Tặng Quân Một Đời Vinh Hoa

Lượt đọc: 30609 | 9 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130-1 Chương 130-2 Chương 131 Chương 132 Chương 133-1 Chương 133-2 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139-1 Chương 139-2 Chương 140-1 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »
Chương 193
phiên ngoại 3. nhi tử song sinh..

❊ ❊ ❊

Edited by Bà Còm

Tạ Hộ dùng hết sức lực, chỉ cảm thấy bụng hơi chút buông lỏng, một vật thể đã được kéo ra khỏi cơ thể của nàng. Loại cảm giác này nàng đã từng trải qua khi sinh Khang Ninh, nàng biết đó chính là hài tử đã được xuất thế. Quả nhiên chẳng bao lâu, nàng nghe sản ma ma đánh bèm bẹp vài cái trên cái mông nhỏ của hắn, sau đó tiếng khóc lảnh lót liền vang lên.

Tạ Hộ đang định mở miệng muốn xem hài tử, đột nhiên mày nhăn lại, bụng hình như lại có cảm giác rất khác thường, cảm giác này không hề có trong lần sinh sản trước. Tạ Hộ không khỏi hoảng hốt, bắt lấy tay sản ma ma đang đứng một bên nhắc nhở nàng thở sâu, lắp bắp: “Bụng... còn đau.”

Ai ngờ sản ma ma lại vô cùng bình tĩnh bảo Tạ Hộ: “Đúng rồi, còn có một thai nhi nữa, nương nương hãy cố thêm một chút!”

“...”

Còn có... một đứa!

Tạ Hộ khóc không ra nước mắt, cho tới bây giờ mới biết Hoàng Thượng giấu nàng chuyện gì. Bị cơn đau đột kích, rốt cuộc nàng không kịp nghĩ đến chuyện khác, dốc hết sức lực tiếp tục rặn ra.

Lúc Tạ Hộ cảm thấy toàn thân xương cốt rời rạc như bị hơn mười chiếc xe ngựa nghiền qua người, một tiếng khóc lảnh lót khác cũng phát ra. Đến bây giờ, Tạ Hộ mới nước mắt lưng tròng nhìn sang sản ma ma bên cạnh hỏi: “Vậy là... hết rồi chứ?”

Sản ma ma liên tục gật đầu: “Vâng vâng, nương nương, ngài thật có thiên đại phúc khí, sinh hạ hai vị Hoàng tử điện hạ rất khỏe mạnh!”

Những lời này cũng xác thật không phải chỉ là khen suông, vận khí như Tạ Hộ thì toàn bộ phi tử qua các triều đại chưa từng ai có được. Đừng nói đến phi tử, ngay cả Hoàng Hậu cũng chưa từng có ai lập tức sinh hạ hai Hoàng tử, chỉ cần cả đời có thể sinh hạ một nhi tử thì coi như đã có đại phúc. Vậy mà vị nương nương này, vừa mới gả cho Hoàng Thượng không bao lâu liền sinh hạ một nhi tử; lúc này vừa mới trải qua đại điển phong Hậu thì ngay ngày hôm sau liền liên tiếp sinh hai Hoàng tử. Một Hoàng Hậu có ba nhi tử như thế, trong thiên hạ còn có ai càng được phúc khí hơn so với nàng?

Tạ Hộ không có tâm tư nghe lời khen này, mí mắt rốt cuộc không thể mở to được nữa, chớp chớp hai cái liền ngủ mất tiêu.

*Edited by Bà Còm in Wattpad*

Khi tỉnh lại, Tạ Hộ liền nghe được tiếng hừ hừ mềm mại của hài nhi, nhìn theo thanh âm liền thấy Hoàng đế bệ hạ một thân long bào vàng sáng đang cúi đầu trêu đùa với hai bọc tã lót ôm trên tay. Thấy Tạ Hộ xoay người, Hoàng đế liền vội vàng đi tới, ngồi xuống mép giường rồi đưa hai hài tử tới trước mặt nàng: “Xem này, hiện giờ nàng đã thành đại công thần, đưa mắt tìm trên toàn bộ quốc gia cũng không có người nào công tích vĩ đại hơn nàng.”

