nói, “Sao dậy sớm vậy, ngủ lát nữa đi.

“Đi lấy giùm ly nước đi, cầm thú!”

Đối phương cười hì hì ngồi dậy, đi rót ly nước quay lại, hầu hạ người yêu uống xong, lúc leo lên giường, sinh khí vô cùng dồi dào.

“Đau hông? Để anh xoa cho ha.”

“Hông của tôi ở đằng trước bao giờ vậy?” Đối với Tư Đồ là không thể dung túng, nếu không chắc chắn sẽ leo lên đầu mình ngồi luôn.

Tư Đồ lười biếng làm nũng dựa vào Lâm Diêu, đột nhiên nhớ ra gì đó, đứng dậy bước tới ngăn kéo mở ra lấy đồ.

“Mua vé máy bay rồi, ngày mai đi.”

“Cũng phải nói với tổ trưởng một tiếng, sau khi bị gọi về, tôi còn chưa chính thức đi làm.

Tổ trưởng đã nổi trận lôi đình rồi.” Vụ án vừa kết thúc, Lâm Diêu lập tức được nhận mệnh quay về tổ trọng án, nhưng mà tính tình Lâm Diêu khó chịu, không chịu đi làm, Cát Đông Minh thật sự bó tay, liền lấy danh nghĩa nghỉ phép cho hắn ở nhà.

“Ba tháng rồi, Diệp Từ và Tiểu Đường về quê cũng hơn một tháng, không biết thế nào rồi.

À trước khi đi phải tới nhà Giang Vũ xem thử, anh thật muốn ăn cơm do Tử Hi làm, Giang Vũ thật may mắn.”

“Muốn đi thì gọi nói một tiếng trước, đừng giống lần trước, chọc cho hòa thượng nổi điên.”

“Không trách anh được, ai biết bọn họ đang thương lượng đâu.

Nhưng mà anh không nghĩ tới, tới giờ rồi Giang Vũ còn chưa động vào Tử Hi, bị bất lực?”

Lâm Diêu nổi hắc tuyến, đấm thẳng một quyền vào ngực hắn, kết quả bị hắn xoay người đ è xuống giường.

“Đừng chọc anh, cả đêm còn chưa thỏa mãn được em sao?”

“Nói tiếng người với anh chỉ tổ lãng phí, mẹ nó, anh định đè chết tôi hả, leo xuống! Trước khi đi còn nhiều chuyện phải làm, không rảnh rỗi làm…”

Nụ hôn ngọt ngào cắt ngang lời oán giận của Lâm Diêu, mặc kệ hắn mạnh miệng thế nào, lúc bị hôn vẫn đáp lại nhiệt tình, còn ôm lấy lưng Tư Đồ, hoàn toàn chìm vào thế giới hạnh phúc.

“Chờ lát nữa rồi dậy.”

Lời nói nhỏ vụn vang lên, từng chữ chui vào tai.

“Anh nhẹ thôi, tôi…”

“Đừng sợ, lát nữa anh mua kẹo cho bé ăn ha ~”

“A… Tư Đồ.”

“Gọi Thiên Dạ.”

“… Thiên Dạ…”

“Tổ trưởng, hôm nay Đàm tử xuất viện, anh có đi không?” Một tổ viên của tổ trọng án chui vào phòng Cát Đông Minh hỏi.

“Đi, các cậu xuống lầu chờ tôi một lát.”

Hôm nay Đàm Ninh xuất viện, Cát Đông Minh thật ra đã sớm chờ không nổi.

Theo mấy tổ viên đến cửa chính, đã nhìn thấy Lâm Diêu từ lề đường đối diện đi tới, Cát Đông Minh kêu xe ngừng lại, nhìn Lâm Diêu mặt mày hớn hở.

“Tổ trưởng, hôm nay Đàm Ninh xuất viện phải không, chào hắn giùm tôi.

Chờ tôi về sẽ mời hắn ăn cơm.”

“Trở về? Chờ đã, cậu đi đâu? Thằng nhóc kia, đứng lại đó cho tôi, cậu muốn đi đâu?” Cát Đông Minh vội vã xuống xe, thật sự khó chịu khi thấy tổ viên của mình lớn lối như vậy.

Lâm Diêu xoay đầu nhìn hắn mỉm cười, “Đi ngắm cầu vồng.”

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Cát Đông Minh, Lâm Diêu đi về phía chàng trai mê người đứng không xa bên kia, là người yêu của hắn — Tư Đồ Thiên Dạ.

“Tổ trưởng, đừng nóng, Tiểu Lâm khá đặc biệt mà.”

“Chính vì thế tôi mới tức giận!”

“Nhưng mà Tiểu Lâm thay đổi nhiều thật đó, còn cười nữa, thiếu chút nữa mê hoặc luôn cả em.”

“Ngậm miệng lại đi, coi chừng Tư Đồ giết cậu.”

“Tiểu Lâm bắt đầu thay đổi từ khi nào vậy?”

Cát Đông Minh im lặng, nhàn nhạt nói, “Tất cả bắt đầu từ lúc gặp nhau.”

Ying Ying: Nhắc lần hai, quyển 1 còn nha chưa có hết =)))))

⚝ ✽ ⚝

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tàng yêu