Gương mặt vốn dĩ tuấn mỹ của Thiên Duyên Đế bởi vì tâm tình sung sướng mà càng trở nên toả sáng. Tạ Hộ kê đầu lên gối lụa tơ tằm màu vàng sáng, mỉm cười với phu quân, sau đó mới quay đầu xem hai cục cưng bảo bối thiếu chút nữa lấy luôn mạng nhỏ của nàng. Hai hài tử thật sự giống nhau như đúc, ngay cả nhúm tóc máu xoăn tít trên đầu cũng giống hệt nhau, mẫu thân là nàng mà cũng không thể phân biệt ai là ai. Thiên Duyên Đế thấy thê tử có chút mơ hồ vội vàng tiến lên giải thích: “Bên trái chính là ca ca, bên phải là đệ đệ; ca ca cái mũi cao hơn một chút, còn khóe miệng của đệ đệ thì hơi nhếch lên.”

Tạ Hộ vẫn không thể phân rõ, đột nhiên nhớ tới một chuyện, quay đầu lại nhìn Hoàng đế bệ hạ đang cười toe toét đến nỗi răng cấm cũng bị lộ ra: “Có phải phu quân đã sớm biết là song thai hay không? Tại sao không nói cho thiếp? Trước đó thiếp không biết, đôi khi đi bộ thật nhanh, còn thường xuyên ngồi xổm xuống nhặt đồ gì đó. Nếu thiếp biết thì thiếp phải cẩn thận hơn nhiều. Hiện tại ngẫm lại thật đúng là nghĩ mà sợ.”

Thiên Duyên Đế đã chuẩn bị sẵn sàng nghe thê tử trách cứ, cũng không biện giải, chỉ duỗi tay vuốt ve má nàng nói: "Mỗi ngày ta đều kêu Thái y chẩn mạch cho nàng, Thái y nói mạch tượng của nàng vững vàng khoẻ mạnh. Ta cảm thấy trạng thái thai nhi rất tốt, nếu nói cho nàng biết có song thai, sợ nàng phải gánh hai phần tâm, cứ lo lắng như vậy cho đến lúc sinh sản thì tâm thần bất ổn, cho nên ta liền làm chủ bảo Thái y gạt nàng.”

Tạ Hộ hiện tại không còn sức lực để đôi co, chỉ trợn mắt lườm Hoàng đế bệ hạ một cái, lại nghe thấy tiếng hai hài tử đã tỉnh, lực chú ý lập tức bị hai hài tử hấp dẫn nhìn qua: “Lâu như vậy, hai đứa đều bú rồi sao?”

Thiên Duyên Đế lập tức "chân chó" trả lời: “Bú rồi, cả hai ca nhi đều bú rất giỏi, hiện tại phỏng chừng không phải bị đói, để ta nhìn xem có phải tiểu ướt hay không?”

Vừa nói xong, Ngôi Cửu Ngũ bèn cứ thế tự mình động thủ, thành thạo mở tã lót thay tã sạch cho nhi tử. Nếu không nhờ màn này thì Tạ Hộ thiếu chút nữa quên mất, vị này làm công việc thay tã rất thuần thục, năm đó khi Khang Ninh sinh hạ thì phần lớn đều là phụ thân ngày đêm chăm hắn, chỉ cần ban đêm hài tử vừa khóc, bất kể bao nhiêu lần thì phụ thân cũng sẽ bật dậy ngay, cho dù là xử lý tiểu ướt hay thứ gì khác cũng không ngại dơ bẩn.

Tạ Hộ thấy phu quân đầu tiên là bế lên một đứa đang khóc, đổi tã xong liền ôm vào trong ngực dỗ dành một chút là hài tử liền an tĩnh ngay, không bao lâu lại ngủ tiếp. Sau đó phu quân lại bế lên một đứa khác, cẩn thận kiểm tra hắn có tiểu ướt hay không, xác định là ổn mới đặt hắn xuống. Đổi tã xong xuôi Hoàng đế bệ hạ cũng không màng thân phận, quỳ gối trước giường Tạ Hộ chồm đến sát vào người hai hài tử, hôn một cái trên mặt của mỗi bảo bối, sau đó ngẩng đầu nhân tiện cũng hôn một cái trên mặt của mẫu thân bọn họ, chọc cho Tạ Hộ xấu hổ phát ra tiếng than yêu kiều, trừng mắt lườm vị nào đó: “Thật là càng ngày càng không đứng đắn.”

Đối mặt với sự chỉ trích của thê tử, Hoàng đế bệ hạ của chúng ta lại không hề thu liễm, còn rất là đắc ý huênh hoang: “Nếu ta đứng đắn, làm sao có thể nhanh như vậy trở thành phụ thân của ba hài tử?”

“...”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130-1 Chương 130-2 Chương 131 Chương 132 Chương 133-1 Chương 133-2 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139-1 Chương 139-2 Chương 140-1 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »